Chương 602: Kết cục của Đoan Mộc gia tộc
Tu giả ở Thương Bắc cảnh nhìn trúng Đoan Mộc gia tộc càng lúc càng nhiều, mà lúc này, hai vị tội khôi họa thủ tạo ra cục diện này thì đã sớm rời khỏi địa giới Thương Bắc cảnh.
Động tĩnh náo loạn ở Thương Bắc cảnh lần này không nhỏ, bốn cảnh còn lại đều có không ít thế lực và tu giả quan tâm tới tình hình nơi đây.
Phi Hà đảo cũng giống như vậy. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngồi ở trong tửu lâu, rốt cuộc cũng nghe thấy có không ít khách nhân đang bàn tán chuyện của Thương Bắc cảnh, lúc này cách thời điểm bọn họ rời khỏi Thương Bắc cảnh đã qua nửa tháng thời gian rồi.
“Đoan Mộc gia tộc ở Thương Bắc cảnh thật sự bị người ta vây công rồi sao? Lão tổ Niết Bàn cảnh của Đoan Mộc gia tộc thật sự vẫn luôn không lộ diện à?”
“Là thật đó. Từ sau khi chuyện khua chiêng gõ trống rộng ra, liền chưa từng thấy vị lão tổ này đi ra lần nào. Thời gian kéo dài càng lâu, càng khiến các phương khẳng định lão tổ này thật sự đã xảy ra chuyện. Do đó, mấy phương thế lực liền mượn danh nghĩa báo thù đánh lên tận cửa Đoan Mộc gia tộc rồi. Nghe nói bên trong còn trà trộn không ít cường giả Dung Hợp cảnh lai lịch bất minh.”
“Trời ạ, nói như vậy là Đoan Mộc gia tộc bị bứng tận gốc, không còn tồn tại nữa sao?”
“Làm gì có chuyện đó. Theo tin tức truyền tới từ bên kia, Đoan Mộc gia tộc khi phát hiện tình hình không ổn liền đã sớm di dời đi một nhóm tử đệ tộc nhân rồi. Sau đó mắt thấy Đoan Mộc gia tộc khó lòng tránh khỏi kiếp nạn này, vị trưởng lão có thực lực mạnh nhất hiện tại của Đoan Mộc gia tộc đã kéo chân những tu giả đánh tới cửa kia, ôm ý nghĩ đồng quy vu tận, để cho các thành viên gia tộc còn lại phân tán ra mà trốn chạy, sống được bao nhiêu hay bấy nhiêu, còn dặn dò thành viên gia tộc đừng quay lại báo thù.”
“Sau đó vị trưởng lão kia liền kéo theo mấy vị cường giả Dung Hợp cảnh tự bạo thân vong, mấy vị cường giả Dung Hợp cảnh kia cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì, dù sao nghe nói hiện trường vô cùng thảm khốc.”
“Hiện tại kiến trúc của Đoan Mộc gia tộc đều đã sụp đổ, thành viên Đoan Mộc gia tộc cũng kẻ chết người trốn. Giờ đây mảnh địa giới đó đã trở thành nơi tầm bảo của các tu giả rồi. Không ít tu giả chạy qua đó xem có thể nhặt được chút của hôi nào không. Tài nguyên tu luyện mà thành viên Đoan Mộc gia tộc không kịp mang đi liền làm hời cho bọn họ rồi.
Nghe nói nhóm tu giả tiến vào sớm nhất đều phát một khoản tài sản không nhỏ, có điều một số người cũng không có được kết cục tốt đẹp, chưa đi được bao xa liền bị tu giả khác chặn đường cướp bóc.”
“Nghe qua thật đủ hỗn loạn. Không ngờ một thế lực lớn như Đoan Mộc gia tộc lại bị hủy diệt nhanh chóng đến vậy. Thế nên bí mật nội bộ của Đoan Mộc gia tộc rốt cuộc đã tiết lộ ra ngoài bằng cách nào chứ? Thật sự chỉ vì di phủ của Nhậm Lan tiền bối mà dẫn tới tất cả hậu quả này sao?”
“Ai biết được trong đó rốt cuộc là chuyện thế nào? Ba vị tu giả mang di tàng của Nhậm Lan tiền bối đi kia cũng thần bí vô cùng, đến nay vẫn chưa có ai biết được thân phận của bọn họ. Đoan Mộc gia tộc sở dĩ nhìn chằm chằm vào cái di phủ này chẳng phải là vì muốn đạt được bảo vật tấn cấp Niết Bàn cảnh sao, đáng tiếc thay, đám Niết Bàn Đan bên trong căn bản không thể dùng được, toàn bộ là phế đan rồi, ước chừng tu giả nhìn thấy lúc đó đều muốn phát điên.”
Những tu giả kia bàn tán vừa thổn thức lại vừa khó giấu nổi kích động. Phong Minh nghe xong cũng có chút kinh ngạc, truyền âm với Bạch Kiều Mặc:
“Đoan Mộc gia tộc thật sự bị hủy diệt như vậy sao? Kết quả này có chút quá vượt ra ngoài dự liệu của ta rồi, ta chỉ là muốn cho Đoan Mộc gia tộc một bài học mà thôi.”
Bạch Kiều Mặc sờ sờ đầu Phong Minh nói: “Chẳng qua là đem mọi chuyện đẩy sớm lên mà thôi, Đoan Mộc gia tộc không trốn thoát được kiếp nạn này.”
Phong Minh nghe vậy tâm tình mới hơi tốt lên một chút. Những lão gia hỏa kia chết thì không vấn đề gì, nhưng Đoan Mộc gia tộc cũng có rất nhiều tiểu bối vô tội, đối với tất cả những chuyện này tất cả đều không hay biết.
Nhưng không ngờ tới, hóa ra ở kiếp trước của Bạch đại ca, Đoan Mộc gia tộc cũng là kết cục như thế này.
Bạch Kiều Mặc nói: “Khi đó Đoan Mộc gia tộc cũng bốn phương tìm kiếm vật có thể tấn cấp, có lẽ chính vì biểu hiện nôn nóng của bọn họ nên mới khiến một số thế lực nảy sinh nghi ngờ. Thọ nguyên của lão tổ Đoan Mộc gia rõ ràng là vẫn còn một ít, nhưng sau này bị bóc trần ra, lão tổ Đoan Mộc gia khi tấn cấp Niết Bàn cảnh đã dùng thủ đoạn không mấy quang minh, dẫn đến việc lão tuy rằng trở thành cường giả Niết Bàn cảnh nhưng rốt cuộc thọ nguyên và thực lực đều có chút khiếm khuyết.”
“Đoan Mộc gia tộc không chỉ đào qua mộ tổ nhà không ít người, mà người của Đoan Mộc gia tộc hành sự xưa nay cũng nghênh ngang, đắc tội với không ít người. Cộng thêm việc Đoan Mộc gia tộc nhờ từng lần trộm mộ mà đồ tốt trong tay thật sự không ít, tử đệ của Đoan Mộc gia tộc tự mình cũng từng ở bên ngoài khoe khoang, thế nên thế lực và tu giả nhìn trúng Đoan Mộc gia tộc vô cùng nhiều.”
Phong Minh nghe vậy chỉ biết lắc đầu. Kết cục của Đoan Mộc gia tộc có kết quả tự làm tự chịu, nhưng há chẳng phải cũng là nguyên nhân do thực lực của Đoan Mộc gia tộc còn chưa đủ mạnh hay sao.
Nếu như Đoan Mộc gia tộc xuất hiện thêm một vị cường giả Niết Bàn cảnh, các phương cho dù có thèm nhỏ dãi đồ tốt trong tay Đoan Mộc gia thì cũng không dám đưa tay ra.
Phong Minh nói: “Cho nên chúng ta phải tiếp thu bài học từ Đoan Mộc gia tộc, thực lực chưa đủ mạnh thì vẫn cứ phải tiếp tục ẩn nhẫn.”
Nghênh ngang cũng là cần có thực lực chống đỡ.
Chỉ cần bọn họ đủ mạnh, kẻ nào dám bảo Phong Minh hắn làm việc nghênh ngang chứ?
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Đúng vậy.”
Nghe tu giả bên ngoài bàn tán, không ít người đối với ba vị tu giả mang di tàng của Nhậm Lan tiền bối đi vô cùng hứng thú. Đáng tiếc là không một ai biết được thân phận lai lịch của bọn họ, muốn gia nhập vào đội ngũ tìm kiếm cũng không biết đường nào mà lần.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nghe xong thì thôi. Hiện tại Phong đa đã được Phong Minh đưa vào bên trong không gian Thời Quang sảnh để bế quan, cho dù có biết được cha hắn có lai lịch thế nào thì đã sao chứ? Cứ phải tìm được hắn trước thì mới tìm được cha hắn.
Hai người ở trong tửu lâu ăn uống no nê một bữa, lại nghe đủ chuyện đồn đại, lúc này mới bước ra khỏi tửu lâu.
Tiểu nhị tửu lâu tiễn hai người ra ngoài vô cùng ân cần, bởi vì hai vị này chính là đại khách hàng, liền một mạch gọi tới mười bàn rượu thức ăn, hơn nữa đều là tiệc rượu thượng đẳng, giá cả thế nhưng không thấp, đây chính là đại khách hàng.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đương nhiên chỉ dùng một bàn, chín bàn còn lại đều được bọn họ đưa vào bên trong không gian để khao bốn tiểu gia hỏa đã xuất người xuất lực bận rộn một bận cùng hai người Phong Minh.
Phong Minh chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấy bốn tiểu gia hỏa này, mỗi đứa bá chiếm một cái bàn, đang ăn uống thỏa thích, ăn đến mức miệng đầy mỡ váng.
Ong Chúa cũng bị dạy hư rồi, cả con mật ong chui tọt vào trong một vò rượu, sắp biến thành một con Ong Chúa say khướt rồi.
Hai người ở trên phố đi dạo lang thang. Theo tu vi tinh tiến, nhãn quang của hai người cũng cao hơn nhiều rồi, hiện tại đồ đạc trong các cửa tiệm trên con phố này đều không quá lọt được vào mắt bọn họ nữa.
Phong Minh đảo mắt muốn tiêu nguyên tinh cơ đấy, nhưng trong các cửa tiệm này liệu có linh thảo bát phẩm xuất thụ hay không?
Có đi chăng nữa thì cũng đã được đưa tới hội đấu giá rồi.
Đi tới trước một cửa tiệm chuyên bán các loại linh khí, Phong Minh nói: “Chúng ta tiến vào xem thử đi.”
“Được.”
Hai người ở dưới đại sảnh quay một vòng liền được quản sự cửa tiệm mời lên trên lầu, đồ tốt đều ở trên lầu cả, nhất định phải làm cho hai vị quý khách vừa lòng.
Trong phòng quý tân trên lầu, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn thấy Thẩm Viêm Nghĩa đã đi trước một bước ở đây đợi bọn họ.
Bạch Kiều Mặc khách khí nói: “Để Thẩm đạo hữu đợi lâu rồi.”
Thẩm Viêm Nghĩa phất phất tay nói: “Không sao, hiện tại cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.”
Cửa tiệm này chính là do Thẩm gia mở, tác phẩm của luyện khí sư Thẩm gia đều sẽ được đặt trong cửa tiệm này để xuất thụ.
Sau khi tới Phi Hà đảo, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sau khi liên lạc với Thẩm Viêm Nghĩa liền hẹn gặp mặt ở đây. Thẩm Viêm Nghĩa tới cửa tiệm nhà mình thì đó là chuyện không thể bình thường hơn được nữa.
Ba người ôn chuyện một hồi. Thẩm Ngọc Loan vừa vặn không có ở Phi Hà đảo, đang dẫn theo Thẩm Dung Thu tới một nơi bí cảnh để lịch luyện.
Tình hình của nàng vô cùng tốt, một chút ám thương cũng không để lại, sẽ không ảnh hưởng tới việc tấn cấp sau này.
Chính vì vậy, Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân vô cùng cảm kích Phong Minh.
Dẫu không vì cái này thì phu thê bọn họ cũng nguyện ý kết giao với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, Phong Minh sẽ là vị luyện dược đại sư bát phẩm trẻ tuổi nhất cơ mà.
Ôn chuyện xong, Thẩm Viêm Nghĩa liền lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật đưa cho Bạch Kiều Mặc: “Đồ vật ở bên trong rồi, đáng tiếc là không có cách nào đích thân trải nghiệm một hai.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều đưa hồn lực vào xem xét, chính là chiếc xuyên toa hạm mà trước đó bọn họ cướp được từ bên dưới, giao cho Thẩm Viêm Nghĩa nhờ Thẩm gia giúp đỡ nâng cấp một hai trên cơ sở ban đầu, bởi vì phẩm cấp ban đầu rốt cuộc vẫn còn kém một chút.
Chiếc xuyên toa hạm này nhìn qua có vẻ chất phác hơn trước kia, nhưng có thể cảm nhận được khí tức thâm trầm hơn, đây chính là xuyên toa hạm thất phẩm.
Hai người nhìn tất cả đều vô cùng hài lòng. Bạch Kiều Mặc nói: “Đa tạ Thẩm đạo hữu và các vị ở Thẩm gia đã hết lòng trợ giúp.”
Thẩm Viêm Nghĩa cười phất phất tay: “Có gì đâu, chúng ta cũng từ đó học được không ít điều, cái này đối với luyện khí thuật của Thẩm gia chúng ta cũng có tác dụng tham khảo rất lớn.”
“Đúng rồi, đây là linh thảo ta sưu tầm cho Phong đại sư, Phong đại sư xem có vừa ý không.”
Thẩm Viêm Nghĩa lại lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật đưa vào tay Phong Minh. Phong Minh đón lấy nhìn một cái, lập tức kinh hỷ, thật muốn tiến lên vỗ vỗ vai Thẩm Viêm Nghĩa, quả thực là quá biết điều rồi.
Phong Minh lập tức vui đến mức cười không khép được miệng: “Thẩm đạo hữu quả thực là đưa tới đúng tâm can của ta rồi, không ngờ lại có thể sưu tầm được nhiều linh thảo bát phẩm thế này, thật sự rất ngoài dự liệu của ta.”
Thẩm Viêm Nghĩa thấy Phong Minh vui vẻ là được rồi, gã giải thích: “Trong này có một bộ phận là ta mượn danh nghĩa Thẩm gia để thu thập bên ngoài, nhưng cũng có một bộ phận là do một số tu giả cố ý gửi vào tay ta, dụng ý của bọn họ ta hiểu rất rõ, chính là muốn thông qua tay ta chuyển giao tới tay Phong đại sư.
Dù sao trong mắt người ngoài, phu thê chúng ta có chút giao tình với Dư Phong đại sư, mà bọn họ muốn tìm Dư Phong đại sư thì lại rất không dễ dàng.”
Phong Minh sờ cằm, hóa ra có nhiều người mong ngóng được tặng lễ cho hắn như vậy nha, thật là đáng tiếc, hắn không thể lộ diện.
Hắn hỏi: “Có danh sách của những người này không?”
“Có.” Thẩm Viêm Nghĩa lập tức lấy ra một tờ giấy, trên đó ghi lại tên của các tu giả tặng linh thảo và cụ thể là đã tặng những linh thảo gì.
Phong Minh lướt qua một lượt, đều là những người không có cừu oán gì với bọn họ, có người quen biết, có người xa lạ, nhưng không sao cả.
Phong Minh đem đồ đạc cất hết đi: “Ta biết rồi, đợi lần sau tới nữa, có lẽ liền có thể mang theo đan dược mà các ngươi mong muốn, đến lúc đó đều có phần.”
Thẩm Viêm Nghĩa cũng cười rộ lên, Niết Bàn Đan ai mà không muốn chứ? Thẩm gia cũng muốn.
Gã híp mắt cảm khái nói: “Lần này chuyện náo loạn ở Thương Bắc cảnh quả thực quá lớn. Ai có thể ngờ được Đoan Mộc gia tộc lại vì lão tổ Niết Bàn cảnh vẫn lạc mà cả gia tộc đều không còn tồn tại nữa. Thẩm gia ta cũng từng muốn mượn mấy kiện linh khí trong tay Đoan Mộc gia tộc để tham khảo một chút đấy, đáng tiếc đều không thể như nguyện.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều lộ ra ánh mắt có thâm ý nhìn Thẩm Viêm Nghĩa, hóa ra gã cũng có hứng thú với Đoan Mộc gia tộc nha. Ước chừng là do khoảng cách hơi xa, bằng không biết chừng Thẩm gia cũng sẽ nhúng một tay vào.
Thẩm Viêm Nghĩa bị ánh mắt này nhìn đến mức ngẩn ra: “Tại sao lại nhìn ta như vậy?” Bỗng nhiên trong đầu gã lóe lên một tia linh quang, kinh hãi nói: “Không lẽ ba vị đạo hữu kia có liên quan tới hai vị đấy chứ?”
Phong Minh phất phất tay nói: “Đúng vậy, người tiến vào bí cảnh trước tiên chính là cha ruột của ta, ta và Bạch đại ca không thể không đi cứu cha ruột của ta sao. Chúng ta mà không đi thì cha ta liệu còn đường sống không?”
Thẩm Viêm Nghĩa hít vào một ngụm khí lạnh. Hóa ra Đoan Mộc gia tộc bị hủy diệt là vì nguyên cớ này sao?
—