Chương 599: Phá Trận Mà Ra
Ngày tháng thoi đưa, khốn trận tại lối ra vào bí cảnh đã bố trí hoàn tất. Có điều, tâm tình của đám tu giả đang ôm cây đợi thỏ bên ngoài lại chẳng mấy vui vẻ.
Nếu có thể lấy được đồ sưu tầm trong di phủ ngay từ trong bí cảnh, bọn họ đã chẳng cần phải tham gia vào chuyến tranh đoạt chặn đường ở vòng cuối cùng này. Đoan Mộc Khánh vô cùng hy vọng Đoan Mộc Nghiễn có thể giúp Đoan Mộc gia tộc trở thành kẻ thắng cuộc lớn nhất trong chuyến đi lần này.
Tu giả tụ tập bên ngoài ngày một đông, thế nhưng cái ngưỡng trăm tuổi kia đã chặn đứng phần lớn người lại.
Một số ít dưới trăm tuổi thì tu vi lại quá mức cùi bắp. Chạy vào bí cảnh làm gì? Cúng mạng làm thức ăn cho hoang thú bên trong chắc?
Đoan Mộc Khánh cùng thuộc hạ tra hỏi khắp nơi, nhưng tuyệt đối không cách nào dò ra được thân phận của ba kẻ kia.
Hạ đại sư cũng nhận được một phần thù lao hậu hĩnh từ Đoan Mộc gia tộc, bằng không lão cũng chẳng muốn tận tâm tận lực đến thế.
Lão hừ lạnh một tiếng: “Thiên tài trẻ tuổi như vậy mà thế gian lại không ai hay biết, chỉ có một khả năng, đó là gương mặt của cả ba đều là giả mạo. Ta nghe nói có người rất sở trường trò này.”
Lập tức có người ở đây nghe ra ẩn ý: “Hạ đại sư đang ám chỉ Dư Phong đại sư và Dư Bạch đại sư bên phía Thương Hải cảnh sao? Phải rồi, Dư Bạch đại sư cũng là một vị trận pháp đại sư giống như ngài vậy.”
Hạ đại sư biến sắc, khó chịu ra mặt: “Họ Hạ ta đây không dám đứng chung hàng với vị Dư đại sư kia.”
Những tu giả quen thuộc với Hạ đại sư sao lại không nhìn ra, lão nhân này đang cực kỳ không phục vị Dư Bạch đại sư danh tiếng lẫy lừng kia.
Danh tiếng của Hạ đại sư cùng lắm cũng chỉ vang xa ở Thương Bắc cảnh, chứ ra khỏi đây thì chẳng mấy ai biết tới lão. Vậy mà Dư Bạch – một kẻ hậu sinh khả úy tuổi đời còn trẻ – lại nhanh chóng đuổi kịp và vượt qua, danh tiếng truyền khắp năm đại cảnh. Điều này khiến một kẻ thành danh đã lâu như Hạ đại sư làm sao nghe cho lọt tai.
Trong mắt Hạ đại sư, tiểu tử gọi là Dư Bạch kia chẳng qua chỉ biết chút thủ đoạn lòe thiên hạ, luận về nền tảng thực lực chân chính, vẫn phải xem thế hệ lão tiền bối như bọn họ. Đám người trẻ tuổi kia có thể dành ra bao nhiêu thời gian để nghiên cứu sâu vào trận pháp thuật chứ? Mà tên Dư Bạch kia hình như cũng chưa đầy trăm tuổi, bảo sao Hạ đại sư nhìn không vừa mắt.
Có người nói đỡ một câu công đạo cho hai anh em Dư Phong, Dư Bạch: “Họ thường xuyên thay hình đổi dạng cũng là chuyện bất khả kháng. Dù sao Ám Minh đã hai lần hạ lệnh truy sát bọn họ, lần thứ hai còn lấy cả Niết Bàn đan ra làm phần thưởng treo giải, kinh động đến đám lão quái vật như Ngô lão quỷ, Bàng lão độc. Rơi vào hoàn cảnh đó, đổi lại là bất kỳ ai cũng không thể dùng dung mạo thật mà đi lại bên ngoài.”
Nghĩ đến việc Dư Phong có khả năng đã là một vị bát phẩm luyện dược đại sư, rất nhiều tu giả có mặt ở đây đều không muốn đắc tội với hắn. Dù là bàn tán sau lưng, vạn nhất bị kẻ có tâm truyền đến tai Dư Phong đại sư thì sao? Còn về phần Hạ đại sư, giới trận pháp sư cũng đâu phải không có người thay thế lão.
Vì vậy liền có người phụ họa theo: “Phải đó, hai vị này cũng là tình có thể thứ. Chỉ tiếc là giờ chẳng ai biết họ đang ở phương nào.”
Có người nói đùa: “Liệu có khi nào họ chạy tới Thương Bắc cảnh của chúng ta rồi không?”
Người bên cạnh ha ha cười lớn: “Cũng không phải là không thể nha, tài nguyên linh thảo ở Thương Bắc cảnh chúng ta vốn rất phong phú mà.”
Nghe họ không ngớt lời tâng bốc hai người Dư Phong, Dư Bạch, trong lòng Hạ đại sư càng thêm khó chịu, liền châm chọc một câu đầy âm nhu: “Biết đâu chừng còn chạy vào trong tòa bí cảnh này rồi ấy chứ. Chẳng phải bảo hai tiểu tử bên trong không tra được lai lịch sao, lại trùng hợp đều có tu vi Dung Hợp cảnh sơ kỳ, tính ra thì hoàn toàn khớp đấy.”
Có người ngẩn ra: “Hạ đại sư, ngài không phải đang nói đùa chứ?”
Đoan Mộc Khánh nhíu chặt lông mày nói: “Chuyện này e là không thể nào. Người từ bên trong đi ra có nói, một trong hai tiểu tử kia biết chút thủ đoạn kiếm ý, dựa vào kiếm ý mà mở đường đi vào sâu bên trong.”
Lối ra vào bí cảnh trước giờ chưa từng đóng lại, vì thế có thể ra vào bất cứ lúc nào, thế là đệ tử Đoan Mộc gia tộc liền mang tin tức bên trong ra ngoài. Trong hai người Dư Phong, Dư Bạch không có ai giống cao thủ dùng kiếm cả. Kẻ tiến vào bí cảnh đầu tiên rõ ràng cũng là người dùng kiếm, bằng không tuyệt đối chẳng thể vào được.
Hạ đại sư vừa rồi chẳng qua vì trong lòng bực bội nên mới nói bừa một câu, nay nghe Đoan Mộc Khánh phân tích xong cũng thấy quả thực không có khả năng này. Thông thường mà nói, luyện dược sư hay trận pháp sư đều khó lòng là cao thủ có chiến lực mạnh mẽ. Vì sao ư? Bởi vì những ngành này đều đòi hỏi phải tiêu hao lượng lớn thời gian để dốc lòng nghiên cứu, tinh lực của một người làm sao có thể phân tán nhiều đến thế.
Những tu giả khác cũng phần nào đồng tình với cách nói của Đoan Mộc Khánh, làm sao có thể có kẻ thiên tài đến mức nghịch thiên như vậy được.
Cũng chẳng trách bọn họ nhận lầm Bạch Kiều Mặc là kẻ dùng kiếm. Thực sự là bởi vì khi ở trong khu vực kiếm ý, Bạch Kiều Mặc không hề rút thương ra, hắn dùng ngón tay thay thương, khiến người ta lầm tưởng ngón tay đó là đại diện cho kiếm.
Đoan Mộc Khánh nhắc nhở: “Bất kể thân phận ra sao, phàm là người từ trong bí cảnh bước ra, đều phải đề phòng nghiêm ngặt, xác nhận không có vấn đề gì mới được cho đi.”
“Chuyện này không thành vấn đề.” Về điểm này, ý kiến của mọi người hoàn toàn nhất trí.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đâu có ngờ, đám người bên ngoài đã tự mình phủ quyết đáp án chính xác nhất. Hai người họ dựa vào hồn lực của bản thân để gian lận, sớm né tránh được những hoang thú có tu vi vượt qua mức “Khai Hồn cảnh” của họ.
Trên đường đi, hai người Phong Minh còn không ngừng trò chuyện cùng cha mình, đem những trải nghiệm năm xưa kể cho Phong Kim Lâm nghe. Chuyện gần đây nhất chính là việc mở ra truyền thừa địa của Bách Thảo thành.
Phong Minh đặc biệt đắc ý: “Con là một luyện dược sư không có xuất thân từ Bách Thảo đường, vậy mà lại học được toàn bộ truyền thừa trong truyền thừa địa, thời gian nán lại bên trong là lâu nhất, dọa cho đám người bên ngoài một trận khiếp vía luôn.”
Phong Kim Lâm cười ha hả: “Minh nhi nhà ta đương nhiên là lợi hại rồi, cha trước giờ đều biết.”
Cái đuôi của Phong Minh suýt chút nữa là vểnh lên tận trời: “Đó là đương nhiên. Phải rồi cha, sư phụ hiện tại đã được Tô đại trưởng lão thu nhận làm đệ tử rồi, Thu Dịch cũng thế. Tô đại trưởng lão là cường giả Niết Bàn cảnh kiêm bát phẩm luyện dược đại sư của Bách Thảo đường đấy.”
Phong Kim Lâm cũng mừng thay cho Dư Tiêu, dù sao vị này cũng là sư phụ của con trai mình. Hơn nữa, việc này chẳng khác nào tìm cho Phong Minh một chỗ dựa vững chắc là sư tổ cấp cường giả Niết Bàn cảnh, đối với Phong Minh vô cùng có lợi.
“Cha ở trong bí cảnh trước đó khá lâu, rất nhiều chuyện bên ngoài đều không hay biết. Bằng không nếu cha biết tình hình bên phía Bách Thảo thành, nhất định sẽ qua đó xem thử.”
“Con biết ngay mà, thấy cha không tới là con đoán chắc cha bị kẹt ở xó xỉnh nào rồi.”
Vì dọc đường không có ai giám sát, thế nên ba người vô cùng tự tại mà kể lại trải nghiệm của bản thân. So với những chuyến phiêu lưu sinh tử của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, mọi chuyện của Phong Kim Lâm có vẻ hơi tẻ nhạt. Thế nhưng cơ duyên của ông nếu nói ra cũng đủ khiến vô số tu giả phải đỏ mắt ghen tị. Bởi vì không phải ai cũng có được đại cơ duyên như vậy, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã nâng tu vi lên tới Dung Hợp cảnh sơ kỳ. Nếu như thăng cấp dễ dàng như thế, viên Hỗn Nguyên đan do Củng Khiên nghiên cứu ra đã chẳng gây nên tiếng vang lớn đến vậy.
Cứ như thế, ba người quay trở lại nơi họ tiến vào ban đầu, nhìn thấy cánh cửa không gian kết nối bên trong và bên ngoài bí cảnh.
Bên ngoài, một đám tu giả đang chằm chằm nhìn vào cửa không gian cũng phát hiện có ba tu giả sắp sửa bước ra. Dẫu nhìn qua cả ba đều có tu vi Khai Hồn cảnh, nhưng con số “ba” này lại vô cùng đáng để lưu tâm.
Đúng lúc này, một vị trưởng lão của một gia tộc trung đẳng lên tiếng: “Đây là ba đứa tiểu bối của Trương gia ta. Bọn chúng thật quá bất tài, không xông nổi vào khu vực kiếm ý nên đành phải rút lui sớm.”
Đoan Mộc Khánh khoanh tay đứng trên không trung nhìn xuống: “Đợi bọn chúng ra ngoài, kiểm tra xem không có vấn đề gì thì thả đi.”
Vị trưởng lão Trương gia này chắp tay nói: “Đa tạ.”
Lại có người sắp ra, vô số ánh mắt đều đổ dồn về phía lối ra vào bí cảnh. Lời của trưởng lão Trương gia bọn họ cũng đã nghe thấy, thế nên không ít tu giả cảm thấy mất hứng mà quay đầu đi chỗ khác. Chẳng phải nhân vật quan trọng gì, không đáng để tâm.
Ba người bước qua cửa không gian, bóng dáng từ từ hiện ra trước mắt đám tu giả.
Ngay trong khoảnh khắc thoát khỏi cửa không gian, khi mọi người còn đang chờ họ tiến lại gần, ba người đột nhiên ra tay mà không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào!
Một người ném ra một vật hình khối hộp chữ nhật giống như viên gạch, hung hăng đập thẳng vào một góc của khốn trận.
Một người tay cầm trường thương, mũi thương vang rền ánh lôi, thương ý kinh người, đâm mạnh về cùng một hướng.
Một người tay cầm một thanh đoạn kiếm, kiếm ý như rồng cuộn, cũng đồng thời oanh kích về phía trước.
Ngay khoảnh khắc ba người ra tay chớp nhoáng, các tu giả bên ngoài rốt cuộc cũng phản ứng kịp, đặc biệt là thanh đoạn kiếm mà một trong số đó đang sử dụng.
Còn gì phải nghi ngờ nữa? Kẻ này chính là người đầu tiên xông vào bí cảnh và di phủ! Ba người này chính là mục tiêu mà tất cả đang túc trực chờ đợi ở đây. Rõ ràng mười mươi, bọn họ đã vơ vét sạch sẽ mọi thứ trong di phủ rồi!
“Bắt lấy chúng!”
“Chúng không thể nào phá được khốn trận của ta đâu!” Hạ đại sư tràn đầy tự tin.
Thế nhưng lời lão vừa dứt, bên tai liền vang lên một tiếng “rắc” giòn giã, giống như có thứ gì đó vừa bị đập vỡ vụn.
Ba người Phong Minh ra tay với tốc độ lôi đình, cả ba đòn tấn công cùng oanh kích vào duy nhất một điểm trên khốn trận. Khốn trận dù có kiên cố đến đâu, dưới sức tàn phá khủng khiếp này cũng bị ba người cưỡng ép đập ra một lối thoát.
Ngay sau đó, Bạch Kiều Mặc quát lớn: “Đi!”
Phong Minh và Phong Kim Lâm kẻ bên trái người bên phải chộp lấy một bên cánh tay của hắn. Một luồng hào quang chói mắt bao bọc lấy ba người, “vút” một tiếng, họ liền biến mất ngay trong khốn trận.
Từ lúc ba người xuất hiện ở cửa không gian cho đến khi biến mất theo luồng sáng, hết thảy chỉ diễn ra trong vòng vài hơi thở ngắn ngủi. Nhiều tu giả vừa mới quay đầu đi, đến khi bị kinh động quay lại nhìn thì người đã chẳng thấy tăm hơi.
Lời khẳng định chắc nịch của Hạ đại sư vừa mới thốt ra, lão đã trợn mắt ngoác mồm nhìn ba người biến mất ngay trong trận pháp của mình. Những người khác thậm chí còn chưa kịp ra tay ngăn cản.
Bởi vì họ quá mức tin tưởng vào khốn trận của Hạ đại sư. Trận pháp này đã tiêu tốn của họ không biết bao nhiêu nguyên liệu, là một tòa khốn trận vô hạn tiếp cận bát phẩm. Dẫu có là cường giả Niết Bàn cảnh tới đây cũng phải bị cầm chân một lát. Chưa kể, khốn trận nhốt tu giả bên trong cũng đồng nghĩa với việc ngăn cách họ ở bên ngoài. Bọn họ dù có kịp thời ra tay thì đòn tấn công cũng phải xuyên qua tầng trận pháp này mới chạm tới người bên trong được. Tòa khốn trận này, theo một nghĩa nào đó, lại đóng vai trò bảo vệ kẻ ở bên trong.
Giờ đây tất cả đều nghệt mặt ra. Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, ba kẻ đó đã phá trận rồi ung dung bỏ chạy mất dạng?
Đám tu giả đứng ngoài xem cũng đờ người ra một hồi lâu, sau đó hiện trường lập tức nổ tung như ong vỡ tổ.
“Chạy rồi? Cứ thế mà chạy thoát rồi sao?”
“Chẳng phải bảo là khốn trận vô hạn tiếp cận bát phẩm à? Sao lại giòn như bánh đa thế, ba người liên thủ đánh một đòn đã nát bấy rồi? Đây thật sự là đại trận tiếp cận bát phẩm đấy chứ?”
“Hóa ra hai kẻ kia quả thực tới vì người đầu tiên vào bí cảnh. Bọn chúng đến để cứu viện, vậy mà lại cứu đi thật rồi!”
“Tu giả Thương Bắc cảnh chúng ta ăn hại quá rồi đấy, cứ thế để người ta đi ngay trước mũi sao?”
Hạ đại sư và Đoan Mộc Khánh tức nổ đom đóm mắt, nhưng làm sao cam tâm để người chạy thoát như vậy?
Đoan Mộc Khánh là kẻ đầu tiên lao vút đi: “Đuổi theo! Nhất định phải bắt bằng được bọn chúng!”
Vút! Vút! Vút! Những tu giả Dung Hợp cảnh hậu kỳ hoặc đỉnh phong từng đạt thành thỏa thuận trước đó lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà chỉ trích lẫn nhau, thân hình lập tức biến mất tại chỗ, tản ra truy tìm theo các hướng khác nhau.
Người có mắt đều nhìn ra, ba kẻ kia là nhờ trận pháp truyền tống mà đi, không biết là dùng trận bàn truyền tống hay là truyền tống phù. Nhưng trong tình huống này, khoảng cách truyền tống chắc chắn sẽ không quá xa, họ vẫn còn cơ hội tóm cổ ba tên khốn kiếp đó, tuyệt đối không thể để chúng chạy thoát.
—