← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 578: Thảo đường truyền thừa địa

23 min read 29.08.2026

 

Ngày truyền thừa địa mở ra càng cận kề, tu giả hội tụ về Bách Thảo Thành cũng càng nhiều, số lượng luyện dược sư đông đảo cũng là điều xưa nay chưa từng có.

Để đánh vang danh tiếng của bản thân, trong Bách Thảo Thành còn có những hội đấu đan lớn nhỏ.

Loại hội đấu đan này thực chất chính là luyện đan ngay tại chỗ để so tài cao thấp về luyện dược thuật của mỗi người, quả thực cũng đã xuất hiện một lớp thiên tài luyện dược sư trẻ tuổi, từ đó lọt vào mắt xanh của Bách Thảo Đường và các phương thế lực.

Mấy hội đấu đan lớn nhỏ kiểu này, Phong Minh xem qua vài lần liền mất hứng.

Bởi vì hắn mà bước lên đó thì chẳng khác nào có cảm giác người lớn bắt nạt trẻ con, thực lực hoàn toàn nghiền ép, đối với bản thân trái lại không có một chút đề thăng nào.

Cho nên cũng chẳng có việc gì phải lãng phí thời gian vào cái hội đấu đan vô vị này.

Chỉ là không ngờ tới, lúc đứng ngoài quan sát một trận đấu đan, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc còn đụng phải một người quen cũ, chính là vị tiên sinh kể chuyện Thượng tiên sinh của Bách Hiểu Đường kia, ông ta đang dẫn theo đệ tử của mình cũng tới Bách Thảo Thành.

Điều này xem ra lại chẳng có gì kinh ngạc, nơi nào có náo nhiệt thì nơi đó sẽ không thiếu người của Bách Hiểu Đường.

Khi nhìn thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc xuất hiện cùng Củng Khiên, Thượng tiên sinh không hề do dự chút nào liền sải bước đi về phía bọn họ, sau đó nở một nụ cười đầy vi diệu.

Phong Minh trong lòng thầm oán hận, lại bị cái gã này nhìn thấu rồi chứ gì, cái gã này không thể ngu ngốc đần độn đi một chút được sao?

“Thượng tiên sinh hảo nha, Thượng tiên sinh cũng tới góp vui à.” Phong Minh bày ra nụ cười giả tạo chào hỏi ông ta.

Thượng tiên sinh mỉm cười: “Không bằng Ô Dương đại sư tới tham gia truyền thừa địa của Bách Thảo Đường mở ra, thân phận này của ta cũng chỉ có thể tới góp chút náo nhiệt mà thôi.”

Phong Minh lườm một cái: “Thượng tiên sinh đảo mắt liền nhận định chúng ta sao?”

Thượng tiên sinh buồn cười nói: “Đó là bởi vì hai vị đại sư cũng không quá che giấu, không phải ai cũng có giao tình thâm hậu với Củng đại sư như vậy.”

Phong Minh biết ngay là thế, bĩu môi nói: “Ngươi liền không thể giả vờ như không biết sao? Như vậy rất không được lòng người khác, biết không hả?”

Thượng tiên sinh ha ha đại tiếu, làm một thủ thế ngậm miệng rồi nói: “Ta sẽ giữ im lặng.”

Thượng tiên sinh cũng cảm thấy hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc này thật thú vị. Nhìn bọn họ xem, cứ thế quang minh chính đại chạy tới Bách Thảo Thành, bày ra cái chiêu trò khôi lỗi nhân tự rã xác giữa bàn dân thiên hạ, thu hút biết bao nhiêu ánh nhìn.

Đúng là xoay tất cả mọi người một vố ra trò, còn bọn họ chắc chắn là đang đứng lẫn trong đám đông xem trò vui.

Trận pháp thuật của Bạch Kiều Mặc cũng ngày một cao minh hơn, cái chiêu thức truyền tống ngay dưới mí mắt của đại chúng kia khiến Thượng tiên sinh nhìn mà thèm nhỏ dãi.

Trên các hội đấu đan lớn nhỏ, vẫn xuất hiện một lớp thiên tài luyện dược sư trẻ tuổi lọt vào tầm mắt của đại chúng, khơi dậy những cuộc bàn tán xôn xao của mọi người, trong đó cũng có đệ tử nội ngoại đường của Bách Thảo Đường.

Thế nhưng những thiên tài luyện dược sư trẻ tuổi kia dù có nổi bật đến đâu, trong nhận thức của đại chúng, điều đó cũng không thể nào đem ra so sánh với Củng Khiên đại sư và Dư Phong đại sư được. Hai vị đại sư này vốn đã đứng ở một tầng thứ cao hơn rồi.

Dẫu cho những thiên tài luyện dược sư trẻ tuổi có tiếng tăm kia không phục thì đã sao, bảo bọn họ lấy ra thành tích tương đương xem nào.

Chưa nói tới việc từ sau khi Hỗn Nguyên Đan xuất thế đã có bao nhiêu tu giả nhờ vào Hỗn Nguyên Đan mà thuận lợi tấn cấp Dung Hợp Cảnh, chỉ riêng Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan của Dư Phong đại sư giao dịch ra ngoài trong hội đấu giá trước đó, đã cứu mạng không biết bao nhiêu vị tu giả có hồn hải bị tổn thương, đến nay đều đã khỏi hẳn.

Từ khi Dư Phong đại sư giao phương thuốc cho các vị trưởng lão của Bách Thảo Đường, phương thuốc kia cũng đã nhận được sự tán đồng của hơn một nửa số trưởng lão, hơn nữa còn giữ nguyên không hề sửa đổi một chữ, trực tiếp đưa trọn vẹn phương thuốc vào trong đan phổ của Bách Thảo Đường.

Điều này nói lên cái gì? Nói lên rằng phương thuốc này vô cùng hoàn thiện, những vị trưởng lão kia sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng đều không cảm thấy còn chỗ nào có thể sửa đổi được nữa.

Kể từ hội giao dịch đó đến nay đã trôi qua hai tháng, trong thời gian này, từng có tu giả cầu xin Bách Thảo Đường ban cho đan này, và cũng đã chữa trị thành công cho một vị tu giả bị tổn thương hồn hải.

Lại còn có tiếng gió từ nội bộ Bách Thảo Đường truyền ra ngoài, nói rằng Dư Phong đại sư trước khi dùng lam san hô nhập dược, thực chất từng có một phiên bản Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan khác, đó mới chính là linh đan thực sự dùng để cứu tỉnh Ngọc Loan của Thẩm gia.

Tuy nhiên, trừ phi bản thân Dư Phong đại sư tự mình đứng ra giải thích, bằng không chẳng có ai biết được phiên bản Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan trước đó rốt cuộc đã dùng loại linh thảo nào để làm chủ dược.

Sau khi Bách Thảo Thành tổ chức qua rất nhiều lần hội đấu đan, cuối cùng cũng nghênh đón ngày truyền thừa địa mở ra mà cả Phong Minh lẫn Củng Khiên đều mong đợi.

Phía ngoài truyền thừa địa, đông đảo luyện dược sư và các lộ tu giả kéo đến vây quanh xem náo nhiệt đã sớm đứng chờ sẵn tại đây, mong đợi khoảnh khắc mở ra.

Nghi thức mở ra truyền thừa địa là do Đại trưởng lão của Bách Thảo Đường chủ trì. Đại trưởng lão chính là cường giả Niết Bàn Cảnh, lại là một vị bát phẩm luyện dược đại sư, có thể nói là đệ nhất nhân danh xứng với thực trong giới luyện dược sư của toàn bộ Thương Huyền Đại Lục.

Có điều Đại trưởng lão ngày thường rất ít khi lộ diện, càng đừng nói tới việc tự mình dẫn dắt đệ tử. Vị Đại trưởng lão này ngày thường ở Bách Thảo Đường đóng vai trò trấn giữ là chính, ý tại uy hiếp các phương, giữ vững địa vị siêu nhiên của Bách Thảo Đường.

Củng Khiên vô cùng suy tôn vị Đại trưởng lão này, từng hướng dẫn và giới thiệu cho Phong Minh nghe về cuộc đời của bà.

Nói ra thì Đại trưởng lão cũng thuộc vào hàng ngũ lão quái vật rồi, thế nhưng so với những lão quái vật từng truy lùng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc năm xưa, Đại trưởng lão là đường đường chính chính bước chân vào hàng ngũ Niết Bàn Cảnh, chứ không phải từ đầu đến cuối cứ quanh quẩn bên ngoài, vì để có thể tấn cấp mà không từ thủ đoạn.

Đại trưởng lão từ trong đám trưởng lão bước ra, vài bước chân đã đạp lên không trung. Nhìn qua thì thấy đó là một nữ tử chừng hơn ba mươi tuổi, nhưng khí thế toàn thân khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Giọng nói của Đại trưởng lão rất ôn hòa, truyền rõ mồn một vào tai mọi người: “Các vị đạo hữu cùng đồng nhân, lại tới thời khắc một trăm năm một lần mở ra truyền thừa địa của Bách Thảo Đường, bản trưởng lão đã mời vài vị đạo hữu cùng Tô mỗ tại đây chứng kiến khoảnh khắc này.”

“Ha ha, Tô Đại trưởng lão, đã lâu không gặp, lại tới thời khắc quan trọng này của Bách Thảo Đường rồi.”

Theo một tiếng cười sảng khoái, một nam tử trẻ tuổi nhìn qua cũng chừng hơn ba mươi tuổi xuất hiện trên không trung, từng bước một đi về phía Tô Đại trưởng lão, khí tức toàn thân cũng giống hệt Tô Đại trưởng lão.

Điều này chứng tỏ đây lại là một vị cường giả Niết Bàn Cảnh. Bên cạnh lập tức có người phổ cập tình huống của vị cường giả này cho mọi người nghe.

“Đây chính là Thái thượng trưởng lão của một tông môn thế lực lớn tại bản cảnh Thương Đông Cảnh, họ Giang tên Trường Phong, tông môn thế lực này hướng tới vô cùng thân cận với Bách Thảo Đường.”

Sau khi Giang Trường Phong xuất hiện, lại có một giọng nói từ xa vọng lại gần: “Ta không tới muộn chứ, Giang lão nhi ngươi lại nhanh chân tới trước một bước rồi.”

Giọng nói vừa dứt, chủ nhân của âm thanh cũng xuất hiện trong mắt mọi người, đó là một lão giả tóc hạc mặt hồng hào. Nghe ông ta gọi vị nam tử trẻ tuổi kia là lão nhi, khiến người ta chẳng biết phải nói gì cho phải.

Nhưng tất cả mọi người cũng đều hiểu rõ, tu hành đến một cảnh giới nhất định rồi, ngoại mạo đã không thể đại biểu cho tuổi tác thật sự được nữa. Có người mang dáng vẻ thiếu niên, biết đâu chừng lại là lão quái vật đã sống mấy ngàn năm; có người già nua lụ khụ, có khi tuổi tác còn nhỏ hơn cả vị thiếu niên kia ấy chứ.

Có người giới thiệu: “Vị này là một cường giả Niết Bàn Cảnh của Thương Tây Cảnh, hôm nay ngũ đại cảnh biết đâu chừng đều sẽ phái cường giả Niết Bàn Cảnh tới.”

Quả nhiên, nối tiếp sau hai vị này, lại có thêm ba vị tu giả khí tức mạnh mẽ xuất hiện, lần lượt đến từ Thương Hải Cảnh, Thương Nam Cảnh và Thương Bắc Cảnh. Trong đó, người đến từ Thương Nam Cảnh cư nhiên lại là Thái thượng trưởng lão của Thiên Âm Tông, cũng giống như Tô Đại trưởng lão, là một nữ tu.

Phong Minh nhìn Thượng tiên sinh chẳng biết đã chen tới cạnh hắn từ lúc nào. Bản thân hắn và Bạch Kiều Mặc đúng lúc đều không quá quen thuộc với những vị cường giả này, gã này tới thật đúng lúc.

Thế là Phong Minh hỏi ông ta: “Vị đến từ Thương Hải Cảnh kia có lai lịch thế nào?”

Sau khi vị cường giả của Thương Hải Cảnh kia tới nơi, tỏ ra vô cùng quen thuộc với Tô Đại trưởng lão, hơn nữa vị này khí tức phi thường nội liễm, nhìn qua có vẻ là một dáng vẻ khá vô hại.

Thượng tiên sinh có hỏi tất có đáp: “Cái này ngươi liền không biết rồi chứ gì, vị này cũng là một vị luyện dược đại sư đấy, có điều hướng tới rất ít khi lộ diện, lần này là nhận lời mời của Tô Đại trưởng lão Bách Thảo Đường mới chịu xuất trướng.”

“Người này họ Đường tên Chiêu, là lão tổ của Đường gia ở Thương Hải Cảnh, từng tiến về đại thế giới, nhưng không lâu sau lại quay về. Chỉ là sau khi trở về liền tìm một tòa hải đảo không người độc cư, không hề ở cùng một chỗ với người của Đường gia. Nhưng có ông ta ở đó, Đường gia vẫn cứ là một trong những đại thế gia có thực lực mạnh mẽ ở Thương Hải Cảnh.”

Ồ, tình huống giống hệt với tổ phụ của Thủy Khiêm Minh, có điều Minh lão gia tử chắc là không thể ở lại U Minh Đại Lục quá lâu.

Phong Minh bỗng nhiên thốt ra một câu: “Vậy vị Đường lão tổ này, chắc hẳn có thể luyện chế ra Niết Bàn Đan chứ nhỉ.”

Lời này vừa nói ra, Thượng tiên sinh nghe mà ngây người. Ông ta làm sao không nghe ra ý tứ ngầm ẩn chứa trong lời nói của Phong Minh, không thể nào, Phong Minh không phải thật sự nghĩ như vậy chứ.

Phong Minh tặng ông ta một ánh mắt khinh bỉ rồi nói: “Ta chỉ là thuận miệng nói như vậy thôi, nhìn xem ngươi đang nghĩ ngợi lung tung cái gì thế. Ta chính là muốn biết, trên Thương Huyền Đại Lục của chúng ta, có mấy người đạt tới trình độ bát phẩm đại sư, có thể luyện chế ra bát phẩm Niết Bàn Đan.”

Thượng tiên sinh một chút cũng không tin Phong Minh thực sự chỉ thuận miệng nói đùa. Ông ta nuốt nước bọt một cái rồi nói: “Cho tới bây giờ, trên Thương Huyền Đại Lục, người từng luyện chế thành công bát phẩm Niết Bàn Đan, chỉ có duy nhất một người.”

Phong Minh “Ồ” một tiếng, nói: “Là Tô Đại trưởng lão sao?”

Thượng tiên sinh gật đầu: “Đúng vậy, chính là Tô Đại trưởng lão, những người khác thì chưa từng nghe nói qua.”

Đến cả Bách Hiểu Đường còn chưa từng nghe nói qua, xem ra số người có thể luyện chế thật sự phi thường ít ỏi.

Bạch Kiều Mặc ở bên cạnh nghe vậy khẽ mỉm cười. Phong Minh thực sự chỉ là thuận miệng nói vậy thôi, bọn họ lại không khẳng định đan Niết Bàn này là do người của Thương Huyền Đại Lục luyện chế ra.

Cũng có khả năng là đạt được từ đại thế giới, khả năng nào cũng có thể xuất hiện, Thượng tiên sinh đúng là lo lắng nhiều rồi.

Hiện tại trong mắt hắn và Minh đệ, nhìn ai cũng thấy khả nghi. Ai mà biết được một tu giả bề ngoài đầy chính khí, sau lưng sẽ là dáng vẻ như thế nào chứ.

Tô Đại trưởng lão sau khi năm vị đạo hữu Niết Bàn Cảnh này xuất trường, liền tuyên bố mở ra truyền thừa địa.

Tô Đại trưởng lão dẫn đầu vài vị trưởng lão của Bách Thảo Đường, cùng nhau dùng bí pháp mở ra không gian của khu đất trống nơi bọn họ đang đứng. Truyền thừa địa chính là nằm trong tầng không gian tương đương với bí cảnh này, đồng thời trên khu đất trống này, từng tòa luyện dược đài lũ lượt mọc lên.

Tại lối vào của không gian truyền thừa địa vừa được mở ra xuất hiện mười con đường, mỗi một con đường đều có một đầu khôi lỗi thú canh giữ.

Chẳng cần đám người Phong Minh phải suy đoán, Tô Đại trưởng lão đã trực tiếp tuyên bố, bao gồm cả luyện dược sư của Bách Thảo Đường, muốn tiến vào truyền thừa địa đều phải đạt được sự cho phép của khôi lỗi thú.

Mà giấy thông hành, chính là viên đan dược tốt nhất do tự tay mình luyện chế ngay tại chỗ. Luyện chế xong xuôi liền đem đan dược ném vào trong miệng của khôi lỗi thú.

Thượng tiên sinh lúc này ở bên cạnh nói: “Những đầu khôi lỗi thú này thực lực rất mạnh, mỗi một đầu đều có thực lực bát cấp. Năm đó khi một trăm vị tiền bối sáng lập ra Bách Thảo Đường, các lộ tu giả từng nhận qua ân huệ của bọn họ đã nhao nhao ra tay giúp đỡ. Đầu khôi lỗi thú này chính là do một vị tu giả tinh thông khôi lỗi thuật luyện chế thành, nguyên liệu của nó cũng là do đông đảo tu giả cùng nhau cung cấp.”

“Cho nên Bách Thảo Đường nội tình thâm hậu, trừ phi cường giả Tạo Hóa Cảnh của đại thế giới ra tay, bằng không Bách Thảo Đường chính là vô địch.”

Phong Minh nghe vậy liền “Xuýt” lên một tiếng. Mười con khôi lỗi thú bát cấp, vậy chẳng phải tương đương với mười vị cường giả Niết Bàn Cảnh sao, trên Thương Huyền Đại Lục này, có phương nào có thể địch nổi chứ.

Hóa ra hắn vẫn là coi nhẹ thực lực và nội tình của Bách Thảo Đường rồi. Phong Minh đối với truyền thừa địa do bọn chúng canh giữ lại càng thêm có hứng thú.