← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 558: Đàn em bị bắt nạt

24 min read 29.08.2026

 

Mọi tin tức của đại lục U Minh cũng truyền đến tai của bốn đại đệ tử đã trở về Đại Thế Giới.

Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền:…

Được lắm Long Khuê, ngươi dám chạy xuống hạ giới gây ra bao nhiêu là chuyện, lại còn có mặt mũi phô trương khoe khoang cái sự “trượng nghĩa” của Long tộc nữa chứ, bọn họ sắp không nhận ra hai chữ “trượng nghĩa” viết thế nào nữa rồi. Cùng với sự trở về của các tu giả Đại Thế Giới từng tới đại lục U Minh, những chuyện của bọn Long Khuê ở hạ giới cũng sẽ nhanh chóng được lan truyền khắp Đại Thế Giới. Nghĩ tới viễn cảnh lúc đó, Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền đều vô cùng hối hận vì hồi ấy không bóp chết mấy con rồng này cho xong.

Tăng Tranh Huyền tới tìm Lãnh Điền: “Có thấy tin tức từ bên dưới truyền về không? Dưới đó thực sự xuất hiện một thiên tài luyện dược, trong vòng mấy năm ở hạ giới đã tổ chức không dưới mười lần đấu giá đan dược cực phẩm rồi, nghe nói tuyên bố không phải đan cực phẩm thì không thèm ra tay. Tính đến thời điểm hiện tại, đan dược có phẩm cấp cao nhất là thất phẩm cao cấp đan.”

Trong buổi đấu giá lần này thế mà lại xuất hiện thất phẩm cao cấp đan. Nói thật, nhận được tin tức này, Tăng Tranh Huyền cũng vô cùng rung động, hối hận vì đã không ở lại để quan sát một chút. Hạ giới lại có thể xuất hiện nhân tài như vậy, đến cả Đại Thế Giới cũng chẳng tìm ra vị luyện dược sư nào dám buông lời ngông cuồng đến thế. Điều mấu chốt là, cho tới tận bây giờ, số đan dược mà vị đại sư tên Thanh Vân Tử kia tung ra quả thực tất cả đều là đan dược cực phẩm. Tất nhiên, nếu đan dược không phải cực phẩm không xuất hiện ở buổi đấu giá thì bọn họ cũng chẳng rõ được. Nhưng tung ra số lượng đan cực phẩm nhiều đến thế, đã đủ để chứng minh thuật luyện dược của người này đích xác vô cùng cao minh.

Lãnh Điền nhướng mày, suy nghĩ trong lòng hắn cũng giống hệt Tăng Tranh Huyền, đâu phải chỉ có mình Tăng Tranh Huyền mới nhìn ra giá trị của Thanh Vân Tử này.

Lãnh Điền nói: “Bất kể trình độ thật giả ra sao, cứ tìm ra người này là được. Có bốn đại thế lực chúng ta đứng ra chiêu mộ, Thanh Vân Tử này lại không muốn sao? Trong giới tu hành này còn có nơi nào tốt hơn bốn đại thế lực của chúng ta nữa?” Khi nói lời này, Lãnh Điền đã cố tình phớt lờ một tia dị dạng trong lòng, bởi vì vừa mới có một kẻ đã từ chối lời chiêu mộ của bốn đại thế lực, chính là vị truyền thừa giả của Lâm Kỳ kia. Đến tận bây giờ bọn họ vẫn chưa làm rõ được thân phận của đối phương là gì, điều này khiến Lãnh Điền sinh ra một cảm giác thất bại hiếm có.

Tăng Tranh Huyền gật đầu: “Ngươi nói phải, người này chắc là không có tâm lý đề phòng quá lớn với bốn đại thế lực chúng ta đâu. Luyện dược sư năng lực chiến đấu vốn không mạnh mẽ, bốn đại thế lực quả thực là nơi nương náu tốt nhất của hắn. Ta sẽ về báo cáo với điện chủ ngay.”

Lãnh Điền: “Ta cũng đi báo cáo với viện chủ.”

Bốn đại thế lực đều nhận được tình báo này. Mặc dù vị Thanh Vân Tử này hiện tại xem ra chỉ là một luyện dược sư thất phẩm, mà Đại Thế Giới thì chẳng thiếu luyện dược sư thất phẩm, bát phẩm cũng có, chỉ có vị đại sư luyện dược cửu phẩm thực sự mới được Đại Thế Giới tôn kính gọi là Dược Hoàng, trở thành tồn tại tối cao như chí tôn. Thế nhưng thành tích từ trước tới nay của Thanh Vân Tử đều chứng tỏ thiên phú luyện dược của hắn vô cùng xuất chúng, có giá trị để bồi dưỡng. Nếu độ tuổi cũng phù hợp, chiêu mộ vào bốn đại thế lực là chuyện hoàn toàn không có vấn đề gì.

Thế là bốn đại thế lực nhao nhao liên lạc với đại lý của họ ở hạ giới, hoặc là các thế lực phụ thuộc, truyền đạt ý định chiêu mộ này xuống. Đại lý và thế lực phụ thuộc của bốn đại sau khi nhận được mệnh lệnh của thượng giới, đương nhiên lập tức triển khai hành động ngay. Những tu giả này trong lòng vô cùng ngưỡng mộ Thanh Vân Tử đại sư, người còn chưa tới Đại Thế Giới mà đã được bốn đại thế lực tranh nhau chiêu mộ trước rồi. Tiến vào bất kỳ một thế lực nào trong bốn đại thế lực, địa vị chắc chắn cũng không thấp chút nào, ít nhất cũng là một đệ tử nội môn. Bọn họ vất vả làm việc cho bốn đại thế lực như vậy, sau này có tới Đại Thế Giới thì kiếm được một suất đệ tử ngoại môn đã là tốt lắm rồi. Chẳng có cách nào cả, ai bảo Thanh Vân Tử đại sư là thiên tài trong giới luyện dược chứ, có năng lực và thiên phú được bốn đại thế lực lọt vào mắt xanh.

Thế nhưng, đám tu giả này cho dù có lật tung cả cái đại lục U Minh lên thì cũng chẳng có cách nào tìm ra được Thanh Vân Tử đại sư. Manh mối mấu chốt chỉ nằm trong tay một mình Liễu Trì Nguyên, bất đắc dĩ, đám tu giả này chỉ đành liên lạc với Liễu Trì Nguyên.

Liễu Trì Nguyên:…

Khá khen cho bốn đại thế lực, lại chạy xuống hạ giới để chiêu mộ đệ tử rồi, người phía trước vừa mới từ chối chưa được bao lâu chứ mấy, giờ lại tới nữa rồi. Liễu Trì Nguyên dám cá rằng, Phong Minh – vị Thanh Vân Tử đại sư đích thực kia – tuyệt đối sẽ không nhận chiêu này đâu. Bởi vì đối với Phong Minh mà nói, Thanh Vân Tử đại sư chẳng qua chỉ là một trong số rất nhiều thân phận của hắn mà thôi. Phải, bốn đại thế lực quả thực cao cao tại thượng, là những quái vật khổng lồ của Đại Thế Giới và cả giới tu hành. Thế nhưng hắn cứ mơ hồ cảm thấy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không đời nào bằng lòng tiến vào đó bằng phương thức như vậy. Hai người họ ước chừng là thích dùng một thân phận thấp bé khiêm tốn khác để trà trộn vào hơn.

Phải nói rằng Liễu Trì Nguyên vô cùng thấu hiểu tính khí của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nếu Phong Minh có mặt ở đây thì cũng sẽ chẳng thèm đắn đo mà lập tức từ chối ngay. Không nghĩ tới, không đi, không tiếp chiêu.

Liễu Trì Nguyên chỉ đành cười khổ nói rằng đợi lần tới khi đại sư liên lạc với hắn, hắn sẽ chuyển lời này tới chính vị đại sư đó, còn việc đại sư lựa chọn thế nào thì không phải là kẻ tiểu nhân như hắn có thể biết được.

Thế là, tầng lớp giám sát xung quanh Liễu Trì Nguyên lại dày thêm một tầng. Liễu Trì Nguyên cho dù không cảm ứng được thì cũng biết lại có thêm một số kẻ đang dòm ngó mình rồi. May mà Bạch Kiều Mặc đủ thông minh, nghiên cứu ra chiếc hộp đen truyền tống, bằng không hiện tại dưới mí mắt của bao nhiêu tu giả, dù có tiếp xúc bí mật đến đâu thì cũng có nguy cơ bị bại lộ thân phận.

Liễu Trì Nguyên tranh thủ thời gian để tu luyện, số đan dược cực phẩm Phong Minh gửi tới hắn có giữ lại một ít, đương nhiên đều mua theo giá đấu giá. Những viên đan dược cực phẩm này cũng nhanh chóng chuyển hóa thành thực lực của hắn, hắn cách Dung Hợp cảnh cũng không còn xa nữa. Hắn sờ sờ chiếc nhẫn trữ vật, bên trong có một viên Hỗn Nguyên Đan cực phẩm. Có viên Hỗn Nguyên Đan cực phẩm này, hắn nghĩ dù tư chất của mình có kém đến mấy thì cũng có thể đột phá lên Dung Hợp cảnh thôi. Kỳ hiệu của Hỗn Nguyên Đan đã sớm được chứng thực qua việc sử dụng của rất nhiều tu giả rồi, chỉ là chưa có ai được dùng tới Hỗn Nguyên Đan cực phẩm mà thôi.

Phong Minh có lẽ lại sắp biến mất một khoảng thời gian rồi, biết đâu khoảng thời gian này vừa vặn có thể dùng để bế quan một trận. Thế là, đám tu giả đang rình rập Liễu Trì Nguyên phát hiện ra cái tên này thế mà lại đi bế quan rồi, tức đến mức khiến không ít kẻ nghiến răng nghiến lợi, hận không thể một cước đá văng cửa động phủ bế quan của hắn ra.

Trước đó Liễu Trì Nguyên đã gom được một lượng lớn nguyên tinh trong buổi đấu giá, lần này các phương tu giả vô cùng tự tin, nhất định có thể lần theo số nguyên tinh này để tìm ra bản tôn của Thanh Vân Tử đại sư. Họ một khắc cũng không buông lỏng việc canh chừng Liễu Trì Nguyên, chỉ chờ xem hắn làm thế nào để chuyển số nguyên tinh này tới tay Thanh Vân Tử đại sư. Thế nhưng một lần nữa lại giống hệt như lần trước, số nguyên tinh kia trực tiếp bốc hơi biến mất không tỳ vết, bất kể bọn họ có giở trò bỡn cợt gì trên đống nguyên tinh đi chăng nữa thì cũng hoàn toàn không thể cảm ứng được dấu vết để lại. Thật là gặp ma rồi, lần một lần hai đều thế, Liễu Trì Nguyên đều thông qua phương thức truyền tống để tiến hành giao dịch với Thanh Vân Tử đại sư. Nhưng bọn họ có sục sạo khắp nơi thế nào đi chăng nữa thì cũng không tìm ra nổi một chút dấu vết nào của trận pháp truyền tống, rốt cuộc là đã làm bằng cách nào chứ?

Như rồng gặp nước, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ở trong lòng biển giống như đã trở về địa bàn của chính mình, tự tại vô cùng. Dĩ nhiên là không thể chỉ lo chơi đùa, việc chính của họ vẫn là trên hết, đó là tìm kiếm các nguyên mạch vô chủ. Những nơi có chủ thì không tiện động vào.

Lần này, Phong Minh cuối cùng cũng thả Hải Long Vương ra ngoài để hít thở bầu không khí tự do. Trước đó ở đại lục U Minh, vì có mấy con rồng của Long tộc ở đó nên Hải Long Vương không có cách nào lộ diện được. Hắn tuy có thể che giấu hơi thở Long tộc, nhưng hiệu quả che giấu đối với đồng tộc quá kém, hắn cũng không dám đảm bảo là sẽ không bị phát hiện. Hắn vẫn muốn đi theo chủ nhân để ngao du bốn phương bên ngoài hơn là việc phải tới Long tộc kia. Tới đó rồi chắc chắn là phải sống ở tầng lớp thấp hèn nhất, làm sao có thể khoái hoạt được như đi theo chủ nhân cơ chứ. Long tộc liệu có đan dược cực phẩm cho hắn cắn không? Vì điều này, Hải Long Vương hoàn toàn có thể nhẫn nhịn việc phải ở mãi trong không gian.

Nhìn Hải Long Vương, Phong Minh bỗng nảy ra một ý kiến, liền nói: “Chi bằng chúng ta đi tìm ba anh em Hải Đại đi, họ sống ở trong biển bấy lâu nay, có lẽ sẽ biết nơi nào có nguyên mạch phù hợp với chúng ta.”

Hải Long Vương lập tức đồng tình: “Ta tán thành, chúng ta đi tìm bọn Hải Đại thôi.” Long tộc thực sự sẽ khinh miệt không thèm qua lại với ba anh em hải xà, nhưng Hải Long Vương thì không có tầng lo lắng này, tuy đắc ý với thân hình rồng hiện tại nhưng hắn cũng không quên bản thân mình vốn là xuất thân từ hải xà.

Bạch Kiều Mặc cũng gật đầu: “Được, vậy thì đi tìm ba anh em Hải Đại.”

Hải Long Vương dẫn đầu mở đường ở phía trước, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mang theo Tiểu Tinh thong thả bơi theo sau.

Khi đến gần địa bàn của ba anh em hải xà, Hải Long Vương bỗng nhiên dừng lại, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng nhận thấy hơi thở phía trước có điều bất thường.

Hải Long Vương khó chịu nói: “Hơi thở của hải xà đã nhạt đi nhiều rồi, lại còn lẫn lộn mùi vị của các loài hải thú khác nữa, chuyện này là thế nào? Địa bàn của ba anh em Hải Đại bị hải thú khác cướp mất rồi sao?” Vừa nghĩ tới khả năng này, Hải Long Vương liền vô cùng phẫn nộ. Hắn có sự đồng cảm sâu sắc với ba anh em hải xà, chứ đối với các loài hải thú khác thì tuyệt đối không có. Kẻ nào dám cướp địa bàn của anh em hắn, hắn có thể sát thú phóng hỏa đấy.

Phong Minh trấn an Hải Long Vương: “Ngươi thử liên lạc với bọn Hải Đại xem sao, ta sẽ tìm mấy con hải thú gần đây để hỏi thăm tình hình.” Phong Minh có thể giao tiếp với hải thú, có lẽ sẽ biết được chuyện gì đã xảy ra ở nơi này từ miệng của chúng.

Bạch Kiều Mặc thì lấy la bàn dò tìm ra. Bọn họ đã rời đi một khoảng thời gian rồi, trong vùng hải vực này có xảy ra biến hóa lớn đến đâu đi chăng nữa thì cũng là điều hoàn toàn có thể. Chỉ là theo như những gì họ biết trước đây, ba anh em hải xà đã bá chiếm địa bàn này suốt mấy trăm năm nay rồi.

Hai người một rồng mỗi người bận rộn một việc, chẳng bao lâu sau đều đã có kết quả.

Hải Long Vương nói: “Ta liên lạc được với Hải Đại rồi, nửa năm trước bọn họ bị mấy con hải thú cướp mất sào huyệt, Hải Tam bị đánh trọng thương, Hải Nhị bị thương cũng không nhẹ, hơn nữa mấy con hải thú kia hiện tại vẫn đang truy sát bọn họ.” Trong quá trình bị cướp sào huyệt và bị truy sát, ba anh em hải xà cũng từng muốn liên lạc với vị đại ca Hải Long Vương mà họ đã bái nhận để cầu cứu, thế nhưng căn bản không tài nào liên lạc được. Đều đã không ở cùng một thế giới rồi, tín hiệu làm sao có thể truyền tới được chứ?

Phong Minh nhíu mày nói: “Hải thú quanh đây nói cho ta biết, loài hải thú đang bá chiếm nơi này hiện tại là một tộc hắc sa, còn bá đạo hơn cả ba anh em hải xà trước kia nhiều, quả thực chính là ác bá trong vùng hải vực này. Không ít hải thú nếu không bị chúng nuốt sống thì cũng đã trốn khỏi nơi này rồi, chính vì thế mà số lượng hải thú trong vùng biển này hiện tại đã giảm mạnh.”

Bạch Kiều Mặc báo cáo kết quả dò tìm của mình: “Phía trước có bốn con hải thú lục cấp, và một con hải thú thất cấp Dung Hợp cảnh.”

Phong Minh kinh ngạc: “Thực lực này không yếu đâu nha, thảo nào ba anh em hải xà lại phải bỏ trốn thảm hại đến vậy, có ở lại thì cũng chỉ có nước bị nuốt sống mà thôi.” Ba anh em hải xà chỉ là hải thú lục cấp, Hải Đại mạnh hơn một chút là lục cấp đỉnh phong, nhưng cũng chưa đột phá lên thất cấp, so với tộc hắc sa phía trước thì thực lực kém xa, giữ được mạng sống đã là tốt lắm rồi.

Hải Long Vương sốt ruột: “Chúng ta mau đi hội hợp với bọn Hải Đại trước đi, Hải Đại nói Hải Tam bị thương quá nặng, nếu không có đan dược của con người thì Hải Tam sẽ chết mất.”

Dẫu sao cũng từng có tình nghĩa cùng nhau đánh nhau, Phong Minh sẽ không thấy chết mà không cứu, bởi vậy liền nói: “Đi cứu người trước đã, à không, cứu rắn trước.”

Hai người một rồng quay người rời đi, hướng thẳng về vị trí của ba anh em Hải Đại mà Hải Long Vương đã cảm ứng được.

Nửa ngày sau, bọn họ tìm thấy ba anh em hải xà tại một vùng đáy biển có môi trường khá tồi tàn. Ngay cả Hải Đại, vảy trên người cũng đã có phần xám xịt, có thể thấy tình hình cũng không được tốt cho lắm. Vừa phải trốn tránh sự truy sát, họ chỉ có thể trốn trốn tránh tránh, không cách nào tìm được một môi trường tốt hơn để dưỡng thương, thành ra mới lâm vào tình cảnh thảm hại như hiện tại.

Nhìn thấy Hải Đại đang vô cùng kích động vì sự xuất hiện của Hải Long Vương, Hải Long Vương liền mắng một câu hận sắt không thành thép: “Thật là vô dụng, đàn em của Hải Long Vương ta mà lại sa cơ lỡ vận đến mức này, thật làm mất mặt Hải Long Vương ta quá đi.”

Hải Đại suýt chút nữa thì oa một tiếng khóc thành tiếng, uất ức vô cùng.