← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 553: Rồng lọt vào cục

22 min read 29.08.2026

 

mấy con rồng phía sau quả nhiên đều dựng cả tai lên nghe ngóng.

Ánh mắt Bạch Kiều Mặc thoáng qua ý cười, đáp lại: “Dù khó đến mấy cũng phải cứu họ ra, bằng không cha chúng ta cũng sẽ trách tội. Đã chạm mặt Tạ đội trưởng và Lâm phó đội trưởng lâm vào khốn cảnh mà lại khoanh tay đứng nhìn thì không phải lẽ, nói cho cùng năm xưa Tạ đội trưởng cũng từng tương trợ chúng ta.”

Phong Minh liên tục gật đầu: “Phải đó, ngũ đại tông môn quả nhiên đáng hận thấu xương. Thiên phú của Tạ đội trưởng và Lâm phó đội trưởng đều không hề kém, nếu cứ vững vàng tu luyện thì cũng có thể tự dựa vào bản lĩnh của mình để đến U Minh đại lục này, chứ đâu phải bị cưỡng ép bắt lên đây làm quặng nô. Bạch đại ca, ta chính là không nuốt trôi cục tức này, sau khi chúng ta cứu đám người Tạ đội trưởng ra, thuận tiện đại náo một trận đi! Phải quấy cho nơi này của ngũ đại tông môn một phen long trời lở đất thì mới hả được nỗi hận trong lòng. Hơn nữa cũng là để cho bọn họ một bài học, khiến bọn họ sau này không dám tùy tiện bắt tu giả hạ giới về làm quặng nô nữa.”

Hắn lại nói: “Đáng tiếc trước đó lúc truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối hiện thế ở dị độ không gian kia chúng ta lại không biết, bằng không chạy tới đó biết đâu chừng cũng có thể trở thành người hữu duyên. Nghe nói Lâm Kỳ tiền bối cũng là đi ra từ tiểu thế giới, tiền bối khẳng định là người chướng mắt nhất với hành vi vô sỉ của ngũ đại tông môn này.”

“Sau này thực lực đủ rồi, ta nhất định phải quấy cho cả ngũ đại tông môn đảo lộn trời đất, chứ không phải giống như hiện tại chỉ có thể kiếm chuyện ở chỗ mạch quặng này.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Đều nghe theo ngươi, quả thật nên cho bọn họ một bài học, ngươi muốn làm thế nào thì cứ làm thế đó.”

Phong Minh ghé sát vào Bạch Kiều Mặc rỉ tai một hồi, tuy nói là rỉ tai, nhưng thực chất mấy con rồng kia đều nghe thấy rõ mồn một Phong Minh nói những gì.

Mấy con rồng nghe lén mà mắt rồng càng thêm sáng rực, đám tu giả nhân tộc này đúng là biết chơi thật, làm cho lòng rồng của bọn họ cũng ngứa ngáy rục rịch theo.

Sắp ra khỏi sơn lâm rồi, Phong Minh mang đầy thâm ý liếc nhìn về phía sau một cái. Hắn đã nhìn ra mấy con rồng này đều là lũ rồng thích hóng hớt, kiếm chuyện, đêm nay có bọn họ tham gia, nhất định sẽ càng thêm đặc sắc tưng bừng.

Nhìn thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bước vào khu vực mạch quặng, mấy con rồng cũng ồm ồm bàn tán xôn xao với nhau.

“Long Khuê đại ca, chúng ta cũng trà trộn vào giúp một tay đi! Huynh không nghe nhân tu kia nói sao, đám quặng nô trong quặng động phía trước đều là tu giả từ tiểu thế giới bị tông môn nhân tu gì đó bắt tới, thật quá đáng giận! Nếu Lâm Kỳ còn ở đây, đám nhân tu này tuyệt đối không dám làm như vậy, Lâm Kỳ khẳng định sẽ nhổ tận gốc những tông môn này.”

“Đúng vậy, đúng vậy, Lâm Kỳ là bằng hữu của Long tộc chúng ta, chúng ta làm việc này là đang giúp Lâm Kỳ làm việc tốt, đến cả Long tộc chúng ta còn chướng mắt trước hành vi của đám tông môn nhân tu này.”

“Hai nhân tu phía trước cũng giảng nghĩa khí giống như Lâm Kỳ vậy, vì là bằng hữu quen biết từ trước mà không màng đến nguy hiểm của bản thân để đi cứu người, rồng chúng ta cũng kính nể tu giả như thế.”

Tuy rằng mỗi một con rồng đều nói năng đầy chính nghĩa lẫm liệt, nhưng cũng khó giấu được tâm tình muốn gây chuyện của bọn họ. Muốn làm một con rồng khiến cho giới tu hành phải chấn động, khi trở về Long tộc, bọn họ cũng sẽ được những con rồng khác sùng bái đón nhận.

Long Khuê làm sao mà không nhìn ra tâm tư của bọn họ, nhưng bản thân Long Khuê cũng chẳng phải tính tình an phận thủ thường gì, nếu không thì đến nay cũng đã rời khỏi U Minh đại lục rồi.

Hắn ngẫm nghĩ một lát, việc này có thể làm được. Sau khi sự việc bại lộ, nhân tu cũng không cách nào chỉ trích Long tộc, bởi vì chính nhân tu làm việc không chính đại quang minh trước. Long tộc bọn họ còn chẳng bao giờ giam giữ đồng loại hay dị loại làm quặng nô để ngày ngày đào quặng, bọn họ đây chính là thấy chuyện bất bình rút “vuốt” tương trợ, mấy ông lão kể chuyện của nhân tộc chẳng phải đều nói sách như vậy sao.

“Được, vậy thì giúp hai nhân tu kia một tay đi, trợ giúp bọn họ cứu đám quặng nô tội nghiệp thảm hại kia ra ngoài một cách thuận lợi hơn.”

“Đúng, Long Khuê đại ca nói rất phải, rồng chúng ta chính là tới để giúp đỡ mà.”

Hình tượng của loài rồng nhất thời trở nên cao lớn vĩ đại hẳn lên.

Trời đã tối đen, bên ngoài quặng động cũng thắp lên đèn đuốc để chiếu sáng, đám đệ tử canh giữ ở đây vì quá tẻ nhạt nên ai nấy đều buồn ngủ ríu cả mắt.

Tại nơi mà nhục nhãn của bọn họ không nhìn thấy được, mấy con Lam Sắc Mê U Điệp bay lượn một vòng trên không trung, rải xuống điệp phấn.

Không bao lâu sau, ngay cả đệ tử trực đêm cũng đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mượn dùng thân phận bài của hai người Hạ Hào, thông qua trận pháp tiến vào bên trong quặng động.

Hồn lực quét qua một cái liền phát hiện ra nơi ẩn mình của Tạ Anh Hoa và Lâm Ý.

Xung quanh bọn họ đã tụ tập không ít tu giả, nhìn thấy trên cổ bọn họ tuy vẫn còn đeo Cấm Nguyên Khuyên, nhưng rõ ràng chỉ là để ngụy trang, thực chất đã được cởi bỏ rồi.

Những người này vây quanh Tạ Anh Hoa và Lâm Ý, khó nén được vẻ kích động khẩn trương, lại có phần không dám tin tưởng.

“Tạ đạo hữu, chúng ta thật sự có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này sao?”

“Hai vị bằng hữu kia của ngươi thật sự đã hẹn rõ đêm nay sẽ qua đây hành động à? Họ thật sự có thể ngăn cản trưởng lão Dung Hợp cảnh ở bên ngoài để chúng ta đào thoát khỏi nơi này sao? Lại còn có thể bảo đảm không bị bắt trở về nữa?”

Tạ Anh Hoa lạnh lùng nói: “Có thể giúp chúng ta cởi bỏ sự trói buộc của Cấm Nguyên Khuyên thì đó đã là ân đức lớn nhất đối với chúng ta rồi, chúng ta không nên xa cầu quá nhiều. Hơn nữa ta và họ cũng chỉ là quen biết một trận, nể tình đi ra từ cùng một tiểu thế giới, họ nhìn thấy chúng ta gặp nạn mới ra tay giúp đỡ. Đến lúc đó họ sẽ giúp chúng ta kiềm chế trưởng lão ở bên ngoài, tranh thủ thời gian chạy trốn cho chúng ta.”

“Lúc đó chúng ta hãy phân tán ra mà trốn, cố gắng rời xa địa bàn của ngũ đại tông môn.”

Đám quặng nô này cũng biết Tạ Anh Hoa nói có lý, bọn họ chỉ là không kìm lòng được mà muốn có thêm một chút cảm giác an toàn mà thôi. Nhưng Tạ Anh Hoa nói cũng đúng, đối với bọn họ mà nói, thà rằng chết ở bên ngoài còn hơn là bị vây chết ở nơi này, dù sao đó cũng là được chết một cách tự do. Có thể hít thở bầu không khí tự do ở bên ngoài cũng là tốt lắm rồi.

Bạch Kiều Mặc bố trí trận pháp ở lối vào, liền cùng Phong Minh cùng nhau bước vào bên trong đường quặng, hội hợp với Tạ Anh Hoa và Lâm Ý.

Bọn họ không thèm che giấu nữa, liền dùng thẳng chân dung vốn có của mình, bọn họ chính là muốn dùng thân phận thật sự để gây chuyện.

“Tạ Anh Hoa, Lâm Ý.”

Nghe thấy thanh âm như cứu rỗi này, mắt của Tạ Anh Hoa và Lâm Ý lập tức sáng lên, liền vội vàng nói: “Hai vị tiền bối đã tới.”

Bọn họ không thể xưng hô như trước kia được nữa, nếu thái độ của bọn họ quá tùy tiện thì cũng sẽ khiến cho đám quặng nô xung quanh đánh mất đi lòng kính trọng đối với hai người, bắt buộc phải cung phụng hai người như tiền bối.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bước vào tầm mắt của những người này, nghe rõ mồn một tiếng thở dốc của bọn họ đều trở nên dồn dập, bởi vì thật sự đã có người tới cứu bọn họ rồi.

Tạ Anh Hoa lại gọi: “Bạch tiền bối, Phong tiền bối, tính đến thời điểm hiện tại chúng ta chỉ mới cứu được chừng này người.”

Hai người Phong Minh làm sao không rõ dụng ý của hai người Tạ Lâm khi làm như vậy, liền phối hợp nói: “Lối ra bên ngoài đã bị phong tỏa rồi, các ngươi hãy phân tán ra giúp tất cả mọi người cởi bỏ Cấm Nguyên Khuyên đi. Đợi đến lúc nửa đêm, bên ngoài vừa có động tĩnh lớn, các ngươi liền lao ra ngoài, chạy càng xa càng tốt, chúng ta sẽ cố gắng khiến cho ngũ đại tông môn không dám động thủ nữa.”

Tu giả có mặt tại đây lập tức cảm kích nói: “Đa tạ Bạch tiền bối và Phong tiền bối.”

Có người kích động đến mức bật khóc thành tiếng, bọn họ thật sự có một ngày có thể nhìn thấy lại ánh mặt trời.

Các tu giả có mặt lập tức phân tán ra, chui vào các đường quặng khác, chớp mắt một cái tại chỗ chỉ còn lại hai người Tạ Lâm.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lúc này mới nói với Tạ Anh Hoa và Lâm Ý về biến số bất ngờ mới xuất hiện, mà biến số này sẽ khiến cho hành động đêm nay thêm phần thuận lợi, ngũ đại tông môn cũng sẽ càng thêm kiêng dè.

“Long tộc?” Tạ Anh Hoa và Lâm Ý kinh ngạc thốt lên.

Phong Minh không nhịn được cười nói: “Phải, có rồng xuất hiện, hơn nữa còn rất muốn cùng chúng ta gây chuyện. Điểm mấu chốt nhất chính là con rồng cầm đầu có thực lực bát cấp, cho nên căn bản không cần lo lắng về tên trưởng lão Dung Hợp cảnh ở bên ngoài nữa.”

Bát cấp long!

Tạ Anh Hoa và Lâm Ý hít mạnh một hơi khí lạnh, bọn họ cũng không ngờ tới lại có rồng chủ động nhảy vào cục diện này, tình huống này đối với bọn họ quả thực là một niềm vui bất ngờ ngoài dự đoán.

Lâm Ý nhìn về phía hai người Phong Minh, cảm thấy sau khi họ xuất hiện, vận khí liền xoay chuyển tốt lên một cách kỳ diệu.

Phong Minh nói: “Các ngươi ở lại đây, chúng ta đi một vòng qua các mạch quặng khác.”

“Được, ở đây có chúng ta, hai vị không cần lo lắng.”

“Ừm, đợi việc ở đây xong xuôi, chúng ta sẽ đưa các ngươi cùng rời đi.”

“Đa tạ.”

Tạ Anh Hoa và Lâm Ý không từ chối ý tốt này, bởi vì đi theo bên cạnh hai người họ khẳng định là sẽ an toàn hơn nhiều. Đối với bọn họ mà nói, U Minh đại lục này là nơi cao thủ nhiều như mây, tùy tiện cũng có thể gặp phải một cường giả Khai Hồn cảnh thậm chí là Dung Hợp cảnh. Bọn họ sau khi khôi phục thực lực cũng mới chỉ là Nguyên Đan cảnh, căn bản chẳng bõ bèn gì.

Dương nhiên bọn họ cũng không muốn chuyện gì cũng ỷ lại vào hai vị này, chỉ cần thoát khỏi môi trường nguy hiểm này, bọn họ sẽ nỗ lực tu luyện nâng cao thực lực, tương lai có cơ hội sẽ tìm ngũ đại tông môn và Đông Mộc hoàng thất để báo thù.

Thế là tiếp theo đó, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền mang theo đám Mê U Điệp, cùng nhau đi một vòng qua mấy cái quặng động, khiến cho đám đệ tử canh giữ quặng động đều chìm vào giấc ngủ sâu, đồng thời phong tỏa lối ra của quặng động, chính là cái loại chỉ có thể ra chứ không thể vào.

Ở trong mấy cái quặng động, bọn họ đều tìm tới nhóm tu giả có hồn lực mạnh nhất, giúp bọn họ giải trừ sự trói buộc của Cấm Nguyên Khuyên, đồng thời dạy cho bọn họ phương pháp giải trừ, để bọn họ lần lượt truyền xuống dưới, hẹn nhau nửa đêm sẽ hành động.

Những tu giả trong quặng động đều không dám tin vào lời của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nhưng bọn họ xác thực đã được cởi trói, Cấm Nguyên Khuyên đã rơi rụng xuống rồi. Trong lòng cuồng hỷ, bọn họ đều bán tín bán nghi làm theo lời hai vị này dặn dò.

Cũng không sợ những người này không làm việc, bởi vì Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mỗi khi đến một quặng động đều sẽ phóng đại âm thanh thông báo những lời này cho toàn thể quặng nô được biết.

Thời gian cách nửa đêm càng lúc càng gần, bên ngoài mấy mạch quặng không thấy một bóng dáng đệ tử nào ra ngoài hoạt động. Tất cả mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ say, chỉ có tiếng gầm rống của hoang thú từ trong dãy núi truyền ra.

Mấy con rồng kia cũng thừa dịp trời tối mò mẫm đi vào, đem toàn bộ hành động của hai người Phong Minh thu hết vào tầm mắt.

Long Khuê rất khẳng định, hai nhân tu kia không hề nói dối, quả thật là đang gây chuyện và cứu người.

Mấy con rồng này nằm sấp trên nóc của một ngôi nhà, cứ như vậy nhìn hai người kia bận rộn không ngơi tay.

Một con rồng nói: “Trong đám nhân tu vẫn có người tốt nha, không phải toàn bộ nhân tu đều xảo trá âm hiểm đâu.”

“Đúng vậy, hai nhân tu này giống như rồng chúng ta vậy, đều rất giảng nghĩa khí, biết cứu giúp đồng bào.”

“Long Khuê đại ca, sau chuyện này chúng ta kết giao bằng hữu với họ đi. Biết đâu nhiều năm sau, chúng ta có thể giống như tình hữu nghị của Long tộc tiền bối với Lâm Kỳ năm xưa, cũng truyền ra giai thoại về tình bạn giữa chúng ta và hai nhân tu này.”

Cũng may là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thật sự đang bận rộn, không rảnh nghe lén xem bọn họ đang bàn tán cái gì, bằng không phi thường cười đến sái quai hàm mất. Long tộc phái mấy con rồng này ra ngoài làm việc, thật sự có đáng tin cậy không vậy? Hắn đối với sự keo kiệt của Long tộc vốn dĩ có ấn tượng quá sâu sắc rồi.

Lần này đã lợi dụng bọn họ một vố, Phong Minh thầm nghĩ, hắn sẽ không nghĩ đến chuyện cướp bóc mấy con rồng này nữa vậy, tha cho bọn họ một lần, sau này có cơ hội gặp phải những con rồng khác rồi tính sau.