Chương 549: Minh đại sư
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc xem long phượng đánh nhau đến là thích thú ra mặt, chốc chốc lại thấp giọng trao đổi ý kiến nhận xét.
Trong mắt Phong Minh, đôi long phượng đang lao vào cấu xé lúc này chẳng còn chút phong thái mỹ cảm nào như khi vừa mới đăng tràng, hoàn toàn biến thành một màn ẩu đả bạo lực. Ngươi cào ta một trảo, ta cắn ngươi một ngụm ngập mồm lông.
Nếu bỏ qua thân hình hộ pháp khổng lồ cùng sức phá hoại kinh hoàng của bọn họ, thì cảnh tượng này trông chẳng khác nào mấy đứa nhóc tỳ trong nhà trẻ đang túm tóc tát nhau.
Bạch Kiều Mặc cảm thấy lời ví von của Phong Minh cực kỳ chuẩn xác, hắn nói: “Thực ra bọn họ đã có phần khắc chế rồi. Mấy con long phượng này thuần túy là đang dùng nhục thân cận chiến, một bên không dùng tới Long tức, một bên cũng chẳng động đến Hoàng diễm, hơn nữa còn biết ý không để chiến hỏa lan tới tòa thành trì này. Bằng không, cả tòa thành cũng phải chôn thây theo.”
Ít nhất là đến thời điểm hiện tại, hai bên mới chỉ phá hủy một tòa tửu lầu, đánh thủng một lỗ lớn trên nóc nhà mà thôi.
Nếu không, vị thành chủ đại nhân kia chắc chắn đã phải phát tín hiệu cầu cứu tới các thế lực lớn ở gần đây như Thiên Tâm tông rồi.
Ngươi xem, chẳng phải bây giờ ngài ấy cũng chỉ biết bất lực đứng giữa không trung mà nhìn trân trân đó sao.
Phong Minh không chỉ đứng xem suông, còn lén dùng Lưu ảnh thạch ghi lại toàn bộ trận chiến long phượng đầy ấu trĩ này.
Chao ôi, thứ này có thể mang về cho nhóm bằng hữu, cùng với cha và sư phụ hắn một phen thưởng thức nha. Đối với tu giả đi ra từ Phi Hồng đại lục mà nói, đây quả là tràng diện đặc sắc ngàn năm có một.
Đánh nhau nửa ngày trời, hai bên vẫn chưa phân định được thắng bại thực sự. Sau đó long phượng ai nấy đều buông lại lời hung ác, rồi chia làm hai hướng bay vút đi mất, chẳng rõ là đi nơi nào.
Thành chủ thấy thế mới xem như trút được gánh nặng. Đi là tốt rồi, hắn một chút cũng không hy vọng mấy vị đại Phật này lưu lại trong bản thành.
Ai mà biết được lần tới khi lại xảy ra xung đột, bọn họ liệu có còn khắc chế được như thế này nữa hay không.
Các tu giả ở lại chưa đi thì vui mừng khôn xiết. Bọn họ thế mà lại có cơ hội được chứng kiến một vở kịch lớn đặc sắc đến vậy, sau này có thể cùng bằng hữu tha hồ khoác lác rồi.
Phong Minh nhìn thấy không ít tu giả mang vẻ mặt thỏa mãn vô cùng mà thu hồi Lưu ảnh thạch trong tay. Ừm, bọn họ cũng không phải nói khoác không bằng không chứng, trong tay đều có Lưu ảnh thạch làm vật chứng đàng hoàng.
Phong Minh cũng là một thành viên trong số đó.
Phong Minh còn chê chưa đủ ghiền: “Chao ôi, sao lại đi mất rồi, còn chưa kịp tìm cơ hội tới bắt chuyện kết giao bằng hữu với bọn họ nữa mà.”
Bạch Kiều Mặc nhịn cười, bằng hữu mà lúc nào ngươi cũng muốn ra tay cướp bóc một trận sao?
Phong Minh xoay người, trước tiên đem Lưu ảnh thạch ném vào trong không gian truyền thừa, để Hải Long Vương chiêm ngưỡng một chút anh tư của tiền bối Long tộc nhà mình.
Hải Long Vương trực tiếp đem hình ảnh trong Lưu ảnh thạch chiếu phát ra ngoài. Thế là Tam Tiểu cùng với Ong Chúa cộng thêm đàn ong, cùng nhau vây xem long phượng đả gia.
Kim Tử: “Mấy con phượng điểu này yếu quá, đổi lại là ta thì một mồi lửa đã thiêu cho mấy con long kia phải chạy trối chết rồi.”
Hải Long Vương không phục: “Theo ta thấy là mấy con long kia quá vô dụng thì có, đến mấy con tạp mao điểu cũng đánh không lại, ta lấy làm xấu hổ khi phải đứng chung hàng ngũ với bọn họ.”
Tiểu Tinh: “… Khò… Khò…”
Ong Chúa: “Y y nha nha, đánh nhau, đánh nhau.”
Nhìn bộ dạng này của Ong Chúa, dường như nó rất tiếc nuối vì không thể lao ra ngoài đi theo cùng nhau đánh một trận nha. Nhưng với cái vóc dáng hạt tiêu của nó, e là chỉ cần một hơi thở bằng mũi của rồng thôi cũng đủ thổi bay nó ra xa vạn trượng rồi ấy chứ.
Thật không ngờ Ong Chúa cũng hiếu chiến đến vậy.
Ong Chúa lại tới thúc giục Phong Minh – vị chủ nhân của không gian này: “Nguyên mạch, nguyên mạch, muốn thật nhiều nguyên mạch.”
Tiếng thúc giục này cứ lải nhải như hòa thượng tụng kinh, khiến Phong Minh muốn ngó lơ cũng không được, đành phải đem yêu cầu của Ong Chúa nói lại với Bạch Kiều Mặc.
“Bạch đại ca, huynh nói xem chúng ta nên đi nơi nào để tìm nguyên mạch? Chắc chắn phải là thứ vô chủ mới được.”
Thời điểm này không thích hợp để tiến vào dị độ không gian nữa, hiện tại mà vào thì mục tiêu quá lộ liễu, rất dễ bị người ta dòm ngó.
Sắc mặt Bạch Kiều Mặc có chút cổ quái nói: “Thực ra có một nơi có không ít nguyên mạch vô chủ.”
Phong Minh cũng lập tức phản ứng lại: “Thương Hải cảnh của Thương Huyền đại lục?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Những người khác không có cách nào thâm nhập vào nơi sâu nhất dưới đáy biển, nhưng chúng ta thì có thể.”
Phong Minh sờ cằm nói: “Nói như vậy là chúng ta phải trở về Thương Huyền đại lục một chuyến rồi sao? Rời khỏi U Minh đại lục nhanh như vậy à?”
Bạch Kiều Mặc cười hỏi: “Minh đệ không nỡ sao?”
Phong Minh lắc đầu: “Đây không phải là vấn đề nỡ hay không nỡ, mà là chúng ta còn chưa kịp báo đáp năm đại thế lực một phen tử tế nữa kìa. Cứ thế mà đi thì trông có vẻ như chúng ta đang sợ hãi bọn họ vậy.”
Bạch Kiều Mặc đã hiểu, Minh đệ đây là muốn trước khi rời đi phải cho năm đại thế lực biết chút màu sắc.
Nói đơn giản hơn, chính là Minh đệ muốn kiếm chuyện, gây chút phiền phức cho năm đại thế lực.
Bạch Kiều Mặc phối hợp hỏi: “Minh đệ muốn làm thế nào?”
Phong Minh sờ sờ cằm: “Để ta suy nghĩ kỹ đã.”
Ngoại trừ việc nghĩ cách gây chuyện cho năm đại thế lực, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc còn phải nghĩ biện pháp gom góp một lượng nguyên tinh.
Trước đó ở Thiên Huyễn đại thế giới, hai người cùng Tam Tiểu liên tiếp độ kiếp, gia sản có dày đến mấy thì số nguyên tinh kia cũng bị bọn họ tiêu xài hoang phí gần như cạn kiệt. Muốn tiếp tục tu luyện thì bắt buộc phải kiếm thêm thật nhiều nguyên tinh.
Bên phía Phong Minh thì dễ tính toán, luyện chế một ít cực phẩm đan dược, lấy danh nghĩa của Thanh Vân Tử đại sư giao cho Liễu Trì Nguyên đem đi đấu giá là được.
Lần đấu giá này không ưu tiên trao đổi tài nguyên tu luyện nữa, mà trực tiếp ra giá bằng nguyên tinh.
Bạch Kiều Mặc cũng đem trận bàn trong tay chỉnh lý lại một chút, đem những trận bàn bọn họ không dùng tới thu dọn riêng ra, cũng dự định giao cho Liễu Trì Nguyên để đổi lấy một khoản nguyên tinh.
Hai người liền hẹn gặp Liễu Trì Nguyên ở ngay trong tòa thành này. Dẫu sao động tĩnh bên dị độ không gian lớn như vậy, đến cả Lê Triều Uyên còn chạy tới thì Liễu Trì Nguyên đương nhiên cũng không vắng mặt.
Một trong những mục đích lão chạy tới đây cũng là để xem có thể gặp mặt Phong Minh bọn họ hay không.
Lão cũng có cùng suy nghĩ với Lê Triều Uyên, nơi này náo nhiệt như vậy, Phong Minh vốn là kẻ thích xem náo nhiệt thì làm sao có thể bỏ lỡ cho được.
Chẳng phải sao, hắn tuyệt đối không thể vắng mặt. Liễu Trì Nguyên cuối cùng cũng đợi được Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chủ động liên lạc với mình.
Nhìn thấy cả hai đều đã tấn cấp Dung Hợp cảnh, Liễu Trì Nguyên tuy không rõ bọn họ độ kiếp từ bao giờ, trong lòng tuy có chút kinh ngạc nhưng rất nhanh lại chuyển thành vui mừng.
Phong Minh tấn cấp Dung Hợp cảnh rồi, điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là hắn đã có thể luyện chế ra đan dược phẩm cấp cao hơn nữa!
Liễu Trì Nguyên rất biết cách làm người, lão còn chủ động thu thập cho Phong Minh không ít đan phương, cũng chẳng màng trong tay Phong Minh đã có hay chưa, đây hoàn toàn là một tấm lòng của lão.
Phong Minh nhìn thấy đan phương quả nhiên vô cùng vui mừng, trong đó có một vài đan phương thuộc hàng độc môn hiểm hóc mà ngay cả truyền thừa trong tay hắn cũng còn thiếu sót: “Liễu các chủ thật đúng là trượng nghĩa. Những đan phương này rất tốt, ta rất thích. Số đan dược này xin giao cho Liễu các chủ, cần phải nhanh chóng đổi thành tiền mặt. Ta và Bạch đại ca phải rời đi một thời gian để giải quyết chút chuyện.”
Liễu Trì Nguyên thấy hai người Phong Minh đang gấp rút cần nguyên tinh thì cũng đoán ra được nguyên do.
Dẫu sao cả hai đều cùng lúc tấn cấp Dung Hợp cảnh, lượng nguyên tinh tiêu hao chắc chắn là một con số khổng lồ. Lão còn chưa biết chuyện đồng thời có tới ba con hoang thú cũng tấn cấp thất cấp đâu, bằng không sẽ còn phải kinh hãi đến mức nào.
Liễu Trì Nguyên lập tức nhận lời: “Được, ta sẽ lập tức trở về chuẩn bị. Dạo gần đây có không ít người dò hỏi ta khi nào mới lại liên lạc được với Thanh Vân Tử đại sư để xuất ra một lô cực phẩm đan dược. Cực phẩm đan dược thì vĩnh viễn không bao giờ thiếu thị trường.”
“Phải rồi, Bạch đại sư có cần lấy một cái danh hiệu nào đó ra ngoài không? Ví dụ như danh hiệu Thanh Vân Tử đại sư vậy?” Như vậy cũng có thể giúp quảng bá trận bàn do y luyện chế tốt hơn, sau này danh tiếng càng vang dội thì trận bàn do y làm ra sẽ càng được săn đón.
Phong Minh nghe xong thì tỏ ra vô cùng hứng thú, trương mắt nhìn chằm chằm về phía Bạch Kiều Mặc.
Bạch Kiều Mặc bật cười: “Được rồi, vậy thì lấy một cái đi, gọi là Thanh Minh thì thế nào?”
Liễu Trì Nguyên nghe xong khóe miệng không khỏi giật giật. Một người là Thanh Vân Tử, một người là Thanh Minh, hai vị không thể dùng chút tâm tư để đặt cái danh hiệu nào nghe cho nó cao sang, đại khí một chút được hay sao?
Phong Minh nghe xong lại vỗ tay tán thưởng: “Hay! Cứ gọi là Thanh Minh đi. Bạch đại ca sau này chính là Thanh Minh đại sư. Tương lai danh hiệu của Thanh Vân Tử đại sư và Thanh Minh đại sư sẽ cùng nhau vang danh khắp tu hành giới.”
Liễu Trì Nguyên dở khóc dở cười, thôi được rồi, lão chỉ cần phụ trách khâu vận hành là được.
Liễu Trì Nguyên trước khi đi còn ứng trước một khoản nguyên tinh, đem túi trữ vật trên người mình móc ra gần như sạch sành sanh, chỉ vì lo lắng hai vị này thực sự đang lâm vào cảnh nghèo rớt mồng tơi.
Tất nhiên, lão thực ra cũng thừa hiểu sự lo lắng của mình là dư thừa. Hai vị này chỉ cần tùy tiện tung ra vài món đồ là đã có thể gom về một lượng nguyên tinh khổng lồ rồi.
Liễu Trì Nguyên trở về chuẩn bị cho buổi đấu giá, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng rời khỏi nơi này. Bọn họ cần phải tìm một tòa thành trì nằm tương đối gần địa điểm đấu giá để an đốn xuống, lặng lẽ chờ đợi buổi đấu giá kết thúc.
Số nguyên tinh thu được từ buổi đấu giá sẽ được Liễu Trì Nguyên thông qua hộp đen truyền tống để gửi tới. Sau khi tiếp nhận, bọn họ liền có thể khởi hành tiến về Thương Huyền đại lục.
Ồ, suýt nữa thì quên mất năm đại thế lực.
Đừng nhìn Bạch Kiều Mặc đối với Phong Minh luôn giữ một vẻ dung túng, cái gì cũng nghe theo hắn, nhưng trong lúc Phong Minh đang vắt óc suy nghĩ cách hành hạ năm đại thế lực thì Bạch Kiều Mặc cũng ở một bên tích cực hiến kế. Đây là ý tưởng nảy sinh khi bọn họ đang lựa chọn địa điểm chuẩn bị tới.
Bạch Kiều Mặc trải bản đồ ra, ngón tay chỉ vào một vị trí trên đó: “Nơi này nằm ở khu vực trung gian giữa năm đại tông môn thế lực. Nơi này có một số khoáng mạch do bọn họ chung tay quản lý, ta nghĩ trong đó chắc chắn là có quặng nguyên tinh. Hơn nữa, ta nghi ngờ trong những khoáng mạch này có không ít tu giả của Phi Hồng đại lục đang bị bắt làm khoáng nô ở bên trong.”
Hồi mới từ Phi Hồng đại lục đến U Minh đại lục, bản thân vẫn còn ở thực lực Khai Hồn cảnh, Bạch Kiều Mặc quả thực không dám đánh chủ ý như vậy.
Phong Minh nghe đến đây liền hiểu ngay ý đồ của Bạch Kiều Mặc, lập tức đập bàn khen hay: “Tuyệt! Chúng ta sẽ tới nơi này. Chúng ta đang thiếu nguyên tinh, việc gì phải khổ sở nghĩ trăm phương ngàn kế tự mình đi gom góp, cứ cướp quặng nguyên tinh của bọn họ là xong chuyện, hơn nữa còn có thể giải cứu một bộ phận đồng hương. Phải rồi, cần phải chuẩn bị sẵn đường lui, không thể để năm đại thế lực này bao vây vây hãm được.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu, việc này là sở trường của y: “Như vậy chúng ta cần phải lựa chọn thêm một địa điểm nữa để tiến hành bố trí trước.”
Nói cách khác, bọn họ còn phải chuẩn bị trước một nơi, ở đó thiết lập sẵn trận pháp tiếp nhận truyền tống, thuận tiện cho bọn họ dễ dàng chạy trốn… À không, là rút lui.
Phong Minh phất tay, ý chí chiến đấu sục sôi: “Vậy thì chúng ta bắt tay vào làm thôi!”
Hai người lựa chọn ngồi một chiếc phi chu bình thường để xuất hành, không dùng tới cốt chu. Tu giả của đại thế giới vẫn chưa hoàn toàn rời đi hết, vạn nhất bị bọn họ nhìn thấu thì biết làm thế nào cho phải.
Thông qua bản đồ, bọn họ đã lựa chọn xong địa điểm đầu tiên và tiến về nơi đó để làm bố trí.
Lúc này, vòng tuyên truyền mới cho buổi đấu giá của Lưu Dương các cũng đã bắt đầu. Mặc dù các chủ đề xoay quanh dị độ không gian và khách nhân từ đại thế giới vẫn còn đang vô cùng nóng bỏng, nhưng điều đó cũng không ngăn cản được mọi người chú ý tới buổi đấu giá lần này.
Đặc biệt là vẫn còn một bộ phận khách nhân đại thế giới chưa rời đi, nghe thấy lời tuyên truyền như vậy cũng không khỏi kinh ngạc. Cái gì gọi là không phải cực phẩm đan dược thì không xuất thủ? Ở cái đại lục cấp thấp này thế mà lại có vị luyện dược sư có khẩu khí cuồng vọng đến như vậy sao?
Bất kể là ôm tâm thái hoài nghi hay là săm soi kén chọn, một số khách nhân đại thế giới cũng đã kéo tới Lưu Dương các, chuẩn bị tham gia buổi đấu giá lần này.
Bọn họ ngược lại muốn xem thử, vị Thanh Vân Tử đại sư có khẩu khí cuồng vọng kia liệu có thực sự có tư cách để cuồng vọng hay không.
Về phần trận bàn của Thanh Minh đại sư thì được Liễu Trì Nguyên phân tán đến các phân các của Lưu Dương các, bao gồm cả bên phía Thương Huyền đại lục.
Trận bàn của Thanh Minh đại sư không thích hợp áp dụng phương thức tuyên truyền đấu giá giống như của Thanh Vân Tử đại sư, mà phù hợp dùng một phương thức tạo thế khác, nhằm đẩy Thanh Minh đại sư vào trong tầm mắt của tu giả các phương.
—