← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 543: Luyện Hóa Không Gian Truyền Thừa

22 min read 29.08.2026

 

Lận Dĩ Hằng không để lộ ra chút bất thường nào. Hắn tiến đến hội hợp cùng các đệ tử khác của Thiên Tâm Tông, sau khi chào hỏi xong liền đi tìm Thủy Khiêm Minh.

Trước đó hắn đã liên lạc với Thủy Khiêm Minh, biết gã luôn túc trực ở chỗ này.

Nghĩ cũng biết trong lòng gã ngày càng sốt ruột, nhưng lại chẳng thể làm được gì.

Hiện tại Thủy Khiêm Minh đã không cần phải che giấu thân phận nữa, bởi vì tu giả kéo đến đây thực sự quá đông.

Hơn nữa, ngoại trừ tu giả thuộc các đại thế lực của Đại Thế Giới ra, những người khác đều nhận đãi ngộ như nhau, cũng chẳng mấy ai rảnh rỗi mà nhìn chằm chằm vào gã.

Lận Dĩ Hằng cứ thế đường hoàng đến tìm gã. Trong mắt người ngoài, hắn và Thủy Khiêm Minh từng cùng nhau trải qua hoạn nạn, đi lại gần gũi một chút cũng là lẽ thường tình.

Lận Dĩ Hằng vừa lên tiếng chào hỏi Minh Văn Kính và Thủy Khiêm Minh, vừa lặng lẽ truyền âm nói cho Thủy Khiêm Minh biết, hắn đã gặp hai vị đạo hữu Ô Dương và Tang Lê ở bên ngoài, trông họ như vừa mới từ nơi khác tới.

Bản lĩnh che giấu cảm xúc của Thủy Khiêm Minh không bằng Lận Dĩ Hằng, vừa nghe xong liền lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng.

Thế nhưng cũng không có mấy ai chú ý đến gã, ánh mắt của mọi người xung quanh đều đang đổ dồn vào Lận Dĩ Hằng.

Thủy Khiêm Minh nhanh chóng thu liễm thần sắc, nhưng trong lòng quả thực vui mừng khôn xiết.

Hắn đã lo âu biết bao lâu nay, giờ đây cuối cùng cũng có được tin tức xác thực, từ nay về sau có thể kê cao gối mà ngủ ngon giấc rồi.

Lời truyền âm này cũng không né tránh Minh Văn Kính. Lão già Minh Văn Kính dù sao cũng từng trải hơn nhiều, sắc mặt không chút gợn sóng, nhưng tâm tình cũng vô cùng tốt.

Việc tứ đại thế lực ngang ngược chiếm quyền chủ động, phong tỏa khu vực phía trước khiến các tu giả thuộc thế lực bản địa cực kỳ nóng mắt.

Đặc biệt là khi có tin đồn truyền ra rằng tứ đại thế lực muốn phá hủy từng không gian bên trong để tìm ra nơi truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối, trong lòng Minh Văn Kính lại càng thêm khó chịu.

Giờ đây có hai người ngay trước mũi họ, chẳng biết dùng thủ đoạn gì mà đã chạy thoát ra ngoài, vậy mà tứ đại thế lực vẫn hoàn toàn mù tịt. Trong mắt lão gia tử Minh Văn Kính, đây chẳng khác nào một cái tát thẳng vào mặt tứ đại thế lực.

Tứ đại thế lực thực lực cường hãn thì đã sao, truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối vẫn cứ không rơi vào tay họ như cũ, thậm chí đến cái đuôi của người thừa kế bọn họ cũng chẳng tóm được. Nghĩ đến đây thôi là trong lòng lão đã thấy hả dạ rồi.

Lão và Lận Dĩ Hằng đưa mắt nhìn nhau, một già một trẻ lúc này lại có một sự ngầm hiểu ý vị như nhau. Phải rồi, Lận Dĩ Hằng cũng cảm thấy vô cùng hả dạ.

Khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ trong sa mạc giảm mạnh. Phần lớn tu giả sử dụng động phủ di động của mình đều đã lui về trong động phủ nghỉ ngơi, cớ sao phải ở lại bên ngoài chịu khổ chịu sở chịu mệt làm gì?

Đám người Tưởng Băng cũng như vậy, thế là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng thuận thế tiến vào động phủ di động của họ, khởi động trận pháp, cách tuyệt mọi ánh mắt dòm ngó từ bên ngoài.

Dĩ nhiên nhìn từ bên ngoài, trận pháp phòng hộ của tòa động phủ di động này dường như chẳng cao cấp hơn các động phủ di động khác là bao, thế nhưng bên trong lại phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt, đúng kiểu “ngoài lỏng trong chặt”.

Sau khi các tầng trận pháp được khởi động, Phong Minh xoa xoa tay nói: “Chúng ta mau đến không gian truyền thừa thôi.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Để Hải LOng Chúa và mấy đứa nhỏ ở lại đây đi, đề phòng vạn nhất.”

Phong Minh không có lý do gì để phản đối.

Hai người bọn họ ban ngày đến đây là để chờ đợi lúc trời tối. Chỉ có hành động vào ban đêm mới thuận tiện, và cũng không ai có thể ngờ được bọn họ lại có liên quan đến truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối.

Dù sao bọn họ cũng là cùng đám người Tưởng Băng từ Đại Thế Giới tới đây, nhóm của Tưởng Băng cũng có thể làm chứng rằng hắn chưa từng rời đi nửa bước.

Ừm, đây chính là một trong những nguyên nhân khiến bọn họ cố ý tìm người đồng hành.

Còn một nguyên nhân nữa, đương nhiên là để giết thời gian nhàm chán trên đường đi, tìm người tán gẫu chút chuyện phiếm rồi.

Phong Minh có đôi mắt tinh tường, nhìn thấu bản chất qua vẻ bề ngoài, vừa tìm một cái liền tóm ngay được một kẻ cũng có sở thích hóng hớt như Tưởng Băng.

Phong Minh lấy ra linh hồn thạch cực phẩm – thứ vốn là trung khu điều khiển của không gian truyền thừa, thông qua linh hồn thạch để câu thông với không gian truyền thừa.

Sau đó, hắn khẽ gật đầu với Bạch Kiều Mặc. Ngay dưới sự chứng kiến của Kim Tử, Hải LOng Chúa và Tiểu Tinh, bóng dáng của hai người lập tức biến mất trong động phủ di động.

Ba đứa nhỏ nằm rạp thành một vòng tròn, sau khi hai vị chủ nhân biến mất, ba đứa lại tiếp tục gục đầu xuống ngủ.

Ừm, tụi nó chỉ cần ngoan ngoãn đợi hai vị chủ nhân trở về là được rồi.

Còn về việc liệu hai vị chủ nhân có khả năng không trở về được hay không ư?

Loại ngoài ý muốn đó tuyệt đối không thể xảy ra, tụi nó chính là có lòng tin mù quáng vào hai vị chủ nhân như vậy đấy.

Bạch Kiều Mặc trước khi đi đã làm chút tay chân trong động phủ di động của mình, đến lúc đó có thể thông qua trận pháp truyền tống để tự truyền tống trở về, bảo đảm sẽ không bị ai phát hiện ra điểm bất thường.

Nếu không, đám người Tưởng Băng rõ ràng nhìn thấy bọn họ đi vào động phủ di động, kết quả bọn họ lại từ bên ngoài chạy về, người khác không nghi ngờ thì nhóm của Tưởng Băng chắc chắn sẽ là những kẻ đầu tiên nghi ngờ bọn họ.

Khoảnh khắc tiếp theo, bóng dáng của hai người đã xuất hiện trong đại sảnh của không gian truyền thừa.

Trở lại nơi này, việc đầu tiên Phong Minh làm là thông qua linh hồn thạch kiểm tra tình trạng của toàn bộ không gian, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra người của Đại Thế Giới vẫn chưa tìm được không gian này, mọi thứ ở đây đều bình thường.

Việc thứ hai Phong Minh làm chính là cắt đứt liên kết với không gian núi lửa. Hắn điều khiển linh hồn thạch, từng chút từng chút một tháo gỡ xích khóa không gian giữa hai bên, xóa sạch các điểm kết nối.

Hắn hành động vô cùng cẩn trọng, lo lắng bên phía không gian núi lửa sẽ có người. Một khi động tĩnh quá lớn sẽ khiến tu giả bên kia chú ý đến điều bất thường.

Mà cũng phải nói, trong không gian núi lửa quả thực có người, hơn nữa những người này sau khi tìm kiếm không thấy một chút manh mối nào liên quan đến truyền thừa, liền chuyển tầm mắt sang các sản vật của không gian này.

Đừng nhìn bọn họ đến từ Đại Thế Giới, tài nguyên và môi trường tu luyện của Đại Thế Giới tuy ưu việt hơn Trung Thế Giới rất nhiều, thế nhưng những thứ tốt như viêm ngọc cực phẩm và viêm tinh thì ngay cả ở Đại Thế Giới cũng được coi là vật trân quý.

Biết nơi này có những sản vật như vậy, bọn họ đương nhiên không muốn bỏ qua.

Có người chậc chậc cảm thán: “Không ngờ trong một không gian rèn luyện của Trung Thế Giới lại có thứ tốt như viêm ngọc cực phẩm. Tu giả nơi này phải vận khí bùng nổ lắm mới tìm được một viên, còn chúng ta thì chẳng phiền phức đến vậy.”

Bọn họ mà muốn tìm thì cứ trực tiếp tiến vào sâu trong lòng núi lửa mà tìm kiếm, bọn họ có bảo vật hộ thân có thể chống lại nham thạch nóng chảy thiêu đốt.

Một người khác nói: “Đừng nói vậy, có những Trung Thế Giới vẫn sản sinh ra vài vật phẩm đặc thù mà ngay cả Đại Thế Giới cũng không có. Hơn nữa, tu giả của Trung Tiểu Thế Giới chưa chắc thành tựu đã kém, ngươi quên mất lai lịch của Lâm Kỳ tiền bối rồi sao?”

Nhắc đến Lâm Kỳ, thần sắc của mọi người đều có phần phức tạp.

Đối với tu giả Đại Thế Giới mà nói, Lâm Kỳ là một vị tiền bối vừa đáng kính lại vừa đáng hận.

Kính là kính phục thực lực siêu cường của vị tiền bối này, hận là vì người đã khiến cho toàn bộ tu giả bản địa của Đại Thế Giới mất hết mặt mũi.

Một tu giả có xuất thân từ Tiểu Thế Giới như vậy lại giẫm nát tất cả thiên tài của Đại Thế Giới dưới chân, người khiến cho mọi thiên tài cùng thời của Đại Thế Giới đều trở nên ảm đạm vô quang.

Là người bản địa của Đại Thế Giới, làm sao bọn họ có thể vui vẻ cho nổi.

Lại có người nói: “Thôi đi, nói đề tài nghiêm túc này làm gì. Lâm Kỳ tiền bối là thiên tài tuyệt đỉnh, nhưng một thiên tài tuyệt đỉnh bước ra từ Tiểu Thế Giới như vậy, đừng nói là ngàn năm, mà đến vạn năm cũng khó gặp được một người.”

“Đúng vậy, đúng vậy, sau thời Lâm Kỳ, có thiên tài của Tiểu Thế Giới nào chạy tới Đại Thế Giới mà còn có thể tỏa sáng rực rỡ được nữa đâu?”

Còn về việc trong đó có sự chèn ép ngầm của các đại thế lực hay không, thì đó lại là chuyện khác.

Các tu giả Đại Thế Giới này đã có thể tiến vào sâu trong lòng nham thạch, vậy thì việc phát hiện ra một điểm kết nối không gian giấu ở nơi sâu nhất chỉ là chuyện sớm muộn.

Chỉ có thể nói Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vận khí tốt, thời gian quay trở lại vô cùng kịp thời.

Sau khi hai không gian hoàn toàn tách rời, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau, đều thở phào nhẹ nhõm.

“Ta hộ pháp cho đệ, Minh đệ, đệ hãy hoàn toàn luyện hóa không gian này đi.”

“Được.”

Phong Minh đặt nguyên tinh và các vật phẩm bổ sung hồn lực xuống bên cạnh, bắt đầu toàn lực luyện hóa không gian truyền thừa.

Một canh giờ, hai canh giờ trôi qua, hồn lực của Phong Minh từ vị trí hắn đang ngồi từng chút một tiến về phía trước, thẩm thấu ra bốn phương tám hướng.

Sau khi luyện hóa hoàn toàn, hắn không cần phải mượn nhờ linh hồn thạch nữa, chỉ cần một ý niệm là có thể thu hết tình huống của toàn bộ không gian vào trong mắt.

Đến giai đoạn luyện hóa cuối cùng, Phong Minh phát hiện hồn lực Dung Hợp Cảnh của mình vẫn có chút không đủ, đúng lúc này, một luồng hồn lực mới hùng hậu bỗng nhiên gia nhập vào.

Trong lòng Phong Minh buông lỏng, dẫn theo luồng hồn lực mới gia nhập này tiếp tục thực hiện đợt xung kích cuối cùng.

Luồng hồn lực mới gia nhập đương nhiên là của Bạch Kiều Mặc. Hai người thường xuyên tiến hành song tu hồn lực, khiến cho hồn lực của mỗi người đều mang theo đặc tính hồn lực của đối phương, có thể dung hợp một cách hoàn mỹ.

Hai người thừa thắng xông lên, cuối cùng, Phong Minh lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, thả lỏng cơ thể ngã vào người Bạch Kiều Mặc ở bên cạnh.

“Thật không dễ dàng gì, cuối cùng cũng luyện hóa xong rồi. Hiện tại không gian này đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của ta, nếu không có sự cho phép của ta, không cần lo lắng có kẻ cạy cửa sau xông vào nữa.”

Bạch Kiều Mặc đút cho hắn hai viên đan dược bổ sung hồn lực, Phong Minh lập tức tranh thủ thời gian khôi phục, hắn vẫn còn có việc phải làm.

Sau khi khôi phục xong, Phong Minh liền kéo Bạch Kiều Mặc đi ra bên ngoài không gian truyền thừa.

Lúc này hắn đã có thể lợi dụng lực lượng không gian tốt hơn, không chỉ có thể đi xa hơn, mà còn có thể che giấu bóng dáng của hai người bọn họ.

Bọn họ không thể đảm bảo rằng những người của Đại Thế Giới kia không có cách nào mượn ngoại vật để đi lại trong phong bạo không gian.

Trên đường tới đây, bọn họ đã nghe nói về tứ đại thế lực kéo đến nơi này.

Điều khiến Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cảm thấy nực cười nhất chính là, hai trong số tứ đại thế lực, tức Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện, lại chính do một tay Lâm Kỳ dẫn dắt thành lập nên.

Có thể nói nếu không có Lâm Kỳ thì sẽ không có sự ra đời của hai đại thế lực này, kết quả là hiện tại hai đại thế lực này lại đang ra sức tìm kiếm truyền thừa mà Lâm Kỳ để lại.

“Ơ? Không gian linh thảo ở khá gần chúng ta đấy chứ.”

Không lâu sau, hai người liền phát hiện ra một không gian ngập tràn sắc xanh tràn đầy sinh cơ. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là không gian linh thảo nơi Tử Tinh Phong Vương đang cư ngụ.

Phong Minh lo lắng nói: “Liệu bốn thế lực kia đã sớm phái người vào trong đó tàn phá rồi không? Không lẽ đến Ong Chúa cũng bị bắt đi rồi chứ.”

Sự tồn tại của không gian linh thảo rất nổi bật, đến nông nỗi này rồi thì không thể nào chưa bị tứ đại thế lực phát hiện được.

Cho nên Phong Minh đã không còn nghĩ đến chuyện mang cả không gian linh thảo đi nữa, mà chuyển sang chú ý đến tổ ong Tử Tinh Phong trong không gian linh thảo, có thể giúp Ong Chúa dọn nhà đi nơi khác mà.

Bạch Kiều Mặc nói: “Chúng ta lén lút vào xem thử, không ổn thì rút.”

“Được.” Phong Minh cũng chưa từ bỏ ý định.

Hai người lặng lẽ tiếp cận không gian linh thảo, nếu cách quá xa thì còn cần nghĩ biện pháp khác, hiện tại thì đơn giản hơn nhiều rồi.

Bạch Kiều Mặc mở một cái lỗ trên vách ngoài của không gian linh thảo, ngay sau đó hai người liền lắc mình tiến vào trong, đồng thời ẩn nấp thân hình của mình lại.

Hai người vừa tiến vào liền phát hiện tình hình nơi này không đúng rồi, hoặc có thể nói đúng như bọn họ dự đoán, tu giả của tứ đại thế lực đã phát hiện ra sự tồn tại của không gian linh thảo, và đang sinh lòng thèm khát đối với Tử Tinh Phong Vương.