Chương 381: Áo Yếm
Chủ sạp liếc nhìn bụng của An Thiều một cái, lại nói: “Hiện tại chưa có, sau này chẳng phải sẽ có sao? Các vị người trẻ tuổi này, đều không biết chuẩn bị trước hay sao?”
Nghiêm Cận Sưởng: “…”
An Thiều cũng không chú ý tới ánh mắt của chủ sạp nhìn mình, cũng chẳng nhận ra đối phương đang hiểu lầm chuyện gì. Thấy chủ sạp cứ ở trước mặt Nghiêm Cận Sưởng trưng ra mấy thứ đồ chơi trẻ con mà Nghiêm Cận Sưởng vốn không dùng tới, y không nhịn được mà che miệng cười trộm.
Nghiêm Cận Sưởng nghe thấy tiếng cười của An Thiều, bèn nhìn sang một bên: “Lấy loại kia.”
Chủ sạp nhìn theo hướng ngón tay Nghiêm Cận Sưởng chỉ, phát hiện thứ hắn chỉ là mấy chiếc áo yếm mà người trưởng thành mới cần dùng tới, liền ngẩn người: “Cái này, hình như hơi lớn quá rồi? Đứa nhỏ mới chào đời không dùng được cái này đâu.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Đợi lớn thêm chút nữa là được.”
Chủ sạp: “…” Đây là lớn thêm một chút sao? Đây rõ ràng là trực tiếp trưởng thành luôn rồi còn gì? Nhà ai mà hài tử lớn nhanh chỉ sau một đêm như thế?
Nhưng nếu Nghiêm Cận Sưởng đã muốn mua, chủ sạp có mối làm ăn tất nhiên sẽ không từ chối, rất nhanh đã gói kỹ cho Nghiêm Cận Sưởng.
Mấy chủ sạp bên cạnh thấy vậy cũng đồng thanh lên tiếng: “Công tử, mua cho tiểu nương tử nhà ngài ít hương cao đi, hương cao nhà ta thơm lắm đó!”
“Ngươi đừng có nói bậy, tiểu nương tử người ta đang có thai, không ngửi được mấy mùi nồng hắc đó đâu, tới xem mấy món trang sức nhỏ chỗ ta này, tinh xảo lại đẹp mắt.”
“Xem mấy thứ đồ chơi nhỏ chỗ ta này, hài tử thích nhất là mấy thứ này đấy.”
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều: ???
Nhìn những gương mặt tươi cười kia, chủ sạp bán đồ chơi còn cầm một chiếc trống lắc lên rung liên hồi, Nghiêm Cận Sưởng không thể tưởng tượng nổi những lời này đều là đang nói với mình.
Nghiêm Cận Sưởng có chút ngây ngốc: “Nương tử ta không có mang thai.”
An Thiều hồi tưởng lại cử chỉ hành động của mình và Nghiêm Cận Sưởng lúc nãy, cuối cùng cũng phản ứng kịp, đám người này e là hiểu lầm lớn rồi.
Hai má An Thiều đỏ bừng, vội vàng nắm lấy tay Nghiêm Cận Sưởng: “Mau đi, đi mau thôi!”
Còn ở lại đây nữa thì cái mặt này của y không cần giữ nữa!
Sau khi được An Thiều dắt chạy ra một quãng xa, Nghiêm Cận Sưởng mới nhận ra điều gì đó, tầm mắt rơi vào bụng dưới của An Thiều.
An Thiều vừa quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Nghiêm Cận Sưởng, hơi nóng trên mặt vất vả lắm mới hạ xuống lại “vù” một cái bốc lên: “Nhìn cái gì! Đều tại ngươi, ở trên đại lộ mà cứ sờ loạn vào chỗ không nên sờ, khiến người ta hiểu lầm.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Chính ngươi chẳng phải cũng sờ sao?”
An Thiều: “Ngươi sờ của ta, ta sờ cũng là của ta, không tính, ta phải sờ lại của ngươi mới được!”
Dứt lời, tay An Thiều liền vươn tới!
Nghiêm Cận Sưởng bắt lấy tay y: “Loại chuyện này không cần phải có qua có lại đâu nhỉ.”
An Thiều vùng tay ra: “Không được!”
Nghiêm Cận Sưởng lại một lần nữa chế trụ y: “Buổi tối rồi tính.”
An Thiều không chịu buông tha: “Ngay tại đây! Lúc nãy ngươi cũng ở đây làm thế mà!”
Nghiêm Cận Sưởng đè y lại: “Như vậy có chút ấu trĩ rồi, ngươi tính lại tuổi tác của mình xem.”
An Thiều: “Ta không quan tâm!”
“Nương thân, hai vị ca ca kia đang làm gì vậy? Đánh nhau ạ?” Một giọng nói non nớt từ cách đó không xa truyền tới.
“Đừng nhìn, tránh xa họ ra một chút.” Người phụ nữ che mắt đứa trẻ, dắt nó đi mất.
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều: “…”
Lúc này hai người mới thu tay lại, một người một yêu song hành cùng đi, không ai mở lời trước.
Nghiêm Cận Sưởng âm thầm thọc tay vào túi áo, lôi một góc chiếc áo yếm vừa tiện tay nhét vào ra, lại cố ý nâng tay lên, vuốt mái tóc dài trước vai ra sau lưng.
An Thiều quả nhiên liếc hắn một cái, ngay lập tức bị góc vải lộ ra ngoài túi áo Nghiêm Cận Sưởng thu hút tầm mắt.
Nghiêm Cận Sưởng sải bước đi về phía trước, góc chiếc áo yếm cứ thế đung đưa qua lại.
Cuối cùng An Thiều thật sự nhịn không được, mở lời trước: “Lúc nãy ngươi mua cái áo yếm này làm gì? Cho ai mặc hả?”
Nghiêm Cận Sưởng vờ như mới nhớ ra món đồ này, cúi đầu nhìn một cái, lôi nó ra khỏi túi áo, ném vào túi Càn Khôn, ngữ khí bình thản: “Ngươi.”
“…” An Thiều tưởng mình nghe nhầm: “Ai cơ?”
Nghiêm Cận Sưởng rủ mắt, nhìn chằm chằm vào đôi mắt An Thiều, đôi môi mỏng khẽ mở: “Ngươi.”
Nụ cười trên mặt An Thiều dần biến mất, quay người vắt chân lên cổ mà chạy!
Nghiêm Cận Sưởng sải mấy bước lớn, túm lấy cổ áo sau của y, một tay kéo y vào lòng, bế kiểu công chúa lên!
An Thiều: !
An Thiều đang định vùng vẫy, Nghiêm Cận Sưởng lại nói: “Nhìn kìa! Bạch Trình Phi ở đằng kia!”
An Thiều vội vàng nhìn qua: “Đâu cơ?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Chạy về hướng kia rồi, đuổi theo!”
Nghiêm Cận Sưởng điểm nhẹ dưới chân, một bước nhảy vọt lên nóc nhà, lướt đi trên những mái lầu gỗ.
Đến khi An Thiều nhận ra có điểm không đúng, Nghiêm Cận Sưởng đã đưa y đi vào một tửu lầu.
An Thiều: “…”
Điếm tiểu nhị cười híp mắt đón tiếp, vắt chiếc khăn lau tay lên vai: “Hai vị khách quan mời vào trong! Khách quan muốn lên lầu hay ngồi ở đại sảnh ạ?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Trên lầu còn nhã gian không?”
Điếm tiểu nhị: “Nhã gian tầng ba đã hết rồi, vách ngăn gỗ tầng hai còn vài bàn, khách quan muốn ngồi gần cửa sổ hay không gần cửa sổ?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Gần cửa sổ.”
Điếm tiểu nhị: “Được rồi, khách quan mời đi theo ta!”
Gọi là vách ngăn, thực chất chính là dùng mấy tấm ván gỗ cao nửa người để ngăn cách từng bàn, để lại khoảng không gian vừa đủ cho thực khách ngồi xuống, bên cạnh cũng không có cửa chắn. Đứng nhìn một cái là thấy tận cùng, người nào ngồi trên ghế cao một chút là có thể nhìn thấy trước sau.
Sau khi Nghiêm Cận Sưởng ngồi xuống, hắn gọi một vài món ăn và điểm tâm, lại gọi thêm một bình thanh trà.
An Thiều uống một bát trà, bình tĩnh lại nhiều: “Vậy người đâu? Rốt cuộc là ngươi thật sự nhìn thấy, hay là không thấy?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Chắc là nhìn nhầm rồi.”
An Thiều: “…”
Nghiêm Cận Sưởng chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Trà lâu đối diện kia, cửa sổ mở về hướng Tây, chắc là đối diện thẳng với bãi thi đấu lúc nãy. Nếu vừa rồi có người ngồi ở trong đó, phóng mắt nhìn ra sẽ thấy rõ mồn một.”
An Thiều: “Cũng đâu cần nhất thiết phải ngồi bên cửa sổ, chẳng phải có Ánh Điệp bay đi bay lại trên sân sao? Ngồi trước Ánh Ngọc Thạch mà xem là được rồi.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Cảnh tượng nhìn thấy trên Ánh Ngọc Thạch có giới hạn, cần phải đợi Ánh Điệp bay qua.”
An Thiều: “Ngươi cảm thấy, có người ở nơi đó quan sát biểu hiện của tất cả linh tu chúng ta?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Tám chín phần mười là vậy.”
Gia nhân trong quán nhanh chóng bưng thức ăn Nghiêm Cận Sưởng đã gọi lên, An Thiều sớm đã đói bụng, không chờ được nữa mà bắt đầu ăn như hổ đói.
Trạch Dần và Ô Quy đều được thả ra, chỗ này nhỏ hẹp, không có đủ không gian cho chúng biến lớn, nên chúng chỉ có thể duy trì kích thước bằng lòng bàn tay, nằm trên bàn mà ăn.
Trong Hân Hoán Thành thường xuyên có ngự thú sư đi ngang qua, bên người đều mang theo linh thú, điếm tiểu nhị nhìn thấy cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ hỏi Nghiêm Cận Sưởng có muốn gọi thêm chút thịt không.
Nghiêm Cận Sưởng lại gọi thêm vài món.
An Thiều hơi nghiêng đầu: “Phía dưới hình như có chút ồn ào?”
Điếm tiểu nhị cười khổ nói: “Khách quan chắc còn chưa biết nhỉ? Đại thiếu gia nhà họ Vương ở phía Bắc Hân Hoán Thành này, đêm qua lúc về khuya bị người ta vây đánh, nếu không phải giữa đường có người tương trợ đuổi bọn ác nhân kia đi, e là hắn…” Điếm tiểu nhị liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói: “E là cái mạng nhỏ của Vương đại thiếu gia cũng đi tong rồi. Tuy là được cứu, nhưng vì đã bị đánh một trận tơi bời, thương thế không hề nhẹ, nghe nói phỏng chừng mười bữa nửa tháng cũng không xuống giường được.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Chuyện này có liên quan gì đến sự ồn ào bên dưới?”
Điếm tiểu nhị: “Có chứ, nghe nói vị đạo quân cứu mạng Vương đại thiếu gia trong lúc giao đấu với đám đạo tặc đã giật phăng khăn che mặt của một tên trong số đó. Vương đại thiếu gia và vị đạo quân kia đều nhìn rõ diện mạo tên tặc tử, sau khi Vương đại thiếu gia được đưa về, Vương lão gia đã suốt đêm tìm họa sư vẽ lại chân dung tên tặc đó.”
“Hiện tại, đám gia nhân nhà họ Vương đang cầm họa đồ tên tặc đó đi lùng sục khắp nơi.” Điếm tiểu nhị thở dài: “Bọn họ lục soát rất kỹ, lo lắng tên tặc đeo mặt nạ da người để trà trộn, thế nên còn phải nắn bóp mặt người ta để xác nhận xem đối phương có đeo mặt nạ da người hay không. Một số khách quan không bằng lòng nên mới xảy ra cãi vã.”
Nghiêm Cận Sưởng: “…”
An Thiều: “Đám gia nhân nhà họ Vương kia gan cũng thật lớn, không lo lắng sẽ đắc tội với ai sao?”
Điếm tiểu nhị: “Hai vị chắc là từ nơi xa tới nhỉ? Đích nữ nhà họ Vương này rất được một vị đại năng Nguyên Anh kỳ của Vạn Yển Cung yêu thích, mấy năm nay thường xuyên bầu bạn bên cạnh vị đại năng đó. Nhà họ Vương cũng nhờ đó mà đắc thế, nước lên thì thuyền lên, giờ ai muốn đụng vào họ mà không phải cân nhắc vị đại năng phía sau đích nữ nhà họ Vương?”
Điếm tiểu nhị thay trà mới cho họ, lại nói: “Dù sao lần này họ cũng chỉ nắn mặt từng người một chút, lúc nãy ta cũng thấy rồi, cho họ đối chiếu mặt mũi, nắn xong xác nhận không nhầm lẫn là họ sẽ rời đi ngay. Hai vị công tử nếu hợp tác một chút thì cũng bớt đi được không ít rắc rối.”
Sau khi điếm tiểu nhị rời đi, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều nhìn nhau một cái.
An Thiều sờ sờ mặt mình, truyền âm cho Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi thấy họa đồ trên lệnh truy nã kia có giống ta không?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Bảy tám phần, màu tóc và màu mắt đều có sai biệt, chắc là không sao.”
An Thiều: “Nhưng mà, tấm của ngươi lại giống tới chín phần.”
Nghiêm Cận Sưởng tự rót cho mình một bát trà: “Không sao, ta đã có chuẩn bị từ sớm, dưới lớp mặt nạ da người này còn có một chút ngụy trang, không cần lo lắng.”
Tay An Thiều run lên: “Mỗi lần ngươi nói không cần lo lắng, ta luôn có một loại dự cảm không lành.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Vậy chúng ta đi?”
An Thiều: “Vừa mới gọi món mới, nghe thấy bên dưới có người lục soát liền lập tức rời đi, liệu có bị hiểu lầm không?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Rời khỏi đây, thay mặt nạ khác, ai còn nhận ra chúng ta là ai?”
An Thiều cũng thấy có lý, vừa đứng dậy liền nghe thấy sau lưng truyền tới một tiếng gió rít, lập tức nghiêng đầu né tránh. Viên đá kia liền đánh thủng mặt bàn, rơi ngay cạnh chân Nghiêm Cận Sưởng.
“Hai vị công tử, các người định đi đâu vậy? Thức ăn của các người chẳng phải vẫn chưa lên hết sao?” Một giọng nói truyền tới, Nghiêm Cận Sưởng ngước mắt nhìn lên, liền thấy ở cạnh bàn cách đó ba vách ngăn có một nam tử dáng người cao lớn đứng đó. Y phục của hắn chỉ khoác hờ một bên vai, để lộ thân hình cơ bắp cuồn cuộn, bên hông trái treo một chiếc hồ lô đỏ to hơn đầu người, bên hông phải giắt một thanh trường đao.
Nghiêm Cận Sưởng truyền âm cho An Thiều: “Đó là đệ tử của Vạn Yển Cung, tu vi chắc ở Kim Đan hậu kỳ.”
An Thiều hơi kinh ngạc: “Ngươi quen hắn?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Lúc nãy điếm tiểu nhị nhắc tới đại năng Nguyên Anh của Vạn Yển Cung và đích nữ nhà họ Vương, làm ta nhớ ra một vài chuyện. Nếu không có gì bất ngờ, người này chắc là do Vạn Yển Cung phái tới để hỗ trợ nhà họ Vương. Gia nhân nhà họ Vương ở bên dưới lục soát từng người, tên này lên đây trước để xem thái độ của mọi người sau khi nghe tin này. Xem ra biểu hiện của chúng ta quá lộ liễu rồi.”
Nghiêm Cận Sưởng giơ tay, từ trong túi áo An Thiều lấy ra một chiếc khăn lụa, lau đi một chút vết bẩn nơi khóe miệng An Thiều, lại lau tay cho y, rồi nói: “Chỉ đứng dậy lấy cái khăn thôi mà cũng bị hiểu lầm, hừ hừ.”
An Thiều: “…”
Tên tráng hán tưởng họ định bỏ chạy: “…”
—