← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 379: Cầm Phổ

20 min read 10.09.2026

An Thiều giơ tay lên, con sóc bay màu vàng nhạt lập tức nhảy nhót đi tới lòng bàn tay y. An Thiều dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó: “Thực ra không chỉ có Đình Hú Tông, ngoại trừ những triệu hoán sư có chỗ dựa là các tông môn lớn mạnh ra, những triệu hoán sư khác cơ bản rất khó tự mình tu hành thăng tiến. Những triệu hoán sư tụ tập lại để sưởi ấm cho nhau, khai tông lập phái lại càng thêm muôn vàn khó khăn.”

“Nguyên liệu quý hiếm bắt buộc phải có trong lớp sơn vẽ đồ chỉ triệu hoán cơ bản đều bị Húc Đình Cung cùng các thế lực dưới trướng chiếm giữ rồi. Những triệu hoán sư khác muốn có được những nguyên liệu quý hiếm đó để chế tạo lớp sơn thì chỉ có thể lựa chọn phụ thuộc vào Húc Đình Cung.”

Những nguyên liệu hiếm dùng để chế tạo sơn chỉ có triệu hoán sư mới cần đến, Húc Đình Cung chiếm cứ những nơi đó, chỉ cung cấp cho người của mình sử dụng.

Triệu hoán sư thực lực bất túc không dám đối địch với Húc Đình Cung, còn triệu hoán sư thực lực mạnh thì đa phần đã gia nhập các đại tông môn, không thiếu những loại sơn này.

Cho nên, nếu muốn đi được xa trên con đường triệu hoán này mà không phụ thuộc vào Húc Đình Cung, quả thực chẳng hề dễ dàng.

Nhưng Đình Hú Tông dường như cũng là một nơi không đáng tin cậy.

Nghiêm Cận Sưởng thấy An Thiều đầy vẻ khổ não, bèn nói: “Thực ra, chỉ cần ngươi không gấp gáp tìm lại thứ ngươi muốn tìm, ở lại trong một số tông môn một thời gian cũng có thể được. Làm tán tu có cái hay của tán tu, vào tông môn cũng có… ừm…” Nghiêm Cận Sưởng nỗ lực hồi tưởng lại kiếp trước của mình, lại nhớ lại cốt truyện trong mảnh vỡ màu đen.

Sau đó, hắn trầm mặc.

Trong cốt truyện, nhân vật chính gia nhập Kim Quân Tông, nhưng ngay cả trong Kim Quân Tông cũng không tránh khỏi một đống chuyện rắc rối.

An Thiều: “…”

An Thiều bật cười: “Nói đi cũng phải nói lại, hình như ngươi đặc biệt không thích những nơi như tông môn. Trước kia ta hỏi ngươi tại sao không đến những tông môn chiêu mộ yển sư, ngươi cũng là bộ dạng muốn nói lại thôi này.”

Nghiêm Cận Sưởng: “Có lẽ là không thích bị thúc giặc, ràng buộc.”

An Thiều: “Thế nhưng, mỗi đêm ta dùng một sợi dây leo trói buộc ngươi, ngươi cũng rất vui vẻ mà.”

Nghiêm Cận Sưởng: “…”

An Thiều cười tủm tỉm nhìn biểu cảm của Nghiêm Cận Sưởng.

Nghiêm Cận Sưởng đột nhiên ghé sát vào mặt An Thiều: “Đó là vì ngươi kêu lên vui tai, khiến ta nghe thấy tâm tình du duyệt. Không tin thì đêm nay ngươi lại kêu thử xem.”

Nụ cười của An Thiều cứng đờ trên mặt.

Nghiêm Cận Sưởng giơ tay lên, xoa xoa bộ lông của Tứ Dực Ban Hổ đang đứng sau lưng An Thiều. Tứ Dực Ban Hổ dường như cảm nhận được người triệu hoán ra mình và nam tử trước mặt này vô cùng thân thiết nên không hề cự tuyệt Nghiêm Cận Sưởng, còn cúi đầu xuống, dùng cái đầu lớn dụi dụi vào lòng bàn tay hắn.

“… Trên đây là danh lục các đạo quân từ hạng mười đến hạng tư. Những đạo quân này có thể nhận được sáu ngàn linh thạch, các đạo quân có thể cầm theo thẻ số của mình đến đằng kia lĩnh nhận.” Hứa Văn đứng trên cao đài chỉ về hướng cách đó không xa.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều cùng nhìn qua, thấy Hứa Văn một lần nữa giơ danh lục lên: “Các đạo quân tiến vào tốp ba có thể nhận thêm một vạn linh thạch, người đạt vị trí khôi thủ còn nhận được một khối hồng ngọc giản.”

Nói xong, Hứa Văn lại lấy ra một tờ đồ chỉ trận pháp triệu hoán, triệu hoán cái hộp màu đen đặt trong trận pháp đó ra ngoài.

Chỉ cần xử lý thỏa đáng, trong đồ chỉ triệu hoán có thể chứa rất nhiều thứ, khi cần thiết triệu hoán ra là có thể sử dụng, cho nên rất nhiều triệu hoán sư đều coi đồ chỉ triệu hoán như túi càn khôn tùy thân của mình.

Bởi vì túi càn khôn thông thường, chỉ cần là tu sĩ có tu vi cao hơn mình phá hủy phong ấn mình đặt trên túi là có thể lấy ra đồ vật bên trong.

Túi càn khôn đẳng cấp cao tuy rằng có thể phòng thủ trước tu sĩ có tu vi cao hơn mình vài cảnh giới, nhưng rốt cuộc vẫn có rủi ro bị phá giải.

Nhưng trận pháp triệu hoán thì lại khác, chỉ cần là đồ chỉ trận pháp triệu hoán do chính mình vẽ thì cũng chỉ có bản thân triệu hoán sư biết khẩu quyết để gọi thứ đó ra, cho dù người khác lấy được tờ đồ chỉ đó cũng vô dụng.

Tuy nhiên vẽ đồ chỉ càng nhiều thì lớp sơn cần thiết càng nhiều, mà nguyên liệu hiếm để chế tạo sơn lại bị Húc Đình Cung chiếm giữ… Cho nên, sau một vòng quanh co như vậy, mặc dù các triệu hoán sư sở hữu phương thức lưu trữ tiện lợi này nhưng cũng không nỡ đem lượng lớn sơn dùng vào việc này.

Có được lớp sơn hiếm hoi trong tay, ai mà không muốn vẽ thêm vài trận pháp cao giai, triệu hoán ra những linh vật mạnh hơn để khiến bản thân trở thành một triệu hoán sư hùng mạnh hơn chứ?

Trên cao đài, để mọi người xác nhận bên trong hộp rốt cuộc có đựng đồ hay không, Hứa Văn còn tiện tay mở hộp ra, dùng linh lực bảo hộ ngọc giản kia, để nó lơ lửng phía trên hộp gỗ.

An Thiều chờ chính là khoảnh khắc này!

Vừa nãy bọn họ ở bên ngoài kết giới phòng ngự nhìn thấy ngọc giản, An Thiều chỉ có thể thấy trên ngọc giản có một số chữ dạng nhưng nhìn không rõ.

Nghiêm Cận Sưởng ở đằng xa cũng có thể nhìn thấy rõ ràng những vân mảnh bên trong ngọc giản này, nhưng hắn lại không thấy được chữ bên trong, cho nên chỉ có thể để An Thiều tự mình vào xem.

Trong mắt những người khác, miếng ngọc giản này chỉ là một mảnh màu đỏ, bên trong chẳng có gì cả.

An Thiều vội vàng truyền âm cho Nghiêm Cận Sưởng: “Là cầm phổ! Trong ngọc giản này quả nhiên cũng có cầm phổ!”

Nghiêm Cận Sưởng: “Có thể ghi nhớ lại không?”

An Thiều: “Ta cố gắng hết sức…”

Hứa Văn: “Hạng ba là số hai mươi, Lý Tam đạo quân, lần lượt triệu hoán ra hai linh vật nhất giai, hai linh vật tam giai và một linh vật ngũ giai.

Hạng nhì là số mười một, Âm Chiếu đạo quân, lần lượt triệu hoán ra hai linh vật nhất giai, một linh vật nhị giai, một linh vật tam giai và một linh vật lục giai.

Hạng nhất là số mười chín, Bạch Trình Phi đạo quân, lần lượt triệu hoán ra bốn linh vật nhất giai, ba linh vật nhị giai, hai linh vật tứ giai, một linh vật ngũ giai và một linh vật thất giai.”

Nghiêm Cận Sưởng: “…” Cứ ngỡ cái tên họ đặt bừa đã đủ qua loa rồi, không ngờ còn có cái tên qua loa hơn cả họ.

Các tu sĩ Đình Hú Tông dường như chẳng hề để tâm đến những cái tên rõ ràng là bịa đặt này, chỉ dùng ngữ khí bình tĩnh bảo bọn họ cầm thẻ số qua đằng kia lĩnh linh thạch, rồi đặt khối Lăng Đan ngọc giản vào lại trong hộp đen, bưng hộp đưa cho Bạch Trình Phi.

Bạch Trình Phi dùng hai tay đón lấy, trực tiếp mở hộp lấy ngọc giản ra, lật đi lật lại xem xét, còn rót linh khí của mình vào trong đó nhưng chẳng thu hoạch được gì.

Hắn nhíu chặt lông mày: “Cái ngọc giản này thì có cái rắm dụng dụng gì? Thứ trung khán bất trung dụng (đẹp mã mà vô dụng) này, ta có thể dùng món đồ này đổi lấy mấy tờ đồ chỉ trận pháp triệu hoán không? Chính là cái loại đồ chỉ trận pháp triệu hoán đặc thù của các ngươi ấy.” Vừa nãy hắn đã dùng tờ đồ chỉ trận pháp đó triệu hoán ra linh vật cao giai.

Hứa Văn cười híp mắt nói: “Chỉ cần Bạch đạo quân trở thành đệ tử Đình Hú Tông ta, đừng nói là mấy tờ đồ chỉ trận pháp triệu hoán đặc thù, dù là mấy chục tờ cũng có thể tặng cho ngươi!”

Bạch Trình Phi: “… Các ngươi coi miếng ngọc giản này như bảo vật, nhưng nó lại chẳng đổi nổi mấy tờ đồ chỉ trận pháp triệu hoán đặc thù sao? Vậy ta lấy thứ này có tác dụng gì?”

Hứa Văn: “Đây là ý của tông chủ, chúng ta cũng không quá rõ ràng, dù sao ngọc giản này đã là đồ của Bạch đạo quân rồi, đạo quân cũng có thể tự do xử trí, vứt bỏ nó đi hay là đem bán nó đi đều được.”

Bạch Trình Phi tung tung khối ngọc giản: “Vậy ta bán nó cho các ngươi, các ngươi nguyện ý bỏ ra bao nhiêu linh thạch?”

Hứa Văn: “Cái này à… phải xem sở thích cá nhân thôi. Nếu là người đã tâm nghi ngọc giản này từ lâu tự nhiên sẽ nguyện ý bỏ ra giá cao để mua, còn nếu là người không có hứng thú với nó, dù có chắp tay dâng tặng e rằng đối phương cũng chẳng thèm lấy.”

Khóe miệng Bạch Trình Phi khẽ giật: “Các ngươi giỡn ta đấy à! Nói nhiều như vậy, chẳng phải là các ngươi không muốn mua sao? Đây rõ ràng là thứ chính các ngươi coi như bảo vật, lại còn là thứ chỉ có khôi thủ mới có được.”

“Ha ha ha, cứ ngỡ đó là ngọc giản truyền thừa gì cơ, xem ra dường như không phải rồi.” Những tu sĩ còn đứng xung quanh muốn xem xem ngọc giản này rốt cuộc là thứ tốt gì đều cười rộ lên.

“Dù bên trong không có truyền thừa thì cũng phải có chút linh khí chứ? Ít nhất cũng tốt hơn linh thạch một chút chứ?”

Bạch Trình Phi xoay chuyển khối ngọc giản: “Đáng tiếc, chẳng có gì cả, ta dùng linh lực kiểm tra từ trong ra ngoài mấy lần rồi, cái gì cũng không có, các ngươi có muốn thử xem không?”

“Cho ta thử với!”

“Ta cũng muốn thử!”

Bạch Trình Phi: “Ai bỏ ra một vạn linh thạch, ta liền đưa ngọc giản này cho người đó.”

“Một vạn linh thạch? Ngươi coi chúng ta là quân oan đại đầu (ngốc dễ bị lừa) chắc? Ai thèm tiêu bằng ấy linh thạch để mua một thứ vô dụng.”

“Biết đâu lại có ích thì sao?”

“Ta trả một viên linh thạch, cho ta thử tí đê!”

Bạch Trình Phi lườm người đó một cái: “Ngươi nằm mơ đẹp đấy, hồng ngọc phẩm tướng này dù có đập nát ra mài thành mấy món trang sức nhỏ vụn đem ra phố bán cũng có thể bán được mấy ngàn gần một vạn linh thạch, ngươi muốn dùng một viên linh thạch mang đi? Mấy cục đá thô ở rìa bãi khai thác ngọc cũng không có cái giá đó đâu!”

“Ta trả một ngàn linh thạch! Cho ta thử!”

Bạch Trình Phi: “Đúng một vạn, chỉ tăng không giảm, yêu thì lấy không yêu thì thôi, nếu không ai lấy, tối nay ta sẽ cắt nó ra, mài thành đồ trang sức nhỏ mang đi bán!”

An Thiều nhìn chằm chằm vào khối Lăng Đan ngọc giản trong tay Bạch Trình Phi, nỗ lực ghi nhớ cầm phổ trên đó.

Nghiêm Cận Sưởng ở bên cạnh cố ý nói: “Một vạn linh thạch cao quá rồi, ngươi cắt ngọc mài ngọc đục thành đồ trang sức chẳng phải cũng tốn thời gian và công sức sao?”

Lời này nhận được sự phụ họa của không ít người: “Đúng thế đúng thế, ta trả năm ngàn linh thạch! Khỏi để ngươi tốn thời gian tốn sức, dù sao thứ này với ngươi cũng vô dụng, được bao nhiêu là lãi bấy nhiêu thôi.”

Nghe vậy, Bạch Trình Phi quả nhiên lộ vẻ do dự.

“Ta trả sáu ngàn linh thạch! Cứ thử rồi tính sau, biết đâu lại thử ra được cái gì thì sao? Thực sự không được thì lại đem nó đi cắt!”

“Bảy ngàn linh thạch!”

Hứa Văn thấy bọn họ bắt đầu cạnh giá thì đi xuống cao đài, cùng các đệ tử Đình Hú Tông khác thu dọn sân thi đấu.

An Thiều truyền âm cho Nghiêm Cận Sưởng: “Ta nhớ kỹ cầm phổ rồi!”

Nghiêm Cận Sưởng: “Cần viết ra không?”

An Thiều: “Mau mau mau! Sắp quên mất rồi!” Y vội vàng đi ra ngoài, mấy con linh vật được An Thiều triệu hoán ra cũng đi theo sau.

Tu sĩ Đình Hú Tông thấy sau lưng bọn họ có linh vật đi theo bèn tiến lên: “Âm Chiếu đạo quân, những linh vật ngài triệu hoán ra này đều muốn mua đi sao?”

An Thiều chỉ vào Tứ Dực Ban Hổ: “Mang con này đi.” Lại chỉ vào con sóc bay màu vàng kim rực rỡ kia: “Mua con này.”

Tu sĩ Đình Hú Tông: “Giá thị trường của linh vật nhất giai là năm ngàn linh thạch.”

An Thiều vội vàng giao linh thạch cho tu sĩ Đình Hú Tông kia, chỉ sợ chậm trễ thêm chút nữa là bản thân sẽ quên mất cầm phổ vừa ghi nhớ.

Tu sĩ Đình Hú Tông kiểm kê linh thạch xong, cười nói: “Đạo quân đi th…”

Lời còn chưa dứt, thân ảnh An Thiều đã biến mất tại chỗ.

Nơi này đông người, không tiện lấy giấy bút ra ghi chép, y phải nhanh chóng tìm một nơi ẩn mật.

Nghiêm Cận Sưởng đang định đi theo, nhưng phía sau đột nhiên truyền đến một trận tiếng xé gió, đồng thời còn có tiếng người hét lên: “Đứng lại!”