← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 348: Đối Sách

19 min read 10.09.2026

Trạch Lang cả người cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại, rồi lại ngẩng đầu lên, chỉ thấy bên cạnh Nghiêm Cận Sưởng đang đứng một con Trạch Lang vóc dáng cao lớn, lông bạc vừa dài vừa mượt…

Trạch Lang bị An Thiều xách trong tay: “…”

Đôi mắt của con Trạch Lang đứng cạnh Nghiêm Cận Sưởng có màu xanh thâm thẳm, Nghiêm Cận Sưởng có thể cảm nhận được trên người nó không có sát khí, bằng không hắn cũng không để mặc nó đứng ở đây.

Hơn nữa theo tình hình hiện tại, con Trạch Lang mắt xanh này hẳn là yêu thú khế ước của Vân Minh Tố.

Mắt Xanh chậm rãi cúi đầu, khịt khịt mũi, dùng ngữ khí không chắc chắn lắm nói: “Trạch Dần?”

Con Trạch Lang bị An Thiều xách trong tay ngửa mặt nhìn trời, vẻ mặt vô tội.

Trạch Lang mắt xanh nghiêng đầu, lộ ra vẻ mặt nghi hoặc khó hiểu: “Vì sao ngươi lại trần truồng thế kia?” =))

Trạch Dần: “…”

Trạch Lang mắt xanh: “Đây chẳng lẽ là thời kỳ rụng lông mà tộc trưởng từng nhắc tới sao?”

Trạch Dần do dự giữa việc thừa nhận và không thừa nhận.

Trạch Lang mắt xanh: “Trách không được có rất nhiều Trạch Lang tiến vào thời kỳ rụng lông đều sẽ tự tìm chỗ trốn đi, hóa ra rụng lông lại có thể rụng triệt để đến thế sao? Cái dạng này của ngươi nếu để đám lang cái nhìn thấy, các nàng liệu có bị dọa chạy mất không?”

“Chỉ… chỉ cần là lang cái thật lòng yêu mến ta, khẳng định sẽ không để ý những thứ này!” Trạch Dần vội vàng nói: “Hơn nữa, ta đây không phải thời kỳ rụng lông, mà là bởi vì ta vừa trải qua một trận chiến hung hiểm tàn khốc, thụ trọng thương, mất máu quá nhiều, nguy cập tính mạng. Để có thể sống sót, để có thể tự tay hạ sát kẻ thù, ta chỉ đành đau đớn vứt bỏ bộ lông trên người, như vậy mới có thể chữa thương nhanh hơn, mới có thể sớm xuất hiện trước mặt kẻ thù, băm vằm chúng thành muôn mảnh!”

“Ta tuy rằng cũng rất đau lòng bộ lông dài của mình, nhưng ta tuyệt không làm một con Trạch Lang sau khi trọng thương chỉ biết than thở chờ chết!”

An Thiều: “Oa! Nói hay lắm nha!”

Nghiêm Cận Sưởng: “…” Mấy lời này đoạn đầu nghe sao mà quen tai thế nhỉ?

Trạch Lang mắt xanh lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ra là thế!” Nó nhìn về phía An Thiều: “Vị tu sĩ này là người ký kết cộng sinh khế ước với ngươi sao?”

“Không, là hắn.” Trạch Dần chỉ tay về phía Nghiêm Cận Sưởng, trong lòng thầm hận: Mà còn là cái chủ bộc khế ước đáng chết nữa.

Qua lại mấy câu như vậy, Trạch Dần cũng biết mình không giấu được nữa, vùng vẫy nhảy xuống từ tay An Thiều, nói với con Trạch Lang trước mặt: “Trạch Ngọ, vị tu sĩ cưỡi trên người ngươi lúc nãy, ngươi đã ký khế ước với hắn rồi sao? Tu vi của hắn trông cũng không cao mà, trước kia ngươi chẳng phải nói, nếu muốn khế ước thì nhất định phải tìm tu sĩ từ Kim Đan kỳ trở lên sao?”

Trạch Ngọ: “Nhưng mà, ngài ấy có thể cho ta rất nhiều linh quả ngon lành.” Nó liếm liếm khóe miệng: “Thật sự rất ngon! Cứ nghĩ đến việc mỗi ngày đều được ăn những linh quả đó, để ta đi theo ngài ấy mãi cũng được. Hơn nữa, cộng sinh khế ước cũng không thiệt thòi, mạng của tu sĩ cũng không ngắn, huống hồ bọn họ còn có thể tiếp tục tu hành, kéo dài thọ nguyên.”

Trạch Dần: “…” Trạch Dần mong đợi nhìn về phía Nghiêm Cận Sưởng.

Nghiêm Cận Sưởng: “Nếu ngươi muốn loại linh quả ăn vào có thể bổ sung linh lực, nhưng lại khiến vết thương trên người ngươi sưng tấy nứt ra, ta ở đây có, ngươi có muốn thử một miếng không?”

Trạch Dần vội vàng lắc đầu, vết thương trên người nó mới vừa kết vảy mỏng, không đến mức lại chảy máu, cộng thêm việc nó thu nhỏ cơ thể, những vết thương chằng chịt khắp người kia liền biến thành những đường vân nhỏ xíu.

Nếu lúc này nó lại phình to cơ thể, e rằng những vết thương vừa kết vảy này sẽ lại bục ra lần nữa! Nó không muốn trải nghiệm nỗi đau đó thêm lần nào nữa!

Vân Minh Tố khẽ ho một tiếng, nói: “Mấy vị liêu thiên (trò chuyện) có tốt không?”

Nghiêm Cận Sưởng: “Minh Tố đạo quân vừa rồi nói đến đâu rồi?”

Vân Minh Tố: “Vừa rồi bọn họ đã dùng truyền tấn ngọc bài đem sự việc xảy ra ở đây báo cho sư tỷ rồi, sư tỷ định dẫn người tới đây cùng chúng ta tấn công quái vật này. Đường tới đây quanh co khúc khuỷu, ta để Minh Ngạn quay về trước dẫn bọn họ tới. Lát nữa ta dự định xuôi theo dòng nước, công khai chuyện này cho mọi người biết, như vậy chắc có thể tập hợp được một số người còn sức chiến đấu để cùng thương nghị đối sách.”

Nghiêm Cận Sưởng: “Nếu việc này thành công thì đương nhiên là tốt nhất. Nhưng mà, con quái vật này dường như có thể cảm nhận được những gì đang xảy ra bên trong cơ thể nó. Lúc nãy khi ta nội ứng ngoại hợp tấn công vách đá, nó đã nhận ra và tiết ra dịch axit có tính ăn mòn mạnh hơn, mưu toan dùng tốc độ nhanh nhất để tiêu hóa chúng ta. Lúc đó linh lực của chúng ta đều bị nó hút sạch, quả thực kinh hiểm.”

“Nếu con quái vật này nhận ra ý đồ của ngài, nói không chừng sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để ngăn cản, không để ngài thành công tập hợp nhân thủ.”

Nghiêm Cận Sưởng vừa dứt lời, từ xa đã nghe thấy một tiếng gọi.

“Sư huynh!”

Mọi người đồng loạt nhìn sang, phát hiện là Vân Minh Ngạn vừa mới ngự kiếm rời đi nay đã quay trở lại.

“Sư huynh! Không xong rồi! Đệ đi theo lối cũ trở về nhưng phát hiện tất cả lối thông đều bị một khối thạch bích khổng lồ chặn đứng, những thạch bích này hẳn là đều có thể di chuyển!”

“Cái gì?”

Vân Minh Tố ngự kiếm bay lên cao, quan sát bốn phía, phát hiện ở đằng xa không biết từ bao giờ đã xuất hiện một vòng thạch bích khổng lồ, bao vây kín mít tứ phương tám hướng!

Không chỉ vậy, ngay cả dòng nước chảy xiết lúc trước giờ cũng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại những con cá xuôi theo dòng nước trôi tới đang bơi qua bơi lại, có vài con nhảy lên khỏi mặt nước rồi lại nhanh chóng rơi xuống.

Trước đó Nghiêm Cận Sưởng ở trong động quật tương đối nhỏ hẹp nên bị thạch bích chặn lại, còn nơi họ đang đứng bây giờ vô cùng rộng rãi, bên cạnh là một dòng nước xiết, không ngờ cũng có thể bị chặn đứng.

Nhưng khác với trải nghiệm của Nghiêm Cận Sưởng trong động quật, lần này linh lực của bọn họ không bị rút đi.

Linh lực của bản thân Nghiêm Cận Sưởng còn chưa hoàn toàn khôi phục, dù có bị rút thêm cũng chẳng được bao nhiêu, Tô Trừng Dương và Trạch Dần cũng vậy. Còn linh lực của các tu sĩ và yêu thú khác vẫn còn nguyên trên người, con quái vật này chẳng lẽ lại chê linh lực của bọn họ quá ít?

Dĩ nhiên, suy đoán nhiều cũng vô dụng, miễn là linh lực còn sử dụng được, bọn họ chắc chắn sẽ không cam tâm bị vây khốn ở nơi này.

Vân Minh Tố lập tức triệu ra linh khí, đang định chém về phía thạch bích ở một hướng thì nghe thấy phía dưới truyền đến những âm thanh dị thường.

Nghiêm Cận Sưởng nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy mặt nước vốn đang tĩnh lặng do thượng hạ nguồn bị chặn bỗng bắt đầu sôi sục.

Theo tiếng bọt khí sủi lên ùng ục ngày càng nhiều, ngày càng lớn, những con cá vừa rồi còn tung tăng bơi lội, con thì nhảy lên bờ quẫy đạp điên cuồng, con thì lật bụng trắng dã, hoàn toàn mất đi sinh khí.

Mặt nước sôi sùng sục bốc lên lượng lớn nhiệt khí, mực nước cũng dâng cao với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, chỉ một lát sau đã nhấn chìm bờ sông, lan rộng ra xung quanh.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều lùi lại liên tục, sau khi phát hiện sau lưng là thạch bích, bèn điều khiển phi hành khôi lỗi bay lên phía trên, tiện tay xách theo Tô Trừng Dương đã hoàn toàn hôn mê.

Vân Minh Tố bắt đầu tấn công thạch bích, ba tu sĩ Kim Quân Tông khác cũng theo sát phía sau.

Nhưng thạch bích chắn ở đây vô cùng dày đặc, mặc dù linh kiếm của bọn họ nhanh chóng gọt xuống không ít đá vụn, nhưng phía sau cứ như thể đánh không thủng, hoàn toàn không thấy hy vọng đục thông thạch bích!

“Ầm ầm ầm!” Toàn bộ không gian đột nhiên bắt đầu rung chuyển dữ dội, nước đang dâng cao phía dưới cũng theo đó mà chao đảo, lượng lớn nhiệt khí bốc lên khiến nơi đây nhanh chóng trở nên nóng ẩm vô cùng.

Bởi vì cơn chấn động đột ngột này, nhóm người Vân Minh Tố buộc phải ổn định thân hình.

Nhưng chờ cơn chấn động kết thúc, khi bọn họ nhìn lại chỗ vừa chém giết thì phát hiện, mặt thạch bích kia nhẵn nhụi như ban đầu, hoàn toàn không có dấu vết từng bị tấn công!

Vân Minh Ngạn kinh ngạc nói: “Những thạch bích này còn có thể sinh trưởng sao?”

Vân Minh Tân: “Mọi người nhìn bên kia kìa! Mặt thạch bích bên đó có dấu vết chúng ta từng chém!”

Mọi người nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy trên mặt thạch bích ở phía bên trái hướng bọn họ vừa tấn công vẫn còn lưu lại vết đao kiếm chém qua rất rõ ràng.

An Thiều: “Các vị có nhớ nhầm hướng không?”

Vân Minh Tố: “Không nhầm, là thạch bích này đang di động.”

Bọn họ lại nhắm vào thạch bích tấn công dồn dập, vừa mới gọt rơi vài tảng đá, bốn phía lại một lần nữa rung chuyển!

Sau khi chấn động kết thúc, vị trí bị bọn họ chém lại một lần nữa đổi hướng.

Vân Minh Ngạn có chút mất kiên nhẫn: “Chúng ta không lẽ phải chém hết tất cả thạch bích ở tứ phương tám hướng này một lượt sao?”

Bọn họ chỉ muốn đả thông đường ở một hướng mà thôi, còn những hướng khác, quỷ mới biết sẽ dẫn tới đâu!

Nghiêm Cận Sưởng liếc nhìn phía dưới, nói: “Hiện tại nước sôi đã hoàn toàn che phủ mặt đất rồi, nước này đục ngầu, không nhìn rõ tình hình dưới nước. Trước đó chúng ta dựa vào đường thủy kia để phân biệt hướng thượng hạ nguồn, hiện tại đường thủy bị chặn, nếu thạch bích xung quanh cũng có thể dịch chuyển, vậy chúng ta sẽ sớm mất đi tất cả những thứ có thể dùng để phân biệt phương hướng ban đầu.”

Nghiêm Cận Sưởng nhìn Vân Minh Tố: “Vừa rồi ngài nói muốn xuôi theo dòng nước đi xuống hạ du, nếu con quái vật này lúc này thay đổi địa thế, thay đổi đường sông, thay đổi hướng nước chảy, vậy chúng ta có lẽ không thể dùng cách này để tìm các tu sĩ khác nữa.”

Vân Minh Tân: “Vậy nên con quái vật này thật sự nghe thấy lời chúng ta nói sao?”

Vân Minh Tố: “Hai vị có thể truyền âm giao lưu với chúng ta không?”

Truyền âm giao lưu tuy rằng ẩn mật nhưng cũng có rủi ro, nếu chưa được cho phép mà cưỡng ép truyền âm cho một tu sĩ là một hành vi rất mạo phạm.

Thấy Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đều đồng ý, Vân Minh Tố mới truyền âm cho bọn họ: “Chúng ta có thể chia nhau hành động, một số người thử đả thông thạch bích ở hướng kia, một số người tiếp tục tấn công thạch bích chúng ta đã từng tấn công trước đó.”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ta đang nghĩ một chuyện.”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Nghiêm Cận Sưởng.

Nghiêm Cận Sưởng: “Vì đây là một vật sống, ắt sẽ có nhược điểm, ví như tim hoặc đầu não. Nếu chúng ta có thể tìm thấy vị trí tâm thất của nó, liệu có thể trực tiếp công kích vào nhược điểm không? Nếu vật này chết đi, chúng ta có phải sẽ dễ dàng đột phá những chướng ngại này để rời khỏi đây không?”

Vân Minh Tố: “Nói thì là vậy, nhưng hiện tại chúng ta ngay cả đây là quái vật gì cũng không biết, cũng không biết chỗ này là bộ phận nào của nó, nội việc rời khỏi đây đã trầy trật rồi. Dưới sự ngăn trở của những thạch bích biết di động này, đi đâu cũng như lạc vào mê cung, muốn tìm thêm nhân thủ còn khó, huống chi là tìm tâm thất của nó, nói gì dễ thế?”

Mê cung…

Nghiêm Cận Sưởng đột nhiên nhìn về phía An Thiều.

An Thiều: ?