← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 320: Kết giới

19 min read 10.09.2026

Nghiêm Cận Sưởng nhìn tu sĩ của Ngự Huyền Tông kia ra một thủ thế, mà Nguyên Thanh Lăng sau khi nhìn thấy thủ thế đó, sắc mặt tức khắc đại biến.

Nguyên Thanh Lăng trầm giọng nói: “Làm sao ngươi biết được?”

Tu sĩ Ngự Huyền Tông nhếch môi, lộ ra bộ dạng đắc ý khi tóm được thóp của đối phương: “Ta tự có biện pháp của ta. Chú ấn trên mặt hắn có thể triệu ra thức niệm của Thần Quân lưu lại tại Linh Dận giới, vừa nãy hắn còn toan dùng cách này để thoát khỏi vòng vây của chúng ta đấy. Chỉ tiếc là hắn đã thất bại, đó chính là kết cục của kẻ dựa dẫm vào thứ sức mạnh mà bản thân không thể khống chế.”

Nguyên Thanh Lăng siết chặt nắm đấm, sát khí trong mắt gần như không hề che giấu, dường như khắc sau có thể hóa thành vô số lưỡi dao đâm xuyên qua nam tử trước mặt.

Tu sĩ Ngự Huyền Tông đối diện với thần tình này của hắn nhưng hoàn toàn không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn có chút tự đắc vì đã nắm thóp được đối phương: “Ha ha ha, vẻ mặt này của ngươi là muốn giết ta diệt khẩu sao? Vô dụng thôi, ta đã dám đến đây giao thiệp với các ngươi, lại dám nói ra những lời này ngay trước mặt các ngươi, tự nhiên đã chuẩn bị vạn toàn. Nếu hiện tại các ngươi giết chúng ta, hoặc cưỡng ép đoạt lấy hắn, thì bí mật của các ngươi sẽ bị công khai thiên hạ, mà hắn cũng sẽ vì không kịp thời uống giải dược mà bạo tễ thân vong!”

Nguyên Thanh Lăng: “Ngươi hạ độc hắn!”

Tu sĩ Ngự Huyền Tông khoanh tay tựa nhẹ vào con bạch mao sư tử bên cạnh: “Độc không phải do ta hạ, là bản thân hắn ngu ngốc, chạm vào độc phấn chúng ta rắc bên ngoài vòng săn thú. Hừ, nếu không phải hắn tâm hoài bất quỹ (ý đồ xấu), xông vào vòng săn của chúng ta khi chúng ta sắp bắt được yêu thú kia thì cũng chẳng chạm phải những bột độc kịch tính đó. Loại người nửa đường cướp yêu thú chúng ta đã thấy nhiều rồi, sao có thể không có chút phòng hộ nào chứ?”

“Chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn giao linh thạch ra đổi người, người của ta sẽ lập tức giao giải dược cho các ngươi, bằng không, các ngươi cứ chờ tin tử tiết của hắn đi!”

Tu sĩ Ngự Huyền Tông cười nói: “Khó khăn lắm mới tìm được một kẻ có thể thừa thụ loại chú ấn này, cho dù bản thân hắn ngu xuẩn như thế, tâm cao hơn trời, thì các ngươi cũng đều phải ở phía sau chống đỡ cho hắn, nhẫn nhục chịu đựng mà thu dọn tàn cuộc. Nếu hắn cứ thế mà chết đi, thì những gì các ngươi làm bao năm qua chẳng phải đều đổ sông đổ biển sao?”

“Dẫu sao, muốn tìm được một người nữa có thể thừa thụ Triệu Thần chi ấn này thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.” Tu sĩ Ngự Huyền Tông túm lấy tóc của Dương Sầm Yến đang bị con bạch sư kia ngậm trong miệng, cưỡng ép xoay mặt hắn về phía Nguyên Thanh Lăng.

Nguyên Thanh Lăng nhìn vào gương mặt Dương Sầm Yến, nghiến chặt răng: “Hiện tại ta thực sự không thể lấy ra ngay lập tức nhiều linh thạch như vậy, nhưng ta có thể dùng Địa giai linh khí để thế chấp.”

Tu sĩ Ngự Huyền Tông lộ ra vẻ mặt hứng thú: “Linh khí gì? Lấy ra xem trước đã, chúng ta không dễ bị bịp đâu.”

Nguyên Thanh Lăng triệu ra linh khí, tu sĩ Ngự Huyền Tông bắt đầu kén chọn.

Trên cái cây đằng xa, Nghiêm Cận Sưởng thấp giọng lẩm bẩm: “Triệu Thần chi ấn…”

Lúc này An Thiều đã tỉnh lại từ trạng thái nhập định, biết Nghiêm Cận Sưởng đang ở trên cây nên cũng nhảy lên theo, đứng bên cạnh Nghiêm Cận Sưởng, nhìn theo hướng hắn đang nhìn.

Phù nghe nhìn giấu trong cơ thể tiểu ô quy kia là do Nghiêm Cận Sưởng dùng máu của mình khai phù, cũng chỉ có bản thân Nghiêm Cận Sưởng mới nghe thấy và nhìn thấy được.

Nghiêm Cận Sưởng thuật lại những lời vừa nghe được cho An Thiều, An Thiều cũng có chút kinh ngạc: “Triệu Thần chi ấn? Là ý nghĩa trên mặt chữ sao?”

Nghiêm Cận Sưởng nhẹ vuốt giữa lông mày: “Lúc ta chiến đấu với Dương Sầm Yến đã thấy trong cơ thể hắn xuất hiện bóng đen đó, tên kia thậm chí đã đặt tay lên đầu ta rồi. Ta còn tưởng mình sẽ bị kết liễu tại đó, không ngờ lại không sao, chỉ là có thêm một dấu ấn, cũng không biết thứ này rốt cuộc sẽ có ảnh hưởng gì tới ta.”

Dù hiện tại Nghiêm Cận Sưởng đang đeo mặt nạ da người, An Thiều vẫn nhớ rõ, tại vị trí ấn đường của Nghiêm Cận Sưởng có thêm một dấu ấn màu xanh lục nhạt.

An Thiều chuyển tầm mắt ra xa: “Hiện tại, tu sĩ của hai tông môn kia là vì hắn mà lén lút giao thiệp tại đây phải không? Dương Sầm Yến trông như vậy là thương thế không nhẹ, chắc là không còn sức phản kháng rồi.”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi muốn làm gì?”

An Thiều: “Tuy làm vậy khá mạo hiểm, nhưng đây quả thực là một cơ hội hiếm có. Ngày thường Dương Sầm Yến được tu sĩ của Viên Dương Tông bảo vệ rất kỹ, cơ bản không tìm được cơ hội tiếp cận hắn, càng đừng nói đến việc khiến hắn sử dụng Triệu Thần chi ấn một lần nữa.”

“Ngươi muốn nhân cơ hội này đoạt lấy hắn?” Nghiêm Cận Sưởng lắc đầu: “Không được, quá nguy hiểm, cũng không cần thiết. Đã biết đó là Triệu Thần chi ấn, sau này tới Bác Quyển Cung tra cứu là sẽ biết thôi.”

An Thiều thấy Nghiêm Cận Sưởng nói vậy thì cũng không kiên trì nữa.

Trong lúc nói chuyện, tình hình phía xa lại xảy ra biến hóa. Còn chưa đợi Nguyên Thanh Lăng giao linh khí và linh thạch cho mấy tu sĩ Ngự Huyền Tông kia, từ trong bụi rậm lại chui ra thêm mấy người, mà bên cạnh những người đó đều dẫn theo yêu thú, trên người đều mặc đệ tử bào phục của Ngự Huyền Tông.

Ba tu sĩ Ngự Huyền Tông kia vốn là giấu giếm những người khác, lén đưa Dương Sầm Yến tới đây giao dịch, không ngờ hiện tại lại bị đồng môn phát hiện, còn truy tới tận đây.

Lần này, tình hình bên kia càng thêm hỗn loạn, dù không cần tiểu ô quy nghe lén, Nghiêm Cận Sưởng cũng có thể nghe thấy một tràng tiếng ồn ào truyền tới từ hướng đó.

An Thiều thầm may mắn: “Cũng may vừa nãy không xông ra tranh đoạt Dương Sầm Yến, nếu không giờ chẳng phải phải đối đầu với đám người kia sao? Mấy tu sĩ Ngự Huyền Tông xuất hiện sau có vẻ không định giao Dương Sầm Yến ra.”

Cùng với sự xuất hiện của mấy tu sĩ Ngự Huyền Tông khác, bầu không khí phía xa tức khắc trở nên giương cung bạt kiếm. Dương Sầm Yến bị một nam tử mặt mày lãnh tuấn túm từ miệng con sư tử lông trắng xuống, bóp cổ nhấc bổng lên cao.

“Kẻ này đã giết chết năm tên đệ tử của Ngự Huyền Tông ta, còn trọng thương rất nhiều đệ tử và khế ước thú của họ, thậm chí còn giết chết yêu thú mà chúng ta sắp có được! Ta nhất định phải giao hắn cho tông môn để các trưởng lão định đoạt!”

“Phải đó! Nhất định phải đưa tên này lên xử hình đài, chém đầu trước mặt toàn thể đệ tử Ngự Huyền Tông để xoa dịu oán hận!”

Có người tát thẳng vào mặt ba tu sĩ đã đưa Dương Sầm Yến đến giao dịch mấy cái: “Lại dám giúp kẻ thù chạy trốn chỉ vì kiếm chút linh thạch ít ỏi đó! Đồ vô liêm sỉ!”

Tu sĩ hai bên đều triệu ra linh kiếm, trong tiếng cãi vã ồn ào, nhanh chóng lao vào đánh nhau.

Đầu ngón tay Nghiêm Cận Sưởng khẽ động, chuẩn bị thu tiểu ô quy đang thả ra nghe lén về, đồng thời nói: “Đi thôi, bọn họ đông người, có thể sẽ phát hiện ra chúng ta.”

Tuy nhiên, tiểu ô quy ở đầu kia sợi tơ linh khí của Nghiêm Cận Sưởng vừa mới cử động một chút, một luồng linh quang màu xanh lục đột nhiên bốc lên từ bốn phía, và nhanh chóng khép lại tại một điểm phía trên không trung của bọn họ, bao trùm toàn bộ khu vực rộng lớn này dưới ánh sáng xanh!

Thấy vậy, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều cùng lúc im lặng.

An Thiều: “Cận Sưởng, chúng ta hiện tại, lẽ nào là…”

Nghiêm Cận Sưởng: “Xem kịch đứng quá gần, bị liên lụy rồi.”

An Thiều: “Thu hồi câu nói đó lại đi, ta không muốn thừa nhận.”

Lịch sử luôn tương tự một cách kinh người.

Trước có đứng gần đứng xem Vong Niệm và Lân Phong cãi nhau mà bị kéo vào cộng niệm, sau có đứng xa xem hai tông môn đánh lộn mà bị chụp vào trong kết giới.

“Tốt lắm! Các ngươi thế mà còn đặt cả kết giới!” Tu sĩ Ngự Huyền Tông thấy kết giới xuất hiện, nộ khí càng thịnh, công thế càng thêm mãnh liệt.

Nguyên Thanh Lăng: “Việc này không phải do chúng ta làm!”

Tu sĩ Ngự Huyền Tông: “Không phải các ngươi thì còn ai nữa! Hèn chi các ngươi chỉ tới có năm người, hóa ra là đặt bẫy ở đây!”

Nguyên Thanh Lăng: “Rõ ràng là người của các ngươi uy hiếp chúng ta không được mang theo quá nhiều người, nếu không sẽ giết Dương Sầm Yến!”

Tu sĩ Ngự Huyền Tông: “Bớt lời vô ích đi! Mau chóng gỡ kết giới xuống, bằng không đừng trách chúng ta không khách khí!”

“Sư huynh! Chúng ta bắt hết bọn chúng làm con tin, có bọn chúng và Dương Sầm Yến trong tay, kẻ dựng kết giới chắc chắn sẽ thả chúng ta ra thôi!”

“Cần gì rắc rối thế, bọn chúng chẳng qua chỉ muốn Dương Sầm Yến thôi, chỉ cần giữ lại một đứa là được.”

Sát ý của tu sĩ Ngự Huyền Tông càng đậm, từng đao từng đao đánh thẳng vào yết hầu của Nguyên Thanh Lăng. Nguyên Thanh Lăng điều khiển khôi lỗi chống đỡ công kích, dần dần phản ứng lại: “Đây là kết giới do chính các ngươi dựng lên phải không! Chính là muốn mượn lý do này để đẩy chúng ta vào chỗ chết!”

Đám người hai bên đánh nhau đến không thể tách rời, không ai chịu dừng tay trước.

Cho đến mấy canh giờ sau, hai bên đều có người ngã xuống, Viên Dương Tông nhanh chóng chỉ còn lại Nguyên Thanh Lăng khổ sở chống đỡ, Ngự Huyền Tông trái lại vẫn còn năm người có thể tiếp tục chiến đấu.

Nguyên Thanh Lăng đã hoàn toàn từ bỏ việc thuyết phục bọn họ, bởi vì đám tu sĩ Ngự Huyền Tông kia rõ ràng là đã hạ quyết tâm muốn dồn bọn họ vào chỗ chết để xả hận trong lòng.

Đệ tử Ngự Huyền Tông vừa mới bị Dương Sầm Yến giết và làm bị thương cách đó không lâu, hiện tại đệ tử Viên Dương Tông lại nghênh ngang xuất hiện trước mặt bọn họ, mà lại chỉ có năm người, bọn họ làm sao có thể giữ được lý trí, chưa nói đến việc giết chết hay không, đánh cho tàn phế là điều tất yếu!

Nguyên Thanh Lăng không kiên trì được lâu thì đã bị trường kiếm của tu sĩ Ngự Huyền Tông khống chế, và bị một chân đạp nằm rạp xuống đất.

“Mau bảo người của các ngươi gỡ kết giới này ra! Nếu không cứ sau mỗi nén nhang, chúng ta sẽ giết một người của các ngươi, cho đến khi giết luôn cả tên khốn họ Dương kia!” Tu sĩ Ngự Huyền Tông quát vào mặt Nguyên Thanh Lăng.

Khóe miệng Nguyên Thanh Lăng rỉ máu, gian nan nói: “Thực sự không phải, chúng ta…”

Tu sĩ Ngự Huyền Tông lúc này mới nhíu mày: “Không phải sao?”

“Thật ngại quá, đã khiến các vị phải tốn tâm tổn sức rồi, đây là kết giới do chúng ta dựng lên.” Một giọng nữ từ trong lùm cây rậm rạp truyền ra, hai người mặc áo dài trùm đầu màu xám, trên mặt đeo mặt nạ trắng thong thả bước ra.

Nghiêm Cận Sưởng hơi ngạc nhiên: “Giọng nói này…”

An Thiều cũng nói: “Nghe quen tai quá.”

Giọng nữ kia lại vang lên lần nữa: “Chúng ta không có ý định làm hại các vị, chẳng qua chỉ muốn đưa một người đi, còn ân oán giữa các vị, chúng ta cũng không muốn tham gia.”

Tu sĩ Ngự Huyền Tông lập tức giơ kiếm chỉ về phía hai người đó, đang định lên tiếng thì bỗng cảm thấy tay chân rã rời, cả người ngã rầm xuống đất.

Khế ước thú đứng bên cạnh bọn họ cũng lần lượt ngã xuống.

“Ngươi, ngươi là hạng người nào!” Một tu sĩ của Ngự Huyền Tông gắng gượng gượng dậy, trừng mắt dữ tợn nhìn hai người kia.

“Ta tới để đón thiếu gia nhà chúng ta.” Giọng nữ kia dịu lại đôi chút: “Hắn chắc đã đợi ta lâu lắm rồi.”

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều: !!!

Quả nhiên! Đó là giọng của Tô Tinh Tố!

Không ngờ Tô Tinh Tố cũng đã tới đây!