Chương 314: Vạn Thú Sơn
Biết được Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều sắp tới sẽ lên đường đến Vạn Thú Sơn, bọn người Trương Diệu đều không khỏi giật mình.
“Hai vị công tử đã suy tính kỹ chưa? Hiện tại đang là phồn quý (mùa cao điểm) của Vạn Thú Sơn, đừng nói là vòng trong, ngay cả bên ngoài vòng ngoại vi cũng sẽ có từng đàn yêu thú tuần tra lãnh địa. Rất nhiều tu sĩ khi đi ngang qua Vạn Thú Sơn đều chọn đường vòng mà đi, hai vị thật sự định cứ thế này… tay không mà đến Vạn Thú Sơn sao?”
Các tu sĩ xưa nay chia Vạn Thú Sơn thành phồn quý và sơ quý (mùa thấp điểm). Vạn Thú Sơn vào phồn quý tuy có nhiều yêu thú nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy, nếu thực lực không đủ, chuẩn bị không chu toàn thì chẳng khác nào nộp mạng cho yêu thú. Vạn Thú Sơn vào sơ quý thì yêu thú ít hơn nhiều, những loài hung tàn nguy hiểm cũng tương đối giảm bớt, nên nhiều tu sĩ sẽ chọn vào núi săn bắt yêu thú vào mùa này.
Vừa rồi khi đi qua cổng thành, đám tu sĩ Húc Đình Cung lục soát Túi Càn Khôn của họ, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều mỗi người chỉ đưa ra một chiếc. Tên tu sĩ sau khi lục soát xong còn lộ ra vẻ mặt khinh bỉ.
Vẻ mặt đó rõ ràng không phải là nhìn thấy đồ tốt. Bọn người Trương Diệu vốn giỏi quan sát sắc mặt, lập tức hiểu rằng trong Túi Càn Khôn của Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều chẳng có vật gì giá trị.
Nghiêm Cận Sưởng sắc mặt không đổi: “Chúng ta ở Tiêu Dao Vân Thiên đã tiêu tốn không ít linh thạch, hiện tại túi tiền trống rỗng. Mà đối với chúng ta, cách nhanh nhất để có linh thạch chính là tới Vạn Thú Sơn bắt vài con yêu thú, sau đó mang vào trong thành bán.”
Trương Diệu nói: “Dù vậy, nhưng thế này cũng quá mạo hiểm rồi.”
Những người khác cũng phụ họa: “Đúng vậy, phồn quý ở Vạn Thú Sơn không chỉ có nhiều yêu thú, mà còn có một số tông môn đưa đệ tử nhà mình đến đó lịch luyện. Họ đi thành từng nhóm vào núi săn bắn, đặt linh khí bẫy thú khắp nơi, người ngoài không biết vị trí họ đặt bẫy, rất dễ giẫm phải cạm bẫy.”
“Đừng nói là phồn quý, ngay cả sơ quý cũng có tông môn đưa đệ tử đến Vạn Thú Sơn lịch luyện. Trước đây ta đi Vạn Thú Sơn vào sơ quý còn từng giẫm phải bẫy một lần, cũng may ta phản ứng kịp thời mới không bị rơi xuống bẫy, nếu không thì phiền phức lớn rồi.”
“Không biết phồn quý năm nay sẽ là tông môn nào đưa đệ tử đi lịch luyện đây.”
“Theo như ta nghe ngóng được thì hình như là Huyền Khôi Tông. Nếu không họ cũng chẳng một lần đưa nhiều đệ tử thế hệ mới như vậy tới Bách Yển Các ở thành Bắc Viên để định giai, chẳng phải là muốn để đám đệ tử đó tiện đường đi Vạn Thú Sơn săn bắn sao? Nhưng ai mà ngờ Bách Yển Các lại xảy ra những chuyện kia, không ít đệ tử Huyền Khôi Tông bị trọng thương, tu dưỡng cũng cần một khoảng thời gian.”
“Vạn Thú Sơn mùa phồn quý nguy hiểm trùng trùng, họ đang mang thương tích chắc là sẽ không đi đâu.”
“Đi chẳng phải là nộp mạng sao? Thế hệ này của Huyền Khôi Tông xuất hiện mấy vị yển sư có tiềm năng, Huyền Khôi Tông sao nỡ để họ mạo hiểm?”
“Hai vị công tử thật sự phải tam tư nhi hậu hành (nghĩ cho kĩ trước khi làm) nha!”
Mấy người mỗi người một câu cố gắng khuyên Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều từ bỏ ý định. Tuy nhiên, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đã quyết chí từ lâu, linh khí trên người cũng không chỉ có chút ít trong hai cái Túi Càn Khôn kia, nên chỉ mỉm cười cảm ơn.
Thấy Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều kiên trì, họ cũng không khuyên thêm nữa.
Đến đoạn đường rẽ, Nghiêm Cận Sưởng liền từ biệt bọn họ.
Từ đây đến Vạn Thú Sơn còn một quãng đường, Nghiêm Cận Sưởng đang có thương tích, cần phải tu dưỡng một thời gian, thế là một người một yêu vừa đi vừa nghỉ, nhìn qua giống như đang du sơn ngoạn thủy vậy.
Trên đường đi, Nghiêm Cận Sưởng tìm không ít đất có linh khí tương đối phong phú để đưa vào Xích Ngọc Ly Giới, nhưng lại phát hiện đất này sau khi bỏ vào không lâu liền trở nên khô khốc, hoàn toàn không thể trồng trọt thực vật.
Cũng chẳng biết là do nước trong Xích Ngọc Ly Giới quá ít, hay do linh khí trong đất quá thấp. Rõ ràng linh thổ đưa vào trước đó đến giờ vẫn rất tốt, thậm chí còn được những thực vật mà hắn trồng “nuôi dưỡng” trở nên màu mỡ hơn.
Nghiêm Cận Sưởng không tin vào cái dông dài này, thỉnh thoảng lại đào một ít đất và thảo dược đắp vào trong viện của Xích Ngọc Ly Giới. Nếu đất khô khốc thì lại vứt ra ngoài, còn thảo dược thì đem đi phơi khô cất kỹ.
Thế là lịch trình hằng ngày của Nghiêm Cận Sưởng trở nên bận rộn hơn. Bình thường hắn chỉ chế tác khôi lỗi, tu luyện, tìm An Thiều, rồi dẫn An Thiều cùng con mồi đã nướng chín trở về.
Hiện tại thì biến thành chế tác khôi lỗi, tu luyện, đào đất, trồng linh thực, phơi thảo dược, tìm An Thiều, rồi trực tiếp cùng An Thiều ăn tại chỗ.
Nghiêm Cận Sưởng kiếp trước sau khi tịch cốc thì thường chỉ ăn những thứ chứa linh khí. Nếu không nhịn được ham muốn ăn uống thì phải tốn chút thời gian để loại bỏ tạp chất trong cơ thể. Nhưng sau khi ở cùng An Thiều lâu ngày, Nghiêm Cận Sưởng cảm thấy ham muốn ăn uống gì đó, không nhịn được thì thôi vậy, dù sao cũng không thiếu chút thời gian loại bỏ tạp chất này.
Ngày hôm nay cũng không ngoại lệ, Nghiêm Cận Sưởng thấy trời sắp tối liền lấy ngọc bài truyền âm cho An Thiều. Biết được y đang ở dưới một cái cây cổ quẹo, hắn liền hỏi quanh đó còn vật gì đặc biệt dễ nhận biết không.
Thế là An Thiều đưa ra một câu trả lời khiến Nghiêm Cận Sưởng chẳng hề ngạc nhiên: “Trên đầu ta có một đám mây đen trông rất giống con lợn một sừng!”
Nghiêm Cận Sưởng: “…”
Nghiêm Cận Sưởng ngẩng đầu lên, nhìn đám mây đen trên trời, rơi vào trầm tư.
Nghiêm Cận Sưởng: “Đợi đó.”
Nửa canh giờ sau, Nghiêm Cận Sưởng ngự kiếm từ trên trời hạ xuống, đáp trên một cái cây cổ quẹo.
An Thiều nghe thấy tiếng động, quay đầu vẫy tay nói: “Bên này!”
Nghiêm Cận Sưởng nhìn xuống, thấy An Thiều đang ngồi xổm cạnh một đống đất, tay cầm một cành cây.
Thấy Nghiêm Cận Sưởng tới, An Thiều cắm cành cây vào trong đất khuấy khuấy rồi rút ra. Nhìn đoạn cành cây bị cháy đen, y nói: “Chắc là được rồi.”
An Thiều cầm khúc gậy lớn gạt đống đất ra, một luồng hơi nóng lập tức ập vào mặt, cùng với làn hơi nóng đó là một mùi thơm nức.
Dưới đống đất là mấy bọc đen thui, An Thiều dùng gậy khều từng bọc đen thui đó ra. Nghiêm Cận Sưởng đi tới một bên cũng tìm một khúc gậy, ngồi xuống cạnh An Thiều, cùng y gõ vỡ những khối bùn đen, lại bóc lớp lá sen bọc bên trong ra. Một làn hương thịt trộn lẫn vị ngọt lan tỏa khắp nơi.
An Thiều: “Vừa rồi kiếm được một ít mật ong trái cây, ngọt lắm, ta đã phết lên những miếng thịt này, ngươi mau nếm thử đi.”
Nghiêm Cận Sưởng xé một miếng thịt, cắn một miếng, chỉ cảm thấy thịt này ngoài giòn trong mềm, vị ngọt vừa phải, gật đầu nói: “Rất ngon.”
“Ha ha, đúng không! Để bắt được con Hắc Vũ Kê này, ta đã tốn không ít công sức đấy! Nó chạy giỏi quá, chạy còn nhanh hơn cả bay!”
Nghiêm Cận Sưởng thấy trên mặt An Thiều lại có thêm một vết xước nhỏ, trông có vẻ là bị cành cây quẹt phải, bèn từ trong tay áo lấy ra một cái bình nhỏ bôi thuốc cho An Thiều.
An Thiều: “Ái chà, chỉ là một vết xước thôi mà, nhanh khỏi thôi.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Cây thảo dược tìm được hôm qua vừa mới mài thành bột thuốc.”
An Thiều: “Đất ngươi bỏ vào trong cái nhẫn kia lại khô rồi à?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Ừm, xem ra trong đó chỉ có thể bỏ linh thổ thôi.”
An Thiều: “Trong Vạn Thú Sơn chắc là có linh thổ nhỉ, có điều cần phải đi sâu vào trong núi, đến địa bàn của những yêu thú cao giai chiếm giữ.”
Nghiêm Cận Sưởng: “Phồn quý ở Vạn Thú Sơn yêu thú rất nhiều, chỉ cần đi tới gần Vạn Thú Sơn là có thể thấy không ít con mồi rồi, không cần mạo hiểm đi sâu vào. Ngươi chẳng phải còn phải chạy tới Âm Dao Trì trước khi Trúc Chi Kỳ đến sao?”
“Dù nói vậy nhưng trước đó ta cũng cần dự trữ thêm chút thức ăn mà. Yêu thú sắp qua mùa đông đều cần ăn nhiều một chút hoặc dự trữ lương thực mùa đông trong tổ.” An Thiều loáng cái đã giải quyết xong một con, lại đi bới một bọc thịt Hắc Vũ Kê bọc trong lá sen khác.
Nghiêm Cận Sưởng: “Ngoài việc lấp đầy bụng ra, ngươi có muốn bắt sống và khế ước với yêu thú nào không?”
An Thiều: “Cái này à, chiếu theo linh căn của ta mà xem thì tốt nhất là khế ước với yêu thú cùng thuộc tính, như vậy có thể tăng cường thực lực của ta. Nhưng nếu gặp yêu thú có sức tấn công mạnh hoặc năng lực đặc biệt thì đương nhiên cũng sẽ cân nhắc khế ước. Còn ngươi?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Ta chắc sẽ tìm mấy con yêu thú chạy nhanh hoặc bay nhanh để khế ước.”
An Thiều: “… Quả thật, đối với ngươi mà nói, có thể kịp thời bay ra xa thì khôi lỗi mới có không gian thi triển, không đến mức bị bó chân bó tay.”
Một người một yêu vừa ăn vừa tán dóc. An Thiều kể mấy câu chuyện nghe có vẻ rất khoa trương nhưng lại rất thú vị, Nghiêm Cận Sưởng không nhịn được cười.
Đúng lúc này, từ phía không xa vang lên một tràng tiếng bước chân nặng nề.
Cùng với âm thanh đó là tiếng lá cỏ lay động sột soạt, và cả tiếng cây cối đổ rạp.
An Thiều “xoạt” một tiếng rút linh kiếm ra, mấy con khôi lỗi cũng xuất hiện bên cạnh họ.
“Ào ào ào”, âm thanh đó từ xa tới gần, rõ ràng là có thứ gì đó đang lao về phía này!
“Hống!” Một tiếng gầm vang lên, những cái cây trong tầm mắt nhanh chóng bị tông đổ, một con yêu thú sắc đỏ cao chừng bốn trượng xông tới!
Đó là một con Hồng Thứ Đồn Ngạc, mặt giống lợn, thân giống cá sấu, đuôi dài nhọn, lưng đầy gai, sinh ra tám chân!
An Thiều: +O+!
Tám, tám cái móng giò lớn!
Ánh mắt con Hồng Thứ Đồn Ngạc hạ xuống, cũng chú ý tới Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đang đứng trước mặt, thế là không chút do dự cúi đầu, lao thẳng về phía họ!
Trên người An Thiều mọc ra những sợi dây leo, cũng lao về phía Hồng Thứ Đồn Ngạc!
Nghiêm Cận Sưởng: “Đợi…” Nghiêm Cận Sưởng thậm chí còn chưa kịp ngăn cản, An Thiều đã lao tới trước mặt Hồng Thứ Đồn Ngạc. Hồng Thứ Đồn Ngạc ép thấp thân người, bên cạnh miệng lập tức mọc ra hai cái răng đen dài nhọn, cái răng đó vậy mà còn dài hơn cả thân thể nó, đâm thẳng vào thanh kiếm trong tay An Thiều rồi hất ngược lên phía trên!
An Thiều cứ thế bị hất tung lên không trung!
Nghiêm Cận Sưởng: “… Yêu thú này toàn thân vô cùng cứng cáp, da thịt đều có thể dùng làm linh khí phòng ngự, những đòn tấn công bình thường căn bản không làm gì được chúng.” Nghiêm Cận Sưởng truyền âm vào thức hải của An Thiều, nói nốt những lời còn lại.
An Thiều bị hất bay lên không trung: “Sao ngươi không nói sớm!”
Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi dường như chẳng cho ta cơ hội nói hết lời.”
Con Hồng Thứ Đồn Ngạc lại quay đầu nhìn Nghiêm Cận Sưởng, phát ra một tiếng gầm thấp, một lần nữa ép thấp thân người, lao về phía Nghiêm Cận Sưởng!
Nghiêm Cận Sưởng nhón chân nhẹ nhàng nhảy lên linh kiếm, bay lên không trung, lại ném một con khôi lỗi xuống người Hồng Thứ Đồn Ngạc.
Hồng Thứ Đồn Ngạc cảm thấy có vật gì đó rơi trên lưng, tưởng là Nghiêm Cận Sưởng bay đáp xuống lưng mình, thế là bắt đầu điên cuồng lắc lư thân thể, cố gắng hất Nghiêm Cận Sưởng xuống.
Thế là khi An Thiều ngự kiếm bay trở lại thì thấy Nghiêm Cận Sưởng đang ngự kiếm treo lơ lửng phía sau đầu Hồng Thứ Đồn Ngạc, nhìn con Hồng Thứ Đồn Ngạc phía dưới đang… ừm, nhảy múa?
—