Chương 306: Cố nhân
An Thiều: “……” Cái thằng nhóc kia quả thực là biết trốn thật đấy! Căn khách điếm này có bao nhiêu phòng, các loại góc kẹt cũng không ít, sao hắn cứ nhất quyết phải trốn trong phòng của bọn ta!
“Thả ta ra! Ta mới không có trộm đồ của các ngươi! Các ngươi đừng có vu oan cho ta!” Thiếu niên kia bị Khốn Linh Tỏa trói gập cánh khuỷu, vùng vẫy chỉ có thể lắc lư qua lại.
Giọng nói của thiếu niên vô cùng khàn đặc thô ráp, là chất giọng vịt đực mà rất nhiều thiếu niên ở lứa tuổi này thường có.
Hai tên tu sĩ Húc Đình Cung đang bắt giữ hắn hung hăng đá hắn mấy phát: “Bớt lời đi! Ngọc Linh Bài của chúng ta đều đã cảm ứng được rồi, trên người ngươi chắc chắn đang giấu đồ của Húc Đình Cung ta!”
Một tu sĩ Húc Đình Cung khác đã bắt đầu khám xét thân thể hắn, và nhanh chóng lấy ra một cái túi Càn Khôn từ trong đai lưng.
Tu vi của thiếu niên rõ ràng thấp hơn mấy tên tu sĩ kia, nên bọn chúng dễ dàng hóa giải túi Càn Khôn của thiếu niên, rồi từ bên trong lục ra được một thứ.
“Đinh linh!” Thứ đó vừa được lấy ra đã phát ra một tiếng vang nhẹ.
Mọi người vốn đã vô cùng tò mò về chuyện này, lần lượt theo tiếng động nhìn qua, muốn biết thứ quan trọng mà Húc Đình Cung gấp gáp truy hồi rốt cuộc là bảo vật lợi hại gì.
Ngặt nỗi vật kia quá nhỏ, bị tu sĩ Húc Đình Cung cầm trong tay, cơ bản không thấy rõ hình dáng, chỉ có thể thấp thoáng thấy được một điểm xích hồng từ trong kẽ tay.
Không ít tu sĩ đưa mắt nhìn nhau: “Đó là thứ gì?”
“Nghe âm thanh này, hình như là một chiếc chuông?”
“Húc Đình Cung huy động nhân lực lớn như thế, chỉ để tìm một cái chuông sao?”
“Cửu Huyễn Chiêu Hồn Linh…” Nghiêm Cận Sưởng thấp giọng lẩm bẩm, ánh mắt nhanh chóng dời từ bàn tay tên tu sĩ Húc Đình Cung sang khuôn mặt của thiếu niên đang bị trói gập cánh khuỷu kia.
Đó là một khuôn mặt rất xa lạ, nhưng… không thể loại trừ khả năng đối phương đã dịch dung.
Ký ức từ rất lâu về trước như tro tàn cháy lại, ầm một cái quét tới, đem những đốm lửa nhỏ lẻ tẻ khi xưa nối thành một mảng lớn!
“Sư huynh!” Giọng nói của thiếu niên từ xa truyền đến, đồng thời truyền đến còn có một hồi tiếng bước chân dồn dập và tiếng thở dốc.
Cửa phòng nhanh chóng bị người từ bên ngoài dùng sức đẩy mạnh ra, một bóng người xông vào, “Sư huynh! Không xong rồi, ta, hình như ta gây chuyện rồi, phải làm sao bây giờ?”
“Chuyện gì?”
“Ta, cái vật nhỏ ta bỏ ra không ít linh thạch mua ở chợ mấy hôm trước, hình như là đồ do người khác trộm ra, mà trên thứ đó dường như còn lưu lại ấn ký của chủ nhân, ấn ký kia không phải vật phàm, lại có thể khiến chủ nhân dùng linh vật khác để thăm dò được. Vừa rồi khi ta đi mua đồ cho sư tôn, vật trong tay đám người kia liền có phản ứng, bọn họ nói ta là kẻ trộm, còn muốn bắt ta, muốn giết ta. Lúc đó ta sợ hãi cực kỳ, liền tìm cách chạy trốn.”
“Nhưng mà, nhưng mà bọn họ vẫn đuổi kịp tới đây, hiện tại còn bao vây cả vùng phụ cận này, việc này phải làm sao đây? Bọn họ nhất định là đến bắt ta, sư tôn hiện tại vẫn chưa về, chỉ dựa vào hai người chúng ta, liệu có trốn ra ngoài được không?”
Một giọng nói khác vang lên: “Nếu thứ ngươi cầm trong tay thật sự là đồ bị mất cắp của bọn họ, vậy ngươi hãy nói rõ chuyện này với bọn họ, bảo bọn họ trả lại số linh thạch ngươi đã bỏ ra khi mua thứ này là được, ngươi cũng có thể nâng giá lên một chút.”
“Nhưng, nhưng mà, bọn họ kéo tới đông người như vậy, chẳng lẽ sẽ coi ta là kẻ trộm rồi trực tiếp giết ta luôn sao? Ta vẫn chưa muốn chết mà!” Người nọ vừa nói vừa bưng một chén nước tới, “Sư huynh, ngươi uống nước trước đi, giúp ta nghĩ cách với, ta không muốn bị bọn họ bắt được đâu…”
“Sư huynh…”
“Cận Sưởng!” Một tiếng gọi vang lên trong thức hải, Nghiêm Cận Sưởng lúc này mới hoàn hồn, “Hửm?”
“Ta gọi ngươi mấy tiếng rồi, đang nghĩ gì vậy?” Cuối cùng cũng nghe được Nghiêm Cận Sưởng đáp lại, An Thiều tò mò hỏi.
Nghiêm Cận Sưởng nhìn chằm chằm thiếu niên đang bị Khốn Linh Tỏa của tu sĩ Húc Đình Cung trói buộc, trầm giọng nói: “Nghĩ đến một ít chuyện cũ năm xưa.”
An Thiều nhìn theo ánh mắt của Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi quen thiếu niên kia sao?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Vẫn chưa chắc chắn.”
Những hình ảnh trong ký ức vô cùng mơ hồ, cũng không liên tục, ngay cả những tiếng đối thoại cũng đứt quãng, giống như bị cắt ngang giữa chừng vậy, cho nên mãi đến khi nghe thấy tiếng chuông thanh thúy kia, hắn mới nhớ ra được một ít.
Đó là những ngày hiếm hoi hắn có thể rời khỏi tông môn trước khi trưởng thành ở kiếp trước.
Tiêu Minh Nhiên nói trên người hắn trúng độc, mỗi ngày đều phải uống đan dược lão đưa cho, không được gián đoạn, nếu không sẽ rơi vào trạng thái cuồng bạo, mất đi lý trí, chém giết loạn xạ.
Mà khoảng thời gian đó, Tiêu Minh Nhiên gặp phải chuyện gấp cần giải quyết ngay, phải ra ngoài. Tuy đã hẹn với bọn hắn là ba ngày sau sẽ về, nhưng chớp mắt đã qua hơn nửa tháng, Tiêu Minh Nhiên vẫn trì hoãn chưa về.
Mà bình thuốc lão đưa cho Nghiêm Cận Sưởng đã uống hết từ ba ngày trước.
Lúc Nghiêm Cận Sưởng đang sầu não không biết nên làm thế nào, Đan Phương Dị liền hớt ha hớt hải xông vào phòng, nói ra những lời kia.
Khi đó nơi bọn họ ở không phải là gian khách điếm này, mà là trong một tiểu viện tử thanh tịnh ít người, tựa sơn bàng thủy. Trong viện chỉ có hai người bọn họ tạm trú cùng mấy tiểu đồng trong tông môn.
Bên ngoài viện truyền đến một trận tiếng quát tháo, nghe qua quả thực vô cùng hung hãn, dường như khắc sau sẽ xông vào băm vằn bọn họ ra vậy.
Nghiêm Cận Sưởng nhớ rõ lúc đó mình muốn ra ngoài nói rõ với đám người kia để giao thiệp một phen, nhưng không ngờ tới, còn chưa kịp bước ra khỏi tiểu viện đã cảm thấy cơ thể lảo đảo, mắt tối sầm lại, lập tức mất đi ý thức.
Đến khi hắn tỉnh lại thì nghe người khác kể rằng, vì hắn liên tục ba ngày không uống thuốc nên đột nhiên phát bệnh, làm loạn rất lâu, may mà Tiêu Minh Nhiên kịp thời trở về mới khiến hắn yên tĩnh lại được.
Lúc đó Nghiêm Cận Sưởng chỉ cảm thấy áy náy khôn nguôi, lại cảm thấy căm ghét và tuyệt vọng đối với cơ thể không thể tự khống chế này của mình, nên không hề suy nghĩ sâu xa, cũng không quản đến những chuyện xảy ra trước khi mình ngất đi nữa.
Vì vậy Nghiêm Cận Sưởng không biết rốt cuộc khi đó Đan Phương Dị bị ai coi là đạo tặc.
Hiện tại ngẫm lại kỹ càng, chuyện này thực sự có thể hoàn toàn khớp lại với nhau.
Điều này cũng có thể giải thích được vì sao Đan Phương Dị ngày đó lại hoảng hốt luống cuống như vậy. Thứ nhất là vì thế lực Húc Đình Cung quá mạnh, hắn biết rõ mình không địch lại; thứ hai, e là vì hắn vốn không muốn giao Cửu Huyễn Chiêu Hồn Linh ra.
Nói đi cũng phải nói lại, Cửu Huyễn Chiêu Hồn Linh đó rốt cuộc có phải do Đan Phương Dị mua được ở chợ hay không còn phải bàn lại. Bởi lẽ những tiểu thương ở chợ cũng đâu có ngu, sao có thể không nhận ra trên chiếc chuông đó có ấn ký của Húc Đình Cung, sao có thể mạo hiểm thu nhận loại hàng này rồi còn mang ra chợ người qua kẻ lại để bán?
Cái gì mà vô tình mua được đồ ăn trộm từ tay tiểu thương, e rằng vốn dĩ là do chính Đan Phương Dị trộm lấy, chỉ là không ngờ người của Húc Đình Cung lại ở gần đây, còn cầm Ngọc Linh Bài đi lục soát khắp nơi, đúng lúc tra tới Đan Phương Dị. Thấy mình không giấu giếm được nữa nên Đan Phương Dị mới tùy tiện bịa ra một cái cớ để lừa hắn mà thôi.
Còn lần phát cuồng đó của hắn, rõ ràng đã đứt thuốc ba ngày, trước đó đều không có dấu hiệu phát tác gì, lại cứ nhắm đúng lúc hắn chuẩn bị đi giao thiệp với người bên ngoài mà phát tác.
Rất nhiều chi tiết nhỏ Nghiêm Cận Sưởng đã không còn nhớ rõ lắm, nhưng chỉ dựa vào một đoạn ký ức mơ hồ này thôi cũng đã đủ rồi.
Nghiêm Cận Sưởng nhìn thiếu niên trước mắt, đang nghĩ xem nên xác nhận thân phận đối phương thế nào, thì ánh mắt của tu sĩ Húc Đình Cung quét qua bốn phía: “Đây là phòng của ai?”
“Chúng ta tìm thấy hắn trong chính căn phòng này, tên tiểu tặc này trốn dưới gầm giường trong phòng, chắc chắn là người trong phòng này đã giúp hắn ẩn náu tại đây!”
Nghe vậy, một tu sĩ Húc Đình Cung nhanh chân bước ra khỏi đám đông, cao giọng nói: “Ta biết vừa nãy ai ở trong phòng đó!” Trên đầu tên tu sĩ kia còn có một cái cục sưng đỏ chót, chính là tên tu sĩ vừa nãy bị ngã xuống cầu thang.
Sau khi nói xong câu này, hắn liền nhìn quanh bốn phía, nhanh chóng nhìn thấy Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đang đứng trong đám đông, lập tức chỉ tay về phía bọn họ: “Chính là hai tên này, vừa nãy ta đã thấy hai đứa nó có gì đó không ổn rồi!”
Nghiêm Cận Sưởng: “……”
Theo hướng ngón tay của tên tu sĩ kia, đám người xoát một cái tản ra, nhanh chóng để lộ bóng dáng Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều.
Thiếu niên bị Khốn Linh Tỏa trói buộc thấy bọn họ, tròng mắt đảo một vòng, hai mắt lập tức nặn ra hai giọt lệ, cao giọng hét lớn: “Đại ca Nhị ca, cứu ta với! Ta thực sự đã trốn kỹ rồi, không ngờ vẫn bị bọn họ phát hiện.”
An Thiều: “Ngươi gào cái gì đấy? Ai là ca ca của ngươi hả?”
Tên tu sĩ Húc Đình Cung đầu sưng vù lại cảm thấy mình đã nắm được thóp: “Tốt lắm, hai ngươi quả nhiên chính là đồng bọn! hèn chi vừa nãy các ngươi không chịu phối hợp cho chúng ta lục soát!”
Nghiêm Cận Sưởng: “Vị đạo quân này trí nhớ hình như không được tốt cho lắm? Chúng ta rõ ràng đã để các ngươi vào phòng lục soát, khi đó mọi người đều đang chứng kiến, người của các ngươi vào lục soát một hồi xong còn ra ngoài bảo bên trong không có người khác, Ngọc Linh Bài cũng không có phản ứng.”
“Hiện tại trong căn phòng này đột nhiên lòi ra một người, các ngươi chẳng lẽ không nên tra xét một chút xem có phải người của chính các ngươi đã bao che cho hắn không?”
An Thiều: “Phải đó! Hơn nữa vừa rồi bọn ta đều đứng bên ngoài, để phối hợp các ngươi lục soát, sau khi ra ngoài bọn ta không hề quay lại phòng, cũng rất có khả năng là hắn thừa lúc bọn ta không có mặt đã tự mình lẻn vào trốn.”
Thiếu niên chợt trừng lớn hai mắt, trong mắt viết đầy vẻ không thể tin nổi: “Đại ca, Nhị ca, sao hai người có thể nói ra những lời như vậy? Hai người không định nhận ta nữa sao?”
Thiếu niên này diễn kịch quả thực rất giống, có không ít người thật sự tin vào lời ma quỷ của hắn, ánh mắt nhìn Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều liền mang theo mấy phần khinh bỉ.
“Ta đã thấy lạ rồi, hắn chỉ là một thiếu niên choai choai, tu vi cũng không cao, sao có thể trộm được đồ của Húc Đình Cung, chắc chắn là có người giúp đỡ.”
“Giúp đỡ? Theo ta thấy ấy à, hắn là bị người ta đem ra làm bia đỡ đạn rồi!”
Tên tu sĩ Húc Đình Cung đầu sưng vù: “Người đâu, bắt luôn cả hai tên đồng phạm của tên tặc kia lại! Có phải hay không, chỉ cần áp giải về cùng nhau thẩm vấn là rõ!”
Đám tu sĩ Húc Đình Cung đứng xung quanh lao vọt tới, toan bắt giữ Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều.
An Thiều nghiêng người né tránh: “Bọn ta căn bản không quen biết hắn, dựa vào cái gì mà phải đi theo các ngươi? Chỉ dựa vào một câu nói của hắn sao? Hắn trộm đồ của các ngươi, vậy mà các ngươi vẫn tin sái cổ lời nói tùy tiện của hắn, chuyện này mà truyền ra ngoài, không sợ thiên hạ cười chê Húc Đình Cung các ngươi không phân biệt thị phi, bị một đứa trẻ ranh xoay như chong chóng sao?”
—