Chương 514: Không gian thạch
Mặc dù môi trường trong sa mạc vô cùng nguy hiểm và khắc nghiệt, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều có tu vi Khai Hồn cảnh đỉnh phong, ở nơi này tuy không nói là đi lại tự do không chút cản trở, nhưng cũng chẳng có thứ gì cản nổi bước chân của họ. Ngược lại, hai người đã tận dụng khoảng thời gian ba ngày này, mượn môi trường cực đoan trong sa mạc để tôi luyện, rèn giũa nhục thân của mình.
Ngoại trừ đêm đầu tiên gặp phải nhóm người Lận Dĩ Hằng của Thiên Tâm tông, Phong Minh cứ ngỡ hai ngày tiếp theo họ sẽ thuận buồm xuôi gió tiến đến nơi có không gian dị độ. Thế nhưng vào đêm cuối cùng, khi đang ngồi thiền tu luyện, hai người lại một lần nữa phát hiện có người đang tiếp cận địa điểm cắm trại của mình.
Vì đã ở rất gần đích đến, cho nên Bạch Kiều Mặc đã dùng trận pháp để ẩn giấu nơi đóng quân của họ đi, người ngoài không thể phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ như đêm đầu tiên nữa.
Ban đầu hai người định bụng sẽ giống như đêm trước, mặc kệ chuyện bên ngoài. Thế nhưng theo tiếng động ngày một gần hơn, hai người liền nhận ra tình hình lần này có chút khác biệt.
Cả hai cùng lúc mở mắt ra, liền nhìn thấy bên ngoài trận pháp có hai nam một nữ đang trò chuyện. Mối quan hệ của ba người họ nhìn một cái là có thể nhận ra ngay: hai gã nam tử đều là những kẻ ái mộ theo đuổi vị nữ tử thứ ba kia. Chuyện này thì cũng thôi đi, cùng lắm chỉ làm Phong Minh nảy sinh chút tâm tư xem kịch vui, nhưng một vật được nhắc đến trong cuộc trò chuyện của ba người họ lại khiến cả hai phải dừng việc tu luyện lại.
Nữ tu giả lên tiếng: “Chu sư huynh, huynh cho muội nhìn qua khối không gian thạch kia một chút để mở mang tầm mắt đi. Chu sư huynh huynh thật là lợi hại quá đi, thế mà cũng có được kỳ vật cỡ này. Muội cứ tưởng thứ này chỉ có trong truyền thuyết thôi chứ, Hoàng sư huynh huynh nói xem có phải không?”
Trong hai nam tu giả, một kẻ lộ rõ vẻ đắc ý trên mặt, kẻ còn lại thì trong mắt tràn ngập sự toan tính. Người trước chính là Chu sư huynh kia, còn người sau chính là Hoàng sư huynh.
Hoàng sư huynh phụ họa theo: “Phải đó, tuy nói vùng sâu trong sa mạc này có tình trạng không gian dị thường, nhưng ta cũng chỉ thấy trong sách vở ghi chép rằng nơi đó từng có kỳ vật như không gian thạch xuất hiện mà thôi, không ngờ Chu sư huynh lại có được một khối. Chu sư huynh quả nhiên là người có đại cơ duyên.”
Lời tâng bốc này khiến Chu sư huynh càng thêm phần đắc ý, giả vờ khiêm tốn: “Đâu có, đâu có, sư huynh cũng chỉ là vô tình có được thôi. Có không gian thạch này trong tay, vị trí lối vào của không gian dị độ sẽ rất dễ dàng tìm thấy. Triệu sư muội và Hoàng sư đệ đã muốn xem như vậy thì sư huynh sẽ cho hai người mở mang tầm mắt chút vậy.”
Phong Minh ngồi khoanh chân ở đó, hai tay ôm cằm, tuy hắn cũng tò mò cực kỳ với khối không gian thạch kia, nhưng nghe thấy những lời đối thoại này thì có chút không nỡ nhìn thẳng: “Cái gã họ Chu này sao lại ngu ngốc đến thế nhỉ, chẳng nhìn ra được một chút lòng dạ hiểm độc nào của cặp nam nữ kia sao?”
Bạch Kiều Mặc cũng đang chờ đợi Chu sư huynh kia lấy không gian thạch ra, y nói: “Ai biết được cuối cùng là kẻ nào tính kế kẻ nào chứ.”
Phong Minh càng thêm hứng khởi, cảm thấy tiếp theo đây chắc chắn sẽ có một vở kịch lớn, dĩ nhiên điều mấu chốt nhất vẫn là không gian thạch. Đã là những kẻ này cứ tính tới tính lui, lại còn cướp qua cướp lại của nhau, thì chắc chắn cũng sẽ không ngại có thêm một đối thủ cạnh tranh nữa đâu đúng không? Phải rồi, kỳ vật cỡ này, Phong Minh cũng đã nhắm trúng cho Bạch đại ca nhà hắn rồi. Phong Minh nghĩ thầm, thứ này mà đặt vào tay Bạch Kiều Mặc thì mới phát huy được tác dụng lớn lao hơn.
Nghĩ đoạn, Phong Minh liền lấy la bàn dò tìm từ trong nhẫn trữ vật ra, vừa dò một cái liền “hì hì” cười rộ lên, quả nhiên phía sau vẫn còn có người ẩn nấp kìa.
“Bạch đại ca huynh mau nhìn xem, phía sau còn trốn hai người nữa kìa, chỉ là không biết mấy vị sư huynh sư muội này rốt cuộc là người của tông môn nào.”
Bạch Kiều Mặc nhìn phục sức trên người bọn họ, nói: “Hình như là đệ tử của Bích Vân tông, một tông môn phụ thuộc của Thiên Tâm tông.”
Vị Chu sư huynh kia không phụ sự mong đợi của Triệu sư muội, Hoàng sư đệ bên cạnh, cũng như của hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ở đằng xa. Gã rốt cuộc cũng lật tay lấy ra một khối đá màu đen, nâng trong lòng bàn tay. Trông nó vô cùng bình thường, thế nhưng lại thu hút toàn bộ ánh nhìn của mấy người gần đó.
Phong Minh nói nhỏ: “Đây chính là không gian thạch sao?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Phải, chính là không gian thạch, trên khối đá có một luồng chấn động không gian rất mạnh.”
“Mau nhìn kìa, hai người phía sau cũng di chuyển rồi, chắc cũng bị khối không gian thạch này thu hút rồi.”
Bên ngoài, Hoàng sư huynh nhìn thấy không gian thạch vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn thò tay ra chạm vào khối đá màu đen kia.
Chu sư huynh đã chộp bàn tay lại trước khi tay gã kịp chạm tới, đầy ngụ ý nói: “Hoàng sư đệ, nhìn là được rồi, không cần phải sờ vào đâu.”
Triệu sư muội nũng nịu: “Chu sư huynh, vậy còn muội thì sao? Muội vẫn chưa nhìn đủ mà.”
Chu sư huynh đắc ý liếc nhìn Hoàng sư huynh một cái, rồi nói với Triệu sư muội: “Sư huynh cho muội xem, Triệu sư muội muốn xem bao lâu cũng được hết.”
Thế rồi Phong Minh liền nhìn thấy, Triệu sư muội kia nháy mắt ra hiệu với Hoàng sư huynh một cái. Trong lúc Triệu sư muội ghé sát lại gần bên người Chu sư huynh để ngắm không gian thạch, hai người kẻ trước người sau, đồng thời ra tay với Chu sư huynh.
Chu sư huynh kia rõ ràng là đang đề phòng Hoàng sư huynh, thế nhưng lại hoàn toàn không có một chút phòng bị nào với Triệu sư muội. Đỡ được Hoàng sư huynh ở phía sau, nhưng Triệu sư muội ở phía trước lại dùng một chiếc đuôi bọ cạp mang theo hàn quang đâm thẳng vào bụng Chu sư huynh, hơn nữa còn nhanh tay giật phắt khối không gian thạch mà Chu sư huynh còn chưa kịp cất đi.
Chu sư huynh ôm lấy bụng mình, không tài nào tin nổi trợn mắt nhìn Triệu sư muội: “Triệu… sư muội… muội…”
Hoàng sư huynh nhảy lên phía trước, đắc ý ôm lấy vai Triệu sư muội nói: “Chu sư huynh, đa tạ đã nhường. Bắt Triệu sư muội phải diễn kịch cùng huynh suốt thời gian dài như vậy là đủ rồi đấy. Huynh thật sự nghĩ Triệu sư muội sẽ đem lòng yêu huynh sao? Nói cho huynh biết nhé, ta và Triệu sư muội đã ở bên nhau từ sớm rồi. Triệu sư muội, muội nói xem có đúng không?”
Hoàng sư huynh dường như chê chưa đủ kích động Chu sư huynh, gã còn ngay trước mặt người đang thoi thóp kia mà hôn Triệu sư muội một cái, Triệu sư muội cũng rất mực phối hợp.
Chu sư huynh quả nhiên bị kích động đến mức hộc máu tươi, độc tố trong cơ thể lưu chuyển nhanh hơn, chớp mắt một cái đã không cam lòng mà ngã quỵ xuống, đôi mắt vẫn trợn trừng thật lớn. Hướng gã trợn mắt nhìn qua, lại vừa vặn chính là vị trí ẩn mình của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Phong Minh tỏ vẻ hoảng hốt: “Mẹ ơi, ta biết ngay ba người này chắc chắn không cùng một giuộc mà. Ái chà chà, giờ chỉ còn lại cặp gian phu dâm phụ này thôi, không biết còn có kịch hay gì nữa đây. Bạch đại ca, huynh nói xem trong cặp nam nữ này, ai thật lòng ai giả dối?”
Lời của Phong Minh vừa dứt, cặp nam nữ vừa rồi còn đang ôm ấp quấn quýt lấy nhau bỗng nhiên trong nháy mắt lật lọng. Mỗi người cầm thứ binh khí lao vào tấn công đối phương, trên mặt thế mà vẫn còn vương vấn nét thâm tình dành cho nhau nữa chứ.
Một đòn không trúng, Triệu sư muội trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Quả nhiên Hoàng sư huynh cũng đang diễn kịch với muội mà, uổng công muội dành một mảnh tình si…”
Hoàng sư huynh ngắt lời ả: “Tình nghĩa của Triệu sư muội sâu đậm được bao nhiêu chứ? Nếu thật sự thâm tình với sư huynh thì đáng lý ra phải giao không gian thạch cho sư huynh mới phải. Dẫu sao chuyện Chu sư huynh có không gian thạch trên người cũng là do sư huynh nói cho muội biết đấy chứ.”
Chao ôi, mối quan hệ này quả thật là phức tạp quá đi mà.
Hoàng sư huynh làm ra vẻ nắm chắc phần thắng trong tay, nói: “Sư muội ngoan ngoãn nghe lời đi, sau này sư huynh sẽ tiếp tục yêu thương muội mà. Muội và ta liên thủ, tương lai cùng nhau tấn cấp Dung Hợp cảnh, làm một cặp tình lữ ân ái, khiến cho các đệ tử khác của Bích Vân tông phải ngưỡng mộ ghen tị với chúng ta.”
Triệu sư muội lật mặt nói: “Dẹp đi! Tưởng ta không biết mưu đồ toan tính và lợi dụng của huynh chắc? Huynh chẳng qua là thấy Chu sư huynh ái mộ ta nên mới tiếp cận ta đó chứ. Ta cũng chỉ muốn xem thử xem huynh rốt cuộc muốn lợi dụng ta để làm cái gì thôi, không ngờ lại có được bất ngờ lớn thế này. Hoàng sư huynh, thật sự rất cảm ơn món quà này của huynh nha. Huynh cứ yên tâm đi, sau khi huynh đi rồi, ta nhất định sẽ ở trong tông môn ra sức tuyên truyền về tấm chân tình sâu nặng của huynh dành cho sư muội này, huynh là vì bảo vệ ta nên mới bất hạnh ngã xuống.”
Phong Minh nghe mà rùng mình một cái, giỏi thật, toàn là những kẻ tàn nhẫn độc địa.
Khuôn mặt của Hoàng sư huynh lập tức trở nên âm hiểm độc ác, không thèm cùng Triệu sư muội nói những lời giả tạo nữa, mắt thấy sắp sửa ra tay lần nữa, Triệu sư muội liền hướng về phía sau hét lớn: “Trần Gia ca ca huynh mau ra đây đi, tiểu muội gặp nguy hiểm rồi!”
Thế là, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền nhìn thấy hai tu giả ẩn nấp phía sau bước ra. Hai người kẻ trước người sau, vị nam tu giả đi phía trước tay còn cầm một chiếc quạt, quạt phẩy phẩy trông vô cùng phóng khoáng tao nhã. Vị nam tử trông có vẻ phong độ ngời ngời này vừa xuất hiện liền nở nụ cười với Triệu sư muội: “Triệu muội muội đừng sợ, ta vẫn luôn đi theo phía sau bảo vệ cho Triệu muội muội đây.”
Nhìn thấy nam tử này, ánh mắt vừa rồi còn đầy vẻ châm biếm của Triệu sư muội bỗng chốc trở nên dịu dàng như nước mùa thu.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại nhìn ra rõ ràng rồi: “Hóa ra người mà Triệu sư muội này thực sự thích lại là công tử ca tên Trần Gia này sao? Gã không phải là đệ tử Bích Vân tông à?”
Phong Minh đang muốn biết gã Trần Gia này có thân phận thế nào thì Hoàng sư huynh kia đã nói toạc ra rồi: “Trần Gia? Được, được lắm! Hóa ra Triệu sư muội đã sớm thông đồng với Trần gia công tử rồi. Ha ha, muội tưởng vị Trần thiếu này sẽ cưới muội danh chính ngôn thuận bước qua cửa sao? Đúng là si tâm vọng tưởng! Mặc dù ta đi sai một nước cờ nên trúng kế của các người, nhưng Triệu sư muội muội thì sẽ có kết cục tốt đẹp gì chứ? Hồng nhan tri kỷ bên cạnh Trần thiếu có phải chỉ có một mình muội đâu.”
Hoàng sư huynh nói như vậy, thế nhưng Triệu sư muội vẫn dứt khoát quay đầu chạy nhào vào lòng Trần Gia, dâng khối không gian thạch trong tay lên: “Gia ca, đây chính là không gian thạch trên người Chu sư huynh rồi, muội cuối cùng cũng giúp Gia ca lấy được khối không gian thạch này.” Rồi ả lại quay đầu nói với Hoàng sư huynh: “Huynh có ghen tị với Gia ca cũng vô ích thôi, chỉ cần bên cạnh Gia ca có một chỗ cho ta thì bảo ta làm cái gì ta cũng cam lòng.”
Hoàng sư huynh tức đến nổ đom đóm mắt, gã cứ ngỡ có thể ly gián mối quan hệ giữa Triệu sư muội và Trần Gia, không ngờ Triệu sư muội đã sớm biết quanh Trần Gia không chỉ có một mình ả, vậy mà ả thế mà lại chẳng hề bận tâm chút nào, tình nguyện chung chồng với những người đàn bà khác.
Trần Gia đắc ý ôm lấy Triệu sư muội, nói với Hoàng sư huynh: “Triệu muội muội chịu diễn kịch với ngươi một khoảng thời gian dài như vậy là đã quá nể mặt ngươi rồi. Phải biết rằng Triệu muội muội là người phụ nữ của Trần Gia ta, người phụ nữ của Trần Gia ta mà là kẻ nào cũng có thể tơ tưởng được sao? Thế nên, ngươi có thể đi chết được rồi.”
Trần Gia dùng giọng điệu như đang ban ơn, đưa quạt chỉ về phía trước, vị nữ hộ vệ ở phía sau gã liền nhanh như chớp ra tay.
Nữ hộ vệ có tu vi Khai Hồn cảnh đỉnh phong, còn Hoàng sư huynh mới ở Khai Hồn cảnh hậu kỳ, hơn nữa có thể thấy nữ hộ vệ ra tay vô cùng bén nhọn và tàn độc, chỉ trong chớp mắt Hoàng sư huynh đã hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Dưới ánh mắt đắc ý và hả dạ của Triệu sư muội, Hoàng sư huynh cũng theo chân Chu sư huynh, mạng vong tại chỗ.
Kết cục của Chu sư huynh và Hoàng sư huynh đối với hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mà nói, vừa bất ngờ lại vừa nằm trong dự đoán, hai người chỉ là không biết vở kịch lớn này liệu có còn xảy ra biến cố gì nữa hay không.
Hai người vẫn bất động giữ mình trong trận pháp, thế rồi một cảnh tượng ngoài ý muốn lại tiếp diễn. Trần Gia kia lấy ra một tòa động phủ di động, dắt Triệu sư muội đi vào trong, nữ hộ vệ thì canh giữ ở bên ngoài. Chẳng bao lâu sau, từ bên trong đã truyền ra những âm thanh hoan lạc nam nữ.
Phong Minh nghe mà cằm suýt chút nữa rớt xuống đất, cặp gian phu dâm phụ này là hạng người gì vậy trời, đến cả trận pháp cách âm cũng không thèm bật lên che đậy một chút sao? Cứ thế mà oang oang truyền ra ngoài à? Còn vị nữ hộ vệ đứng ngoài động phủ kia thì lại chẳng lộ ra chút biểu cảm khác thường nào, chuyện này là đã quá quen thuộc rồi sao?
Phong Minh ngẫm nghĩ về mối quan hệ giữa Triệu sư muội và ba gã đàn ông kia, đưa ra lời nhận xét: “Chẳng lẽ đây chính là đàn ông không hư, đàn bà không yêu trong truyền thuyết sao? Đúng rồi Bạch đại ca, Trần Gia này là hạng người thế nào vậy? Trần gia là đại thế gia gì ghê gớm lắm à?”
Bạch Kiều Mặc giải thích: “Nơi chúng ta đang đứng nằm giữa Thiên Tâm vực và Cửu Lê vực. Tại Thiên Tâm vực thì Thiên Tâm tông là thế lực độc tôn, như Bích Vân tông cũng chỉ là tông môn phụ thuộc của họ mà thôi. Còn Cửu Lê vực lại là cục diện chín đại thế lực cùng tồn tại. Chín đại thế lực này bao gồm thế gia, thương gia, và cả tông môn, gọi chung là Cửu Lê. Trong đó, thế gia Trần gia chính là một trong chín thế lực của Cửu Lê.”
Phong Minh có chút vỡ lẽ: “Thì ra đây mới là lý do thực sự mà Triệu sư muội chọn Trần Gia nhỉ. Chu sư huynh và Hoàng sư huynh chung quy cũng chỉ là đệ tử bình thường của một tông môn phụ thuộc Thiên Tâm tông mà thôi, nhưng thân phận của Trần Gia thì lại hoàn toàn khác biệt. Gã là thiếu gia của Trần gia – một trong các thế lực Cửu Lê. Cho dù bên cạnh Trần Gia có những người đàn bà khác đi chăng nữa, thì với tư cách là một trong số đó, lợi ích mà Triệu sư muội có được vẫn lớn hơn nhiều so với việc đi theo đệ tử Bích Vân tông.”
“Có lẽ là vậy đi.” Bạch Kiều Mặc cũng không tiện đưa ra kết luận chắc chắn.
—