Chương 42: Lần đầu tiên đến Cao Dương quận thành
Người dẫn đầu thương đội đau đầu khôn xiết, khuyên nhủ Tô Văn Phàm: “Tiểu huynh đệ, chúng ta đã rời khỏi Khánh Vân thành thì không thể nào lập tức quay trở về ngay được, thương đội chúng ta ra ngoài là có nhiệm vụ, trước khi nhiệm vụ chưa hoàn thành thì không thể quay về. Cho nên tiểu huynh đệ chỉ đành đi cùng chúng ta đến Cao Dương quận trước, đợi sau khi chúng ta xong việc sẽ lại đưa tiểu huynh đệ cùng quay về, đương nhiên tiểu huynh đệ muốn tự mình rời đi một mình chúng ta cũng tuyệt đối không ngăn cản, nhưng sau khi rời đi gặp phải nguy hiểm gì, thương đội chúng ta hoàn toàn không chịu trách nhiệm.”
Tô Văn Phàm cũng bực bội vô cùng, lại sợ hãi vô cùng, hắn ta chẳng hiểu nổi tại sao mình đang yên đang lành ở nhà, tỉnh dậy một giấc đã cách nhà mấy trăm dặm rồi. Nghe người trong thương đội nói, hắn ta và Bạch gia tiểu thư quan hệ rất tốt, Bạch gia tiểu thư thực sự giống như lời nàng nói bồi bạn hắn ta tiến về Cao Dương quận, thế nhưng dù Tô Văn Phàm có nghĩ thế nào cũng không nhớ ra nổi một chút ký ức nào.
Ký ức của hai tháng này là một mảnh trống rỗng, Tô Văn Phàm cảm thấy mình oan ức vô cùng, Bạch gia tiểu thư đâu phải là người mà một nhân vật nhỏ bé tầng đáy như hắn ta có thể trêu chọc vào được.
Bạch Kiều Vũ sắc mặt khó coi cực kỳ, người trước mắt này so với ngày hôm qua đại biến thành một dạng khác, càng tiếp xúc Bạch Kiều Vũ càng nhận ra đây là hai người hoàn toàn khác nhau.
Nàng sa sầm mặt hỏi: “Vậy ngươi còn nhớ chúng ta ra ngoài là để làm gì không?”
Tô Văn Phàm lắc đầu, vẻ mặt mịt mờ, ký ức của hắn ta trống rỗng, làm sao biết ra ngoài để làm gì?
Bạch Kiều Vũ nghiến răng hỏi tiếp: “Vậy ngươi còn nhớ hai người Bạch Kiều Mặc và Phong Minh không?”
Tô Văn Phàm kỳ quái nói: “Bạch Kiều Mặc là niềm kiêu hãnh của Bạch gia và Côn Nguyên tông, có mấy ai là không biết? Phong Minh? Đó là ai?”
Nhà của Tô Văn Phàm ở một trấn nhỏ tương đối hẻo lánh, mặc dù Phong Minh ở Khánh Vân thành danh tiếng lẫy lừng, nhưng rời khỏi Khánh Vân thành cũng chẳng có mấy người biết đến.
Bạch Kiều Vũ suýt nữa nghiến nát một hàm răng bạc, hận không thể một chưởng vỗ bẹp nam nhân trước mắt, nhưng nàng lại không cam tâm cứ thế quay về. Thế là sau khi người của thương đội bàn bạc với Bạch Kiều Vũ, vẫn quyết định tiếp tục lên đường. Về phần ý kiến của bản thân Tô Văn Phàm thì không còn quan trọng nữa rồi, thương đội Phong Lạc vốn dĩ coi trọng chính là thân phận của Bạch Kiều Vũ và hộ vệ đi theo nàng.
Trong hành trình tiếp theo, trong thương đội liên tục có người đến bắt chuyện với Tô Văn Phàm, hiếu kỳ về trải nghiệm của hắn ta. Bạch gia tiểu thư cao không thể với tới, nhưng Tô Văn Phàm hiện tại lại vô cùng bình dị gần gũi. Thế là từ những cuộc trò chuyện này, Tô Văn Phàm đã biết được “phong công vĩ đại” của mình trong thời gian qua.
Người của thương đội cũng là từ Khánh Vân thành ra, làm sao không biết Tô Văn Phàm đã câu dẫn Bạch gia tiểu thư như thế nào, chính là vì hắn ta kể sách ở Phong Vũ lâu. Do đó trong thương đội có người lấy nội dung kể sách ra hỏi Tô Văn Phàm, muốn biết diễn biến tiếp theo của câu chuyện.
Nhưng trong đầu Tô Văn Phàm là một mảnh mơ hồ hỗn độn, làm sao biết được Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không là ai, càng không biết hắn ta lại dám khiêu khích với Phong gia thiếu gia, bị Phong gia thiếu gia sai người ném ra khỏi tửu lâu. Càng nghe nhiều Tô Văn Phàm càng thấy thống khổ, lúc nghỉ ngơi ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, hận không thể đi chết cho xong.
Trước kia không biết, hiện tại lại biết Phong gia thiếu gia là thân phận gì rồi, so với Bạch Kiều Vũ chỉ có cao hơn chứ không có thấp hơn. Hơn nữa Phong gia thiếu gia vừa mới trở thành Nhất phẩm Luyện dược sư tôn quý, hắn ta có mấy cái đầu cũng không đủ chém.
Nghe người khác nói càng nhiều, Tô Văn Phàm càng cảm thấy hành vi thời gian trước là do một du hồn khác làm. Hắn ta hoài nghi hai tháng trước mình bị một du hồn khác chiếm giữ xác phàm, linh hồn đó mượn thân thể của hắn ta làm ra bao nhiêu chuyện, thực chất chẳng liên quan gì đến bản thân hắn ta cả, nếu không thì sao hắn ta lại không có chút ấn tượng nào.
Ngày thứ hai Tô Văn Phàm càng xác nhận điều này hơn, bởi vì sau khi tỉnh dậy, trong đầu hắn ta bỗng dưng có thêm một bộ công pháp, hơn nữa còn là hoàn chỉnh. Phát hiện này khiến Tô Văn Phàm mừng rỡ như điên, người ở tầng đáy muốn tu luyện, muốn đạt được một bộ công pháp tương đối tốt là muôn vàn khó khăn, mà hắn ta hiện tại lại có rồi. Phát hiện này khiến Tô Văn Phàm trầm mặc hẳn đi, đương nhiên vốn dĩ hắn ta cũng không phải là một người hoạt bát.
Tô Văn Phàm không muốn đi theo thương đội Phong Lạc về Khánh Vân thành nữa, không cần dùng não nghĩ cũng biết đã đắc tội Bạch gia tiểu thư, gánh thêm điều này hắn ta đừng hòng đặt chân sống sót ở Khánh Vân thành. Tạm thời cũng không thể về nhà, chi bằng cứ đi theo thương đội Phong Lạc đến Cao Dương quận, xem ở Cao Dương quận có cơ hội kiếm tài nguyên tu luyện hay không, chỉ cần hắn ta có chút thành tựu nhỏ trong tu luyện, không lo bên ngoài không sống nổi.
Việc Bạch Kiều Vũ làm mỗi ngày chính là đứng từ xa lườm nguýt Tô Văn Phàm, nàng vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, không lập tức dẫn người quay về Khánh Vân thành. Người của thương đội Phong Lạc âm thầm kêu khổ, bất quá không ít người trong thương đội lại nghiêng về phía Tô Văn Phàm hơn, bởi vì Tô Văn Phàm rất siêng năng, cứ đến thời gian nghỉ ngơi là tranh làm đủ thứ việc vặt, so với tính tình trước kia thì hắn ta của hiện tại lại càng khiến người ta quý mến hơn.
Sau khi biết tình hình này, Phong Minh không còn sai người nhìn chằm chằm hai người họ và thương đội Phong Lạc nữa, Phong Minh cũng cảm thấy tính cách bản thân Tô Văn Phàm dễ mến hơn nam chính xuyên sách nhiều.
So với Bạch Kiều Vũ, những ngày tháng của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không thể dễ chịu hơn, bọn họ hoặc là nghỉ ngơi, tu luyện đọc sách trong xe di động, hoặc là ở trong xe ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, hễ chán lại xuống xe, cưỡi lên giác mã đi dạo vài vòng quanh vùng lân cận.
Bởi vì tốc độ di chuyển của mãnh tượng thú không nhanh, từ Khánh Vân thành đến Cao Dương quận, bọn họ đi ròng rã suốt hơn nửa tháng trời. Cũng là vì thời gian dư dả, Phong gia chủ không bận tâm đến việc trì hoãn chút thời gian này, ngược lại cố ý thả chậm hành trình để Phong Minh có thể chơi đùa vui vẻ.
Khi đến Cao Dương quận, Phong Minh cũng đã nắm vững loại đan dược thứ năm, đồng thời luyện chế ra Cực phẩm Vô Hạ Đan, loại đan dược thứ năm này tên là Thối Cốt Đan, cũng là dùng để phụ trợ tu luyện Thối Thể cảnh.
Trong xe di động của Phong Minh thường xuyên bay ra mùi hương đan dược, các hộ vệ từ kinh ngạc ban đầu, đến sau này càng lúc càng quen thuộc, thiếu gia của bọn họ quả thực là một kỳ tài luyện dược. Phong Minh còn đem những đan dược không phải cực phẩm chia cho bọn họ, cho dù có một số hộ vệ bản thân không dùng tới loại Nhất phẩm đan dược này, nhưng phần lớn hộ vệ đều có gia đình, bọn họ không dùng được thì con trẻ ở nhà cũng sẽ cần, thế nên rất trân quý thu lại những viên đan dược trung phẩm thậm chí thượng phẩm này.
Phong Nguyệt vui mừng khôn xiết, căn cốt của Phong Minh quá kém cũng là vấn đề khiến bà lo lắng, bây giờ tốt rồi, Phong Minh đã bộc lộ tư chất phi phàm trên phương diện Luyện dược thuật. Những hộ vệ kia không biết, nhưng bà thì biết rõ, Phong Minh có thể dễ dàng luyện chế ra cực phẩm đan, Luyện dược thuật cao hơn nhiều so với những gì người ngoài biết đến.
—
Người lần đầu tiên đến Cao Dương quận, nhìn thấy bức tường thành cao lớn nguy nga kia đều sẽ vô cùng chấn kinh, nhưng trong đội ngũ này của Phong gia, chỉ có duy nhất Phong Minh là kẻ nhà quê chưa từng thấy sự đời, cho dù sở hữu ký ức hai đời, vẫn như cũ cảm thấy chấn động sâu sắc.
Bạch Kiều Mặc nhìn mà buồn cười, giải thích cho cậu: “Trong tất cả thành trì của hoàng triều, Khánh Vân thành của chúng ta thuộc về Tam phẩm thành thấp nhất, Cao Dương quận là Nhị phẩm thành, mà trên Nhị phẩm còn có Nhất phẩm và Siêu phẩm đại thành, Siêu phẩm đại thành duy nhất trong Đông Mộc hoàng triều chính là hoàng thành.”
Phong Minh từng đọc qua giới thiệu liên quan trong sách, nhưng tận mắt chứng kiến cảm giác lại không giống: “Tường thành này thật cao, thành môn cũng lớn hơn.”
Bạch Kiều Mặc tiếp tục nói: “Không chỉ có vậy, Nhị phẩm thành ngoại trừ nguyên khí trong thành nồng đượm hơn ra, còn sở hữu hộ thành đại trận hoàn chỉnh, có thể kích hoạt khi thú triều xảy ra để bảo vệ an toàn cho thành trì. Mỗi lần kích hoạt hộ thành đại trận, nguyên tinh tiêu hao đều là con số khổng lồ, Tam phẩm thành đừng nói là không có hộ thành đại trận, cho dù có cũng không tiêu hao nổi ngần ấy nguyên tinh.”
Phong Minh nói: “Cho nên mới nói, trong mắt những người sống ở Nhị phẩm thành, lũ chúng ta đến từ Tam phẩm thành chẳng khác nào người nhà quê đúng không.”
Bạch Kiều Mặc cười lên: “Cũng gần như thế, những người này quả thực tự cao tự đại, nhưng thế giới này chung quy vẫn lấy thực lực làm trọng, tu giả có thực lực mạnh, bất kể xuất thân thế nào, đi đến đâu cũng được người ta tôn trọng.”
Phong Minh tựa cằm nói: “Nói thì nói thế, nhưng có thể bộc lộ tài năng dù sao cũng là thiểu số, bởi vì người sống ở đại thành từ nhỏ đã được hưởng nguyên khí nồng đậm hơn, cũng sở hữu nhiều tài nguyên tu luyện hơn, thành tựu của bọn họ tự nhiên cũng cao hơn bách tính ở tiểu thành.”
Bạch Kiều Mặc biết Phong Minh nói là sự thật, bài toán này vô nghiệm.
Phong Minh cũng chỉ thuận miệng nói ra, chứ không phải thật sự lo nước thương dân đến thế, quay người liền hứng khởi kéo Bạch Kiều Mặc xuống xe di động, chờ đợi vào thành, mãnh tượng thú được an trí ở ngoài thành, tiến vào thành chiếm không gian quá lớn.
Hàng dài người xếp hàng chờ vào thành rất dài, số người ra thành tương đối ít hơn một chút. Những tu giả đi ngang qua bên cạnh bọn họ đa số đều mang bộ dạng nghếch mặt lên trời, chỉ sợ bùn đất trên người những kẻ nhà quê từ bên ngoài đến này dính vào người họ.
Cuối cùng cũng đến lượt nhóm người Phong gia, phí vào thành phải nộp lại khiến Phong Minh há hốc mồm, một người cần một nguyên tinh, phải biết rằng ở Khánh Vân thành, một nguyên tinh đã có thể giúp một gia đình bình thường ăn ngon uống say suốt một tháng, cho dù Phong Minh không thiếu tiền cũng cảm thấy phí vào thành này cao ngất ngưởng.
Sau khi nộp đủ nguyên tinh, nhóm người này liền được thả vào thành, đường sầm uất bên trong thành vô cùng rộng rãi, hai con mãnh tượng thú đi song song cũng không thành vấn đề, trên đường đủ loại kỵ thú kỳ lạ, không còn lấy giác mã làm chủ nữa, nơi đập vào mắt không đâu là không phồn hoa náo nhiệt.
Bạch Kiều Mặc giải thích: “Đây chỉ là ngoại thành, Cao Dương quận còn có nội thành, nên nói ngoại trừ Tam phẩm thành ra, những đại thành kia đều có sự phân chia nội ngoại thành, tư cách vào ở nội thành vô cùng khó có được, nhưng vẫn khiến nhiều tu giả chạy theo như vịt, bởi vì nội thành có tụ nguyên trận pháp bao phủ.”
Phong Minh đảo mắt, thấp giọng hỏi: “Vậy Phong gia của Cao Dương quận chắc là sống ở nội thành rồi?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Đúng vậy, hơn nữa chiếm cứ vị trí khá tốt.”
Phong Minh hóng hớt hỏi: “Thế lực lớn của Cao Dương quận ngoại trừ Phong gia này ra thì còn có những nhà nào? Chúng ta đến Cao Dương quận này, dù sao cũng phải kiêng dè một chút đúng không.”
Bạch Kiều Mặc ánh mắt mang theo ý cười, hoàn toàn không nghĩ là Phong Minh thật sự thấy cần kiêng dè, nhưng vẫn mở lời giới thiệu cho cậu: “Thế lực mạnh nhất Cao Dương quận thuộc về thành chủ phủ, hơn nữa thành chủ của Cao Dương quận có tước vị Hầu tước do hoàng triều sắc phong, thành chủ họ Tông, người đời gọi là Tông hầu gia, là xuất thân từ tông thất hoàng tộc, bản thân lại là cao thủ Nguyên Đan cảnh hậu kỳ, thế nên trong Cao Dương quận không ai dám vượt khuôn phép.”
Đông Mộc hoàng triều hoàng tộc họ Tông, điều này Phong Minh có biết, nhưng cho dù xuất thân hoàng tộc, nếu bản thân không có bản lĩnh thì cũng chỉ có thể ở lại hoàng thành, sống dựa vào ân sủng của hoàng thất ban cho, người có thể được phái ra ngoài đảm nhiệm chức vụ thành chủ tự nhiên sẽ không phải là kẻ vô năng.
Bạch Kiều Mặc tiếp tục giới thiệu: “Dưới Tông hầu gia chính là Tứ đại gia tộc, Tứ đại gia tộc ngoại trừ Phong gia ra thì chính là Cung gia, Vạn gia cùng với Nguyên gia. Lực lượng lính đánh thuê của Cao Dương quận cũng không yếu, tuy nói không có binh đoàn lính đánh thuê nào có thể sánh ngang với Tứ đại gia tộc, nhưng những lực lượng lính đánh thuê này tụ họp lại thì Tứ đại gia tộc cũng không dám tùy tiện đối đầu. Đúng rồi, lực lượng của Côn Nguyên tông ở trong Cao Dương quận thành cũng không yếu, tuy rằng tông môn không nằm trong thành, nhưng trong thành cũng có sản nghiệp của tông môn.”
Thương đội của Phong gia thường xuyên chạy tới chạy lui giữa Khánh Vân thành và Cao Dương quận, thế nên ở đây có một nơi đặt chân tạm thời, cách cổng thành không xa lắm, cưỡi giác mã không bao lâu đã tới đích, người lưu thủ ở đây vội vàng an trí tốt cho nhóm người gia chủ.
Là một cặp phu phu hờ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tự nhiên là phải ở chung một phòng, Phong Kim Lâm cũng chẳng có gì phải không yên tâm, dọc đường đi chẳng phải hai đứa đều ở cạnh nhau sao, hơn nữa có thể nhìn ra Bạch Kiều Mặc làm việc rất có chừng mực.
Phong Minh cũng quen rồi, tối hôm đó lúc nghỉ ngơi cũng không cảm thấy ở chung phòng với Bạch Kiều Mặc có điểm nào không đúng. Ngoại trừ giường ra chẳng phải vẫn còn một chiếc sập sao, cho dù ngủ chung một giường cũng không sao cả. Phong Minh cảm thấy sau màn rộng mở cõi lòng trên đường đi trước đó, cậu và Bạch Kiều Mặc đã là huynh đệ tốt của nhau rồi. Huynh đệ tốt thì nên đắp chăn thức đêm trò chuyện tâm tình, nếu không sao có thể hiện ra tình cảm thâm hậu được.
May mà ý nghĩ này cậu chỉ nghĩ thầm trong lòng chứ không nói ra trước mặt Bạch Kiều Mặc, nếu không biểu cảm thong dong bình thản của đối phương sẽ lại vỡ vụn một lần nữa.
Một đêm trôi qua, sáng sớm ngày thứ hai Phong Kim Lâm liền đích thân dẫn theo nhi tử và con rể ra ngoài, đi dùng bữa sáng, đã đến đây rồi tất nhiên phải dẫn con cái nhà mình nếm thử điểm tâm đặc sắc của bản địa. Về phần bọn người Phong Nguyệt thì có một đống việc khác phải bận rộn.
Cao Dương quận là nơi sinh ra và lớn lên của Phong Kim Lâm, tuy rằng đã rời đi nhiều năm, nhưng để nói những năm qua Cao Dương quận có thay đổi quá lớn thì cũng không có. Xem này, Phong Kim Lâm dẫn hai người đến một tiệm ăn sáng, cảm thán: “Không ngờ tiệm này vẫn còn mở cửa, chủ tiệm cũng vẫn là người cũ, đi, chúng ta vào thôi, điểm tâm nhà này ngon lắm đấy.”
Vào trong tiệm, Phong Kim Lâm bảo tiệm đem tất cả các món ăn sáng lên một lượt, sau đó cùng Phong Minh ăn đến mức miệng đầy mỡ. Bạch Kiều Mặc ở một bên nhìn, cảm thấy Phong gia chủ và Phong Minh quả không hổ là hai cha con, nhìn tướng ăn này giống nhau như đúc.
Phong Kim Lâm không quên chăm sóc con rể: “Kiều Mặc cũng ăn nhiều một chút, bất quá Kiều Mặc đối với Cao Dương quận chắc là khá quen thuộc rồi, từng tới đây đúng không.”
Bạch Kiều Mặc cảm tạ ý tốt của Phong gia chủ, lắc đầu nói: “Trước kia rất ít chú trọng đến ham muốn ăn uống, chưa từng tới đây.”
Phong Minh vươn tay đồng tình vỗ vỗ Bạch Kiều Mặc: “Quả nhiên thiên tài không dễ làm như vậy, ngươi trước kia đại khái cũng không có bao nhiêu thời gian rảnh rỗi để ra ngoài tìm kiếm mỹ vị đúng không.”
Bạch Kiều Mặc cười thầm không nói, Phong Kim Lâm cũng nhìn mà buồn cười.
Phong Minh đắc ý nói: “Nhưng mà giữa thiên tài và thiên tài cũng có chút khác biệt, ví dụ như thiên tài giống như ta đây, tu luyện và hưởng thụ sẽ không xảy ra xung đột.”
Bạch Kiều Mặc thuận theo lời cậu nói: “Đúng vậy, sau này ta phải học hỏi Minh đệ nhiều hơn.”
Sau khi ăn no uống say, Phong Kim Lâm dẫn nhi tử và con rể đi dạo phố, Phong Kim Lâm vừa làm người dẫn đường, lại vừa gánh vác trách nhiệm hộ vệ. Ai bảo nhi tử nhà ông thì yếu mà con rể thì phế chứ, để Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đi ra ngoài một mình ông mới không yên tâm, dù sao nơi này cũng là Cao Dương quận, không phải ai ai cũng nhận ra Phong Minh mà kiêng dè thực lực của Phong gia.
Thế là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đi ở phía trước, các cửa tiệm hai bên đường Phong Minh nhìn không kịp, Phong Kim Lâm cứ chắp tay sau lưng đi theo sau bọn họ, khi Phong Minh dừng lại ông liền kiên nhẫn chờ đợi.
Bạch Kiều Mặc biết Phong gia chủ yêu thương nhi tử nhà mình, nhưng cái kiểu chiều chuộng con cái như thế này cũng là điều hiếm thấy qua hai đời của hắn. May mà Phong Minh là người thức tỉnh túc tuệ, nếu không chiếu theo kiểu chiều chuộng con của Phong gia chủ, thật sự sẽ nuôi hư đứa trẻ mất, Bạch Kiều Mặc kiếp trước gặp không ít đệ tử thế gia kiêu căng phách lối thực sự.
Đi dạo đến mức mệt mỏi, ba người liền tìm một quán trà gần đó ngồi xuống nghỉ ngơi, ngồi trên quán trà nhìn người đi đường và phong cảnh bên ngoài cũng giống nhau. Là một Nhị phẩm thành trì, ngay cả tiêu hao của quán trà cũng cao hơn so với Khánh Vân thành, nhưng những thứ này đều không cần Phong Minh phải bận tâm.
Vừa nốc một chén linh trà, Phong Minh liền thấy trên đường cái bên ngoài quán trà có động tĩnh vang lên, thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn một cái, liền thấy trên phố có một nhóm người kéo đến, thu hút không ít người qua đường dừng chân đứng xem. Mà ở giữa nhóm người này, có mấy tu giả đang khiêng thi thể của một con mãnh xà khổng lồ rải rác vảy đen, các tu giả khác cũng mang vẻ mặt đắc ý.
“Chà, đây là Tam cấp hoang thú Ô Lân Mãng đúng không.”
Phong Kim Lâm và Bạch Kiều Mặc cũng ghé đầu qua nhìn, Phong Minh mới chỉ nhìn qua hình ảnh, hai người bọn họ đều đã thấy qua vật thật.
Phong Kim Lâm nói: “Quả thực là Tam cấp hoang thú Ô Lân Mãng, muốn săn giết không phải là chuyện dễ dàng, thực lực của những tu giả này không yếu, nhìn trang phục của bọn họ chắc là thuộc về đội ngũ lính đánh thuê nào đó đúng không.”
Bạch Kiều Mặc vừa nhìn liền nhận ra: “Là của Mãnh Hổ dong binh đội, đội trưởng là tu giả Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong, ở Cao Dương quận đúng là một đội ngũ lính đánh thuê không yếu, nhưng không thuộc hàng thực lực mạnh nhất.”
Phong Minh tò mò hỏi: “Bạch đại ca từng có giao tình với bọn họ sao?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu cười nói: “Lúc ra ngoài săn bắn từng chạm mặt qua, còn từng hợp tác với một số người trong số họ một lần, bầu không khí của Mãnh Hổ dong binh đội khá tốt.”
Máu và thịt của Ô Lân Mãng đều là đồ tốt, thế nên khi Mãnh Hổ dong binh đội cứ khiêng đi dọc đường như vậy, trên quán trà nơi bọn Phong Minh đang ngồi và các quán trà tửu lâu lân cận khác liền có người kêu lên, hỏi Mãnh Hổ dong binh đội xem Ô Lân Mãng này có bán không, giá cả thế nào.
Cao Dương quận không thiếu nhất chính là những người tiền túi rủng rỉnh, thế nên Mãnh Hổ dong binh đội cũng chưa khiêng đi được bao xa thì con hoang thú Ô Lân Mãng dài mười mấy mét này đã thu hút vài bên cạnh tranh ra giá rồi.
Khi có người hô lên mức giá cao tới tám vạn nguyên tinh, Phong Minh rõ ràng nhìn ra tu giả dẫn đầu kia đã động lòng, ngay lúc này, một giọng nói khác liền vang lên ngay trong quán trà của bọn họ: “Mười vạn nguyên tinh, Vạn gia chúng ta lấy.”
Theo giọng nói vang lên, liền thấy mấy người từ trong một gian bao sương bước ra, đi đầu là một thanh niên y phục hoa lệ tầm hai mươi tuổi. Danh hiệu Vạn gia vừa tung ra, hiện trường lập tức không còn âm thanh nào khác, cho dù con Ô Lân Mãng này có hiếm có đến đâu thì thể diện của Vạn gia – một trong Tứ đại gia tộc cũng phải nể.
Mãnh Hổ dong binh đội cũng giống như vậy, vừa nghe đến hai chữ “Vạn gia” liền biết con Ô Lân Mãng lần này thuộc về tay ai rồi, hơn nữa đấu giá đến mức này bọn họ cũng vô cùng mãn nguyện. Thế nên người dẫn đội lập tức hô lên: “Không biết Vạn gia Vinh thiếu gia ở đây, con Ô Lân Mãng này thuộc về Vinh thiếu gia rồi.”
Từ tiếng bàn tán của người bên cạnh, Phong Minh đã biết người này tên gọi Vạn Bách Vinh, liền thấy hắn đi tới trước cửa sổ, trực tiếp ném xuống một cái túi trữ vật, tự có người bên cạnh hắn đi xuống thu lấy mãnh xà, không cần bản thân hắn phải đích thân đi làm.
Hắn cứ đứng trước cửa sổ nhìn, vẻ mặt đầy kiêu bạo, khi quay người chuẩn bị trở về bao sương, ánh mắt quét qua bàn của bọn Phong Minh, mũi chân hắn liền chuyển hướng, bước về phía bên này.
Phong Minh thầm kêu một tiếng không ổn, quả nhiên, người này chính là hướng về phía ba người bọn họ mà tới, hoặc nói chính xác hơn là hướng về phía Bạch Kiều Mặc mà tới.
Quả nhiên, người này tiến lên vài bước đứng lại sau đó nhìn Bạch Kiều Mặc châm biếm nói: “Ta còn tưởng là ai chứ, hóa ra là người quen cũ, bản thiếu gia cứ nghĩ ở Cao Dương quận sẽ không bao giờ chạm mặt Bạch Kiều Mặc ngươi nữa, không ngờ bản thiếu gia nhìn lầm rồi. Nghe nói ngươi ở quê nhà thành thân rồi, thế nào, thành thân xong vẫn một mình chạy ra ngoài, không sợ làm lạnh nhạt kiều thê sao? Không, không, nghe nói ngươi không phải cưới thê tử, mà là ở rể, còn là ở rể cho một phế tài song nhi không cách nào tu luyện, bất quá hai người các ngươi đúng là một cặp xứng đôi đấy.”
—