Chương 508: Thủy thành
Năm xưa tại Tây Minh Dung Thành thuộc Phi Hồng đại lục, Bạch Kiều Mặc đã từng sử dụng trận pháp truyền tống để tẩu thoát. Nhiều năm trôi qua, trình độ trận pháp của y ngày một thăng tiến, việc thu gọn trận pháp truyền tống vào trong một hay vài chiếc trận bàn đối với y mà nói chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Thế nên, vòng vây của bốn vị cường giả Dung Hợp cảnh còn chưa kịp hình thành thì Bạch Kiều Mặc đã dẫn theo ba người bao gồm cả Mai Khí cao chạy xa bay.
Bốn vị cường giả Dung Hợp cảnh nhìn mà trố mắt ngoác mồm.
Phía sau bọn họ, Mai Tư Quân cùng Tiêu gia song thư thì trợn ngược mắt không dám tin vào những gì đang diễn ra. Làm sao có thể như vậy được? Tên tạp chủng Mai Tư Đa kia sao có thể chạy thoát cơ chứ?
Bọn họ không tài nào tin nổi vận khí của Mai Tư Đa lại có thể tốt hơn bọn họ, chẳng những tìm được Thanh Ngọc tủy trong Thanh Ngọc bí cảnh mà còn tìm được người dẫn hắn cùng bỏ trốn.
Khi còn ở trong Thanh Ngọc bí cảnh, dẫu đám người Mai Tư Quân bất đắc dĩ phải từ bỏ việc truy cứu Mai Tư Đa, nhưng đó là vì họ có lòng tin rằng Mai Tư Đa trốn được mùng một chứ không trốn được ngày rằm. Chờ đến khi bí cảnh đóng cửa, hãy xem hắn chịu phạt ra sao, lúc đó Mai Tư Quân mới có thể thỏa mãn cơn khoái lạc trong lòng.
Nhưng giờ đây Mai Tư Đa đã chạy mất rồi, liệu hắn có thèm quay về Thanh Khải thành nữa không?
Ba gã tu giả cứu hắn rốt cuộc có lai lịch thế nào? Kẻ có thể tùy tay lấy ra trận bàn truyền tống tuyệt đối không thể là hạng vô danh tiểu tốt được. Chẳng lẽ Mai Tư Đa đã bấu víu được vào vị đại nhân vật nào rồi sao? Chuyện này sao có thể xảy ra được!
Lão tổ Dung Hợp cảnh của bốn gia tộc cũng vô cùng đen mặt khó coi, lập tức gọi đám người Mai Tư Quân lại tra hỏi cặn kẽ tình hình bên trong bí cảnh.
Mai Tư Quân cùng những kẻ khác liền thêm mắm dặm muối cáo trạng một trận về Mai Tư Đa cùng ba kẻ bao đồng nhóm Phong Minh. Tuy vậy, bốn vị lão tổ Dung Hợp cảnh vẫn nắm bắt được điểm mấu chốt.
“Ba người kia mặt mũi xa lạ, bảo là vô tình đi ngang qua nơi này nên vào bí cảnh tham quan sao?”
Mai Tư Quân ngẫm lại, hình như đúng là vậy: “Vâng ạ, trong đó có hai người còn bảo Thanh Ngọc tủy bọn họ không dùng tới.”
Giọng điệu ngạo mạn ấy khiến Mai Tư Quân ghen tị đỏ cả mắt, nhìn dáng vẻ hai người kia cũng chẳng lớn tuổi hơn hắn là bao.
Bốn vị cường giả Dung Hợp cảnh bàn bạc một hồi, sau đó sắp xếp người của gia tộc mình truy quét xung quanh một lượt, tìm được người thì hay, không tìm được thì thôi. Đến Thanh Ngọc tủy mà đối phương cũng giữ thái độ tùy tiện như thế, có thể thấy họ chẳng hề thiếu tài nguyên tu luyện, rất có khả năng xuất thân từ thế lực có bối cảnh thâm sâu hơn cả tứ đại thế gia Thanh Khải thành, thế lực như vậy không nên tùy tiện đắc tội.
Còn về phần Mai Tư Đa – kẻ dư thừa chướng mắt kia, biến mất rồi ngược lại còn có lợi cho Mai gia và Tiêu gia, sự tồn tại của hắn vốn dĩ cứ thỉnh thoảng lại nhắc nhở cho hai nhà nhớ về những chuyện bẩn thỉu hỗn loạn năm xưa.
Sau khi giao phó những việc này xuống dưới, bọn họ liền dẫn đệ tử gia tộc quay trở về Thanh Khải thành.
Mai Tư Quân hận thấu xương, đối với hắn ta thì chỉ khi tên tạp chủng Mai Tư Đa kia hoàn toàn biến mất khỏi cõi đời này thì mọi chuyện mới coi như chấm dứt. Thế nhưng giờ đây hắn ta cũng lực bất tòng tâm.
Tại Thiên Thủy thành, một tòa thành trì khác cách Thanh Khải thành ngàn dặm, bốn người Phong Minh – những kẻ đang bị tứ đại thế gia Thanh Khải thành ngày nhớ đêm mong – hiện đang ngồi dùng bữa trong một tửu lâu xa hoa.
Mai Khí vẫn chưa thoát khỏi niềm vui sướng ngập tràn khi thoát thân được khỏi Thanh Khải thành. Nhưng nhìn lại ba vị tiền bối, chẳng một ai để tâm tới chuyện lúc trước, cứ vừa ăn thức ăn ngon vừa uống rượu nói cười vui vẻ, dường như mọi chuyện vừa rồi chỉ là chuyện thường ngày ở huyện mà thôi.
Phong Minh nói cười với sư phụ một lát rồi sực nhớ tới chuyện của Mai Khí, bèn hỏi: “Mai Khí, ngươi tính đáp lễ đám người Thanh Khải thành thế nào đây? Hay là đợi thực lực tăng tiến, có bản lĩnh rồi mới quay lại báo thù?”
Dư Tiêu nhìn tiểu đệ tử của mình mà mỉm cười, trong bụng Phong Minh chắc chắn đang tính xúi giục Mai Khí làm trò gì đó để bản thân có trò vui mà xem đây.
Mai Khí hít một hơi thật sâu, gằn giọng: “Ta muốn làm gì đó ngay bây giờ, bằng không ta sẽ không cam lòng.”
Phong Minh tán thành ngay tắp lự: “Không trút ra được ngụm khí nghẹn này thì đúng là chẳng thể nào chuyên tâm tu luyện được đúng không. Vậy ngươi đã nghĩ ra nên làm thế nào chưa?”
Mai Khí ngập ngừng gật đầu: “Ta có nghĩ qua rồi.”
Phong Minh lập tức giục: “Mau nói nghe thử xem nào!”
Mai Khí có chút ngượng ngùng bảo: “Trước đây ta từng nghĩ tới việc đem hết thảy chuyện bẩn thỉu của Mai gia và Tiêu gia công khai ra ngoài. Ta thấy ở các trà lâu hay có các vị tiên sinh kể chuyện, ta muốn nhờ các vị tiên sinh đó kể lại những chuyện này cho thiên hạ cùng nghe.”
Phong Minh lập tức vỗ tay đôm đốp: “Ái chà, chủ ý này hay đấy!” Phong Minh thầm nghĩ tên Mai Khí này đúng là thức thời, hắn đương nhiên phải hết lòng ủng hộ rồi, “Nên để người trong thiên hạ bình phẩm về tác phong hành sự của bọn họ. Ta thấy chắc chắn sẽ có rất nhiều người hứng thú với những chuyện giật gân ở Thanh Khải thành cho mà xem.”
Mai Khí vốn nghĩ ý tưởng này của mình sẽ bị người ta phỉ nhổ, người bình thường đều cho rằng “vạch áo cho người xem lưng” là điều kiêng kị, thế mà hắn lại muốn phơi bày nó ra trước bàn dân thiên hạ, không ngờ bây giờ lại có người ủng hộ mình nhiệt tình đến vậy.
Mai Khí rụt rè: “Như vậy thực sự tốt sao?”
Phong Minh nói: “Tất nhiên là tốt rồi, những chuyện đó chẳng phải do tự tay bọn họ làm ra sao? Dựa vào cái gì mà bắt một mình ngươi phải gánh chịu hậu quả chứ?”
Mai Khí trở nên kiên định hẳn lên. Đúng vậy, dựa vào cái gì mà một mình hắn phải gánh chịu mọi hậu quả, bị người đời phỉ nhổ? Hắn có quyền lựa chọn xuất thân này sao? Hắn có quyền lựa chọn không? Chẳng có ai từng hỏi xem hắn có cam lòng hay không cả!
Lũ người kia mới là phường đạo đức giả, cứ ngỡ khinh bỉ hắn, bắt nạt hắn thì những vết nhơ năm xưa sẽ không còn tồn tại nữa sao? Đúng là nực cười. Bọn họ càng muốn che đậy thì hắn lại càng muốn phơi bày tất cả ra ánh sáng.
Phong Minh còn cùng Mai Khí bàn bạc xem nên triển khai thế nào. Thế là ngay đêm hôm đó tại khách điếm, Mai Khí đã thức thâu đêm suốt sáng để cày cuốc, trước tiên phải viết ra một cuốn thoại bản hoàn chỉnh thì mới có thể đem giao tận tay cho các vị tiên sinh kể chuyện được.
Tu giả Nguyên Đan cảnh tinh lực vô cùng dồi dào, ngay trong đêm đó cuốn thoại bản đã được Mai Khí cho ra lò và cung kính đưa tới tay Phong Minh để nhờ y trau chuốt lại giúp.
Phong Minh quả thực đã ra tay sửa sang lại cho hắn. Với kinh nghiệm đọc truyện phong phú của mình, Phong Minh thừa biết thoại bản phải viết thế nào mới có thể gãi đúng chỗ ngứa của lòng người, khơi gợi trí tò mò của thính giả.
Cuốn thoại bản sau khi chỉnh sửa lại được đưa cho sư phụ và Bạch Kiều Mặc xem qua, thấy không có vấn đề gì, Mai Khí liền sao chép ra thành rất nhiều bản. Thoại bản được ghi lại trong ngọc giản nên việc sao chép diễn ra vô cùng dễ dàng. Sau đó, Mai Khí liền háo hức chạy ra ngoài tìm các vị tiên sinh kể chuyện để chào mời cuốn thoại bản của mình.
Phong Minh thì ở lại khách điếm bầu bạn cùng sư phụ luyện dược. Trước kia là sư phụ dạy y luyện dược, nay vị trí đảo ngược thành Phong Minh chỉ dạy cho sư phụ, thế nhưng Dư Tiêu vẫn luôn là vị sư phụ mà y kính trọng nhất trong lòng. Dư Tiêu cũng chẳng hề giữ khước giá đỡ làm gì, ông đã sớm biết tiểu đệ tử của mình có thiên phú luyện dược kinh người, từ hồi còn ở Phi Hồng đại lục đã cảm thấy bản thân chẳng còn gì để dạy cho y nữa rồi, nay đổi lại thành ông học hỏi từ tiểu đệ tử cũng không phải là chuyện gì quá khó chấp nhận.
Tình hình ở Phong Lăng thành qua lời kể của Phong Minh cũng khiến Dư Tiêu vô cùng hướng tới, đáng tiếc là ở U Minh đại lục không có một tổ chức như Bách Thảo đường của Thương Huyền đại lục.
Bạch Kiều Mặc thì ra ngoài tìm kiếm tấm bản đồ toàn diện nhất của U Minh đại lục, đồng thời nghĩ cách liên lạc với Liễu Trì Nguyên của Lưu Dương các. Y và Phong Minh biến mất một khoảng thời gian dài như vậy, Liễu Trì Nguyên chắc hẳn đang sốt ruột lắm rồi. Phong Minh dù sao cũng là cung phụng của phủ thành chủ Lâm Tang thành, không thể bỏ quên nghĩa vụ mà một cung phụng nên thực hiện được.
Thiên Thủy thành lớn hơn Thanh Khải thành khá nhiều, Bạch Kiều Mặc quả thực đã tìm thấy một chi nhánh Lưu Dương các tọa lạc tại nơi này, bèn tiến vào lưu lại ám hiệu đã hẹn trước với Liễu Trì Nguyên, Liễu Trì Nguyên vừa nhìn thấy là có thể biết được tung tích của hai người bọn họ ngay.
Liễu Trì Nguyên lúc này quả thực đang túc trực tại U Minh đại lục, vắt óc suy nghĩ tìm kiếm tung tích của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Hai người bọn họ ở Phi Hồng đại lục đã gây ra động tĩnh lớn như thế, khi tới U Minh đại lục tuy người chưa lộ diện nhưng danh tiếng đồn xa thì chẳng nhỏ chút nào, Liễu Trì Nguyên lúc này đương nhiên không thể rời khỏi U Minh đại lục được rồi.
Ngày hôm đó, một thuộc hạ vội vã chạy tới tìm Liễu Trì Nguyên: “Các chủ, ngài xem tin tức này đi.”
Liễu Trì Nguyên đón lấy nhìn lướt qua, ánh mắt lập tức sáng rực lên. Đây chính là ám hiệu mà ông đã giao ước với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, bọn họ đang chủ động tìm mình đây mà!
“Tin tức này là do phân các nơi nào gửi tới?”
“Dạ, là do phân các Thiên Thủy thành bên phía Vân Trạch vực gửi về ạ.”
“Vân Trạch vực Thiên Thủy thành sao? Được, ta phải đi Thiên Thủy thành một chuyến.”
Liễu Trì Nguyên đi Thiên Thủy thành dĩ nhiên là phải lặng lẽ hành sự, không thể để lọt vào mắt mắt của kẻ khác. Chưa nói tới những người khác, ngũ đại tông môn đều biết rõ mối quan hệ vô cùng tốt đẹp giữa cha con ông với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, ngay cả Hắc Ngục lĩnh cũng là do cha con ông cùng Tứ Hồng thư viện chung tay quản lý.
Tuy nhiên, ông đã sớm có một bộ phương pháp để đối phó với ngũ đại tông môn rồi.
Liễu Trì Nguyên sau khi cải trang thay hình đổi dạng, dưới sự bảo hộ của cường giả Dung Hợp cảnh đã âm thầm tiến vào Thiên Thủy thành.
Khi người còn chưa tới Thiên Thủy thành, ông đã nghe phong phanh về những chuyện huyên náo ở nơi này, thế nên sau khi đặt chân tới Thiên Thủy thành, ông không vội vã đi tìm người ngay mà tìm một trà lâu náo nhiệt ngồi xuống để nghe tiên sinh kể chuyện.
Trong trà lâu lúc này đang vô cùng huyên náo, Liễu Trì Nguyên phải nhờ chưởng quầy linh động nhét thêm ghế mới có chỗ mà ngồi. Dạo gần đây việc buôn bán của các trà lâu trong thành đều vô cùng đắt hàng, nguyên do cốt lõi chính là có liên quan tới nội dung câu chuyện, hay nói đúng hơn là những vụ bóc phốt chấn động do vị tiên sinh kể chuyện tung ra.
Tiên sinh kể chuyện còn chưa lên đài, các tu giả trong trà lâu đã bàn tán xôn xao.
“Nội dung vị tiên sinh này kể thực sự là chuyện của tứ đại thế gia Thanh Khải thành sao? Nội bộ thế gia ở Thanh Khải thành lại hỗn loạn đến mức này cơ à?”
“Chứ còn gì nữa, chuyện này sao giả được? Tứ đại thế gia trong miệng tiên sinh ngoại trừ đổi họ một chút ra thì đến cả tên gọi cũng chẳng buồn thay đổi, gia tộc họ Du trong câu chuyện của tiên sinh chính là Mai gia của Thanh Khải thành đó thôi.”
“Thì chữ ‘Mai’ (梅) với chữ ‘Du’ (游) chẳng phải là ẩn ý tương phỏng sao, chuẩn chỉnh rồi còn gì nữa. Chuyện của Du gia trong truyện thực chất chính là chuyện của Mai gia ở Thanh Khải thành. Ta còn đặc biệt tìm mấy người bạn quen thuộc ở Thanh Khải thành để dò hỏi nữa đấy, Mai gia ở Thanh Khải thành quả thực có một đứa trẻ tên là Mai Tư Đa, chẳng phải chính là gã Du Tư Đa trong câu chuyện sao. Chữ ‘Đa’ (多) trong tên nó chính là ‘đa dư’ (dư thừa) đó mà.”
“Đúng đúng, ta cũng tìm bằng hữu ở Thanh Khải thành hỏi thăm rồi, bạn ta thậm chí còn không biết nội bộ Mai gia lại thối nát đến mức này nữa kìa. Đúng là cái thứ chuyện gì đâu không biết, đứa nhỏ đó là đáng thương nhất.”
Liễu Trì Nguyên cùng hộ vệ bên người ngồi xuống chưa được bao lâu thì vị tiên sinh kể chuyện đã bước lên đài bắt đầu buổi nói chuyện ngày hôm nay.
Dẫu cho thực khách ngồi đây có người đã sớm nghe qua, hoặc giả nghe lõm từ miệng kẻ khác biết được nội dung câu chuyện, nhưng điều đó chẳng hề ngăn cản bọn họ tiếp tục nghe với ánh mắt sáng rực, vô cùng khoái chí.
Vị hộ vệ bên cạnh Liễu Trì Nguyên dù là một cường giả Dung Hợp cảnh thế mà cũng nghe đến độ nhập tâm, còn buông lời bình phẩm: “Cái thứ chuyện quái quỷ gì thế này, con chẳng ra con, cháu chẳng ra cháu, cha không ra cha, con không ra con, quả nhiên là một mớ bòng bong hỗn độn.”
Liễu Trì Nguyên lúc này trong tay đã nắm giữ tư liệu chi tiết về phía Thanh Khải thành, biết rõ nơi đó đã xảy ra chuyện gì.
Trên đường tới đây khi nghe ngóng tình hình Thiên Thủy thành, ông đã sinh nghi liệu chuyện này có liên quan tới Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hay không, nay thì ông dám khẳng định chắc nịch rằng ba người mang theo Mai Tư Đa ở Thanh Khải thành kia, hai trong số đó chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Chỉ có điều vị người thứ ba này thì ông chịu chết không rõ là ai, chẳng lẽ là bằng hữu mới quen biết trên đường đi sao?
Liễu Trì Nguyên nào có hay biết Dư Tiêu đã khăn gói bám đuôi đồ đệ của mình mà chạy đi rồi, phía Phi Hồng đại lục bên kia cũng chưa hề truyền ra bất kỳ tin tức nào cả.
Liễu Trì Nguyên cũng có chút đồng cảm với đứa trẻ tên Mai Tư Đa kia: “Người mẹ của đứa nhỏ này đúng là phủi mông một cái là đi thẳng, lại để mặc cốt nhục của mình ở lại Mai gia chịu khổ chịu nạn. Thế nhưng nguồn cơn của chuyện này vẫn là do lão già của Mai gia chủ gây ra, làm cha mà lại đi tằng tịu với thê thiếp của con trai mình thì ra cái thể thống gì chứ, lão ta chỉ mưu cầu khoái lạc nhất thời mà chẳng màng tới hậu quả để lại sau này.”
Hộ vệ bên cạnh gật đầu phụ họa: “Người mẹ kia cũng vậy, sau khi chịu đủ sự hành hạ chà đạp của Mai gia chủ và gia chủ phu nhân thì lại nghĩ ra cách trả thù thâm độc như thế. Ả ta hả dạ rồi, nhưng đứa trẻ ả bỏ lại thì tình cảnh còn khốn khổ muôn phần so với ả năm xưa.”
—