← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 501: Tin tức chấn động

17 min read 29.08.2026

 

Thánh Nguyên Tông gặp chuyện rồi!

Chỉ trong một thời gian ngắn, tất cả những gì xảy ra bên trong Thánh Nguyên Tông đã nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

Có kẻ đã ngang nhiên cướp đi chiếc xuyên thoa hạm của Thánh Nguyên Tông ngay trước mặt bao người, rồi lao thẳng vào vết nứt không gian phía trên Tiếp Thiên Trụ.

Ngay cả Chương Bành trưởng lão – vị trưởng lão của Thánh Nguyên Tông – cũng đã tạ thế dưới tay tên tặc tử kia.

Toàn cảnh Thánh Nguyên Tông chấn động, cả đại lục Phi Hồng xôn xao.

Họ không biết nên kinh ngạc vì xuyên thoa hạm của Thánh Nguyên Tông bị cướp, hay nên chấn kinh trước việc phía trên Tiếp Thiên Trụ lại kết nối với một vết nứt không gian. Kẻ cướp đi phi thuyền rõ ràng cực kỳ am hiểu tình hình của Thánh Nguyên Tông.

Lại có một luồng tin tức khác truyền ra, có người nói rằng, tên tặc tử lẻn vào tông môn cướp phi thuyền chính là bộ đôi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc – những kẻ từng khuấy đảo khiến cả đại lục không ngày nào được yên bình.

Nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng ngẫm lại cũng thấy có lý.

Nếu không phải hai kẻ đó, thì còn ai có bản lĩnh làm đến mức này?

Tông Dục Bào đã lên đường tới đại lục U Minh nên không kịp nhận được tin tức này. Thế nhưng Ngô Lệ Nhạn thì vẫn chưa đi, nàng ta đang trong quá trình chuẩn bị.

Vừa nghe thấy tin này, Ngô Lệ Nhạn suýt chút nữa thì sặc chết. Thù sâu oán nặng đến mức nào mà dám hiên ngang lái phi thuyền của người ta đi ngay trước mặt toàn thể cao tầng và đệ tử Thánh Nguyên Tông như chốn không người như vậy chứ?

Sắc mặt Ngô Lệ Nhạn trở nên kỳ quái. Nàng ta nhớ lại một chuyện, sau Đông Mộc liên tái, mọi người cùng nhau đến Thánh Nguyên Tông, lúc ở trên lâu thuyền bàn luận về các thế lực lớn, dường như có nhắc tới chiếc xuyên thoa hạm của Thánh Nguyên Tông. Khi đó, hai người kia đã tỏ ra vô cùng hứng thú với nó.

Hóa ra những năm qua họ vẫn luôn nhớ mãi không quên, đến mức trước khi rời đi còn phải nhớ quay lại ngó một cái. Ngó một cái vẫn chưa đã thèm, thế là dứt khoát cướp luôn?

Ngô Lệ Nhạn càng nghĩ càng thấy có khả năng này.

Ngô lão tổ gọi Ngô Lệ Nhạn đến hỏi chuyện: “Thật sự là do hai tiểu tử đó làm sao?”

Sắc mặt Ngô Lệ Nhạn đầy vi diệu, nói: “Ta thấy Thánh Nguyên Tông còn nên kiểm tra lại bảo khố của tông môn bọn họ đi. Hơn nữa, bảo khố hoàng thất Đông Mộc chúng ta, e là cũng đã bị bọn họ lẻn vào dạo chơi một vòng rồi, ba hoàng thất còn lại chắc chắn cũng không ngoại lệ.”

Ngô lão tổ cũng suýt nữa thì sặc. Rõ ràng là hai thiên tài kinh tài tuyệt diễm, sao cứ hở ra là làm mấy cái chuyện này vậy?

Mà thôi, nhìn thấy vẻ mặt vừa hâm mộ vừa hướng về của hậu bối Ngô Lệ Nhạn, lão mới nhận ra là mình đã không còn hiểu nổi tâm lý của giới trẻ nữa rồi.

Ngô Lệ Nhạn chuyển sang một chủ đề khác: “Chương Bành phải chết, chứng tỏ trong vụ trận pháp hiến tế năm xưa, hắn ta không hề vô tội. Nước của Thánh Nguyên Tông, sâu lắm.”

Phong Minh người này có lẽ sẽ làm ra những chuyện ngoài dự đoán của mọi người, nhưng tuyệt đối không phải kẻ tùy tiện đoạt mạng người khác.

Hành động trực tiếp kết liễu Chương Bành đại biểu cho việc họ thực sự đã tra ra được điều gì đó. Trong năm đại thế lực, cũng chỉ có mỗi Thánh Nguyên Tông bị họ quậy cho gà bay chó sủa, điều này chứng tỏ Thánh Nguyên Tông chẳng trong sạch gì.

Ngô lão tổ thở dài một tiếng: “Đi thôi, chuyện ở đây đừng quản nữa. Thánh Nguyên Tông nếu đã làm thì tương lai tự gánh lấy ác quả.”

Lão cũng nhìn ra được rồi, Thánh Nguyên Tông quả thực có tham gia và thúc đẩy chuyện năm đó, lại còn để cho hai vị kia biết được, thì hai vị đó làm sao có thể buông tha cho Thánh Nguyên Tông.

Hai người kia hành sự tuy có phần ngoài dự liệu, nhưng đối với toàn bộ đại lục Phi Hồng mà nói thì lại vô cùng có lợi.

Đến tận bây giờ, cũng chỉ có hai người bọn họ mới có thể xé toạc một lỗ hổng trên cục diện ngàn năm qua.

Tin tức truyền đến Tứ Hồng thư viện, cặp thầy trò Bùi Trường Thanh và Bùi Ứng Mẫn cũng không thể ngờ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại dám cướp phi thuyền ngay trước mắt bao người. Không cần nhìn cũng biết trên dưới Thánh Nguyên Tông lúc này đang tức nổ đom đóm mắt.

Bùi Trường Thanh chua chát nói: “Dư Tiêu cũng thật là, thế mà lại hùa theo hai đứa nhỏ làm loạn, chẳng biết khuyên ngăn một chút gì cả.”

Bùi Ứng Mẫn thầm nghĩ, nếu giọng điệu của sư phụ không chua loét như vậy thì lời này còn có chút sức thuyết phục. Giả như sư phụ cũng đi cùng, chắc chắn người cũng sẽ quậy tưng bừng lên theo mà thôi.

Các thế lực khác không ai không chấn kinh, đồng thời cũng cảm thấy lời đồn còn lại vô cùng đáng tin, kẻ cướp bóc Thánh Nguyên Tông chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Thử hỏi xem ngoài hai người họ ra, còn ai có thực lực cướp đi xuyên thoa hạm?

Trừ họ ra thì chẳng còn ai khác. Bọn họ đi ngao du bên ngoài một vòng, thực lực chắc chắn đã tăng lên một tầng cao mới, toàn bộ Thánh Nguyên Tông chẳng một ai có thể ngăn cản nổi.

Các phương đều tỏ thái độ cười trên nỗi đau của người khác đối với Thánh Nguyên Tông, trong đó hoàng tộc Lê thị là hăng hái nhất.

“Ta nghe nói trong trận pháp cốt lõi điều khiển của chiếc phi thuyền đó có lưu lại hồn lực lạc ấn của cả tông chủ và thái thượng trưởng lão Thánh Nguyên Tông đấy. Thế mà vẫn bị cướp mất, chứng tỏ hồn lực lạc ấn của hai người bọn họ đã bị hai vị kia xóa sổ ngay tại trận. Thực lực này tuyệt đối đã đè bẹp trên cả bọn họ rồi.”

“Vết nứt không gian kia của Thánh Nguyên Tông là dẫn tới đại lục U Minh đúng không? Họ lao thẳng vào đó, chẳng lẽ là muốn đến đại lục U Minh? Như vậy chẳng phải là…”

Liệu có phải là cừu vào miệng cọp không? Thực lực của hai người này có thể nghiền ép một đám cường giả của đại lục Phi Hồng, nhưng tình hình ở đại lục U Minh lại hoàn toàn khác.

Lê thái thượng trưởng lão lập tức lên tiếng: “Mau truyền tin cho phụ thân của Cẩm Xuyên, dù sao đó cũng là tôn nhi của ông ấy.”

Mặc dù Phong Minh không chịu nhận tổ quy tông khiến hoàng tộc Lê thị mỗi lần nhắc đến là lại tức đầy một bụng, nhưng cũng phải thừa nhận rằng, thiên phú của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc quả thực là không ai bì kịp.

Tương lai nếu họ có thể đi cao hơn, xa hơn, thì dù có chịu nhận tổ quy tông hay không, mối quan hệ huyết thống này cũng không thể bôi nhòa, khi đó Lê thị vẫn sẽ đạt được lợi ích.

Cho nên lúc này, người nhà họ Lê lại là những kẻ không mong muốn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc gặp chuyện nhất.

Những tin tức này truyền đi xôn xao, tu giả toàn đại lục đều bàn tán vô cùng sôi nổi, dấy lên một làn sóng hâm mộ và hướng về đối với hai người Phong Minh, Bạch Kiều Mặc.

Tu giả thế hệ ta, đều phải lấy hai vị này làm tấm gương, sống một đời khoái ý ân cừu.

Không lâu sau, lại một tin tức chấn động nữa truyền ra từ Thánh Nguyên Tông: Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không chỉ cướp đi xuyên thoa hạm, mà còn vét sạch hơn một nửa bảo khố của Thánh Nguyên Tông.

Tu giả toàn đại lục sắp phát điên rồi. Hai vị thiên tài này đúng là xem Thánh Nguyên Tông như chốn không người, người đi được bao nhiêu ngày rồi mới truyền ra tin bảo khố bị dọn trống hơn phân nửa.

Tu giả trên đại lục càng thêm sùng bái hai vị này. Ai mà chẳng từng nảy sinh ý nghĩ muốn đến bảo khố của các đại thế lực dạo chơi một chút, chỉ có hai vị này là biến giấc mơ thành hiện thực mà thôi.

“Haha, Thánh Nguyên Tông xui xẻo lớn rồi, ai bảo bọn họ đắc tội với hai vị kia làm chi.”

“Đệ tử Thánh Nguyên Tông ngày trước ngạo mạn biết bao, đặc biệt là về khoản trận pháp, vậy mà hết lần này đến lần khác bị Bạch tiền bối vả mặt. Hộ tông đại trận mà Thánh Nguyên Tông tự hào nhất, đối với hai vị tiền bối căn bản chẳng có chút phòng vệ nào, không có một tẹo tác dụng nào luôn, haha.”

“Các ngươi nói xem, bảo khố của Thánh Nguyên Tông đều đã bị hai vị tiền bối ghé thăm, vậy bảo khố của bốn đại hoàng thất còn lại liệu có thoát được không?”

“Ta thấy cực kỳ có khả năng, đổi lại là ta thì ta cũng không thể bỏ qua cơ hội này.”

“Nhưng bốn hoàng thất kia đâu có tiếng tăm gì truyền ra?”

“Mất mặt quá mà, bọn họ làm sao dám mở miệng nói ra ngoài chứ.”

Cao tầng của bốn đại hoàng thất còn lại mặt mũi ai nấy đều đen như đít nồi. Tin tức của Thánh Nguyên Tông vừa truyền ra, bọn họ đã thấy da đầu tê dại, lập tức phái người vào bảo khố kiểm tra.

Mới đầu nhìn qua thì thở phào một cái, bảo khố của họ không bị hai tên tiểu tặc dọn đi quá nửa.

Nhưng sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, sắc mặt liền trở nên vô cùng khó coi. Bởi vì dấu vết quá rõ ràng, hai tên tiểu tặc thật sự đã vào đây dạo chơi một vòng, một rương hồn thạch trong bảo khố đã không cánh mà bay.

Cao tầng bốn đại hoàng thất tuy lòng đau như cắt, nhưng so với tình cảnh của Thánh Nguyên Tông thì Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đối với họ quả thực đã thủ hạ lưu tình. Phải chăng do ngày trước bốn đại hoàng thất không đắc tội hai vị này quá sâu?

Hoàng thất Đông Mộc không lên tiếng, tổn thất của họ không chỉ dừng lại ở một rương hồn thạch, nhưng họ không thể nói, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, âm thầm nuốt xuống cục tức này.

Vì sao lại có sự đối xử khác biệt này, hoàng thất Đông Mộc tự hiểu rõ hơn ai hết.

Tuy nhìn có vẻ hơi con nít, nhưng đây chính là sự trả đũa của hai vị kia dành cho hoàng thất Đông Mộc.

Lần này mặt của hoàng tộc Lê thị cũng đen thui. Lê thái thượng trưởng lão tức tới mức nghiến răng nghiến lợi, không ngờ đứa nhỏ song nhi Phong Minh này cũng chẳng nể mặt hoàng tộc Lê thị chút nào, không chỉ mò vào bảo khố mà còn cuỗm đi một rương hồn thạch.

Nhưng tức thì tức chứ làm được gì nữa, chỉ đành bất đắc dĩ chấp nhận, sau đó lại đi tố cáo với Lê Triều Uyên một trận, món tổn thất này phải do người làm tổ phụ như hắn bù đắp vào.

Lê Triều Uyên: “…”