Chương 42: Giao dịch
“Cộc! Cộc cộc!”
Khi ánh ban mai vừa hé rạng, một bóng người cao lớn xuất hiện bên ngoài cánh cửa hậu viện của Thanh Uyển Lâu. Sau vài tiếng gõ, bên trong mới có người ra mở cửa.
Kẻ ra mở cửa râu ria lởm chởm, y phục xộc xệch, rõ ràng là dáng vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ. Hắn vừa dụi mắt vừa ngáp ngắn ngáp dài: “Sao tới sớm thế? Vẫn chưa đến giờ mà?”
Dứt cơn ngáp, hắn cố gắng mở to mắt để định thần, bấy giờ mới nhận ra người đứng ngoài cửa có chút kỳ lạ, nhưng cụ thể lạ ở chỗ nào thì lại không nói ra được. Dù sao hắn cũng mới chỉ gặp người này vào ngày hôm qua, đặc biệt ấn tượng với vết sẹo đao đáng sợ trên mặt đối phương.
“Làm xong sớm thì xong việc sớm, mấy huynh đệ ta cũng muốn nhanh chóng về bàn giao nhiệm vụ.” Nghiêm Cận Sưởng hạ thấp tông giọng, mô phỏng giọng nói của gã mặt sẹo giống đến tám chín phần.
Gã râu ria quả nhiên không nhận ra điều gì bất thường. Hắn liếc nhìn bên cạnh cửa, lúc này mới phát hiện nơi đó đang đặt năm cái bao vải lớn.
Gã nghi hoặc: “Nhị thiếu gia chẳng phải nói chỉ có một người thôi sao?”
Nghiêm Cận Sưởng đáp: “Ngươi mở ra xem chẳng phải sẽ rõ sao?”
Gã râu ria liền mở miệng cái bao gần mình nhất, đập vào mắt là một khuôn mặt hết sức tầm thường, chính là diện mạo mà Nghiêm Cận Sưởng đã dùng để tham gia cuộc thi chế khôi lỗi trước đó.
Gã lộ vẻ chê bai rõ rệt: “Nói thật, nếu không phải nể mặt Nhị thiếu gia, nơi này của chúng ta sẽ không thu loại hàng hóa này đâu. Cho dù có thu, tên này hoàn toàn không đáng giá hai trăm khối linh thạch. Chẳng qua thấy hắn tuổi còn nhỏ, chắc còn chút triển vọng, chậc chậc.”
Hắn giống như đang lựa thịt, lật qua lật lại mặt của người trong bao, rồi lại như sợ bẩn mà vứt sang một bên, phủi phủi tay.
Gã lại mở cái bao thứ hai. Vừa kéo bao xuống để lộ ra khuôn mặt người bên trong, gã đã trợn tròn mắt: “Cái này! Cái này!”
Sự hân hoan trong mắt gã hoàn toàn không thể che giấu: “Đây đúng là hàng thượng đẳng nha! Đây cũng là người mà Nhị thiếu gia bảo ngươi mang đến bán sao?”
Nghiêm Cận Sưởng nói: “Bốn người phía sau đều là bằng hữu của tên này, lúc đó bọn chúng ngồi cùng bàn ăn cơm, bị ta đánh thuốc mê một lượt. Nếu chỉ bắt một đứa, đám còn lại sáng ra chắc chắn sẽ phát hiện, nên ta đưa tới luôn. Các ngươi có lấy không? Không lấy thì ta tự mang đi xử lý.”
“Lấy! Tất nhiên là lấy!” Vẻ chê bai trên mặt gã râu ria quét sạch sành sanh, nụ cười làm nếp nhăn xô lại đầy mặt, dưới ánh sáng mờ ảo buổi sớm trông vừa bóng dầu vừa hèn hạ, “Chúng ta đây là làm ăn dựa vào mặt mũi, khuôn mặt thế này là được yêu thích nhất đấy.”
Gã vội vàng cởi nốt những bao còn lại. Sau khi nhìn rõ mặt của những người bên trong, đôi mắt gã gần như phát sáng: “Chỗ này toàn là hàng thượng đẳng cả!”
Nghiêm Cận Sưởng trầm giọng: “Ngươi hét lớn thế làm gì?”
Gã vội vã tự vả vào miệng mình: “Xem ta này, chỉ tại kích động quá, nhất thời không kiềm chế được.”
Ánh mắt gã lưu luyến trên thân hình mấy người kia, cười hì hì nói: “Vị gia này, ngài xem giá cả ấy mà, bản thân ta cũng không tự quyết định được. Hay là thế này, ngài cứ theo ta vào trong, ngồi nghỉ ngơi chốc lát, ta đi gọi ngay…”
Nghiêm Cận Sưởng ngắt lời: “Cứ coi như là tặng không cho các ngươi đi, nhưng ta có một yêu cầu.”
Gã vội đáp: “Ngài cứ nói!”
Nghiêm Cận Sưởng căn dặn: “Trông chừng mấy tên này cho kỹ, đừng để bọn chúng chạy mất, bằng không ta khó mà ăn nói với thiếu gia. Nếu thiếu gia trách tội xuống, ai nấy đều không có quả ngon mà ăn đâu.”
“Đó là lẽ đương nhiên! Ngài cứ yên tâm đi! Đảm bảo sẽ không để bọn chúng bước chân ra khỏi cánh cửa này.” Nghe tin không tốn một viên linh thạch nào mà có được thêm bốn món “hàng thượng đẳng”, mặt gã râu ria tươi như hoa nở.
Như sợ Nghiêm Cận Sưởng sẽ hối hận, gã vội vàng vác mấy cái bao vải lần lượt vào trong viện.
Tâm trí gã đang vô cùng kích động, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc lát nữa thưa chuyện với lão bản nương, nhất định phải nói bốn người kia là do gã tự bỏ tiền ra mua, như vậy gã có thể kiếm được một món hời từ tay mụ. Chính vì thế, gã hoàn toàn không chú ý đến kẻ vừa thực hiện “giao dịch” kia, từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ tư thế đứng thẳng tắp, chỉ có đôi bàn tay là thỉnh thoảng cử động một chút.
—