← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 474: Giao Dịch Của Lam Đại Tiểu Thư

21 min read 29.08.2026

 

Lam Tử cẩn trọng hỏi: “Không biết hai vị đạo hữu cần cây Lam San Hô kia để làm công dụng gì? Dù sao đó cũng là bảo vật trấn các của bổn các, Lam San Hô có niên đại như vậy, ngay cả Lam Yên đảo vốn sản xuất Lam San Hô cũng thuộc hàng hiếm thấy.”

San hô không phải tự nhiên mọc ra như thế, mà là một loại chất do linh trùng dưới biển tiết ra, ngày tích tháng lũy mới hình thành nên linh vật như vậy, thế nên muốn bồi dưỡng Lam San Hô không phải chuyện dễ dàng.

Phong Minh nói năng phóng khoáng: “Ta dùng để nghiên cứu, bởi vì ta là luyện dược sư, phát hiện giá trị nhập dược của Lam San Hô cực lớn. Niên đại của Lam San Hô càng cao thì tác dụng đối với hồn hải càng lớn. Lam San Hô đạt đến niên đại năm ngàn năm đã sản sinh biến dị nhất định, dược hiệu đặc biệt tốt.”

Lam Tử cũng không hề kinh ngạc. Với tư cách là luyện dược sư, khi hai người Phong Minh mới bước vào, nàng đã ngửi thấy mùi dược hương trên người Phong Minh, có thể thấy là luyện dược sư thường xuyên luyện dược.

Lam Tử hỏi: “Trần đạo hữu đã nghiên cứu ra kết quả chưa?”

Phong Minh vẫn giữ vẻ mặt như vô tâm vô tính nói: “Đương nhiên rồi, chính vì có kết quả rồi nên ta mới muốn tiếp tục cầu mua cỗ san hô này. Cũng chỉ có ở trong tay ta, cây Lam San Hô niên đại năm ngàn năm này mới có thể phát huy tác dụng tối đa, chứ không phải làm bảo vật trấn các chỉ để cho người ta vây xem.”

Kim Tử đóng giả làm Lôi Bằng đi theo Phong Minh vào đây, cũng không nhịn được quay mông về phía chủ nhân của nó, chưa từng thấy kẻ nào nói năng đao to búa lớn như gã này.

Mặc dù biết gã có khả năng đang nói sự thật, nhưng lời này lọt vào tai người ta quả thực nghe không được xuôi tai cho lắm.

Khóe miệng Lam Tử cũng khẽ giật một cái, nhưng nhìn hai người này xem, một kẻ tràn đầy tự tin, một kẻ mỉm cười lắng nghe, Lam Tử cũng không biết nên làm ra phản ứng gì nữa.

Còn nữa, nàng cảm thấy bản thân và mẫu thân đều bị ghét bỏ rồi, bởi vì cây Lam San Hô này rơi vào tay họ chỉ có thể bị cất kỹ trên lầu cao.

Phi! Đây rõ ràng là đồ của chính họ, họ thích bày trên giá để ngắm nghía thì liên quan gì đến người ngoài.

Lam Tử nén lại ý nghĩ hậm hực trong lòng, hỏi: “Xem ra các hạ quả là luyện dược sư cao minh, không biết tại hạ có thể giám thưởng một chút đan dược dùng Lam San Hô nhập dược của các hạ không?”

Phong Minh liếc nhìn vị Lam đại tiểu thư này đầy khinh bỉ, làm như y không nghe ra ý vị giễu cợt trong lời nói này không bằng.

Được rồi, nể mặt cây Lam San Hô kia, y không chấp nhặt với vị đại tiểu thư này nữa.

“Được thôi, tặng ngươi một viên, xem xem có phải dùng Lam San Hô nhập dược hay không.”

Phong Minh lấy ra một viên đan dược mà y đặt tên là Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, nhưng không nói ra tên. Vừa báo tên chẳng phải thân phận của y và Bạch đại ca liền bại lộ sao.

Lam Tử thực sự không cách nào sinh ra lòng kính trọng đối với tu giả như Phong Minh, thế nên ban đầu cũng không quá coi trọng viên đan dược, nhưng cũng thực hiện lời tự hứa trước mặt Phong Minh, muốn giám thưởng một phen.

Đây là một viên thượng phẩm đan dược, viên đan tròn trịa đầy đặn, đan hương vừa khiến hồn hải rục rịch thèm muốn vừa rất nội liễm. Chỉ dựa vào những biểu hiện bên ngoài này đã đủ chứng minh đây là một viên đan dược được luyện chế vô cùng thành công.

Quan sát màu sắc của nó, viên đan có màu xanh nhạt, nhìn qua có vẻ không có khác biệt quá lớn so với Lam Ninh Đan do nàng luyện chế. Thế nhưng nàng biết rõ, viên đan đang bóp trong tay nàng lúc này lại là một viên thất phẩm sơ cấp đan dược!

Lam Tử không nhịn được, lại cạo một chút bột phấn từ trên viên đan dược này xuống, đưa vào miệng nếm thử.

Khoảnh khắc tiếp theo, dược lực thuần tịnh và nồng đượm kia xông thẳng vào trong hồn hải của nàng. Lam Tử kinh hãi đến mức hai mắt trợn ngược.

Khi dược hiệu tan biến, trong mắt Lam Tử vẫn còn lưu lại vẻ đáng tiếc, bởi vì nàng chỉ cạo chút bột phấn nên mang lại dược lực được bao nhiêu đâu, thế nên mới biến mất nhanh như vậy. Nàng còn muốn tiếp tục thể nghiệm tác dụng của dược lực đối với hồn hải.

Phong Minh không ngờ Lam Tử, vị đại tiểu thư Lam Yên đảo này, nhìn thì khá trầm ổn văn tĩnh, không ngờ biểu cảm trên mặt lại phong phú đến thế.

Đương nhiên rồi, Phong Minh tự đắc nghĩ, cũng chỉ có đan dược của y mới có thể mang lại hiệu quả như vậy, đây là việc mà Lam Tử muốn làm mà không làm được, nàng sao có thể giữ được bình tĩnh nữa.

Lam Tử nhìn lại Phong Minh với thần sắc vô cùng phức tạp, nhưng rất nhanh liền thành khẩn nói: “Là tại hạ đã xem nhẹ trình độ luyện dược của Trần đại sư. Viên đan dược này của Trần đại sư hỗn nguyên nhất thể, phát huy dược lực của Lam San Hô đến mức cực hạn, đây là điều tại hạ vẫn luôn muốn làm nhưng chưa từng thành công.”

Phong Minh phất phất tay, vẻ mặt không mấy bận tâm: “Không sao, ta đã quen với việc luôn bị người ta xem nhẹ rồi, không nhiều thêm một mình ngươi.”

Lam Tử có chút dở khóc dở cười, đều không biết phải tiếp lời như thế nào nữa.

Nàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Không biết Trần đại sư có thể tặng ta vài viên đan dược như vậy không? cây Lam San Hô kia, ta có thể tự mình làm chủ tặng cho Trần đại sư.”

Phong Minh kinh hỷ: “Thật sự tặng cho ta sao? Ta biết đó là nguyên một cây, kích cỡ chắc không nhỏ đâu nhỉ.”

Lam Tử quả là người rất quả đoán, lời nói ra cũng sẽ không thu hồi hay hối hận: “Đúng vậy, Trần đại sư cũng đã nói rồi, cây Lam San Hô này đặt ở chỗ ta cũng chỉ làm đồ ngắm nghía mà thôi, chi bằng để nó phát huy tác dụng lớn nhất để nhập dược, điều này cũng chỉ có thể hiện thực hóa ở trong tay Trần đại sư.”

Phong Minh giơ một ngón tay cái lên: “Lam đại tiểu thư làm việc đủ sảng khoái, đủ khí phách! Không vấn đề gì, Lam San Hô ta nhận lấy, bình đan dược này thuộc về ngươi. Ngoài ra, chúng ta còn tặng Lam đại tiểu thư một thứ, đợi sau khi chúng ta đi rồi Lam đại tiểu thư hãy xem nhé.”

Phong Minh lấy ra một bình đan dược cộng thêm một khối Lưu Ảnh Thạch. Lam Tử nhìn Lưu Ảnh Thạch mà trong lòng có chút kỳ quái.

Vừa rồi còn đang nghĩ Trần đại sư sẽ tặng nàng cái gì, kết quả lại tặng một khối Lưu Ảnh Thạch?

Chẳng lẽ bên trong ghi lại cảnh tượng Trần đại sư luyện chế đan dược sao? Nhưng nếu như vậy thì món lễ vật này e là quá lớn rồi.

Lam Tử trực tiếp đưa một chiếc nhẫn trữ vật chỉ cho Phong Minh. Phong Minh đón lấy, phóng hồn lực vào nhìn một cái, bên trong chỉ có một cây Lam San Hô.

Nhưng nhìn thấy cây Lam San Hô này, biểu cảm của Phong Minh hoan hỷ cực kỳ, chính là cây niên đại năm ngàn năm mà y muốn.

Nhìn kích cỡ của nó, có thể luyện chế lên tới mấy chục lò đan dược, vụ mua bán này Lam đại tiểu thư thực sự là lỗ đến tận nhà rồi.

Nhưng nếu có thể dùng một cây Lam San Hô để giúp Lam Yên đảo vượt qua nguy cơ thì vụ mua bán này Lam gia kỳ thực vẫn là lời. Trong lòng Phong Minh tự an ủi mình như vậy, rồi rất thản nhiên thu nhận lấy.

“Vậy chúng ta cáo từ, đa tạ Lam đại tiểu thư.”

Lam Tử sai người tiễn hai vị khách này xuống, bản thân nàng thì không thể chờ đợi thêm được nữa mà kiểm tra nội dung bên trong Lưu Ảnh Thạch.

Tuy rằng cảm thấy suy nghĩ trước đó có chút không thực tế, nhưng nàng dù sao vẫn ôm một tia kỳ vọng, kết quả nội dung được ghi chế bên trong lại sai lệch so với suy nghĩ của nàng tới mười vạn tám nghìn dặm.

Thế nhưng càng xem, thần sắc của Lam Tử càng trở nên ngưng trọng, và vội vã chạy thẳng về phủ đảo chủ.

“Mẫu thân.”

Đảo chủ Lam Mẫn Vũ đang xử lý công vụ trên đảo, thấy nữ nhi đi tới liền quan tâm hỏi: “Vừa từ Lam Yên Các trở về sao?”

Nữ nhi có hứng thú với việc kinh doanh Lam Yên Các và luyện dược, Lam Mẫn Vũ cũng chưa từng muốn ngăn cản, mà mặc cho nàng làm việc theo hứng thú của bản thân.

Lam Tử vội nói: “Đúng vậy, vừa từ Lam Yên Các trở về, có người tặng nữ nhi một thứ, mẫu thân xem trước rồi hãy nói.”

Lam Tử bấm một đạo pháp quyết, phóng chiếu hình ảnh trong Lưu Ảnh Thạch ra. Hình ảnh đầu tiên nhìn thấy chính là cảnh tượng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đuổi theo tên nam tu kia chụp lại được.

Nam tử trong hình ảnh cả hai mẫu thân nữ nhi đều nhận ra, bởi vì chính là hộ vệ trong phủ đảo chủ, ấn tượng không tính là tệ, nhưng muốn được trọng dụng thì hiện tại cũng là điều không thể.

Chỉ nhìn từ hình ảnh, hai mẫu thân nữ nhi cũng cảm thấy thần tình cử chỉ của tên hộ vệ này có chút không đúng đường, vừa lên đường vừa phòng bị xung quanh, nhìn con đường gã chọn cũng khá hẻo lánh, khó tránh khỏi khiến người ta phải nghĩ nhiều một chút.

Cả hai đều không nói gì, cứ thế nhìn chằm chằm mãi, rồi nhìn thấy nam tử này đi tới bờ biển, hội hợp với một nam tu khác.

Lúc này hình ảnh lại hơi xa một chút, Lam Mẫn Vũ lại đột ngột đứng bật dậy từ trên ghế ngồi. Lam Tử kinh ngạc nói: “Mẫu thân chẳng lẽ nhận ra kẻ này?”

Lam Mẫn Vũ không lập tức trả lời lời của nữ nhi, cứ đứng ở đó xem hết toàn bộ hình ảnh được phóng chiếu ra. Ả ta thần sắc ngưng trọng nói: “Tìm người biết đọc môi ngữ tới đây, ta muốn xem hai kẻ này rốt cuộc đang đàm luận những gì.”

“Vâng, mẫu thân.”

Lam Tử lập tức đi ra ngoài tìm người, phủ đảo chủ có nhân tài chuyên môn như vậy, thế nên nàng rất nhanh đã quay trở lại.

Biểu hiện vừa rồi của mẫu thân nói cho nàng biết, mẫu thân đã nhận ra thân phận của nam nhân xuất hiện sau trong hình ảnh.

Gặp lại Lam Mẫn Vũ, khắp người bà ta toả ra hàn khí. Không đợi nữ nhi trở về mở miệng hỏi, bà liền nói: “Kẻ đó chính là Nghiêm Tùng Đào, cho dù gã có thay đổi một khuôn mặt thì ta liếc nhìn cái đầu tiên đã biết là gã.”

Lam Tử kinh hãi, nam nhân đó lại là thân phụ của nàng, gã lại lặng lẽ trở lại Lam Yên đảo, rốt cuộc muốn làm cái gì? Chẳng lẽ vẫn chưa chết tâm?

Lam Tử lấy làm sỉ nhục vì có một vị thân phụ như vậy, nhưng không sao cả, nàng là người Lam gia, cùng Nghiêm gia không có bất kỳ quan hệ nào.

Vị thân phụ này sớm đã bị nàng quăng ra sau đầu rồi, không ngờ cách biệt nhiều năm, thân phụ lại xuất hiện ở Lam Yên đảo rồi.

“Gã muốn làm gì? Chẳng lẽ còn muốn tiếp tục chuyện thất bại trước kia?” Lam Tử phì cười nói, giống như Phong Minh đã nói, lấy đâu ra cái bản mặt lớn như vậy.

Lam Mẫn Vũ nói: “Ta sẽ tìm người nhìn chằm chằm gã, nhưng khối Lưu Ảnh Thạch này từ đâu mà có? Chuyện chúng ta đều không phát hiện ra thì lại có người đi trước chúng ta một bước nhìn chằm chằm họ rồi, còn phát hiện ra kẻ ăn cây táo rào cây sung trong phủ đảo chủ.”

Lam Tử cũng ý thức được tính chất nghiêm trọng của việc này, không mang theo một chút giấu giếm nào nói ra hai lần giao thiệp của Lam Yên Các với hai vị tu giả kia, còn lấy viên đan dược đổi được ra cho mẫu thân xem.

“Mẫu thân, viên đan dược này và Lam Ninh Đan được mô tả trong ghi chép do tổ thượng truyền lại có phải giống nhau không?”

Lam Mẫn Vũ cũng rất kinh ngạc lấy ra một viên đan dược, đưa tới dưới mũi ngửi ngửi, rồi cũng cạo chút bột phấn nếm thử.

Phải thừa nhận rằng, cái này so với viên Lam Ninh Đan tốt nhất do nữ nhi Lam Tử của bà luyện chế thì hiệu quả đều tốt hơn nhiều rồi.

Cái này thực sự là viên đan dược được luyện chế bằng cách dùng Lam San Hô niên đại năm ngàn năm nhập dược: “Lại có người có thể thành công thật sao?”

Lam Tử có chút hưng phấn: “Thiên phú của nữ nhi trên đường luyện dược suy cho cùng vẫn khiếm khuyết một chút, luôn không cách nào hoàn nguyên đan phương do tổ thượng truyền xuống, không ngờ ở trong tay người khác lại thực hiện được rồi, nữ nhi rất vui.”

Lam Mẫn Vũ thì suy nghĩ nhiều hơn một chút: “Kẻ này là cố ý nhắm vào Lam gia chúng ta mà đến sao? Ngươi về trước đi, chuyện này ta sẽ đi tra, xem xem hai người này rốt cuộc có lai lịch gì, lại có mục đích ra sao.”

Nếu chỉ đơn thuần là luyện dược sư thì cũng thôi đi, nếu mang theo mục đích khác thì bà cũng không phải là hạng người dễ trêu chọc.

Lam Tử nghe lời xoay người muốn đi, đi tới cửa nhớ tới những chuyện bên ngoài kia, xoay người nói: “Mẫu thân, người nói xem người của Ám Minh có thể nhắm vào Lam Yên đảo chúng ta không? Không biết những trận pháp sư của Phi Hà đảo kia khi nào mới có thể ra kết quả, nếu vị Dư Bạch đại sư kia không mất tích thì tốt rồi, có hắn ở đây chắc là có thể nhanh chóng ra kết quả hơn.”