Chương 463: Minh Cuối Cùng Cũng Lên Sàn
Khi các tu giả trên đảo vừa phát hiện có kẻ đột nhập, một mặt lập tức bay ra nghênh chiến, mặt khác nhanh chóng gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Nhóm người Thẩm Viêm Nghĩa, Đỗ Quân vừa ra tay đã là chiêu thức lấy mạng, thủ đoạn tàn nhẫn không chút lưu tình. Những kẻ này đều là thành viên của Ám Minh, tội đáng muôn chết.
Khi Đỗ Ngọc Như và nam tu giả kia lao ra, liền nhìn thấy Đỗ Quân chém một kiếm trúng ngay một tu giả mặc hắc bào, xé xác đối phương thành hai nửa, máu tươi đổ xuống từ trên không trung. Đỗ Ngọc Như vừa nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Đỗ Quân liền tức đến nổ mắt.
“Đỗ Quân! Sao ngươi lại tìm được đến nơi này? Ngươi từ đâu mà biết được chỗ này?”
“Đỗ Ngọc Như, đến đúng lúc lắm, Đỗ Quân ta tìm chính là ngươi, xem kiếm!” Đỗ Quân vừa thấy Đỗ Ngọc Như xuất hiện liền vung kiếm lao vào sát phạt.
“Đáng chết!”
Đỗ Ngọc Như tức giận chửi bới, bảo sao tâm tình của ả dạo này cứ bất an, hóa ra không phải vì quân cờ Lạc Nhan đã phế, mà là do nơi ẩn náu của ả đã bị bại lộ.
Nhưng một địa điểm ẩn mật như thế này, sao có thể bị bại lộ được chứ?
Đỗ Ngọc Như và Đỗ Quân — cặp cô cháu từng là chí thân này lập tức lao vào kịch chiến giữa không trung. Cả hai đều coi đối phương là kẻ thù không đội trời chung, thề phải đánh chết đối thủ mới thôi, một trận chiến bất tử bất hưu.
Hai người vừa đánh nhau kịch liệt vừa cất lời qua lại.
“Đỗ Quân, rốt cuộc ngươi làm sao tìm được tới đây?”
Đỗ Quân cười giễu: “Nơi ẩn náu của Ám Minh các ngươi khó tìm lắm sao? Ta chẳng phải đã tìm được tới đây rồi đó thôi? Sớm muộn gì ta cũng sẽ nhổ tận gốc từng cứ điểm một của Ám Minh các ngươi. Cái lũ chuột nhắt giấu đầu hở đuôi như các ngươi nên biến mất hoàn toàn khỏi Thương Huyền Đại Lục đi.”
“Đáng chết!” Đỗ Ngọc Như tức giận mắng lớn, “Rốt cuộc là kẻ nào đã phản bội ta? Nếu không, dựa vào mấy kẻ ngu xuẩn các ngươi, căn bản không thể nào tìm tới đây được.”
“Ta ngu xuẩn sao? Đúng là ta không bằng được độ lòng lang dạ thú của Đỗ Ngọc Như ngươi, ngay cả con gái ruột rơi vào tay bọn ta mà ngươi cũng có thể làm ngơ. Có muốn biết kết cục hiện tại của đứa con gái ruột Lạc Nhan của ngươi không? Đỗ Ngọc Như à Đỗ Ngọc Như, ta thật không ngờ ngươi không những kéo con gái ruột vào Ám Minh, mà còn hạ cấm chế trong hồn hải của nó. Về độ độc ác, Đỗ Quân ta tự thẹn không bằng ngươi.”
Ánh mắt Đỗ Ngọc Như lạnh lùng: “Ai bảo nó sinh ra không được cha nó mong đợi? Có thể biến thành một quân cờ thì đã là nể mặt nó do chính ta mang nặng đẻ đau rồi. Ngươi muốn hỏi tội thì nên đi mà hỏi Công Dương Kính kìa, lão ta có chịu nhận đứa con gái ruột này không? Chẳng phải lão ta chỉ chịu nhận một mình Công Dương Cẩn thôi sao, ha ha? Lúc Công Dương Cẩn chết, tâm trạng các ngươi thế nào?”
Bên cạnh, Công Dương Kính vừa nghe thấy thế liền nổi trận lôi đình, vứt bỏ đối thủ đang giao tranh, lập tức lao tới tấn công Đỗ Ngọc Như: “Ả đàn bà độc ác kia, tại sao ta phải nhận cái thứ nghiệt chủng đó! Mọi chuyện đều do một tay ngươi tính kế, trả mạng lại cho Cẩn nhi của ta!”
Nguyên khí trên đảo hoang tràn lan tứ phía, dư chấn của trận ác chiến đã phá hủy sạch sẽ cảnh trí vốn dĩ rất tươi đẹp nơi đây.
Mọi người đang kịch chiến trên đảo đánh từ mặt đất lên không trung, rồi lại từ không trung đánh bật trở lại mặt đất, mức độ kịch liệt chẳng hề thua kém trận chiến tại Phượng Vũ Đảo trước đó.
Phong Minh vừa phụ giúp cho Bạch Kiều Mặc, vừa ngẩng đầu quan sát chiến huống trên không.
“Ái chà, đánh nhau kịch liệt thật đấy. Công Dương Kính xông lên rồi kìa, ôi chao, Công Dương Kính ra tay với Đỗ Ngọc Như chẳng nể nang chút nào, xem ra lão thật sự hận Đỗ Ngọc Như thấu xương.”
“Lần trước hình như Đỗ Ngọc Như đã bị thương rồi thì phải, nhưng nhìn bây giờ xem, thực lực của ả vẫn mạnh mẽ vô cùng. Người đàn bà này có thực lực mạnh như vậy, làm gì không làm, lại cứ muốn đâm đầu vào Ám Minh?”
Dựa vào nhiều manh mối suy đoán, thời điểm Đỗ Ngọc Như xen vào tình cảm giữa Công Dương Kính và Thẩm Ngọc Loan, có lẽ ả đã có tiếp xúc với Ám Minh rồi.
Dĩ nhiên cũng có thể là từ sớm hơn, thật sự chỉ có thể nói tâm địa người đàn bà này từ khi sinh ra đã đen tối, nếu không sao có thể câu kết với Ám Minh từ sớm như vậy.
Phong Minh không chỉ đứng xem, mà còn tranh thủ dùng Lưu Ảnh Thạch để ghi hình lại. Đợi đến khi Đỗ Ngọc Như lâm vào đường cùng và tuyệt vọng, tin rằng Dung Thu khi nhìn thấy cảnh tượng này chắc chắn sẽ vô cùng vui sướng.
Bởi vì người đàn bà này chính là thủ phạm khiến Dung Thu phải chịu bao đau khổ trong ngần ấy năm, cũng chính ả đã một tay tạo nên thảm kịch cái chết của cha mẹ Dung Thu.
Bạch Kiều Mặc thì không có thời gian rảnh rỗi để chú ý đến chiến huống trên đảo. Tuy có Phong Minh bên cạnh phụ giúp, nhưng công việc chính là bố trận vẫn phải do hắn đích thân thực hiện.
Đặc biệt trận pháp được bố trí lại là Cấm Không Trận Pháp, cho dù có trận pháp sư khác đến đây thì cũng chẳng giúp ích được gì nhiều.
May mà yêu cầu duy nhất chỉ là hạn chế chức năng truyền tống của truyền tống phù, thế nên Bạch Kiều Mặc không đòi hỏi trận pháp phải vẹn toàn mọi bề. Hắn liên tục ném ra các vật liệu bố trận, từng trận quyết được đánh ra, bóng dáng của hắn và Phong Minh liên tục di chuyển phía bên ngoài đảo hoang.
Nhóm người Đỗ Quân đã hoàn toàn thu hút sự chú ý của các tu giả trên đảo, căn bản không một ai phát hiện ra vẫn còn hai người đang ẩn nấp xung quanh hòn đảo này.
Hơn nữa, một trận pháp như vậy bình thường cần rất nhiều thời gian mới có thể hoàn thành, thế nên bọn người Đỗ Ngọc Như cũng không nghĩ rằng sẽ có kẻ có thể bố trí trận pháp ngay trong lúc bọn họ đang kịch chiến, thời gian căn bản là không đủ.
Thế nhưng, đời lại xuất hiện một trận pháp sư có nghiên cứu sâu sắc về không gian trận pháp như Bạch Kiều Mặc. Dường như sự xuất hiện của Bạch Kiều Mặc và Phong Minh chính là khắc tinh chuyên trị Đỗ Ngọc Như và Ám Minh đứng sau lưng ả.
Nếu không, tại sao hai người vừa xuất hiện đã phá hỏng kế hoạch mà Đỗ Ngọc Như dày công sắp đặt nhiều năm, lại còn phế đi một quân cờ tốt như vậy.
Cho nên Đỗ Ngọc Như làm sao có thể không hận Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cho được. Ả thầm nghĩ đợi sau khi vết thương lành hẳn và tái xuất giang hồ, việc đầu tiên ả muốn làm chính là trừ cử hai kẻ này.
Thực ra Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng hiểu rõ, với tính cách cực đoan của Đỗ Ngọc Như — chỉ có ả được quyền có lỗi với người khác chứ người khác không được phép có lỗi với ả một phân một ly — ả căn bản không đời nào buông tha cho hai người.
Vì vậy, đây cũng là lý do quan trọng khiến Bạch Kiều Mặc tích cực tham gia vào việc đối phó với Đỗ Ngọc Như.
Thế nên, Bạch Kiều Mặc cũng không thể để Đỗ Ngọc Như có thêm cơ hội trốn thoát ngay trước mắt bọn họ nữa.
Đỗ Quân đối phó với Đỗ Ngọc Như, bên cạnh lại có thêm Công Dương Kính, Đỗ Ngọc Như chống trả không hề dễ dàng. Còn nam tu giả lần trước bảo vệ Đỗ Ngọc Như thì đang phải đối mặt với sự công kích của Thẩm Viêm Nghĩa.
Thẩm Viêm Nghĩa nhắm thẳng vào hắn mà đánh, sau khi giao thủ lại càng thêm tin chắc rằng vết thương lần trước của người này không hề nhẹ, đến nay vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Đây chính là thừa cơ hắn bệnh, lấy mạng hắn.
Thẩm Viêm Nghĩa tung một chưởng đánh trúng người nam tử này, đối phương bay ngược ra sau, hộc máu tươi. Đỗ Ngọc Như càng bị kích động, tăng cường thế công: “Các ngươi dám đánh bị thương chàng!”
Lần trước Đỗ Quân đã biết mối quan hệ giữa Đỗ Ngọc Như và nam tử này không hề đơn giản, không ngờ con gái ruột gặp nạn mà Đỗ Ngọc Như vẫn dửng dưng như không, giờ đây nam tử này chỉ mới bị thương mà Đỗ Ngọc Như đã sắp phát điên, có thể thấy thứ tình cảm này còn sâu đậm hơn đối xử với con gái ruột rất nhiều.
Đỗ Quân tiếp tục kích động Đỗ Ngọc Như: “Đỗ Ngọc Như, kẻ ích kỷ tư lợi ngay cả con gái ruột cũng có thể từ bỏ như ngươi, mà cũng biết yêu người khác sao? Năm đó ngươi chưa chắc đã thật sự thích Công Dương Kính đâu nhỉ, chẳng qua vì Công Dương Kính là người đàn ông mà Ngọc Loan yêu, cho nên ngươi mới không biết xấu hổ mà cướp đoạt, thậm chí còn sinh con gái cho lão. Vậy còn bây giờ thì sao? Người đàn bà độc ác như ngươi mà cũng có đàn ông dám yêu à?”
Trong mắt Đỗ Ngọc Như lại xuất hiện vẻ điên cuồng: “Các ngươi đều đáng chết! Các ngươi dám giết chàng, ta sẽ bắt toàn bộ Thẩm gia các ngươi phải chôn cùng!”
“Hà, bọn ta không giết hắn thì ngươi có thể từ bỏ việc đối phó Thẩm gia sao? Từ khoảnh khắc ngươi ra tay với Ngọc Loan, giữa ngươi và ta đã là bất tử bất hưu rồi.”
“Đỗ Ngọc Như, loại đàn bà như ngươi mà cũng có tình cảm sao? Trận thú triều năm đó khiến ca ca và tẩu tẩu của ta mất mạng có liên quan gì đến Ám Minh hay không? Nếu trận thú triều đó lại do Ám Minh đứng sau thao túng, thì hành vi hiện tại của ngươi tính là gì đây? Đầu quân vào tổ chức sát hại cha mẹ mình sao? Cho nên hạng đàn bà như ngươi làm sao có thể có tình cảm cho được!”
“Tất cả đều là do các ngươi ép ta!” Đỗ Ngọc Như gào thét.
Phong Minh đứng từ xa nghe thấy âm thanh bên đó liền âm thầm tặc lưỡi, nghĩ bụng, không lẽ trận thú triều khiến cha mẹ Đỗ Ngọc Như cùng những người Đỗ gia khác gặp nạn thật sự do Ám Minh đứng sau thao túng sao?
Nếu đúng là như vậy thì độ độc ác của người đàn bà Đỗ Ngọc Như này quả thật là không thể tưởng tượng nổi, đây không còn đơn thuần là vấn đề của một kẻ ăn cháo đá bát, vong ơn bội nghĩa nữa rồi.
Cục diện trên đảo hoàn toàn bất lợi cho phe Đỗ Ngọc Như, bởi vì bên này có tới năm vị đại lão Dung Hợp Cảnh, trong khi phe Ám Minh trên đảo tính cả Đỗ Ngọc Như cũng chỉ có ba vị Dung Hợp Cảnh.
Một trong số đó chính là nam tử đi theo Đỗ Ngọc Như, vết thương cũ chưa lành lại bị Thẩm Viêm Nghĩa truy sát, sức chiến đấu giảm mạnh, thế nên tình thế đối với nhóm người Đỗ Ngọc Như ngày càng trở nên nguy ngập.
Hải thành chủ cùng các trưởng lão Hải gia đi cùng thì đang càn quét các thành viên khác của Ám Minh trên đảo, từng tu giả một lần lượt ngã xuống dưới tay bọn họ.
Đỗ Ngọc Như ở ngay đây, bọn họ có muốn chạy cũng không đường chạy. Nếu không có lệnh của Đỗ Ngọc Như, bọn họ bỏ trốn sẽ bị khép vào tội phản chủ, có khi trong hồn hải của họ cũng đã bị Đỗ Ngọc Như hạ cấm chế, trốn cũng chỉ có một con đường chết.
Tiếng la hét thảm thiết thỉnh thoảng lại vang lên, từng thuộc hạ cứ thế ngã xuống, hai mắt Đỗ Ngọc Như đỏ ngầu, oán hận trong mắt càng thêm đậm đặc.
Đỗ Quân nhìn thấy chỉ cảm thấy mỉa mai, làm như không có chuyện này thì oán hận của Đỗ Ngọc Như đối với bọn họ sẽ giảm đi một phân chắc? Nàng chưa bao giờ hiểu nổi mạch não của đứa cháu gái này.
“Thành công rồi!” Sau khi đánh ra trận quyết cuối cùng, Bạch Kiều Mặc mới trút được một hơi nhẹ nhõm, tổng kết lại thì vẫn vừa vặn kịp lúc, “Trận khởi!”
Một bức màn vô hình bao bọc lấy toàn bộ hòn đảo hoang, tạm thời phong tỏa không gian phía trên hòn đảo. Vào khoảnh khắc này, các tu giả Dung Hợp Cảnh trên đảo đều có thể cảm nhận được luồng dao động không gian này.
Đỗ Quân đại hỷ: “Ra tay, giết nam nhân kia!”
Thẩm Viêm Nghĩa lại một chưởng vỗ về phía nam tu giả đang bị thương kia, nam tử vốn đã kiệt sức đối phó, trơ mắt nhìn một chưởng đang lao thẳng về phía đầu mình.
Không kịp né tránh, cũng không cách nào né tránh, cuối cùng hắn chỉ kịp nhìn thấy Đỗ Ngọc Như bất chấp tất cả lao điên cuồng về phía này.
Thẩm Viêm Nghĩa một chưởng đánh nát đầu nam tu giả, đồng thời vũ khí trong tay cũng hạ xuống người hắn, căn bản không cho đối phương bất kỳ cơ hội đào thoát nào.
Đang chạy được một nửa đường, Đỗ Ngọc Như tận mắt chứng kiến cái chết của nam tử kia, khóe mắt như muốn nứt ra rỉ máu.
Tuy nhiên, ngay trong lúc điên cuồng nhất, ả lại đột ngột rút ra một tấm truyền tống phù, toan xé rách để chạy trốn khi Đỗ Quân đang lao tới, đồng thời buông lời độc ác: “Ta muốn toàn bộ Thẩm gia phải chôn cùng, ta muốn Thẩm Ngọc Loan phải chịu đựng những sự tra tấn đau đớn nhất trên đời này, ta muốn…”
Truyền tống phù bị xé rách, một luồng năng lượng không gian bao bọc lấy toàn thân Đỗ Ngọc Như, mắt thấy sắp sửa một lần nữa cuốn ả đi ngay trước mặt Đỗ Quân, trong mắt Đỗ Ngọc Như lộ ra vẻ oán hận và độc ác vô cùng tận, thế nhưng…
Đỗ Quân dừng lại thân hình đang lao nhanh, đổi thành chậm rãi bước về phía Đỗ Ngọc Như, nhìn vẻ độc ác trong mắt ả bị thay thế bằng sự kinh hoàng và khó tin, bởi vì năng lượng không gian đang bao bọc quanh người ả đang dần tan biến.
“Không, không thể nào! Truyền tống phù sao lại mất hiệu lực? Là các ngươi, là các ngươi đã mang theo trận pháp sư nào đến đây để bố trí Cấm Không Trận? Không thể có trận pháp sư nào làm nhanh đến như vậy được, là ai? Là ai đang giúp các ngươi? Ta hận!”
Hải thành chủ ngẩng đầu nhìn bức màn vô hình trên không trung, bật cười thành tiếng: “Quả nhiên đã thành công, tạo nghệ trận pháp của Dư Bạch đại sư thật là cao siêu, người của Trận Pháp Các đúng là mắt mù hết rồi.”
Dư Bạch? Lại là hắn: “Sao lại là hắn nữa chứ!”
“Ha ha, đúng vậy đó, lại là bọn ta đấy, thế nào, không ngờ tới đúng không, lại là bọn ta phá hỏng kế hoạch của ngươi rồi nhé.”
Phong Minh cuối cùng cũng đợi được cơ hội lên sàn rồi, cậu nhịn từ nãy đến giờ, dĩ nhiên phải hung hăng chế giễu mụ đàn bà độc ác này một trận cho bõ tức.
“Ha ha, ngươi lại thất bại rồi nha.” Giọng nói của Phong Minh vô cùng vui vẻ, hoàn toàn lạc quẻ với bầu không khí ngạt thở của chiến trường.
“Phụt!” Đỗ Ngọc Như vậy mà bị kích động đến mức vết thương cũ tái phát, hộc ra một ngụm máu tươi.
—