Chương 452: Ngọc Loan tỉnh lại
Nếu như không phải chênh lệch về vai vế, bất kỳ ai nhìn thấy nữ nhân trong băng ngọc quan và Dung Thu đều sẽ cảm thấy đây là hai chị em ruột, không một ai nghi ngờ mối quan hệ huyết thống giữa bọn họ.
Phong Minh nói: “Tìm được một khối băng ngọc lớn bực này cũng tốn không ít công sức đâu. Để ta tới kiểm tra tình huống hồn hải của tiền bối trước đã.”
Bạch Kiều Mặc nhắc nhở: “Cẩn thận một chút.”
Nếu không có gì ngoài ý muốn, năm đó vị tiền bối này cũng là trúng phải tính kế và ám chiêu của kẻ khác nên mới dẫn tới trạng thái như ngày hôm nay.
Phong Minh gật gật đầu, trong hai người cậu và Bạch đại ca thì do cậu ra tay quả thực sẽ bảo đảm hơn. Bởi vì trong hồn hải của cậu còn giấu một cây Dưỡng Hồn Mộc, không chỉ tẩm bổ cho hồn hải của chính mình mà còn bảo hộ toàn diện cho hồn hải của cậu nữa.
Phong Minh không rõ vị tiền bối này liệu có thể cảm ứng được tình huống giới ngoại hay không, mở miệng nói trước với tiền bối một tiếng: “Đắc tội rồi, tiền bối.”
Sau đó mới dò xét hồn lực vào trong băng ngọc quan, cẩn thận tiếp xúc với hồn hải của vị tiền bối này. Hồn hải của tiền bối đối với giới ngoại không hề thiết lập phòng bị, nhưng vừa dò xét vào Phong Minh liền phát hiện tình trạng hồn hải của tiền bối tồi tệ đến bực nào. Hồn hải hoàn toàn đại loạn, chỉ là tạm thời bị băng phong lại mà thôi nên mới vô sự. Một khi tiền bối được đánh thức, hồn hải lại phục tô trở lại thì hồn hải sẽ lập tức bạo động lên ngay.
Phong Minh không dám tùy tiện đem hồn lực dò xét vào sâu bên trong hồn hải để tránh kích thích tới ý thức đang trầm miên của bản tôn tiền bối. Phong Minh liền đem tình huống mình quan sát được nói ra ngoài.
Càng tiến lại gần băng ngọc quan, Dung Thu càng có thể cảm nhận được tiếng gọi đến từ sâu trong huyết mạch. Đây là trải nghiệm mà trước nay chưa từng có tu giả nào từng tiếp xúc với hắn đem lại. Nghe thấy lời của Phong Minh, Dung Thu lo lắng nói: “Tiền bối, nàng…” Dung Thu không biết nên xưng hô với Công Dương phu nhân thế nào cho phải, “Tiền bối thực sự có cách giải quyết vấn đề trong hồn hải sao?”
Phong Minh tràn đầy tự tin nói: “Yên tâm đi, Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan của ta tuy không thể giúp hồn hải của tiền bối khôi phục lại trăm phần trăm, nhưng tốt lên đại bán thì hoàn toàn không thành vấn đề. Đến lúc đó đánh thức ý thức của tiền bối dậy, bản thân tiền bối có thể tự mình trấn áp tình trạng hỗn loạn trong hồn hải, đợi thêm vài năm nữa, đợi đến khi ta có thể luyện chế ra Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan thực sự thì sẽ hoàn toàn không có vấn đề gì nữa.”
Dung Thu nghe xong đại hỷ, tại chỗ liền muốn hướng về Phong Minh đại bái xuống. Hắn có phúc phận cỡ nào mới gặp được hai vị tiền bối cứu mạng, lại còn dẫn theo hắn vạch trần thân thế mà hắn muốn biết nhất, đồng thời còn giúp hắn tìm được thân nhân có thể sẽ yêu thương đùm bọc lấy mình.
Phong Minh ngăn cản tư thế muốn bái xuống của hắn: “Không cần đâu, cứ coi như là thù lao hóng hớt chuyện thiên hạ của bọn ta đi. Thuận tiện còn có thể báo phục một vố lên Công Dương đảo chủ cùng Trận Pháp các. Cách làm này của bọn ta chẳng phải vô cùng vỗ mặt sao? Trận Pháp các có gì ghê gớm chứ? Trận pháp vô hạn tiếp cận bát phẩm do hai vị phó các chủ bố trí chẳng phải vẫn bị kẻ phế vật trong miệng bọn họ phá mở ra rồi đó sao.”
Bạch Kiều Mặc nghe mà dở khóc dở cười, hắn chính là kẻ phế vật bị Trận Pháp các mắng nhiếc trong miệng Minh đệ a.
Dung Thu vẫn cứ vô cùng cảm kích: “Dung Thu sẽ khắc cốt ghi tâm.”
Phong Minh vỗ vỗ vai hắn, nói với Bạch Kiều Mặc: “Bạch đại ca, đệ sang bên cạnh luyện chế Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, nơi này cứ giao cho Bạch đại ca trông nom nhé.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Yên tâm đi đi.”
Bạch Kiều Mặc để Tiểu Xà dẫn theo hai nhóc tỳ còn lại sang hộ pháp cho Phong Minh, nơi này chưa chắc đã thực sự an toàn. Chẳng phải vừa nãy hai thầy trò Lạc cốc chủ đã mò tới tận đây rồi sao, vạn nhất vị Công Dương đảo chủ kia cũng vứt bỏ sự vụ Phượng Vũ đảo mà nhất quyết chạy tới đây thì sao.
Phong Minh chuyên tâm luyện đan đi rồi. Bạch Kiều Mặc kiểm tra môi trường bốn phía, ngoài những thứ trong băng quật ra thì còn cả những nơi khác trên đảo nữa. Trận bàn dò tìm cũng luôn chằm chằm nhìn vào, nếu có thêm người xuất hiện bọn họ mới kịp thời né tránh.
Phong Minh mặc dù không có Thiên Hồn Thảo, cũng không có linh thảo khác sở hữu công năng tương tự, nhưng trên người cậu lại có một món chí bảo dưỡng hồn, đó chính là Dưỡng Hồn Mộc. Dưỡng Hồn Mộc cắm rễ trong hồn hải của cậu, khi ôn dưỡng hồn hải cho Phong Minh cũng được hồn lực của Phong Minh tư dưỡng mà sinh trưởng. Hiện tại trong hồn hải, Dưỡng Hồn Mộc từ lâu đã mọc ra mấy phiến lá rồi.
Phong Minh không hái lá của Dưỡng Hồn Mộc để luyện dược, mà là từ phiến lá chiết xuất ra mấy giọt nước cốt. Chớ có xem thường mấy giọt nước cốt này, thứ này có thể sánh ngang với công hiệu của linh thảo thuộc loại dưỡng hồn thất phẩm đấy. Mấy giọt nước cốt này cuối cùng được nhỏ vào trong đan lô, dung hợp cùng với các loại phụ liệu khác. Dần dần, bên trong đan lô tỏa ra một thứ kỳ hương, mùi hương đó khiến sự xao động trong hồn hải của con người ta lập tức được bình phục chỉ trong nháy mắt.
Dung Thu đang canh giữ trong băng cối vốn dĩ tâm tình có chút lo âu bồn chồn, cũng nhờ mùi kỳ hương này mà bình tâm trở lại, tức khắc ôm lấy kỳ vọng lớn lao hơn vào việc Phong Minh có thể cứu chữa cho nữ nhân trong quan. Hắn lại có phúc phận được một vị tiền bối như vậy cứu mạng, tiền bối chắc hẳn phải là một vị luyện dược đại sư giỏi giang đến bực nào a.
Mấy nhóc tỳ cũng rục rịch ngứa ngáy, nếu không phải có định lực tự chế thì ước chừng nước dãi đã chảy ròng ròng ra rồi, rất muốn ăn một viên. Trong mắt bọn chúng lộ ra thần sắc sáng quắc rõ mồm một, chính là muốn ăn a.
Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan được luyện chế vô cùng thuận lợi, có lẽ là có liên quan tới việc Phong Minh đã sớm diễn luyện nhiều lần trong đại não, cũng có lẽ là có liên quan tới việc chủ dược được dùng lại đến từ chính Dưỡng Hồn Mộc trong hồn hải của cậu. Dù sao đan dược sau khi ra lò cậu cũng không lãng phí một chút ti hào nào, chẳng ngờ lại là mãn đan, trong đó còn có hai viên cực phẩm đan.
Chia cho ba nhóc tỳ mỗi đứa một viên thượng phẩm đan, hai viên cực phẩm thì một viên đưa cho Bạch Kiều Mặc, một viên Phong Minh cầm lấy rồi tiến về phía băng quật. Ba nhóc tỳ vội vã nuốt chửng đan dược, sau đó đứa nào đứa nấy đều lộ ra vẻ mặt mơ màng say khướt, chẳng mấy chốc đều ngã lăn ra đất ngáy o o đi ngủ mất.
Bạch Kiều Mặc cất đan dược của mình đi trước. Phong Minh không phải không để lại cho mình, mà là chủ dược của đan dược này vốn lấy từ Dưỡng Hồn Mộc, cậu đã có Dưỡng Hồn Mộc ở đây thì đan dược này đối với cậu cũng chẳng có mấy công hiệu.
Dung Thu kích động nói: “Tiền bối.”
Phong Minh hất hất cằm ra hiệu: “Mở băng ngọc quan ra.”
Bạch Kiều Mặc phất tay nói: “Để ta.”
Dứt lời, một luồng lực đạo liền đem nắp băng ngọc quan hất mở ra. Phong Minh đưa đan dược tới bên khóe miệng của nữ tử trong quan, dùng một lực lượng nhẹ nhàng mở bờ môi của nàng ra, đan dược được đưa vào bên trong, chuyện còn lại đành phải xem bản thân nữ tử kia rồi. Dù cho có Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan thực sự đi chăng nữa thì Phong Minh cũng không cho rằng hiệu quả của viên đan dược đó có thể vượt qua được viên đan dược này của cậu.
Dù cho đang bị băng phong thì chân mày của nữ tử trong quan vẫn cứ cau lại, bởi vì sự bạo động của hồn hải sẽ vô cùng thống khổ. Hết thảy chẳng qua là vì băng phong mà tạm dừng lại mà thôi, chứ không có nghĩa là đã tiêu trừ.
Dung Thu hai mắt nhìn chằm chằm vào nữ tử trong quan. Theo sự phát huy dược lực của đan dược, không chỉ sắc mặt của nữ tử từ trắng bệch nhuốm lên một vệt huyết sắc, mà ngay cả chân mày cũng dần dần giãn ra. Mấy người kiên nhẫn chờ đợi, Phong Minh không đem hồn lực dò xét vào hồn hải của nữ tử nữa, nhưng có thể phát giác ra được hồn hải của nữ tử đã bình phục hơn rất nhiều so với lúc trước tra xét.
Chưa thấy nữ tử tỉnh lại, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang muốn thử đánh thức bản tôn xem sao, đan dược có bản tôn phối hợp thì mới có thể phát huy công hiệu tới mức tối đa hóa. Đúng lúc này, trong băng quật có một luồng hồn lực dao động nhộn nhạo ra, luồng hồn lực này chính là đến từ nữ tử trong quan. Theo sự nhộn nhạo ra của hồn lực, hàng mi của nữ tử cũng run rẩy một chút.
“Kìa, sắp tỉnh rồi.”
Phong Minh vừa dứt lời, hai mắt của nữ tử liền mở ra, hơn nữa ánh mắt vô cùng thanh minh, ngay từ khắc đầu tiên liền ngưng tụ trên gương mặt của Dung Thu. Nhìn Dung Thu một hồi mới chuyển sang người của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
“Đa tạ hai vị đã cứu chữa cho Thẩm Ngọc Loan. Tuy không rõ là loại đan dược gì nhưng hiệu quả đan dược vô cùng tốt.”
Phong Minh ngạc nhiên nói: “Hóa ra Thẩm tiền bối đối với giới ngoại vẫn luôn có cảm tri sao?”
Mí mắt của Thẩm Ngọc Loan khép mở một cái tỏ ý đáp lại, giọng nói của nàng cũng vì nhiều năm không mở miệng mà có chút khô khốc khàn đặc, nhưng không gây trở ngại cho việc nàng giao lưu với người khác:
“Đúng vậy, tuy phần lớn thời gian đều trong trầm miên nhưng khi có người tiếp cận ta có thể cảm tri được tình huống bên ngoài, biết được chính là các hạ đã đút cho ta một viên đan dược.”
Thẩm Ngọc Loan nói xong những lời này, ánh mắt lại chuyển dời về trên gương mặt của Dung Thu, có chút khó hiểu nhưng lại vô cùng từ ái. Nhìn gương mặt này là nàng biết ngay vị này có quan hệ huyết thống với mình.
“Hóa ra là thế, vậy chúng ta đi ra ngoài trước, tiền bối có thể hồi phục lại một chút.”
“Đa tạ các ngươi.”
“Ta, ta cũng đi ra ngoài trước.” Dung Thu có chút hoảng loạn, cũng vội vàng bước theo Phong Minh bọn họ rời đi trước, bởi vì hắn không biết nên giới thiệu thân phận của mình thế nào, cũng không chắc chắn liệu có được tiếp nhận hay không.
Thẩm Ngọc Loan vừa mới tỉnh lại, nguyên lực trong cơ thể cũng đang bị băng phong đấy, cần một chút thời gian để giải trừ trạng thái băng phong trên thân thể. Chỉ cần vận chuyển lại nguyên lực thì sẽ rất nhanh khôi phục lại thôi.
Bên ngoài động, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc an trí cho ba nhóc tỳ xong xuôi trước, sau đó liền cùng nhau chờ đợi vị Thẩm tiền bối kia bước ra. Phong Minh nói: “Hóa ra tiền bối tên là Thẩm Ngọc Loan, cái tên thật là hay, hay hơn cái tên của lão gia hỏa kia nhiều.”
Phong Minh đang nói tới Công Dương đảo chủ, lão ta tên là Công Dương Kính, Phong Minh cảm thấy quả thực không thể sánh bằng cái tên Thẩm Ngọc Loan này.
Bạch Kiều Mặc vì cái tên này mà đoán ra được thân phận của Công Dương phu nhân: “Tiền bối chắc hẳn là người của Thẩm gia trên Phi Hà đảo – một tòa hải đảo khác thuộc Thương Hải cảnh.”
Phong Minh hiếu kỳ hỏi: “Thẩm gia trên Phi Hà đảo này rất nổi tiếng sao?”
Bạch Kiều Mặc nói: “Thẩm gia này là thế gia luyện khí, danh tiếng quả thực không hề yếu. Thẩm gia có một vị lão tổ là bát phẩm luyện khí sư, nghe nói đại thế giới cũng từng có người hạ giới tới mời vị Thẩm lão tổ này tiến lên.”
Phong Minh kinh tán nói: “Xem ra thực lực Thẩm gia này rất mạnh a, vậy cớ gì lại để Thẩm tiền bối rơi vào cảnh ngộ như thế này chứ?”
Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng thở dài: “Bởi vì hồn hải của lão tổ cũng gặp phải vấn đề. Một khi rời khỏi Thẩm gia, tình huống của lão tổ liền sẽ bị thế lực đối địch của Thẩm gia phát hiện, cho nên lão tổ mới luôn ở lại Thẩm gia. Chỉ tiếc có lão tổ tọa trấn, người Thẩm gia vẫn cứ chịu phải trăm bề tính kế.”
Khi âm thanh này vang lên, ba người Phong Minh liền biết Thẩm Ngọc Loan tiền bối đã bước ra rồi. Thẩm Ngọc Loan lúc này so với người nằm trong băng ngọc quan lúc trước lại có chút không giống nhau. Lúc trước lộ vẻ nhu hòa lại có chút yếu ớt, nhưng hiện tại nàng lại tăng thêm vài phần anh khí. Có điều nàng khi nhìn về phía Dung Thu thì ánh mắt lại nhu hòa trở lại, ngoắc ngoắc tay bảo Dung Thu lại gần: “Đứa trẻ này, ngươi là ai? Cha mẹ ngươi là ai?”
Lời nói lúc trước của Thẩm Ngọc Loan đã khiến bọn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc biết được Thẩm gia trên người gánh vác không ít phiền phức. Hiện tại lại nghe nàng hỏi thân phận của Dung Thu, Phong Minh thầm nghĩ bầu không khí tiếp theo sẽ trở nên vô cùng không vui vẻ nổi rồi.
Dung Thu được ánh mắt như vậy bao bọc lấy, không tự chủ được liền di chuyển bước chân đi tới. Lại nghe thấy câu hỏi của nàng, Dung Thu mờ mịt đáp: “Ta không biết cha mẹ ta là ai, chỉ biết bản thân tên là Dung Thu, là hai vị tiền bối đã cứu ta từ dưới biển lên, đưa ta tới Phượng Vũ đảo.”
Thẩm Ngọc Loan chân mày khẽ cau lại: “Nhưng ta có thể cảm giác được ngươi chính là hậu nhân của ta. Năm đó trước khi ta trầm miên, từng có một đứa con, đặt tên là Công Dương Cẩn.”
Dung Thu chân tay luống cuống nhìn về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Hai người sau nhìn nhau một cái, Bạch Kiều Mặc thở dài nói: “Con trai con dâu của Công Dương đảo chủ khi ra ngoài lịch luyện đã bất trắc thân vong, chỉ để lại một đứa con gái, chính là đại tiểu thư Công Dương Hy của Phượng Vũ đảo hiện nay.”
Trong thoáng chốc, nhiệt độ bốn phía liền hạ thấp tuột dốc không phanh.
—