← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 756: Chế Khí

20 min read 07.09.2026

Cùng với sự tỉnh lại của các thú nhân tộc Chúc Xà, ngoài ánh nắng ban mai rạng rỡ còn có cơn kịch thống truyền khắp toàn thân.

Bọn hắn thống mạ đám thú nhân đã tập kích trong đêm, suy đoán thân phận của lũ đó, rồi nhìn lại Xà Vương đang từ trong động bò ra, suýt chút nữa là không nhịn được cười.

Trên đầu Xà Vương là những hình vẽ bậy bạ không nỡ nhìn.

Xà Vương tự nhiên cũng nhận ra biểu tình của đám đồ tử đồ tôn, vừa soi gương một cái, đương kim nổi trận lôi đình.

Còn chưa kịp tính toán xem kẻ nào ra tay, đã nghe thuộc hạ vào báo, nói là thú nhân tộc Báo đến đòi lời giải thích.

Xà Vương lắng tai nghe kỹ, bấy giờ mới biết tộc Báo đêm qua bị tập kích, có thú nhân tận mắt nhìn thấy chính là thú nhân tộc Xà làm.

Xà Vương ngẫm lại, thấy không đúng nha! Đêm qua bọn hắn cũng bị tập kích! Trong chuyện này khẳng định có lừa đảo!

Thật là một chiêu ly gián lộ liễu, thủ đoạn vụng về làm sao! Thông minh như bọn hắn, tuyệt đối không mắc mưu!

Thế là Xà Vương đích thân viết thư tay cho Báo Vương: “Đêm qua chúng ta cũng bị tập kích! Nhất định là thủ đoạn của dư đảng Cơ thị, Báo huynh tuyệt đối đừng trúng kế!”

Xà Vương kỳ thực cũng không chắc chắn rốt cuộc là ai làm, chỉ là trực giác nên đẩy hết lên đầu kẻ thù chung của bọn hắn hiện tại.

Từ một ý nghĩa nào đó, Xà Vương đã chạm đến chân tướng.

Báo Vương một mặt dùng sức lau chùi hình vẽ bậy trên trán, một mặt cười lạnh liên tục.

Dư đảng Cơ thị làm sao?

Báo Vương cầm lấy Văn Bảng, trên đó đã khoanh tròn mấy hàng chữ —— Tộc Chúc Xà kế thừa huyết mạch Chúc Long, dẫn đầu tộc Huyền Báo, tộc Xỉ Hổ, tộc Mạch Sư… xông lên đỉnh Thần Đài, đại chiến một trận với yêu thụ.

Chuyện Chúc Xà kế thừa huyết mạch thú thượng cổ cũng là do bọn Chúc Xà tự nói, ai hiểu thì tự hiểu, kẻ nào mà chẳng muốn có một tổ tông lợi hại.

“Dẫn đầu chúng ta? Hừ! Thật là dám viết!” Báo Vương một lần nữa vò nát Văn Bảng thành một cục, ném xuống đất.

Trên tờ Văn Bảng này, hoàng tộc Cơ thị chẳng chiếm được chút lợi lộc nào, toàn là lời phỉ báng, giờ Xà Vương lại gửi thư tới, đem cái nồi tập kích tộc Báo bọn hắn hất sang đầu tàn quân Cơ thị.

Trước đó nói Cơ Ngột Tranh dẫn theo một lũ tàn binh bại tướng không đáng lo ngại, rõ ràng cũng là thú nhân Chúc Xà nói.

Cái gì đây? Xà Vương đây là đang chế nhạo tộc Báo bọn hắn bị một lũ tàn binh bại tướng tập kích mà còn không có sức hoàn thủ sao?

Thật là khinh người quá đáng!

Còn về chuyện tộc Chúc Xà cũng bị tập kích, nhìn qua là biết giả dối, tất cả mọi người đều bị tập kích, chỉ có mỗi tộc Chúc Xà không sao, chẳng phải quá rõ ràng rồi ư!

Giả bộ vô tội, ai mà không biết làm chứ!

“Đại vương!” Một tên thú nhân Huyền Báo đầu đầy cục sưng, nhặt cục Văn Bảng bị vò nát lên, chủ động hiến kế, “Chúc Xà khinh người quá đáng, chúng ta cũng không thể ngồi chờ chết, bọn chúng ra Văn Bảng rêu rao danh tiếng, chúng ta cũng làm!”

“Được đấy!” Báo Vương nghĩ nghĩ, đưa ra kiến giải của mình, “Chớ có giống như lũ ngu ngốc Chúc Xà kia, đem công lao vơ hết vào thân mình, phải viết sao cho chân thực một chút, tốt nhất là tán dương các thú tộc khác một phen.”

Thú nhân Huyền Báo gãi gãi đầu: “Chân thực? Vậy chuyện chúng ta đào tẩu cũng phải viết vào sao?”

Lời còn chưa dứt, trên đầu lại xuất hiện thêm một cục sưng.

Báo Vương não nộ quát: “Ai bảo ngươi chân thực ở phương diện này! Phương hướng chung vẫn là chúng ta đại chiến yêu thụ, Cơ Ngột Tranh dẫn mọi người bỏ trốn, chỉ sửa lại phần Chúc Xà chiếm công đầu mà thôi!”

Thú nhân Huyền Báo liên thanh vâng dạ, đội cái sưng mới trên đầu, cầm đại cương Báo Vương đưa cho đi biên soạn câu chuyện.

Kẻ có cách làm tương đồng cư nhiên không phải số ít.

Không quá mấy ngày, đại lượng Văn Bảng xuất hiện, lời lẽ khác biệt, khiến người ta nhìn đến hoa cả mắt.

Ngoài việc tạo thế trên Văn Bảng, các Thú Vương vốn luôn giằng co cuối cùng cũng khai chiến.

Nói cho cùng, nắm đấm mới là đạo lý cứng, chân lý nắm giữ trên nắm đấm.

Kẻ gây phẫn nộ cho đại chúng là Chúc Xà chịu ương đầu tiên.

Bị tộc Huyền Báo, tộc Xỉ Hổ, tộc Mạch Sư mỗi nhà nện cho một trận, đám Chúc Xà lần này là thực sự “mập” lên —— bị đánh đến sưng vù.

Xả giận chỉ là một phương diện, hợp lực giải quyết một kình địch có thực lực cường kình mới là mục đích chính.

Những lời lẽ khác đều chỉ là cái cớ trước khi vung nắm đấm mà thôi.

Dù sao, hoàng vị chỉ có một, bọn hắn hiện tại ai cũng không phục ai, trước tiên giải quyết được kẻ nào hay kẻ nấy.

————

Cùng một thời gian, bên trong kết giới nơi bọn người Chử Thanh Ngọc đang ở.

Mấy vị gia chủ thú tộc vừa mới tỉnh lại từ cơn hôn mê, vừa uống thang dược vừa nghe tiểu bối báo cáo tình hình gần đây, mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

Cho đến khi có thú nhân mang lên mấy tờ Văn Bảng cho bọn hắn xem qua.

“Phụt!” Ánh mắt lướt qua nội dung trên mấy tờ Văn Bảng, gia chủ Vân thị đương trường phun ra thang dược, đập nát bát.

“Cái này viết cái gì thế này! Hiện tại bên ngoài truyền bá đều là hạng đồ vật này?!”

Chuyện tương tự cũng xảy ra trong trướng của gia chủ Vị thị và Nguyệt thị.

“Thật là khinh người quá đáng!” Gia chủ Vị thị tức đến mức sắp lộ ra thú hình, râu dựng ngược mắt trợn tròn, “Tiểu tử kia sao ngươi dám đảo lộn đen trắng như thế!”

“Gia chủ! Tiêu tiêu khí!”

“Vết thương lại rỉ máu rồi! Mau! Gọi Vu y!”

Gia chủ Vị thị xem tiếp những tờ Văn Bảng khác, nội dung đại đồng tiểu dị, đều chỉ rõ thú tộc Vị thị, thú tộc Vân thị, bao gồm cả hoàng tộc Cơ thị bọn hắn đều là đào binh, lũ rùa rụt cổ, nhát gan sợ phiền phức.

Ngược lại, những kẻ từ khi rời khỏi kết giới mê cung tường gỗ đã chạy mất dạng không thấy tăm hơi như Chúc Xà, Huyền Báo, Xỉ Hổ, Mạch Sư… lại tỏa sáng rực rỡ trên Văn Bảng, trở thành những dũng sĩ thần dũng chặt hạ yêu thụ.

Nếu nói điểm khác biệt giữa mấy tờ Văn Bảng, chủ yếu nằm ở việc trong mấy thú tộc này, ai dẫn đầu ai, chiến lực của ai mạnh nhất.

Tờ thì viết Chúc Xà dẫn đầu các tộc, tờ lại viết mấy tộc lớn đồng tâm hiệp lực, tờ viết lấy Xỉ Hổ làm đầu, tờ lại viết cuối cùng là tộc Mạch Sư hợp lực đẩy ngã yêu thụ…

Bất luận mấy điều này thay đổi thế nào, điều không đổi chính là sự phỉ báng đối với Vị thị bọn hắn.

“Khinh người quá đáng!” Gia chủ Vị thị giơ đao xông thẳng ra ngoài, “Lão phu phải đích thân chặt đầu bọn chúng!”

Xông ra ngoài trướng, chợt thấy tiếng hét của mình có tiếng vang, quay đầu lại nhìn, phát hiện gia chủ Vân thị, Nguyệt thị, Ứng thị cũng ở đó, tiếng hét vừa rồi cũng có giọng của bọn hắn.

Nhìn kỹ lại trong tay đối phương, cũng đang cầm mấy tờ Văn Bảng.

Không cần nói nhiều, đều là bị mấy tờ Văn Bảng này chọc tức.

Mấy vị gia chủ đưa mắt nhìn nhau, chủ đề chung tức khắc xuất hiện.

“Nhìn xem hiện tại bên ngoài truyền bá cái gì kìa!”

“Quá phận rồi, chúng ta xông pha chiến đấu, bị thương nằm giường, những kẻ âm hiểm giảo quyệt đó cư nhiên thừa cơ lợi dụng Văn Bảng điên đảo thị phi đen trắng, ô miệt chúng ta!”

“Khả ác chí cực!”

“Gia chủ! Vết thương! Vết thương lại nứt ra rồi!” Đám tiểu bối thấy băng gạc quấn trên người gia chủ lại bị nhuộm đỏ, lòng nóng như lửa đốt.

“Chút thương nhỏ này có đáng là gì! Tránh ra, ta đây liền đi tìm Chúc Xà tính sổ!”

“Vậy ta đi tìm tên Huyền Báo kia!”

“Thủ cấp của Xỉ Hổ, ta nhất định đoạt lấy!”

Mấy người trước trướng phân chia thủ cấp, lại nghe gia chủ Ứng gia u u nói, “Hay là trước tiên đi xem Tứ điện hạ, hỏi ý của ngài ấy xem sao.”

Nghe vậy, mọi người mới bình tĩnh lại một chút.

Bọn hắn hiện tại hội tụ tại đây, không giống như đám thú nhân Chúc Xà và Huyền Báo kia chia cắt địa bàn, chủ yếu vẫn là vì Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh.

Tư tưởng Thú Vương tập quyền vẫn còn đó, hai người này lại là hoàng tử, thực lực cũng không yếu, còn từng cứu mạng bọn hắn trong lúc nguy nan.

So với việc tự mình vạch địa bàn, ngày đêm phòng thủ, chẳng thà mọi người liên thủ, cùng nhau vạch một địa bàn lớn hơn.

Người đông thế mạnh, kẻ khác cũng không dám khinh suất phạm vào, con cháu nhà mình cũng có thể trưởng thành trong hoàn cảnh tương đối an toàn.

Dĩ nhiên, tiền đề là Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh có thể chống đỡ được.

Nếu chống không nổi, bọn hắn dẫu là vì gia tộc của mình cũng phải bắt đầu cân nhắc lại.

Mấy người hạ quyết tâm, cùng nhau đi về phía đại trướng của Cơ Ngột Tranh.

Ngoài trướng có mấy thú nhân canh giữ, thấy bọn hắn đến gần, có người tiến lên chào hỏi, có người vào trướng bẩm báo.

Gia chủ Ứng thị thính lực tốt, nghe thấy trong trướng truyền ra giọng của Cơ Ngột Tranh: “Vào đi.”

“Đi!” Ứng gia chủ đi trước một bước vén rèm trướng lên, còn chưa kịp bước vào đã bị một luồng mùi mực xông vào mắt.

“Xì! Đây là đang làm cái trò gì thế này?” Ứng gia chủ lùi lại vài bước, hít mấy hơi không khí trong lành ngoài trướng.

Rèm trướng được vén lên chưa kịp hạ xuống, gió đối lưu thổi vào, chỉ nghe một trận tiếng “loạt soạt” vang lên.

Mấy tờ giấy bị thổi bay ra ngoài, đập vào mặt Ứng gia chủ, hắn cầm lấy xem thử, hách nhiên là một tờ Văn Bảng.

Trên Văn Bảng, hách nhiên viết một đống thứ có thể đổ thêm dầu vào lửa giận của bọn hắn.

Gia chủ Vân thị nhặt một tờ rơi trên đất lên, nhìn qua, lại một trận nộ khí bốc lên đầu: “Nói bậy bạ!”

Xoát xoát mấy cái xé nát, phát hiện dính đầy mực vào tay.

“Hửm?” Không đúng nha! Sao mực chưa khô?

Một bước sải tới xông vào trong đại trướng, liền thấy trong trướng bày ra mấy cái bàn, không ít thú nhân đứng bên bàn, bút tẩu long xà.

“Cơ Ngột Tranh” ngồi hiên ngang trên một chiếc ghế bên cạnh bàn, một tay nghịch một cây đoản đao, miệng không ngừng: “… Cơ Ngột Tranh tham sống sợ chết, dẫn theo các thú tộc Vân thị, Vị thị, Ứng thị, Nguyệt thị liên dạ bật tốc chạy trối chết…”

“Rầm!” Mấy vị gia chủ một chưởng vỗ nát bàn gỗ.

Chử Thanh Ngọc ngước mắt, không đợi bọn hắn hùng hổ tiến lại chất vấn, liền phóng ra linh uy, chấn nhiếp bọn hắn tại chỗ, sau đó ung dung lấy ra một viên Ký Ảnh ngọc thạch.

Chử Thanh Ngọc thong thả nói: “Mấy vị gia chủ không cần nóng nảy, trước tiên xem cái này rồi hãy nói, ái chà, sao vết thương trên người lại hở rồi? Người đâu, mau đi mời Vu y!”

————

Trong trướng được sắp xếp cho Chử Thanh Ngọc, Phương Lăng Nhận túm Phù Khánh đang muốn chuồn êm trở lại: “Ta còn chưa hỏi xong đâu.”

Phù Khánh: “Phương thú quân, không phải ta không muốn trả lời kỹ càng, thật sự là hiện tại ta thân phụ trọng trách…”

Phương Lăng Nhận: “Thôi đi, hắn nói rồi, ngươi mấy ngày nay đều rảnh, nhiệm vụ hắn đều chia cho người khác làm rồi, ngươi thanh nhàn rồi.”

Phù Khánh: “…” Hắn cũng không ngờ tới, từ sau khi Sở Vũ đến, chưa đầy một ngày đã làm quen với rất nhiều thú nhân, mượn thân phận của Cơ Ngột Tranh để sắp xếp bọn hắn làm việc.

Có mấy kẻ bướng bỉnh chỉ nghe hiệu lệnh của gia chủ nhà mình, không phục “Cơ Ngột Tranh”, không sao cả, Chử Thanh Ngọc có thừa sức lực và thủ đoạn.

Sau khi đánh một gậy lại cho một chút chỗ ngọt, hứa hẹn một tương lai tươi sáng, rất nhanh đã lôi kéo được một số thú nhân.

Mấy ngày nay, cảnh tượng Phù Khánh thường thấy nhất chính là mấy tên thú nhân vẻ mặt đầy không cam lòng vào đại trướng, không bao lâu sau liền đỏ mặt bừng bừng, đôi mắt sáng rực đi ra, ma quyền thống chưởng (xắn tay áo lên), bộ dáng như sắp làm nên đại nghiệp.

“Phù thú quân.” Một giọng nói thanh lãnh kéo dòng suy nghĩ của Phù Khánh trở lại.

Phù Khánh hoàn hồn, thấy trong tay Phương Lăng Nhận đang cầm một cây cung, so đo với một viên Minh hạch: “Ngươi vừa rồi nói đến, linh thể nuôi trong Minh hạch và vũ khí muốn khảm nạm cùng nó cần có điểm khế hợp, nếu không rất dễ thất bại.”

Phù Khánh: “Lý ứng như thế, khi chúng ta chế tác linh hạch vũ khí thì phải chú ý những điều này, tưởng rằng Minh hạch vũ khí cũng như vậy.”