Chương 446: Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan
Ngày trúng tuyển, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền cùng các trận pháp sư được nhận khác đi theo quản sự phụ trách tới khu vực được đảo chủ khoanh vùng để xây dựng truyền tống trận. Phủ đảo chủ đã vận chuyển tới một lượng lớn nguyên liệu kiến tạo, trước khi Đào phó các chủ đến đây, đám trận pháp sư được thuê bọn họ có thể bắt đầu làm những công việc chuẩn bị trước.
Trong phủ đảo chủ đương nhiên cũng có trận pháp sư của riêng mình, người đứng ra phân phát công việc cho các trận pháp sư được thuê là một vị trận pháp đại sư thất phẩm họ Trần. Bạch Kiều Mặc với thân phận trận pháp sư lục phẩm tuy được trọng dụng đôi chút nhưng hắn không hề ra mặt tranh phong. Công việc giao tới tay, hắn liền tham khảo tiến độ của các trận pháp sư lục phẩm khác, dùng tốc độ tương đương với bọn họ để hoàn thành.
Mấy vị trận pháp sư này ai nấy đều mang theo trợ thủ của riêng mình, đương nhiên là không giống với tình huống bên phía Phong Minh. Người ta mang theo đều là đệ tử hoặc hậu bối trong nhà, hơn nữa bản thân cũng là trận pháp sư. Một cơ hội tốt có thể đi theo bên người Đào phó các chủ học hỏi như vậy, trận pháp sư đương nhiên không muốn bỏ lỡ. Cho nên khi đám trợ thủ kia biết được Phong Minh căn bản không phải là trận pháp sư, thật sự chỉ có thể làm mấy việc tạp vụ cơ bản và đơn giản nhất liền vô cùng kinh ngạc. Cái loại người này trà trộn vào đội ngũ của bọn họ rốt cuộc là muốn làm cái gì, chẳng lẽ bên cạnh vị Dư Bạch trận pháp sư kia không còn trợ thủ trận pháp sư nào khác để dùng nữa hay sao?
Phong Minh chẳng thèm để ý đến ánh mắt dị nghị của người khác, hắn chỉ nhân lúc mọi người rảnh rỗi mà sán lại nói chuyện phiếm. Phải nói là tuy những người này đều là nhân tài kỹ thuật chuyên nghiệp nhưng không phải hoàn toàn mù tịt về chuyện của Phượng Vũ đảo, thậm chí vì tổ tiên nhiều đời ở đây nên chuyện bọn họ biết được còn không ít.
Sau khi buôn dưa lê xong với người ta, Phong Minh lúc trở về có chút kích động nhỏ. Bạch Kiều Mặc cũng đã hoàn thành công việc trong tay từ sớm, thế nhưng người khác chưa nộp nên hắn cũng giữ lại, cứ duy trì tốc độ không nhanh không chậm như thế.
“Dò hỏi được chuyện gì rồi sao?” Vừa nhìn thấy thần sắc này của Phong Minh, Bạch Kiều Mặc liền đoán ra.
Phong Minh hắc hắc cười hai tiếng, ghé sát vào tai hắn nói nhỏ: “Nghe được chút chuyện về đảo chủ phu nhân, ngươi có biết tình trạng hiện tại của vị kia thế nào không?”
Bạch Kiều Mặc rót cho Phong Minh một chén trà rồi nói: “Không phải nói là vẫn luôn trầm thuỵ không tỉnh sao?”
Phong Minh gật đầu lia lịa: “Lần này tin tức ta nghe được còn cụ thể hơn nhiều. Ta nghe người ta nói thật ra là hồn hải của đảo chủ phu nhân xảy ra vấn đề, rơi vào trạng thái tẩu hỏa nhập ma. Công Dương đảo chủ không thể không phong ấn phu nhân của mình vào bên trong băng ngọc quan để ngủ say dài hạn, như vậy mới có thể ngăn tình trạng của bà ấy tiếp tục ác hóa.”
Bạch Kiều Mặc cũng có chút ách nhiên: “Hóa ra là tình huống này. Công Dương đảo chủ không nghĩ cách khác để cứu phu nhân của hắn sao?”
Phong Minh lắc đầu nói: “Nghĩ rồi chứ, đáng tiếc hiện tại trên Thương Huyền đại lục không có luyện dược sư nào có thể cứu trị được cho phu nhân của hắn. Bởi vì đường chủ của Bách Thảo đường đã từng đích thân tới chẩn đoán cho Công Dương phu nhân, bà ấy cần một vị thảo dược thất phẩm cao cấp đan dược mới có thể cứu chữa, hơn nữa tốt nhất phải là cực phẩm đan.”
“Vị tu sĩ kể cho ta chuyện này có nói, Công Dương đảo chủ dự định chờ sau khi đem vị trí đảo chủ giao vào tay tôn nữ, lúc hắn rời khỏi Thương Huyền đại lục sẽ mang theo phu nhân cùng tiến về Đại Thế Giới, ở Đại Thế Giới tìm kiếm luyện dược sư có khả năng cứu trị cho phu nhân, hẳn là cũng sẽ có bát phẩm đan dược khác chữa trị được.”
Bạch Kiều Mặc nhướng mày hỏi: “Minh đệ biết loại đan dược này?”
Phong Minh gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, vị thất phẩm đan dược cần thiết này tên là Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan. Trong một phần truyền thừa mà ta nhận được có ghi lại đan phương của loại đan dược này. Đây là đan dược trị thương chuyên dùng để tu phục hồn hải bị tổn thương và bình định hồn hải hỗn loạn, thế nhưng một vị chủ dược cần thiết là Thiên Hồn thảo lại chẳng mấy khi xuất hiện, so với Ngưng Hồn thảo còn hiếm thấy hơn.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Nếu đường chủ Bách Thảo đường đã nhắc tới loại đan dược này, bất luận trên đại lục này có luyện dược sư nào có thể luyện chế hay không, Công Dương đảo chủ khẳng định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để tìm kiếm loại linh thảo này, biết đâu hiện tại trong tay hắn đã có sẵn.”
Phong Minh đầy tiếc nuối: “Đáng tiếc a, ta cũng mới chỉ là thất phẩm sơ cấp luyện dược sư, cách trình độ có thể luyện chế thất phẩm cao cấp đan dược vẫn còn một khoảng cách không nhỏ.”
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Vậy thì cũng sẽ sớm hơn rất nhiều so với thời điểm Công Dương Hy tiếp quản Phượng Vũ đảo rồi Công Dương đảo chủ mới đi tới Đại Thế Giới.”
Phong Minh nhướng mày đầy tự tin: “Đó là đương nhiên. Thật ra Công Dương đảo chủ thay vì đi tới Đại Thế Giới tìm kiếm trong vô vọng, chi bằng tới cầu xin ta còn hơn.”
Hai người bọn hắn cũng chỉ là thảo luận tư mật một phen, chứ không hề có ý định chạy tới trước mặt Công Dương đảo chủ để tự tiến cử mình.
Trong sự mong đợi của một đám trận pháp sư, Đào phó các chủ của Trận Pháp các cuối cùng cũng đã giá lâm Phượng Vũ đảo.
Phong Minh bình thường lúc cùng các trợ thủ khác tám chuyện cũng không ít lần nghe bọn họ bày tỏ sự hướng vọng đối với Trận Pháp các. Trận pháp sư có thể gia nhập Trận Pháp các không chỉ có địa vị cao sang, mà nguyên tinh cùng tài nguyên tu luyện cũng tuyệt đối không thiếu. Đáng tiếc cơ hội như vậy quá ít ỏi, lùi lại một bước, bọn họ liền hy vọng có cơ hội được tiếp cận trận pháp sư của Trận Pháp các, đặc biệt lần này người tới lại là Đào phó các chủ, nếu như có thể lọt vào mắt xanh của vị phó các chủ này thì càng tuyệt diệu hơn. Cũng chính vì thế, lần này còn có trận pháp sư đặc biệt từ bên ngoài Phượng Vũ đảo chạy tới, chỉ vì để có được cơ hội tiếp cận Đào phó các chủ. Phong Minh hoàn toàn có thể cảm nhận được cái luồng khí điên cuồng từ trong lời nói của đám trận pháp sư kia.
Bấy giờ Đào phó các chủ đã tới, vị Trần trận pháp sư của phủ đảo chủ phụ trách phiến khu này liền thông báo cho các vị trận pháp sư đến nghênh tiếp Đào đại sư.
Có người gõ cửa phòng của bọn Phong Minh: “Dư huynh đệ, Dư đại sư, nhanh lên chút, cơ hội hiếm có, có thể nào bỏ lỡ thời cơ lộ mặt trước mắt Đào đại sư được chứ, phải lưu lại cho Đào đại sư một ấn tượng tốt mới được.”
Phong Minh chạy mau ra mở cửa: “Tới đây tới đây, thúc giục gấp gáp như vậy làm gì, không phải mới vừa đưa tới thông báo sao.”
Người tới gõ cửa là một vị trận pháp sư họ Phùng, hắn mới chỉ có ngũ phẩm, lúc gặp phải vấn đề nan giải Bạch Kiều Mặc đều sẽ không giấu nghề mà chỉ điểm cho hắn. Cộng thêm việc lúc rảnh rỗi hắn cũng sẽ cùng Phong Minh buôn dưa một hai câu, thế nên Phùng trận pháp sư và hai người Phong Minh đi khá gần nhau. Phùng trận pháp sư cho rằng, trình độ trận pháp và thiên phú trận pháp của Dư Bạch đại sư đều cao hơn hắn rất nhiều, qua sự chỉ điểm của y, những chỗ nghi hoặc của mình liền lập tức thông suốt. Cho nên hắn nghĩ nếu Đào đại sư có thể nhìn trúng ai, Dư Bạch đại sư so với hắn thì có tư cách hơn nhiều. Tuy là hướng về phía Đào đại sư mà đến, nhưng nhìn tình hình hiện tại, hắn có thể được Đào đại sư chỉ điểm một hai câu đã là tốt lắm rồi.
Đóng cửa lại, Phùng trận pháp sư mang theo trợ thủ của mình, cùng với hai người Phong Minh Bạch Kiều Mặc vội vã chạy xồng xộc tới địa điểm mà Trần trận pháp sư đã thông báo.
Tới nơi đó Phùng trận pháp sư liền nói lầm bầm: “Quả nhiên chúng ta là người đến muộn nhất rồi, Dư huynh đệ, Dư đại sư, hai người các ngươi sao lại không có chút khẩn trương nào thế? Chẳng lẽ không muốn lọt vào mắt của Đào đại sư sao?”
Phong Minh mang theo tâm thái vô cùng tốt nói: “Được là may mắn của ta, mất là số mệnh của ta, yên tâm đi nha, Bạch đại ca của ta tâm thái tốt lắm, làm việc là vững vàng nhất.”
Phùng trận pháp sư đưa tay quệt mặt, cái này thì có liên quan gì đến tâm thái tốt hay không tốt chứ. Giữa các trận pháp sư với nhau đâu có phải là một mảnh hòa bình, đặc biệt là trong tình huống hiện tại, sự cạnh tranh ngầm vô cùng khốc liệt. Cho dù Đào đại sư có phát hiện ra trình độ trận pháp của Dư Bạch tốt mà muốn trọng dụng hắn, nhưng sau lưng có kẻ đâm chọc, nói Dư Bạch không kính trọng đại sư, Đào đại sư chẳng lẽ còn dùng hắn hay sao? Phùng trận pháp sư trong lòng thở dài thườn thượt.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn thấy trong số trận pháp sư tụ tập ở kia có người đang chỉ trỏ về phía hai người bọn hắn, hai người thần tình tự nhiên đi qua, sau đó liền đứng cùng một chỗ với bọn họ để chờ đợi.
Thật ra nếu để Phong Minh nói thì bọn họ tới vẫn còn sớm chán, thay vì lãng phí thời gian vào việc đứng chờ người, chi bằng đem thời gian đó nghiên cứu đan phương và trận pháp còn hơn.
Đúng như dự liệu của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, bọn họ liền đứng ở đó đợi ròng rã suốt hai canh giờ. Thế nhưng bao gồm cả Phùng trận pháp sư ở bên trong, không có lấy một gương mặt nào lộ ra vẻ oán trách, cũng không nghe thấy một câu phàn nàn nào. Khi Trần trận pháp sư đi phía trước truyền lời nói phi chu của Đào đại sư sắp sửa đến nơi, từng vị trận pháp sư mắt đều sáng rực như đèn pha nhìn chăm chằm lên bầu trời.
Phong Minh đứng ở phía sau đám người truyền âm cho Bạch Kiều Mặc: “Vị Đào đại sư này giá đỡ bày ra thật lớn a, bắt bao nhiêu người phải đứng đợi suốt hai canh giờ.” Phong Minh đối với ấn tượng đầu tiên về Trận Pháp các liền biến trở nên vô cùng tồi tệ.
Bạch Kiều Mặc an ủi hắn: “Không sao đâu, nếu nhân phẩm đối phương không tốt, chúng ta ít lủi lên trước mặt hắn là được.” Bản thân hắn thật ra ngoài việc muốn tiếp xúc với trận pháp sư của Trận Pháp các, còn muốn nhìn xem truyền tống trận do Trận Pháp các bố trí so với những gì hắn đã học được có điểm gì khác biệt hay không, từ đó có thể học hỏi cái hay bù đắp cái dở. Là một trận pháp sư, thật ra cũng giống như Phong Minh, hắn cũng hy vọng có thể cùng đồng đạo thiết tha giao lưu.
Phùng trận pháp sư bên cạnh kích động nói: “Tới rồi tới rồi, mau nhìn xem, đó chính là phi chu của Đào phó các chủ.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện ra một màn lại một lần nữa đi ngược lại với ấn tượng của bọn hắn về trận pháp sư. Một vị trận pháp đại sư lại đem phi chu của mình bố trí đến mức xa hoa cực điểm, hơn nữa trên phi chu còn thấp thoáng bóng dáng của các mỹ mạo nữ tu sĩ đi qua đi lại. Đây là đệ tử của Đào phó các chủ, hay là người đi theo hầu hạ hắn?
Lúc này lại có một người cưỡi phi cầm bay đến, người chưa tới tiếng đã tới trước: “Đào huynh, cuối cùng cũng trông được ngươi tới rồi. Việc xây dựng truyền tống trận trên Phượng Vũ đảo này của ta liền trông cậy cả vào Đào huynh tới chủ trì đấy.”
Người cưỡi phi cầm tới đây tự nhiên chính là chủ nhân của Phượng Vũ đảo – Công Dương đảo chủ. Trên phi chu cũng có thanh âm truyền ra: “Công Dương huynh, đã sớm khuyên ngươi dựng truyền tống trận trên đảo rồi, bây giờ mới chịu nhận ra là không tiện lợi đúng không.”
“Ha ha, để Đào huynh chê cười rồi.”
Phi chu liền dừng lại ở trên không trung, một vị tu sĩ trung niên để chòm râu dê từ trong phi chu bay ra. Phía sau đi theo một nam một nữ hai vị tu sĩ trẻ tuổi, lúc nhìn xuống phía dưới thần tình kiêu ngạo đến cực điểm, rõ ràng là không đem đám trận pháp sư bên dưới để vào trong mắt. Phong Minh nghĩ, hai vị này rất có thể mới chính là đệ tử của Đào phó các chủ.
Đào đại sư và Công Dương đảo chủ hội hợp ở giữa không trung, sau đó cùng nhau đáp xuống trước mặt chúng vị trận pháp sư bên dưới. Trần trận pháp sư vội vàng tiến lên nghênh tiếp hai vị, hắn đang tính hỏi xem Đào đại sư có muốn nói vài câu với các trận pháp sư đang có mặt ở đây hay không thì Đào đại sư đã sốt ruột phất tay áo một cái đầy thiếu kiên nhẫn: “Dẫn đường ở phía trước đi, để hai đệ tử của ta kiểm tra xem công tác chuẩn bị của các ngươi làm đến đâu rồi, nếu không ổn thì toàn bộ làm lại từ đầu.”
Trần trận pháp sư chỉ đành ở phía trước dẫn đường, các trận pháp sư khác vẫn cứ lộ ra vẻ mặt khát khao, Đào đại sư cho dù mở miệng nói một câu thôi cũng được mà. Rõ ràng là Đào đại sư căn bản không có ý định để mắt tới bọn họ, hai vị đệ tử phía sau cũng mang gương mặt đầy ngạo khí đi ngang qua trước mặt bọn họ. Chúng trận pháp sư vội vàng gót chân đi theo, vẫn là ôm hy vọng có cơ hội được lắng nghe Đào đại sư giáo huấn.
Nhìn cái tư thế này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc càng không muốn lủi lên phía trước. Phùng trận pháp sư muốn chen lên trước, Phong Minh liền bảo hắn cứ việc đi mau đi, không cần phải để ý tới hắn và Bạch đại ca nữa. Phùng trận pháp sư thấy hai người Phong Minh quả thực không có ý định này, chỉ đành đem hai người bọn hắn quẳng ra sau đầu.
Phong Minh truyền âm nói: “Thật là vô vị, thôi bỏ đi, cứ xem như bồi Bạch đại ca nhìn xem cái truyền tống trận này của bọn họ xây dựng thế nào vậy.”
Bạch Kiều Mặc đạo: “Vất vả cho Minh đệ rồi.”
Phong Minh sắc mặt cổ quái nói: “Ta thì không vất vả gì, chỉ là nghĩ đến hồi trước ở Phi Hồng đại lục, Bạch đại ca một mình cũng đâu có tốn bao nhiêu thời gian liền đem truyền tống trận dựng xong rồi. Ở đây lại huy động nhân lực rầm rộ, tốn hao thời gian dài như thế, đây là muốn đem truyền tống trận xây thành cái quy mô kiểu gì đây?”
Bạch Kiều Mặc đạo: “Cứ nhìn xem là được.”
Đúng lúc này, liên lạc châu trên người Phong Minh có động tĩnh, hắn liếc mắt nhìn một cái liền nói: “Ái chà, là Hải đại thiếu từ phía Bích Hải thành đã động thân, đang hướng về Phượng Vũ đảo mà tới kìa.”
—