Chương 677: Phân công
Trong mắt những nhân sĩ tu tiên và Trùng tộc vốn không hề biết bí pháp chế tạo Huyết Lỗi, nếu như những văn tự mà Ô Ban Độc Tằm giải mã là chính xác, thì phương pháp chế tạo Huyết Lỗi cần phải tìm kiếm trong cái hố khổng lồ kia.
Thế nhưng hiện tại, trong hố đã sớm bị hỏa tương lấp đầy, biến thành một biển lửa mênh mông.
Bất kể kẻ nào đứng ở đây, dù là một người phàm hay là một con sâu bọ bình thường, thì cũng đã sớm bị nướng thành thịt khô rồi.
Cũng may bọn họ đều có linh lực và Càn Khôn chi lực cường hóa thân thể, mới không đến mức bị bỏng chết tại nơi này, vẫn còn dư địa để giãy giụa.
Hỏa tương phía dưới hiển nhiên cũng không phải vật tầm thường, trong đó cũng trà trộn linh khí và Càn khí, dường như được hợp thành từ một loại hỏa hệ và thổ hệ thuật pháp nào đó, uy lực không hề thấp.
Muốn khoan vào trong đó để tìm kiếm phương pháp chế tạo Huyết Lỗi, quả thực không phải chuyện dễ dàng.
Nhưng nếu không làm như vậy mà cứ ở lì tại đây mãi thì cũng không phải cách hay.
Lũ Cao Cước Chu tuy có thể dùng tơ nhện treo mình trên không trung, nhưng nơi này cũng chỉ lớn chừng đó, thịt chần, thịt nướng hay thịt xông khói thì cũng chỉ là phương pháp chế biến khác nhau mà thôi.
Thế là, khi Chử Thanh Ngọc đứng ra đề nghị có thể luyện hóa linh lực, sau đó cùng nhau rót vào trong hỏa tương, trợ giúp hỏa tương phá tan nơi thí luyện này, mọi người không hề cảm thấy hoang đường, chỉ nghĩ rằng đây cũng là một cách.
Để trợ giúp hỏa tương phun trào, va chạm vào kết giới nơi này, bọn họ cần phải sử dụng linh hạch phòng khí hoặc chống đỡ hộ thuẫn ngay khoảnh khắc đó, để tránh hỏa tương rơi xuống người mình.
Mà đi vào trong hỏa tương tìm phương pháp chế tạo Huyết Lỗi cũng cần phải sử dụng linh hạch phòng khí hoặc phòng thuẫn.
Đã đều không thể tránh khỏi, thì cách trước xem ra có vẻ nhanh hơn.
Dẫu sao, đi vào hỏa tương tìm bí pháp cần có thời gian, luyện hóa một con Huyết Lỗi cũng cần thời gian, hơn nữa còn chẳng biết có thành công hay không.
So sánh lại, mọi người cùng nhau luyện hóa linh khí và Càn khí tại đây, rồi rót sức mạnh vào hỏa tương xem ra khả thi hơn nhiều.
Bọn họ có nhiều nhân tu và trùng tu ở đây như vậy, tưởng chừng tốc độ cũng sẽ không quá chậm.
“Chúng ta tán thành!” Đây là đại đa số tu sĩ Tần gia.
“Chúng ta cũng tán thành!” Đây là lũ Cao Cước Chu không còn lựa chọn nào khác.
Ô Ban Độc Tằm vẫn đang vắt óc giải mã văn tự Trùng tộc trên vách đá, tạm thời không quan tâm đến sự ồn ào xung quanh.
Huyền Sa Nhu bởi vì hồ đồ đi cắn mấy con Cao Cước Chu, lại bị lũ nhện chặt thành mấy khúc, còn bị tơ nhện quấn lại, treo trên không trung vặn vẹo qua lại.
Chỉ có Tần Cảnh, sau khi nghe xong chủ ý này của Chử Thanh Ngọc thì tròng mắt đảo liên hồi, lộ vẻ suy tư.
Sau cơn hoảng loạn ban đầu, mọi người cũng dần bình tĩnh trở lại.
Có kết giới của Chử Thanh Ngọc ngăn cản những hỏa tương kia, cho dù hỏa tương có xông tới mãnh liệt đến đâu, ngọn lửa phía dưới có thiêu đốt hung hãn thế nào, va đập vào kết giới kêu “bành bành”, bốn phía rung chuyển không ngừng, địa minh (tiếng đất rền) vang mãi, thì kết giới cũng không hề hư hại nửa phân.
Biện pháp giải quyết cũng đã nghĩ ra rồi, cần mọi người đồng tâm hiệp lực mà làm.
Dĩ nhiên, tiền đề là bọn họ phải chịu đựng được sự nóng rực, khát khô và luồng khí nóng bức không thể lưu thông, để không đến mức chết ngạt trong cái môi trường tồi tệ này.
Chử Thanh Ngọc ngẩng đầu nhìn lên vách đá phía trên, phát hiện đã có rất nhiều Cao Cước Chu nhả tơ dính chặt vào vách đá.
Có vài con Cao Cước Chu thậm chí đã dệt xong một tấm lưới, cuộn tròn ở nơi cách xa hỏa tương phía dưới nhất.
Chúng mạnh con nào con nấy tự dệt lưới của mình, chỉ trong chốc lát vừa rồi đã khiến không trung trở nên vàng rực một mảnh.
Từng lớp từng lớp, toàn là lưới tơ vàng.
Chử Thanh Ngọc: “Như vậy loạn quá, tất cả xuống đây!”
Nói đoạn, Chử Thanh Ngọc lấy ra giấy bút, nói với những con Cao Cước Chu đang treo mình trên một sợi tơ rơi từ trên xuống: “Không gian nơi này chỉ lớn chừng này thôi, các ngươi dệt lưới như vậy quá chiếm chỗ.”
Hắn trước tiên vẽ một vòng tròn lớn trên giấy: “Mấy con có tơ nhện thô nhất bước ra đây, các ngươi cùng nhau dệt năm tấm lưới lớn nhất ở phía trên, phải chắc chắn kiên cố, khoảng cách giữa năm tấm lưới tầm một trượng…”
Hắn đưa tờ giấy cho con Cao Cước Chu có thể hình lớn nhất, lại lấy ra tờ giấy mới, nhìn về phía những con nhện khác: “Mấy ngươi dệt lưới ở giữa năm tấm lưới khổng lồ kia, dệt theo chiều dọc. Các ngươi thì đi vòng quanh vách đá, gia cố tơ nhện dính trên đó. Ta nhớ lưới của mấy ngươi có thể ngưng kết thành vũ khí? Vậy giờ các ngươi hãy ngưng kết ra mấy cây gậy thô, càng thô càng tốt, tốt nhất là đầu dưới có thể chống vào kết giới, đầu trên chống vào đỉnh vách đá.”
Chử Thanh Ngọc vừa nói vừa vẽ, tuy vẽ có chút nghuệch ngoạc nhưng may mà có lời giải thích, lũ Cao Cước Chu đã nghe hiểu.
Chử Thanh Ngọc là muốn chúng kết lưới, chế tạo gậy thô.
Những con Cao Cước Chu được phân phó vội vàng nhận lệnh đi làm việc, còn sót lại vài con Cao Cước Chu thân hình chỉ cao quá thắt lưng Chử Thanh Ngọc, vẻ mặt mờ mịt: “Vậy chúng ta nên làm gì?”
Chử Thanh Ngọc chỉ tay về phía không xa, nơi có một vài tu sĩ Tần gia vì quá hư nhược không thể cử động, lại bị Chử Thanh Ngọc dùng huyết liên trói lại treo lơ lửng trên không: “Đợi những con nhện kia dệt lưới xong, các ngươi hãy khuân bọn họ lên đó.”
Nghe thấy việc phải bị khuân lên lưới nhện, những tu sĩ vẫn chưa thể cử động kia gian nan lắc đầu.
Bọn họ đã bị lưới nhện vây hãm bao nhiêu năm nay, thật sự không muốn chạm vào cái thứ đó thêm một lần nào nữa.
Chử Thanh Ngọc: “Không muốn lên trên cũng được, vậy thì cứ nằm thẳng cẳng trên kết giới này đi.”
Những tu sĩ đang lắc đầu: “…”
Kết giới tuy có thể ngăn được hỏa tương, nhưng không ngăn được nhiệt độ của nó.
Nếu bị đặt nằm trên kết giới, thì có khác gì thịt nướng đâu?
Tiếp tục dùng huyết liên treo bọn họ sao?
Chưa nói đến việc Chử Thanh Ngọc có tình nguyện giữ mãi một sợi huyết liên hay không, bản thân bọn họ duy trì tư thế này thời gian dài cũng chẳng thoải mái gì cho cam.
Tình thế ép người, dù bọn họ có không tình nguyện đến đâu thì lúc này cũng đành phải đồng ý.
Chử Thanh Ngọc nhìn về phía lũ Cao Cước Chu: “Để tránh việc bọn họ từ trên lưới nhện rơi xuống, nhớ đặt bọn họ lên những tấm lưới chắc chắn một chút.”
Lũ Cao Cước Chu nào dám có dị nghị, chỉ có thể liên tục gật đầu.
Chử Thanh Ngọc phân phó xong lũ nhện, lại nhìn về phía các tu sĩ Tần gia: “Còn mấy người có sức lực?”
Các tu sĩ đưa mắt nhìn nhau.
Từ trong động nhện đi ra đã được một lúc, lục tục có không ít tu sĩ có thể đứng dậy.
Người có thể động đậy và người không thể động đậy thực ra nhìn qua là biết ngay.
Nhưng bảo ai còn sức lực, thì phải xem là đi làm việc gì đã.
Chử Thanh Ngọc không nói rõ, thế là có người do dự, có người chần chừ, lục tục có tám người bước ra.
Chử Thanh Ngọc đưa giấy bút cho một người trong số đó: “Ngươi đi hỏi thăm những con Cao Cước Chu kia, ghi chép lại thuộc tính Càn khí mà chúng hấp thụ, ghi lại từng cái một. Cứ nói là ta bảo ngươi ghi, để đảm bảo sau khi mọi người cùng thi pháp sẽ không làm mất đi sự cân bằng.”
Hắn lại nhìn sang một người khác: “Ngươi đi kiểm tra thuộc tính linh căn của từng tu sĩ Tần thị, ai có Càn Khôn chi lực thì cũng ghi lại thuộc tính Càn khí.”
“Rõ.”
Sắp xếp xong cho sáu người còn lại, Chử Thanh Ngọc mới nói với những người khác: “Những người còn lại, ai còn động đậy được thì rót linh lực, gia cố kết giới, qua vài canh giờ ta sẽ sắp xếp thêm người đến luân phiên.”
Một đám đông người và trùng cứ thế bận rộn cả lên.
Kẻ dệt lưới thì dệt lưới, kẻ khuân người thì khuân người, kẻ đăng ký thì đăng ký, kẻ rót linh lực thì rót linh lực.
Một vài nhân tu và Cao Cước Chu vẫn còn lườm nguýt lẫn nhau, nhân tu thì đầy vẻ phẫn hận không cam lòng, còn lũ Cao Cước Chu thì vô cùng cảnh giác, chỉ sợ đám nhân tu này đột nhiên xông lên tấn công chúng.
Đánh bại những nhân tu hư nhược này thì chúng tự nhiên là nhẹ nhàng thoải mái, nhưng trong hang động này còn có hai vị đại năng, chúng nào dám ra tay.
Hai bên tự cho là đã giấu giếm tâm tư rất kỹ, nào biết đâu cái dáng vẻ hận không thể khiến đối phương lập tức thăng thiên tại chỗ kia, từ dưới nhìn lên quả thực là lộ rõ mồn một.
Chử Thanh Ngọc thực ra không ngại bọn họ báo thù hay đánh nhau sống chết với lũ Cao Cước Chu.
Nhưng tiền đề là, đừng có mượn tay hắn.
Nói trắng ra, hắn và đám tu sĩ Tần gia này trước đó chẳng hề quen biết, đối với hắn, bọn họ chẳng qua chỉ là một đám người lạ mà thôi.
Nhìn tình hình hiện tại, có lũ Cao Cước Chu ở đây, đám tu sĩ Tần gia vốn không thân thiết với hắn và trong lòng mỗi người đều có tính toán riêng này, điều họ quan tâm nhất chính là lũ nhện kia.
Cao Cước Chu rất nhiều, cho nên bọn họ càng phải toàn thần quán chú để đề phòng.
Lũ Cao Cước Chu cũng không phải kẻ ngu, bị một đám người nhìn chằm chằm như vậy định là sẽ cảnh giác.
Cứ như vậy, Chử Thanh Ngọc có thể đứng giữa bàng quan, bớt đi bao nhiêu chuyện vụn vặt.
Sau khi tìm việc cho đám này làm xong, Chử Thanh Ngọc mới đi đến bên cạnh Ô Ban Độc Tằm: “Thế nào rồi?”
Ô Ban Độc Tằm chậm rãi gật đầu: “Ta, ta đã nhận diện được những chữ này rồi.”
Chử Thanh Ngọc: “Viết cái gì?”
Ô Ban Độc Tằm nhìn về phía Phương Lăng Nhận: “Vị Quỷ quân này đoán đúng rồi.”
Nó hạ thấp giọng: “Trên mặt vách đá này, phiến đá ở chính giữa dùng văn tự Trùng tộc viết phương pháp luyện chế Huyết Lỗi, còn những văn tự khác trên vách đá này, cũng như trên mấy mặt vách đá khác, đều là một số… ừm…”
Ô Ban Độc Tằm liếm liếm khóe miệng, ấp úng: “Chính là, những cái đó, ây, nói thế nào nhỉ?”
Chử Thanh Ngọc nhìn nó: “Ngươi vẫn chưa bịa xong sao?”
Nghe vậy, Ô Ban Độc Tằm liên tục lắc đầu: “Không có bịa, ối chao,” nó tiến lại gần, “trên này viết những thứ đó, ta thật sự khó nói lắm.”
Phương Lăng Nhận vặn vặn cổ tay, kêu răng rắc.
Chử Thanh Ngọc: “…” Không phải chứ Phương huynh, ngươi là quỷ hồn mà, hồn thể ngưng hóa ra mà cũng gặp vấn đề về xương khớp sao?
Ánh mắt Ô Ban Độc Tằm lập tức trở nên trong sáng, vẻ mặt muốn nói lại thôi cũng biến mất: “Viết một số bí pháp song tu của Trùng tộc, tất nhiên, cũng có khả năng là viết bừa.”
Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận: “…”
Ô Ban Độc Tằm lẳng lặng che mặt, vành tai hơi ửng hồng: “Ây, không thể nghĩ, không thể nghĩ sâu thêm được nữa, nghĩ nhiều ta sẽ kỳ vọng mất, vạn nhất có ngày thành nhộng phá kén, ta sẽ không bao giờ nhả tơ được nữa.”
Nói thì nói thế, nó vẫn từ kẽ tay liếc nhìn văn tự Trùng tộc trên tường một cái.
Chử Thanh Ngọc: “Lời này có thật không?”
Ô Ban Độc Tằm liên tục gật đầu: “Ta cũng muốn đi ra ngoài, sao ta có thể lừa các ngươi được? Ta có thể chép lại phương pháp chế tạo Huyết Lỗi.”
Nó nói là làm, rất nhanh đã viết đầy hai tờ giấy, đưa tới trước mặt Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc chỉ nhìn thoáng qua đã xác tín Ô Ban Độc Tằm không nói sai, đây đúng là phương pháp chế tạo Huyết Lỗi.
Trong đó bước mấu chốt nhất chính là hiến tế.
Phương pháp chế tạo Huyết Lỗi rõ ràng được khắc trên tường, vậy mà trên phiến đá lại viết là ở trong cái hố lớn phía dưới.
Lại còn dùng loại văn tự mà chỉ có Trùng tộc mới đọc hiểu được.
Nếu như chỉ có một đám linh tu đến nơi này, làm sao có thể biết được những thông tin này?
Chử Thanh Ngọc dặn dò Ô Ban Độc Tằm đừng để chuyện này lọt ra ngoài, trước tiên đi luyện hóa Càn khí nơi này.
Ô Ban Độc Tằm ngoan ngoãn làm theo.
—