Chương 592: Trung Hậu Kỳ
Cơ Ngột Ninh giảng giải cho Chử Thanh Ngọc phương pháp luyện hóa Càn khí, Chử Thanh Ngọc bèn thử nghiệm một phen.
Càn khí quả thực có thể thuận lợi tiến vào trong cơ thể, hiềm nỗi tạp chất trong đó theo Càn khí thâm nhập vào kinh mạch, khiến Chử Thanh Ngọc chỉ cảm thấy đau đớn âm ỉ. Sự bài xích của thân thể vô nghi là cửa ải nan giải đầu tiên khi luyện hóa Càn khí; còn cửa ải thứ hai chính là dẫn dắt Càn khí dung hợp với luồng Khôn Vũ chi khí trong người.
Để kích phát Khôn Vũ chi khí cũng cần mặc niệm khẩu quyết, quyết này có thể trợ giúp tu sĩ tìm ra nơi ẩn nấp của luồng khí vô hình trong cơ thể. Chử Thanh Ngọc đối chiếu sơ qua, chỉ cảm thấy Khôn Vũ chi khí do khẩu quyết kích phát ra vốn hiện lên từ trong xương thịt của chính mình.
Công pháp của Linh tu đa phần chuyên chú vào kinh mạch các nơi, cuối cùng tụ khí tại đan điền. Còn về xương thịt, các loại công pháp đều lấy tịnh hóa làm chủ. Mà Khôn Vũ chi khí trong lời đám thú nhân này lại được bức ra từ xương thịt, tương tự như những ô trọc bị Linh tu phế bỏ và bài tiết ra ngoài, chỉ là chúng được hóa thành thứ “khí” có thể dùng để tu luyện mà thôi.
Dẫn thứ “khí” này dung hợp với Càn khí chảy vào từ ngoại thân, đòi hỏi phải khiến đôi bên đạt được trạng thái cân bằng tương đối trong cơ thể. Quá trình này không được phép xuất hiện một mảy may sai sót, thừa một phân hay thiếu một phân đều sẽ dung hợp thất bại, phải bắt đầu lại từ đầu.
Thú tu đối với việc này vốn đã quen thuộc, dung hợp Càn khí và Khôn Vũ chi khí với bọn hắn mà nói cũng giống như dùng hai chân đi bộ vậy. Chử Thanh Ngọc lần đầu thử sức, Khôn Vũ chi khí kích phát ra không đủ để cân bằng với Càn khí dẫn vào, khoảnh khắc hai luồng khí va chạm, Khôn Vũ chi khí tức khắc bị đánh tan!
Một luồng huyết khí tràn lan trong khoang miệng Chử Thanh Ngọc, trong đó còn lẫn lộn một mùi vị khó ngửi. Hắn mở mắt nhìn kỹ, phát hiện da thịt mình ửng đỏ, có thể thấy vô số điểm máu li ti dày đặc, có chỗ thậm chí đã rỉ máu ra ngoài. Ngoài máu còn có một ít chất bẩn màu xám nâu.
Cơ Ngột Tranh hỏi: “Ngươi quả thực là lần đầu luyện hóa Càn khí sao?”
Chử Thanh Ngọc lau đi vệt máu nơi khóe miệng, cụp mắt nhìn, thấy trong vũng máu này cũng lẫn không ít vết bẩn đen kịt. “Ừm, Khôn Vũ chi khí kích phát ra quá ít.”
Cơ Ngột Ninh nói: “Là do ngươi hấp thụ Càn khí quá nhiều, thứ này không giống với Linh khí ngươi thường dùng đâu.”
Chử Thanh Ngọc nảy sinh hứng thú: “Ta thử lại lần nữa.”
Lần này, hắn hấp thụ Càn khí ít đi một chút, đồng thời khiến máu trong người lưu động thật nhanh, lại mặc niệm khẩu quyết kích phát Khôn Vũ chi khí. Khắc tiếp theo, lượng lớn Khôn Vũ chi khí tuôn ra như thác lũ, oanh kích dữ dội vào luồng Càn khí vừa dẫn vào, trong chớp mắt đã đánh tan Càn khí!
Dưới sự xung kích, Càn khí tràn ra ngoài cơ thể, Khôn Vũ chi khí dư thừa cũng theo đó mà thoát ra, luồng khí vô hình oanh tạc vào không trung rồi nhanh chóng tản mác.
Cơ Ngột Ninh ngửi ngửi, liếm khóe môi: “A, ta đã muốn nói từ trước rồi, máu của ngươi thơm thật đấy, lần này còn lẫn cả mùi thịt tươi nữa.” Nói đoạn còn phát ra một tiếng “xì lụp”.
Chử Thanh Ngọc: “…” Lẽ nào thịt của dị tộc đều nằm trong thực đơn của các ngươi hết sao?
Cơ Ngột Ninh vừa ngửi vừa sáp lại gần, Chử Thanh Ngọc giơ tay búng mạnh vào răng hắn. Cơ Ngột Ninh đau đến mức rụt cổ lại.
Chử Thanh Ngọc vung vẩy cánh tay: “Ta đang thiếu vài con đoản đao thuận tay, hay là nhổ sạch răng của ngươi xuống mài giũa một phen, dù không dùng được thì cũng bán được giá hời.”
Đoản đao làm từ răng cốt của Tranh, lại còn là của một Thú tu, Chử Thanh Ngọc không dám tưởng tượng thanh đao ấy nếu đưa vào sàn đấu giá của Linh Tố Giới sẽ hét giá cao đến mức nào. Nghĩ thôi đã thấy xao động rồi!
Cơ Ngột Ninh liền lẹ làng lui ra xa.
Chử Thanh Ngọc liên tục thử nghiệm mấy lần, cuối cùng cũng có thể cân bằng Càn khí và Khôn Vũ chi khí trong người, khiến chúng dung hợp, bắt đầu luyện hóa. Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh cũng ngồi xuống đối diện, dẫn khí nhập thể.
Sau khi ba luồng kim quang thành công trùng điệp lên nhau, một người hai thú đều bắt đầu niệm lên khẩu quyết công pháp kỳ lạ. Trong lòng mặc niệm khẩu quyết kích phát Khôn Vũ chi khí, miệng lại phải niệm khẩu quyết công pháp, còn phải đồng thời dẫn khí, tụ khí, dung hợp… Đây quả thực không phải chuyện dễ dàng.
Một người hai thú thất bại mấy lần mới thành công đồng điệu. Cũng chính trong khoảnh khắc đồng điệu ấy, bọn hắn đồng thời cảm nhận được bản thân dường như bước vào một vùng không gian hư vô phiêu hãnh, nơi đó chỉ có bọn hắn. Cảm giác này tương tự như lúc nhập định, chỉ là lần này có thêm hai người nữa. Kim quang giao hòa, sức mạnh luyện hóa vào cơ thể tăng lên gấp bội.
Chẳng bao lâu sau, Chử Thanh Ngọc đã cảm nhận được lợi ích của việc luyện hóa Càn khí. Càn khí sau khi dung hợp với Khôn Vũ chi khí sẽ trực tiếp chui vào xương thịt hắn, bao phủ từng lớp từng lớp, giống như xây nên những bức tường cao kiên cố trong da thịt vậy.
Chử Thanh Ngọc không khỏi cảm thán: Trách không được Thú tu ở đây ai nấy đều da dày thịt béo, công kích đánh lên người bọn hắn, thương thế nhẹ hơn nhiều so với đánh lên Linh tu. Bởi lẽ phương thức tu luyện của bọn hắn tương đương với việc mặc thêm từng lớp hộ giáp cho thân thể, cảnh giới càng cao, hộ giáp càng nhiều. Những hộ giáp này không giống với lá chắn phòng ngự bằng linh lực, ngay cả khi không thúc động Càn Khôn chi lực cũng có thể hộ thể, tương đương với một loại phòng hộ vĩnh cửu.
Tất nhiên, “nhất lực phá vạn pháp” luôn là chân lý bất biến. Phòng hộ dù kiên cố đến đâu cũng sẽ bị kẻ mạnh đánh vỡ, cho nên cần phải gia cố từng tầng.
Chử Thanh Ngọc nhanh chóng đắm mình trong đó, cũng không nhớ đã qua bao lâu, bỗng nhiên cảm thấy có rất nhiều Linh khí theo Càn khí ồ ạt tràn vào cơ thể. Đã quen với Càn khí tương đối vẩn đục, bỗng nhiên cảm nhận được Linh khí, cảm giác ấy giống như sau khi nuốt chửng mấy đống cát khô, đột ngột được uống một ngụm nước vậy. Đúng là nắng hạn gặp mưa rào, một giọt nước đủ để giãn nở lỗ chân lông toàn thân, khiến người ta sảng khoái vô cùng, như lạc vào cõi tiên!
Lúc này, Chử Thanh Ngọc cảm thấy toàn thân mình đang gào thét điên cuồng: Không cần cát, muốn nước!
Hắn chỉ do dự một thoáng liền luyện hóa những Linh khí đang tràn vào điên cuồng kia, dẫn vào đan điền, hội tụ trên Anh linh. Trong lúc đó, Chử Thanh Ngọc còn nuốt thêm vài viên Cố Anh Đan lục tìm được trong túi Càn Khôn của Phàn Bội Giang. Mấy viên thuốc hạ bụng, ánh sáng kim lam phát ra từ Linh anh trong đan điền đã rực rỡ hơn nhiều. Đáng tiếc chỉ có những viên Cố Anh Đan này là thích hợp với hắn hiện tại, các loại đan dược khác đều chỉ dành cho tu sĩ Kim Đan kỳ.
Chử Thanh Ngọc muốn dùng linh đan trợ giúp tu hành thì còn phải tự mình nghĩ cách. Đó đều là chuyện sau này, hiện tại hắn thực sự không chia tâm trí ra mà nghĩ đến linh đan được, chỉ riêng việc vừa luyện thể vừa để Linh anh hấp thụ linh khí đã đủ bận rộn rồi.
Thời gian tu luyện trôi qua mau, Chử Thanh Ngọc có công pháp trợ giúp nên luyện thể thần tốc, Linh anh lại đồng thời hấp thụ lượng lớn linh khí, luồng linh khí ngày càng đậm đặc thuần hậu không ngừng nuôi dưỡng Nguyên anh, Nguyên anh cuối cùng cũng bắt đầu nảy sinh biến hóa vi diệu. Ánh sáng kim lam đan xen dần mạnh lên, hình thái Nguyên anh cũng ngưng thực hơn, đường nét ngày càng rõ rệt.
Chử Thanh Ngọc như có cảm giác, bèn điên cuồng nạp linh khí, chúng như thủy triều cuộn sóng hội tụ về phía Nguyên anh của hắn. Trong Nguyên anh bỗng nhiên ánh sáng đại thịnh, sau khi tia linh khí cuối cùng bị hấp thụ, ánh hào quang mới dần ổn định lại.
Chử Thanh Ngọc chậm rãi mở mắt, thở ra một hơi, trên mặt hiện lên nét cười. Công phu không phụ lòng người, lần tu luyện này hắn lại có thể nhảy vọt bước vào Nguyên Anh trung hậu kỳ. Trước đó hắn dùng máu hòa tan biết bao nhiêu nhựa cây cũng chỉ khiến Nguyên anh trong cơ thể hơi lóe lên chút ánh sáng nhạt mà thôi.
Ba người cùng tu luyện, thực lực của Chử Thanh Ngọc tăng vọt, sức mạnh cường đại hạo hãn ập đến, Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh ngồi đối diện hắn tự nhiên là những kẻ cảm nhận được đầu tiên. Khi chưa mở mắt, bọn hắn thậm chí cảm thấy mình đã đi đến bên rìa một vực sâu đen kịch khủng khiếp, còn tỏa ra một luồng huyết khí, lung lay sắp đổ. Luồng huyết khí kia còn tỏa ra mùi thơm ngọt nồng đượm, dẫn dụ bọn hắn tiến lại gần.
Thế nhưng bọn hắn không phải dã thú chưa khai hóa linh trí, bọn hắn biết rõ rằng dù vực sâu kia có tỏa ra huyết khí dụ người đến đâu thì cũng là tử địa có thể khiến bọn hắn vạn kiếp bất phục. Thế là bọn hắn vội vàng cắn răng giữ vững thanh tỉnh, mở mắt ra đã thấy Linh tu kia đang ngồi đối diện, một tay chống cằm, mỉm cười nhìn bọn hắn. Luồng sức mạnh hạo hãn cường đại kia chính là phát ra từ trong cơ thể vị Linh tu này.
Cơ Ngột Ninh rùng mình một cái, lùi lại vun vút, giơ tay quệt khóe miệng, xác nhận không có nước miếng chảy ra.
Chử Thanh Ngọc hỏi: “Sao thế? Mơ thấy được ăn món gì ngon à?”
Cơ Ngột Ninh đáp: “Không không không, ha ha ha.”
Chử Thanh Ngọc cụp mắt nhìn về phía ống tay áo của Cơ Ngột Tranh: “Sáng rồi.”
Cơ Ngột Tranh từ trong tay áo lấy ra con Linh Hạch Trùng đang lóe sáng liên hồi: “Là Tần… là người mà ngày đó ta đã nhắc tới.”
Chử Thanh Ngọc nói: “Xem ra bên ngoài đã qua một ngày rồi.”
Hắn đứng dậy, phủi bụi bặm, chỉnh lại vạt áo, nhìn về phía khối cầu đen cách đó không xa. Khối cầu sau khi biến lớn giống như một lối vào hang động đen ngòm, bên trong thấu ra một luồng âm khí âm sâm lạnh lẽo.
Chử Thanh Ngọc nâng một ngọn Chưởng Tâm Hỏa, thong thả bước vào trong. Vừa mới vào, hắn đã cảm nhận được luồng âm khí nồng đậm tuôn đến, quấn quanh người hắn, như muốn xâm nhập đồng hóa kẻ sống dương khí tràn trề này. Chử Thanh Ngọc đã sớm quen với sự âm lãnh này, sải bước đi vào nơi giao giới âm dương, tầm mắt đảo qua liền thấy hai người giống hệt nhau đang ngồi đối diện tu luyện.
Phương Lăng Nhận khi ngưng thể chỉ khiến thân thể thú thái biến lớn chứ không thay đổi tướng mạo nhân hình. Hồn thể và thân thể ngồi đối diện, vì để thoải mái nên đều xõa tóc, nếu chỉ nhìn tướng mạo thì thực sự có chút khó phân biệt. Nếu không phải khí tức tỏa ra từ hồn thể và thân thể có điểm sai biệt, Chử Thanh Ngọc có lẽ thực sự cần phải phân biệt kỹ lưỡng một phen.
Chử Thanh Ngọc tin rằng sự xuất hiện của mình Phương Lăng Nhận chắc chắn đã cảm nhận được, bèn sải bước đi tới bên cạnh y, chọc chọc vào thân thể y, lại nặn nặn hồn thể y. Sau đó nảy ra ý hay, hắn lách vào giữa thân thể và hồn thể đang ngồi đối diện của Phương Lăng Nhận, sải cánh tay dài ôm cả vào lòng.
Động tác của hắn rất nhẹ, không đến mức làm phiền Phương Lăng Nhận tu hành. Thế nhưng, ngay khi khóe miệng hắn vừa nhếch lên, liền thấy đôi mắt của hồn thể Phương Lăng Nhận đã mở ra, đang u uất nhìn chằm chằm vào hắn.
Chử Thanh Ngọc: “…” Đờ người.
Ánh mắt Phương Lăng Nhận dừng lại trên cánh tay Chử Thanh Ngọc đang đặt ngang eo thân thể mình, rồi chuyển sang đôi mắt hắn, khẽ nheo lại. Chử Thanh Ngọc cảm thấy cánh tay bên kia như bị ong châm, lặng lẽ rụt lại.
Khắc sau, thân thể vốn đang nhắm nghiền hai mắt của Phương Lăng Nhận tức khắc bùng lên mấy cụm quỷ hỏa, rồi bị những quỷ hỏa đó dời đi tận nơi xa.
Chử Thanh Ngọc: “…” Oa, chua quá đi mất!
—