← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 435: Thần Cung Mở Ra

23 min read 29.08.2026

 

Sáng sớm ngày thứ hai, Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc đã kịp thời tới bờ biển. Hải đại thiếu và Giang Như Chiêu cũng vừa đến nơi.

Hải đại thiếu không chỉ đi một mình mà còn mang theo không ít trợ thủ, phất tay một cái, phía sau liền có một hàng mười mấy người tiến lên.

Hắn chỉ vào đám thuộc hạ của mình, đắc ý nói: “Những người này đều sẽ vào Hải Thần cung giúp ta hái Hải Băng Lăng hoa, đến lúc đó tất cả đều là của Giang sư muội.”

Phong Minh phì cười: “Do chính tay ngươi hái tặng cho Giang đạo hữu, chẳng phải càng có thành ý hơn sao?”

Hải đại thiếu ưỡn ngực, không dám nhìn vào mắt Giang sư muội: “Đó là đương nhiên, ta cũng sẽ tự mình hái.”

Chẳng qua hắn lo lắng bản thân có khả năng không hái được, hoặc hái được Hải Băng Lăng hoa có năm tuổi quá ngắn, cho nên mới chuẩn bị thêm vài đường lui mà thôi.

Phong Minh nhìn không nổi cái bộ dạng này của hắn, bèn quay sang hỏi Giang Như Chiêu ở bên cạnh: “Giang đạo hữu cũng vào Hải Thần cung sao?”

Giang Như Chiêu mỉm cười nói: “Đúng vậy, ta cũng vào trong, muốn xem thử nơi Hải Băng Lăng hoa sinh trưởng trông thế nào.”

Không bao lâu sau, trên bờ biển và cả giữa không trung đã chật ních người. Xem ra việc Hải Thần cung mở ra đã thu hút toàn bộ tu giả đủ tuổi ở phụ cận tới đây.

Trong đó nam nữ tu giả đều có. Nam tu giả thì muốn mượn Hải Băng Lăng hoa để theo đuổi người trong lòng, cũng có nữ tu giả gạt phắt nam tu giả sang một bên — việc hái Hải Băng Lăng hoa thì liên quan gì tới đại nam tử các ngươi, nữ nhân chúng ta không tự hái được hay sao?

Trong đó đương nhiên cũng có song nhi, có điều số lượng song nhi nếu đặt vào trong đám đông nam nữ kia thì lại vô cùng mờ nhạt.

Đột nhiên phía trước có tiếng xôn xao, Phong Minh nghe thấy tiếng reo hò của không ít người, hóa ra là vị đứng đầu Anh Tài bảng — Tưởng Tu Tề cũng đã tới.

Phong Minh nhìn về hướng đang náo động, quả nhiên thấy Tưởng Tu Tề đang ngự không bay đến với phong độ nhẹ nhàng, đồng hành bên cạnh hắn chính là hai người Kỷ Dương Hoằng và Tiêu Kính Hằng.

Trách không được động tĩnh lại lớn và tiếng reo hò phấn khích lại nhiều như thế, hóa ra là ba vị nhân vật phong vân trên Anh Tài bảng cùng xuất hiện.

Phong Minh còn nghe thấy người bên cạnh suy đoán, ba người này khẳng định cũng muốn vào Hải Thần cung hái Hải Băng Lăng hoa, rất có thể bọn họ đều đã có người trong mộng. Lần này có thể chờ xem sau khi bước ra từ Hải Thần cung, bọn họ sẽ đem hoa tặng cho ai.

Đám người ở đằng xa thậm chí còn bắt tay cá cược xem người trong lòng của ba vị này là vị cô nương nào, người được bàn tán nhiều nhất đa phần là bốn vị tiên tử ngày hôm qua.

Hiện tại trong khắp Bích Hải thành, bốn vị nữ tử phong quang nhất chẳng phải chính là bốn người ngày hôm qua sao, đã thu hút biết bao ánh nhìn của nam tu.

Hải đại thiếu nhìn thấy cảnh này thì không được vui cho lắm, rất muốn châm chọc vài câu. Nhưng nghĩ đến đại sự ngày hôm nay, hắn cũng không thể tụt lại phía sau người khác, thế nên không hé răng nửa lời, chỉ chờ đợi Hải Thần cung mở ra.

Tưởng Tu Tề khá hứng thú nhìn đám người đang tụ tập phấn khích nơi này. Hắn vốn không phải người Bích Hải thành, đây là lần đầu tiên được hảo hữu kéo tới đây tham quan Hải Thần tiết, giờ phút này đích thân trải nghiệm, cũng bị bầu không khí ở chỗ này lây nhiễm đôi chút.

Kỷ Dương Hoằng trêu chọc: “Tưởng huynh có người thương chưa? Nếu có thì hôm nay tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội đâu, phải biết rằng mỗi dịp Hải Thần tiết đều tác hợp cho không ít đôi hữu tình nhân đấy.”

Tưởng Tu Tề cũng đáp lễ trêu chọc lại: “Xem ra Kỷ huynh đã có chuẩn bị mà đến rồi, xem chừng không lâu nữa tại hạ có thể được uống một ly rượu mừng của Kỷ huynh rồi. Tiêu huynh có thể tiết lộ chút nội tình trước không?”

Tiêu Kính Hằng ha ha đại tiếu, xua tay nói: “Ta làm sao biết được, nói trước nhé, ta vào Hải Thần cung chơi là chính, Hải Băng Lăng hoa nếu có hái thì cũng là mang về tặng cho các tỷ muội trong tộc mà thôi.”

Khóe miệng Kỷ Dương Hoằng giật giật, nói: “Ta cũng là tặng cho tỷ muội Kỷ gia.”

Tưởng Tu Tề cười nói: “Ta cũng vậy.”

Đến lượt Tiêu Kính Hằng trêu chọc hai người này: “Vậy hôm nay chẳng phải có rất nhiều cô nương phải thất vọng sao? Danh tiếng của hai người các ngươi trên Anh Tài bảng là thịnh nhất đấy, nghe tiếng hét chói tai của các nữ tu giả bốn phía là đủ hiểu rồi.”

Tưởng Tu Tề bất đắc dĩ cười, ánh mắt vô tình quét qua, khựng lại một chút ở một vị trí nọ. Hắn lại nhìn thấy hai vị bằng hữu của Hải đại thiếu ở trà lâu ngày hôm đó rồi. Hôm nay Hải đại thiếu vậy mà cũng ở cùng một chỗ với bọn họ, có thể thấy tình cảm thật sự không tệ.

Trong sự mong đợi của một đám tu giả, nhóm người đứng đầu bốn phương do Hải thành chủ dẫn đầu đều đã có mặt. Họ đứng trên không trung, trong tay mỗi người cầm một viên hải châu to bằng quả bóng bàn, không ngừng truyền nguyên lực vào trong hải châu.

Không lâu sau, bốn viên hải châu đồng thời chiếu xuống phía dưới một luồng sáng, luồng sáng tập trung vào một điểm. Nước biển bên dưới dần dần cuộn trào mãnh liệt, dường như có thứ gì đó đang bị luồng sáng kéo ra từ đáy biển, hoặc giả là từ một tầng không gian khác.

Cuối cùng, luồng sáng nén lại thành một cánh cổng ánh sáng, giọng nói của Hải thành chủ cũng truyền rõ ràng tới từng ngõ ngách: “Hải Thần cung mở ra, tu giả chưa đầy năm mươi tuổi đều có thể tiến vào, sau ba canh giờ sẽ tự động truyền tống các vị ra ngoài.”

“Đi thôi!”

Giọng nói vừa dứt, các tu giả đang chờ đợi ở đây liền đồng loạt bay vọt ra, sau đó giống như thả sủi dảo vào nồi mà rơi vào trong quang môn trên mặt biển phía dưới, chớp mắt đã biến mất, người đã tiến vào trong Hải Thần cung.

Từ bên ngoài hoàn toàn không thể nhìn thấy dáng vẻ của Hải Thần cung, ngay cả một góc cũng không thấy.

Đứng xem náo nhiệt ở bên ngoài một lát cũng chẳng nhìn ra được gì, Hải đại thiếu ở bên cạnh đã thông thả không nổi nữa, vội vàng kéo Giang sư muội và một đám thuộc hạ, vội vã vọt thẳng về phía quang môn.

Vạn nhất chậm một bước, đoá Hải Băng Lăng hoa tốt nhất bị nam nhân khác cướp mất thì biết làm sao.

Phong Minh nhìn bóng dáng cả nhóm bọn họ biến mất trong quang môn, bật cười chê bai: “Xem hắn gấp gáp chưa kìa, người ta chưa theo đuổi được ý trung nhân mới cuống cuồng lên, hắn đều đã đính hôn rồi mà còn vội vã như vậy.”

Bạch Kiều Mặc đưa tay ra mời: “Minh đệ, chúng ta cũng vào thôi.”

“Được chứ.” Phong Minh đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, hai người cười nắm tay nhau bay về phía quang môn.

Tưởng Tu Tề nhìn hai người một cái, ôm quyền với Kỷ Dương Hoằng và Tiêu Kính Hằng, rồi cũng cùng hảo hữu bay về phía Hải Thần cung.

Kỷ Dương Hoằng cảnh giác nhìn Tiêu Kính Hằng: “Ngươi xác định muốn đi theo ta sao?”

Tiêu Kính Hằng liếc xéo hắn: “Con mắt nào của ngươi thấy ta đi theo ngươi hả?”

“Ngại quá, cả hai con mắt đều thấy.”

“Thật sự nên để cho những nữ nhân kia nhìn thấy bộ mặt thật của ngươi.”

Kỷ Dương Hoằng vỗ vỗ vai hắn nói: “Ngươi có đố kỵ đến mấy cũng vô dụng thôi, ta chính là được hoan nghênh hơn Tiêu Kính Hằng ngươi. Không nói nữa, ngươi thích đi theo thì cứ đi.”

Hắn nói xong liền bay về phía trước, Tiêu Kính Hằng quả nhiên bám theo, hai người vừa đấu khẩu vừa bay vào trong quang môn.

Sau khi mở ra Hải Thần cung, bốn người Hải thành chủ liền đứng trên không trung quan sát tình hình phía dưới.

Hậu bối của cả bốn phương bọn họ đều đã tiến vào Hải Thần cung, bao gồm cả vị đại tiểu thư Công Dương Hy của Phượng Vũ đảo.

Nàng ta có thể không thèm những đóa Hải Băng Lăng hoa do đám nam nhân thối khác hái được, nàng muốn chẳng lẽ không thể tự mình đi hái sao? Cho nên cũng dẫn theo vài người lao thẳng vào trong Hải Thần cung.

Ánh mắt Công Dương đảo chủ tràn ngập vẻ cưng chiều, nhưng miệng lại nói: “Đứa nhỏ này, không biết tính khí giống ai nữa, cha mẹ nó đều không phải như vậy.”

Ba người Hải thành chủ ngoài miệng phụ họa, nhưng trong lòng lại nghĩ, giống ai ư? Chẳng phải là giống nhất vị tổ phụ là ngươi sao, tính tình này cũng là do Công Dương đảo chủ chiều hư mà ra.

Hải thành chủ cười nói: “Chỉ là không biết lần này có vị tu giả nào có thể đạt được đại cơ duyên trong Hải Thần cung hay không.”

Công Dương đảo chủ liền hăng hái hẳn lên: “Hy nhi nhà ta từ trước đến nay vận khí cực kỳ tốt, ngay cả Phượng điểu cũng đã nhận nó làm chủ, ta thấy Hy nhi rất có hy vọng.”

Ba người khác vô cùng muốn trợn trắng mắt, trong mắt Công Dương đảo chủ thì tôn nữ bảo bối của hắn không có một chỗ nào là không tốt, cũng chẳng có tu giả nào có thể ưu tú bằng tôn nữ của hắn.

Trưởng lão Linh Tiêu tông cười nói: “Vậy chúng ta hãy mỏi mắt mong chờ xem sao, ba canh giờ sẽ trôi qua rất nhanh thôi.”

Mộc trưởng lão tiếc nuối nói: “Đáng tiếc cho đến nay vẫn chưa có ai có thể phá giải được bí mật của Hải Thần cung, đây thực sự là một tòa cung điện thần kỳ.”

Ngay cả tu giả ở Đại Thế Giới cũng từng hiếu kỳ về Hải Thần cung, cũng từng phái thiên tài trẻ tuổi tiến vào bên trong, tuy nhiên ngoại trừ mang về vài đóa Hải Băng Lăng hoa thì chẳng có thu hoạch nào khác, giống như nơi đó chỉ là một nơi dùng để nuôi dưỡng Hải Băng Lăng hoa mà thôi.

Hải thành chủ nói: “Có lẽ có liên quan tới thời thượng cổ chăng, các ngươi xem linh vật dùng để mở ra Hải Thần cung của chúng ta, chẳng phải chính là một loại hải châu vô cùng hiếm gặp hay sao, có lẽ nó có liên quan đến một chủng tộc nào đó trong đại dương thời thượng cổ, chứ không phải do nhân loại tu giả chúng ta lưu lại.”

Trưởng lão Linh Tiêu tông gật đầu phụ họa: “Ta cũng nghĩ như vậy.”

Thương Hải cảnh của Thương Huyền đại lục vô cùng rộng lớn, bên trong sinh sống vô số hải thú, có người gọi chúng là Hải tộc.

Mặc dù trên một số đảo lớn có không ít nhân loại tu giả sinh sống, nhưng kẻ thực sự có thể hoành hành trong vùng biển này vẫn thuộc về những Hải tộc lớn mạnh kia.

Băng qua quang môn, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền tiến vào một thế giới băng tinh khác. Những tu giả lần đầu tiên tiến vào Hải Thần cung khi nhìn thấy cảnh sắc như vậy đều bị thu hút.

Bởi vì mọi người đều vì hái Hải Băng Lăng hoa mà đến, cho nên giữa đôi bên không có xung đột gì lớn, sau khi mang theo chút phòng bị thì ai nấy đều bắt đầu thưởng ngoạn cảnh sắc của Hải Thần cung này.

Phong Minh lấy lưu ảnh thạch ra, chụp lại bốn phía một lượt rồi nói: “Nơi này thực sự là nằm ở một không gian khác đúng không, không thể nào ngay dưới tầng nước biển trước đó được. Hơn nữa lại gọi là Hải Thần cung, lẽ nào thật sự là cung điện nơi Hải Thần từng ở?”

Hải Thần tiết có lẽ cũng vì Hải Thần cung này mà có.

Bạch Kiều Mặc phụ họa: “Nên là nằm ở một tầng không gian khác. Tuy nói Hải tộc trong Thương Hải cảnh hiện nay vô cùng lớn mạnh, nhưng nghe đồn Hải tộc nơi này từng càng thêm thịnh vượng, nhân loại tu giả ngược lại phải thoái lui một cõi. Có lẽ tòa Hải Thần cung này chính là do một vị đại năng Hải tộc cường đại nào đó thời xưa lưu lại.”

Phong Minh nói: “Dám tự xưng là Hải Thần, có thể thấy chủng tộc này tự đại đến mức nào rồi. Đi thôi, chúng ta đi bốn phía xem thử.”

Đối với bọn họ mà nói, Hải Băng Lăng hoa chỉ là thứ yếu, cả hai đều có hứng thú lớn với tòa Hải Thần cung này, muốn biết tòa cung điện này rốt cuộc từ đâu mà có.

Thực ra mỗi lần Hải Thần cung mở ra, số tu giả ôm cùng mục đích giống họ không hề ít, ví dụ như bọn người Tưởng Tu Tề lần này cũng đều như vậy.

Hải Băng Lăng hoa sinh trưởng trên mấy ngọn băng phong, không ít tu giả đều lao tới tranh nhau hái đóa hoa này.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì thong thả bay ở phía sau, giữa đường gặp phải kiến trúc điêu khắc bằng băng thì còn tiến vào dạo một vòng.

Đáng tiếc bên trong trống rỗng, chẳng để lại một chút manh mối nào.

Mặc dù là một thế giới băng tinh, nhưng màu sắc nơi này không hề đơn điệu, bởi vì thế giới băng tinh còn phản chiếu ra những sắc màu rực rỡ, khiến người ta nhìn đến say đắm.

Tuy rằng hai người luôn cẩn thận đề phòng, nhưng đi suốt một quãng đường thực sự không phát hiện ra bất kỳ nguy hiểm nào. Nơi này ngoại trừ Hải Băng Lăng hoa được nuôi dưỡng ra thì dường như không tồn tại bất kỳ sinh linh hay trùng thảo nào khác.

Hai người bay một vòng lớn, cuối cùng dừng lại trước một tòa kiến trúc băng cung lớn nhất tìm được.

Khi bọn họ tới nơi, ở đây đã có người, trong đó có người chiến thắng trận đấu đài ngày đó — đệ nhất nhân trên Anh Tài bảng Tưởng Tu Tề.

Lúc họ đến, Tưởng Tu Tề đang đứng ngoài băng cung ngắm nhìn ba chữ lớn ở phía trên, nhận ra động tĩnh phía sau, hắn quay người nhìn sang.

Nhìn thấy hai vị này, Tưởng Tu Tề mỉm cười chắp tay nói: “Bạch đạo hữu, Phong đạo hữu, tại hạ Tưởng Tu Tề.”

Bạch Kiều Mặc: “Bái kiến Tưởng đạo hữu.”

Phong Minh: “Ngươi nhận ra chúng ta?”

Tưởng Tu Tề khẽ mỉm cười: “Đại danh hai vị bằng hữu mới của Hải đại thiếu, người đến Bích Hải thành có ai mà không biết.”

Phong Minh hiểu ra nói: “Hóa ra là hưởng sái chút hào quang của Hải đại thiếu nha, so với Tưởng đạo hữu thì kém xa.”

Tưởng Tu Tề nghẹn lời, tuy Phong Minh nói lời thật lòng, nhưng lời này thật sự không dễ để người ta tiếp lời.

Cũng may Phong Minh chỉ tùy miệng cảm thán một câu, liền chỉ vào ba chữ phía trên băng cung nói: “Mặc dù ta chưa từng thấy loại phông chữ này, nhưng lại tự dưng biết được ba chữ này có ý nghĩa gì.”

Tưởng Tu Tề gật đầu: “Đúng vậy, đây chính là Hải Thần cung, cái tên Hải Thần cung cũng từ đây mà ra.”