← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 34: Nhất phẩm luyện dược sư

15 min read 28.08.2026

Khi tới hậu điện, Dương phó điện chủ lại có thêm vài phần lòng tin đối với Phong Minh. Không đợi Phong Minh mở miệng, ông đã đọc ra tên ba loại đan dược mà hắn cần luyện chế, rồi dặn dò trợ thủ bên cạnh: “Hồi Xuân Đan, Sơ Cấp Thối Thể Đan, Thú Huyết Đan, mỗi loại lấy ba phần nguyên liệu mang qua đây.”

Khứu giác của ông đặc biệt linh mẫn, khi ở riêng một chỗ, ông đã ngửi thấy mùi dược hương của Hồi Xuân Đan trên người Phong Minh là đậm đặc nhất, có thể thấy gần đây hắn luyện chế loại đan dược này không ít, sau đó lại dựa trên cơ sở này mà phân biệt ra dược hương của hai loại đan dược còn lại.

Phong Minh giơ ngón tay cái lên, bội phục nói: “Dương phó điện chủ thật lợi hại, cái gì cũng không giấu được chiếc mũi linh mẫn của ngài.”

Dương phó điện chủ được tâng bốc thì rất vui vẻ: “Phong thiếu cũng rất cừ, Dương mỗ cũng không ngờ Phong thiếu lại có thể trở thành luyện dược sư nhập phẩm trong thời gian ngắn như thế, Khánh Vân thành Dược điện phân điện của ta lại sắp sửa gia tăng thêm một vị luyện dược sư rồi.”

Phong Minh cũng không khiêm tốn: “Đó là điều tất nhiên.”

Dương phó điện chủ lại bật cười thành tiếng, vị Phong gia Song nhi này thật sự rất thú vị, hơn nữa ông có thể ngửi thấy mùi dược hương trên người Phong Minh rất thuần khiết, chuyện này chỉ có một khả năng, đó chính là phẩm tướng đan dược mà Phong Minh luyện chế ra không hề tệ, do đó ông rất có lòng tin vào buổi khảo hạch lần này của hắn.

Trợ thủ mang nguyên liệu tới, gã không có chiếc mũi linh mẫn như phó điện chủ, nên cũng giống như đám người bên ngoài, cho rằng Phong Minh quá mức không biết tự lượng sức mình. Gã coi Dược điện là nơi nào, muốn tới thì tới chắc? Cũng chỉ có phó điện chủ tính tình tốt, mới bằng lòng ở đây lãng phí thời gian với hắn.

Suy nghĩ của trợ thủ không ảnh hưởng đến Phong Minh một mảy may, hắn lập tức lấy ra đan lô của mình, ngồi xuống khai lô luyện đan, động tác vô cùng thuần thục.

Đúng như Bạch Kiều Mặc đã nghĩ, chuyện duy nhất Phong Minh cần phải để tâm chính là kìm hãm đan thuật của mình lại một chút, không cần đến mức cực phẩm vô hạ đan, chỉ cần luyện ra đan dược có phẩm tướng trung phẩm là được.

Thế là Phong Minh bắt đầu màn biểu diễn của mình, diễn biến tiếp theo khiến cho tên trợ thủ đang đứng lại đó phải rớt cả cằm.

Ba loại đan dược, Phong Minh đều không lãng phí một chút nguyên liệu nào, tất cả đều thành công ngay từ lò đầu tiên, hết thảy đều là mãn đan, hơn nữa còn đều là đan dược có phẩm tướng trung phẩm.

Đừng nói là trợ thủ không dám tin vào mắt mình, ngay cả Dương phó điện chủ cũng kinh hỉ tới cực điểm. Ông đoán được buổi khảo hạch này không làm khó được Phong Minh, nhưng cũng không ngờ kết quả lại tốt đến mức này, mãn đan, phẩm tướng trung phẩm, điều này nói lên cái gì? Nói lên việc khống chế hồn lực của Phong Minh vô cùng chuẩn xác.

Chỉ mất nửa canh giờ, ba người tiến vào hậu điện đã đi ra. Những người đợi ở đại điện không một ai rời đi, lại thêm những kẻ nghe được tin tức sau đó kéo tới, làm cho cái đại điện rộng rãi suýt chút nữa bị chen chúc đến chật ních.

Vừa thấy ba người Phong Minh lộ diện, vô số cặp mắt “xoẹt xoẹt” nhìn qua, liền thấy Phong Minh thần thái rạng rỡ, không hề có nửa điểm u ám, chán nản của kẻ luyện đan thất bại, thi trượt phẩm cấp.

Hai người còn lại, Dương phó điện chủ vẻ mặt tràn đầy vui mừng, còn tên trợ thủ của ông thì hai mắt đờ đẫn, đi đứng hững hờ như một bóng ma.

Dương phó điện chủ đích thân trao cho Phong Minh chứng nhận tư cách nhất phẩm luyện dược sư, huy chương cùng với bào phục luyện dược sư đặc chế của Dược điện. Trước mặt tất cả những kẻ tới xem kịch, ông cao giọng nói: “Chúc mừng Phong thiếu trở thành nhất phẩm luyện dược sư. Sau này Phong thiếu có chỗ nào không hiểu về luyện dược, có thể tới Dược điện tìm Dương mỗ hỏi han.”

Phong Minh khách khí đáp lại: “Đa tạ Dương phó điện chủ, Phong Minh sau này chắc chắn sẽ tới làm phiền phó điện chủ nhiều.”

“Ha ha, ta chờ ngươi.” Sau đó ông quay sang nói với đám người trong đại điện, “Các vị giải tán cả đi thôi, Dược điện không có náo nhiệt gì để xem đâu.”

Có người rốt cuộc cũng to gan lên tiếng hỏi: “Dương phó điện chủ, Phong thiếu thực sự đã trở thành luyện dược sư nhập phẩm rồi sao?”

Dương phó điện chủ chính danh cho Phong Minh: “Thiên phú của Phong thiếu về luyện dược vô cùng xuất sắc, ba lò đan dược không chỉ tất cả đều là mãn đan, mà lại còn là phẩm tướng trung phẩm.”

Dương phó điện chủ nói xong liền quay người rời đi. Ông đi rồi, nhưng trong đại điện lại lập tức nổ tung, kết quả này quá mức ngoài dự liệu của mọi người.

Thịnh Đạc thì vui mừng khôn xiết, cứ vây quanh Phong Minh mà nhảy nhót hoan hô, Bạch Kiều Mặc thì mang theo nụ cười nhìn sang. Kết quả này nằm trong dự liệu của hắn, vừa không làm lộ ra trình độ luyện dược chân thật, lại vừa khống chế ở một tầng thứ tương đối cao, khiến người ta không thể coi thường hắn được.

Bạch Kiều Mặc bước lên phía trước nói: “Chúc mừng Minh đệ trở thành luyện dược sư nhập phẩm.”

Phong Minh hì hì cười một tiếng: “Cùng vui cùng vui, sau này ta chắc chắn sẽ không để Bạch đại ca ngươi thiếu đan dược đâu, đan dược của ngươi cứ để ta bao thầu hết.”

“Còn có ta nữa, còn có ta nữa.” Thịnh Đạc nhao nhao kêu lên.

“Được rồi, cũng không thiếu phần ngươi đâu, đi thôi, nơi này ồn ào quá.”

Phong Minh muốn đi, mọi người liền vô thức tách ra một lối đi cho ba người bọn họ rời khỏi. Đích thân Dương phó điện chủ đã chứng thực, không còn ai hoài nghi trình độ luyện dược của Phong Minh nữa, mặc dù hết thảy chuyện này nghe vào tai vẫn có cảm giác khó tin đến vậy.

Kể từ ngày hôm nay, Phong Minh – vị phế tài Song nhi của Phong gia, đã biến thành một kỳ tài luyện dược rồi.

Chẳng qua mới thức tỉnh hồn lực được một tháng mà đã trở thành luyện dược sư đăng đường nhập thất.

So sánh với hắn, kẻ phải tốn tới bảy tám năm thời gian mới trở thành nhất phẩm luyện dược sư như Bạch Kiều Vũ, quả thực chính là một đứa ngu tài.

Ngày hôm nay định sẵn là một ngày không hề bình lặng. Tin tức từ Dược điện với tốc độ bay nhanh chóng lan truyền khắp Khánh Vân thành, dấy lên từng trận xôn xao, náo động.

Đoạn thành chủ nhận được tin tức đầu tiên, cũng có chút kinh ngạc: “Tiểu Song nhi này thật sự thông qua khảo hạch, trở thành nhất phẩm luyện dược sư rồi sao?”

Thuộc hạ phụ trách chú ý động tĩnh của Dược điện cũng như đang nằm mơ, lặp lại lời của Dương phó điện chủ: “Đúng vậy ạ, mãn đan, tất cả đều là đan dược có phẩm tướng trung phẩm.”

Đoạn thành chủ “hít” một hơi khí lạnh: “Đây quả thực là kỳ tài luyện dược, hóa ra điểm thiên phú của Song nhi Phong gia lại nằm ở trên phương diện này.”

Chưởng quỹ của Phong Vũ Lâu khi nhận được tin tức, suýt chút nữa đã giật đứt vài cọng râu của mình.

Được rồi, cho dù hắn có đánh giá cao Phong Minh đi chăng nữa, thì kết quả này vẫn vượt xa dự liệu của hắn, chứ đừng nói đến những người khác. Nhìn xem hiện tại bên trong Phong Vũ Lâu chẳng khác nào một cái nồi nước đã sôi sùng sục.

Một mặt họ không dám tin, nhưng mặt khác lại không muốn chất vấn Dương phó điện chủ, bởi vì sẽ không có ai nghĩ rằng Phong gia có thể mua chuộc được Dương phó điện chủ để giúp Phong Minh làm giả.

Đinh Chính Trạch của Đinh gia, sau vài lần xác nhận kết quả, liền hối hận vì trước kia công phu bỏ ra trên người Phong Minh vẫn còn quá ít. Nếu như có thể đi trước một bước định xuống hôn sự với Phong Minh, thì lúc này biết bao nhiêu người sẽ phải bội phục con mắt tinh đời của Đinh gia cơ chứ.

Tô Văn Phàm sau khi mất mặt một vồ lớn ở Phong Vũ Lâu, liền mang theo một bụng hận ý trở về nơi ở của mình. Bên cạnh hắn không có người hầu hạ, chẳng có ai đưa tin cho hắn, nên tạm thời vẫn chưa biết tin tức bên ngoài.

Các đệ tử Bạch gia mặc dù cũng không tin kết quả như vậy, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ sẽ không đem tin tức này truyền tới tai Bạch Kiều Vũ. Chuyện xung đột giữa Phong Minh và Bạch Kiều Vũ ở Phong Vũ Lâu bọn họ đã sớm biết, hận không thể được xem trò hay của Bạch Kiều Vũ.

Phản ứng đầu tiên của Bạch Kiều Vũ khi nghe thấy chuyện này giống như bị sét đánh ngang tai, ngay sau đó liền la hét lên: “Không thể nào! Giả, tất cả đều là giả! Tên phế tài kia sao có thể trở thành luyện dược sư nhập phẩm được, hắn nhất định đã dùng thủ đoạn gì đó, đi đường tà môn ngoại đạo rồi!”

“Vũ muội muội, là đích thân Dương phó điện chủ khảo hạch cho Phong thiếu mà, Vũ muội muội là đang nói Dương phó điện chủ giúp Phong thiếu gian lận sao?”

Tội danh chất vấn vị phó điện chủ đường đường chính chính này cũng không hề nhỏ. Bạch Kiều Vũ rùng mình một cái, tức giận nói: “Ai bảo ta chất vấn Dương phó điện chủ chứ? Thủ đoạn gian lận có rất nhiều, biết đâu tên phế tài kia dùng phương pháp gì đó che mắt được Dương phó điện chủ thì sao.”