Chương 430: Tựa Tình Địch
Phong Minh nháy mắt với Bạch Kiều Mặc, lộ ra vẻ mặt hắn rất muốn nghe bát quái.
Bạch Kiều Mặc cười xoa xoa đầu hắn, hắn bởi vì vị Lạc Nguyên Hạ của Bách Hoa Cốc phía dưới kia mà thực sự nhớ ra chút chuyện.
Hắn liếc nhìn Hải đại thiếu một cái, nói: “Bách Hoa Cốc dường như có mối quan hệ khá tốt với phụ thân của Phong thiếu.”
Tốt đến mức độ nào, tốt đến mức so với mối quan hệ giữa Phủ Thành Chủ và Thiên Âm Tông hiện tại còn muốn thân cận hơn, bởi vì sau này đối tượng thành thân của Hải Triệu Phong chính là vị Lạc tiên tử phía dưới kia.
Để thỏa mãn tâm tư hóng bát quái của Phong Minh, Bạch Kiều Mặc đặc biệt dùng hồn lực truyền âm cho hắn: “Sau này đối tượng thành thân của Hải Triệu Phong chính là vị Lạc tiên tử đó, phụ thân hắn cùng Lạc cốc chủ của Bách Hoa Cốc quan hệ cũng vô cùng thân cận.”
Hai mắt Phong Minh sáng rực, truyền âm đáp lại: “Nói vậy chuyện tính kế Hải thành chủ, còn có một phần lực của Bách Hoa Cốc góp vào sao?”
Bạch Kiều Mặc hồi âm: “Chuyện này thì không rõ, phải xem Hải thành chủ hiện tại đã tra được những gì, có tra được tới đầu Bách Hoa Cốc hay không. Bất quá lần này Hải thành chủ đã có phòng bị, cha con Hải Triệu Phong muốn tính kế thành công một lần nữa thì quá khó khăn rồi.”
Kiếp trước hắn không rõ lắm, nhưng kiếp này hắn phát hiện, phụ thân của Hải Triệu Phong, cũng chính là Hải thành chủ đời sau, tu vi thực lực căn bản không tốt bằng vị Hải thành chủ hiện tại.
Cho nên vị trí thành chủ này, tuyệt đối không phải do hắn bằng vào thực lực, quang minh chính đại chiến thắng phụ thân của Hải Triệu Lăng mà có được.
Cho dù có mượn tay Hải Triệu Lăng để ám toán Hải thành chủ thì cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy, cho nên thứ khiến Hải thành chủ trúng chiêu tuyệt đối không phải vật tầm thường.
Phụ thân của Hải Triệu Phong làm sao mà có được thứ đó, phía sau là ai đã trợ giúp hắn.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngay trước mặt Hải đại thiếu và Giang Như Chiêu mà cứ dùng truyền âm nói lời thì thầm với nhau, cũng không sợ bị hai người này phát giác.
Hải đại thiếu đang trầm ngâm vào những lời Bạch Kiều Mặc vừa nói, hắn nhíu chặt lông mày nhìn xuống phía dưới một cái, nói: “Trách không được ta ghét cái ả đàn bà này, hóa ra là bọn họ với cha con Hải Triệu Phong cấu kết một giuộc với nhau.”
Cái logic này, Phong Minh biểu thị khâm phục.
Bất quá Phong Minh càng cảm thấy, trong lòng trong mắt Hải đại thiếu chỉ có một mình Giang sư muội của hắn, những người đàn bà khác trong mắt hắn ước chừng đều chẳng khác gì gà đất chó sành.
Lúc này, có mấy tu giả cùng nhau bay về phía phi chu của bọn hắn, sau đó đứng ở giữa không trung bên cạnh phi chu, hướng Hải đại thiếu và Giang Như Chiêu trên phi chu chắp tay một cái.
Trong đó có một vị soái ca kiếm mi tinh mục nói: “Hải đại thiếu, Giang đạo hữu, lại gặp mặt rồi. Nghe nói hai vị cách đây không lâu đã đính hôn, nhận được tin tức đã muộn, không thể thân hành tới chúc mừng hai vị.”
Hải đại thiếu dùng lỗ mũi hừ khí nói: “Kỷ Dương Hoành, ngươi người này trước nay đều hư ngụy như vậy, thật tâm muốn chúc mừng ta và Giang sư muội thì hạ lễ đâu?”
Sau đó Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền nhìn thấy vị soái ca gọi là Kỷ Dương Hoành này, biểu tình khựng lại một chút.
Thật sự là không ngờ tới nga, Hải đại thiếu tinh quái này cư nhiên cũng có lúc khiến người khác phải chịu nghẹn.
Kỷ Dương Hoành, cái tên này có chút quen tai nha, kế tiếp hắn liền nghe thấy tiếng của Bạch đại ca vang lên: “Kỷ Dương Hoành, Thương Nam Cảnh Anh Tài Bảng xếp hạng thứ mười, công tử của Kỷ gia – một thiên niên thế gia.”
Kỷ Dương Hoành kia lại một lần nữa sửng sốt, lúc này mới phóng tầm mắt lên người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, lộ ra vẻ nghi hoặc: “Các hạ nhận ra ta?”
Kỳ thực Phong Minh biết, vừa rồi lời giới thiệu này của Bạch đại ca là nói cho hắn nghe.
Vừa vặn hắn thấy cái tên này có chút quen tai thì Bạch đại ca liền giải thích, hắn cũng nhớ ra là mình từng nhìn thấy trên Bách Hiểu Bảng.
Anh Tài Bảng là một bảng đơn khá đặc thù, chỉ có tu giả dưới năm mươi tuổi mới có thể lên bảng, hơn nữa không luận tu vi.
Nói cách khác bảng đơn này nhìn vào chính là các vị thiên tài, các tu giả trẻ tuổi cũng lấy việc có thể bước lên Anh Tài Bảng làm vinh dự.
Phong Minh đánh giá vị trí thứ mười của Anh Tài Bảng này một chút, phát hiện tu vi của hắn ở Khai Hồn Cảnh hậu kỳ, còn ở trên cả Bạch đại ca của hắn, không thể không nói người có thể lên Anh Tài Bảng không có kẻ nào là yếu nhược cả.
Bạch Kiều Mặc lắc đầu, người nhận ra là hắn của kiếp trước, bất quá giao thiệp cũng không nhiều mà thôi, hắn nói: “Cửu ngưỡng đại danh Kỷ công tử, có thể tại nơi này gặp được Kỷ công tử, thậm hạnh. Tại hạ vô danh tiểu tốt Bạch Kiều Mặc.”
Kỷ Dương Hoành cũng nhớ ra thông tin về hai người bạn bên cạnh Hải đại thiếu, hiện tại tinh tế phát hiện tu vi hai người không thấp, cốt linh cũng không lớn, hiện tại chưa nói làm gì, tương lai cũng là nhân vật có thể chen chân vào Anh Tài Bảng.
Vốn tưởng rằng bạn mới kết giao của Hải đại thiếu so với trước kia không có gì khác biệt lớn, hóa ra hắn đã nhìn lầm rồi, lần này Hải đại thiếu ngược lại đã kết thức được hai vị trẻ tuổi thiên tài.
“Hóa ra là Bạch đạo hữu, hạnh hội. Bạch đạo hữu và vị đạo hữu này khí tức cũng không yếu, hy vọng có cơ hội có thể cùng hai vị thiết tha.”
“Dễ nói.”
Bị Bạch Kiều Mặc ngắt lời như vậy, thế là cả hai bên đều không có nhắc lại chuyện hạ lễ nữa. Kỷ Dương Hoành một lần nữa chắp tay với Hải đại thiếu cùng Giang Như Chiêu, nói lời ngày khác sẽ bái kiến Hải thành chủ, liền xoay người bay xuống dưới.
Đợi đám người kia đáp xuống quảng trường phía dưới, Hải đại thiếu mất vui lầm bầm: “Cái gã này chạy tới rốt cuộc là muốn làm cái gì?”
Giang Như Chiêu vỗ vỗ hắn: “Chỉ là nhìn thấy chúng ta nên lên đây chào hỏi một tiếng thôi.”
Hải đại thiếu nghiêm túc nói: “Giang sư muội, ngươi không cảm thấy hắn rất hư ngụy sao? Nói là chúc mừng, một món hạ lễ cũng không chuẩn bị, cái này mà còn không hư ngụy?”
Giang Như Chiêu nhịn cười: “Kỷ đạo hữu đó là nói lời khách khí, Hải sư huynh chớ có cho là thật.”
Phong Minh nhìn mà ha ha đại tiếu lên: “Hải đại thiếu, ngươi không phải là đang kiêng dè vị Kỷ công tử này đó chứ?”
Hải đại thiếu thẹn quá hóa giận: “Nói bậy bạ gì đó, ta đường đường là Hải đại thiếu, có cần thiết phải kiêng dè cái gã họ Kỷ kia không? Hắn có điểm nào sánh bằng ta?”
Hắn càng xấu hổ truy hỏi thì Phong Minh càng cảm thấy mình đoán đúng rồi, cười đến mức vẹo cả người dựa vào người Bạch Kiều Mặc.
Giang Như Chiêu cũng nhịn không được quay lưng đi, bả vai run lên hai cái, không ngờ Phong đại sư lại nhạy bén như vậy.
Đúng vậy, lúc trước Kỷ đạo hữu quả thực có biểu thị hảo cảm với nàng, mấu chốt là lại vừa vặn để Hải sư huynh nghe thấy, hơn nữa còn nghe được một số lời nghị luận không hay của người bên cạnh, thế nên sau này mỗi lần gặp Kỷ đạo hữu, hắn đều nhịn không được mà châm chọc vài câu.
Nhưng Hải sư huynh thực sự là lo lắng vô ích rồi, Kỷ đạo hữu chẳng qua là có chút hảo cảm với nàng mà thôi, luận về tình cảm thì không có ai thuần túy hơn Hải sư huynh cả.
Huống chi Kỷ đạo hữu xuất thân từ thiên niên thế gia Kỷ gia, muốn cùng ai kết thành bạn lữ không phải là chuyện một mình hắn có thể quyết định được. Trước khi nàng được sư phụ nhận làm đồ đệ, với gia thế như của nàng lúc đó thì vạn vạn lần không lọt nổi vào mắt Kỷ gia.
Hải đại thiếu càng thêm ảo não, quay đầu liền khởi động phi chu rời đi, không tiếp tục nán lại nữa, tránh cho lại có kẻ không biết điều nào chạy lên đây.
Phía dưới, khi phi chu bay đi, Kỷ Dương Hoành cùng mấy người bên cạnh cũng nhìn qua.
Người bên cạnh hắn lầm bầm: “Nhìn kiểu gì cũng thấy cái gã họ Hải kia không xứng với Giang đạo hữu, đúng là đóa hoa lài cắm bãi cứt trâu mà.”
Kỷ Dương Hoành nói: “Thận ngôn, Hải đại thiếu tự nhiên có ưu điểm của hắn, bằng không cũng không lọt vào mắt của Giang đạo hữu.”
Người bên cạnh nói: “Không phải nói đều là vì nhà Giang đạo hữu xảy ra chuyện, nhờ có Hải thành chủ ra tay giúp đỡ nên Giang đạo hữu mới đáp ứng liên hôn với Hải gia hay sao.”
Kỷ Dương Hoành lắc đầu nói: “Tuy rằng có sự thỏa hiệp nhất định, nhưng nếu Giang đạo hữu đối với Hải thiếu hoàn toàn không có cảm tình thì căn bản sẽ không đáp ứng hôn sự này, các ngươi đã nhìn thấp Giang đạo hữu rồi.”
Trong lòng hắn không phải là không có chút tiếc nuối, nếu sớm biết Giang Như Chiêu có thể bái dưới môn hạ của vị sư phụ hiện tại, hắn nhất định sẽ kiên trì thêm một chút, đáng tiếc trên đời không có thuốc hối hận.
Nam tử nhìn ra ưu điểm trên người Giang Như Chiêu không chỉ có một mình hắn, đáng tiếc bọn hắn đều sớm dừng bước, nghĩ đến bây giờ cũng giống như hắn, đều đang hối hận khôn nguôi.
Trên đường trở về, hai người Phong Minh nhanh chóng tách khỏi Hải đại thiếu cùng Giang Như Chiêu. Bọn họ phải đi gặp Hải thành chủ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì tự mình đi dạo quanh Bích Hải Thành.
Sau khi tách ra, Phong Minh liền nhịn không được muốn nghe bát quái về vị Kỷ Dương Hoành kia, còn có cả thiên niên thế gia Kỷ gia kia nữa.
“Cư nhiên đã tồn tại ngàn năm rồi, gia tộc này xem ra rất không đơn giản nha.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Kỷ gia phía trên có người.”
Phong Minh hiểu rõ rồi, lời này nói ra y hệt như việc năm đại thế lực trên Phi Hồng Đại Lục phía trên có người vậy, khiến hắn nghe xong nhịn không được cười, bản thân Bạch Kiều Mặc cũng nhận ra điều đó, liền cùng cười theo.
Hắn cười nói: “Kỷ gia sớm đã có người đi Đại Thế Giới rồi, hơn nữa nghe nói, trong Kỷ gia rất có khả năng còn có một vị cường giả Niết Bàn Cảnh tọa trấn. Kỷ gia không có công khai thừa nhận, cũng không có phủ nhận, chính điều này mới khiến người ta kiêng dè, không cách nào đoán biến được vị Niết Bàn Cảnh lão tổ kia là đã đi Đại Thế Giới hay vẫn đang lưu thủ tại giới này.”
“Đúng rồi, Kỷ gia từng xuất hiện một vị trận pháp thiên tài, dựa vào một tay trận pháp cường hoành mà đặt nền móng cho cơ nghiệp thiên niên thế gia của Kỷ gia ngày nay, hậu nhân Kỷ gia hiện tại ở phương diện trận pháp cũng khá có thành tựu.”
Phong Minh nghe đến tò mò: “Lại là trận pháp, lại còn họ Kỷ, có mối quan hệ gì với Kỷ gia nơi Kỷ Viễn ở không? Kỷ gia nơi Kỷ Viễn ở ước chừng cũng là từ bên ngoài lưu lạc vào Phi Hồng Đại Lục đúng không.”
Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Không biết được, nhưng theo ta được biết thì chưa từng nghe nói Kỷ gia ở đây có cái gì gọi là Thiên Cương Bắc Đẩu Đại Trận cả.”
Phong Minh nhún vai nói: “Kỷ Viễn hẳn là sẽ tới nơi này chứ nhỉ, hắn tới đây rồi thì có liên quan hay không hắn khẳng định phải tự biết rõ, cứ để hắn tự mình lo liệu đi.”
Hai người không biết rằng, lúc này Kỷ Viễn và Thu Dịch đang ở Lâm Tang Thành, ở cùng một chỗ với cha của Phong Minh đâu.
Hai người tuy không đi đến địa điểm bỏ phiếu để vây xem cảnh náo nhiệt ở đó nữa, nhưng ở tửu lâu bên ngoài cũng nghe được không ít tin tức bát quái.
Ví như sự hiện thân của Kỷ công tử Kỷ Dương Hoành thuộc thiên niên thế gia, đồng thời Tiêu Kính Hằng xếp hạng thứ mười một trên Anh Tài Bảng cũng tới rồi, hơn nữa giữa Kỷ Dương Hoành và Tiêu Kính Hằng còn có hai ba chuyện không thể không nói.
Tiêu Kính Hằng lần này bị xếp sau Kỷ Dương Hoành, nhưng có đôi khi Tiêu Kính Hằng cũng sẽ vượt lên trước, phản chính là hai người cứ như vậy ngươi truy ta đuổi, ngang tài ngang sức.
Hơn nữa hai người bọn hắn còn từng cùng theo đuổi một vị nữ tu giả, mà vị nữ tu giả đó lại càng trùng hợp hơn, chính là Giang Như Chiêu hiện tại đã đính hôn với Hải đại thiếu.
Ngoài hai người bọn hắn ra thì trên Anh Tài Bảng còn có mấy vị nữa cũng đã đến Bích Hải Thành rồi. Các tu giả hóng bát quái đều biểu thị, Hải Thần Tiết lần này sẽ càng thêm náo nhiệt so với trước kia, sôi nổi suy đoán xem mấy vị anh tài này rốt cuộc sẽ bỏ phiếu cho vị tiên tử nào.
Thậm chí còn đánh cược xem lần này Kỷ Dương Hoành và Tiêu Kính Hằng có lại một lần nữa cùng nhìn trúng một vị nữ tu giả hay không.
Phong Minh nghe xong càng thêm vui vẻ, hắn cảm thấy mấy lời bát quái này so với việc đi xem hiện trường vừa rồi còn có ý tứ hơn nhiều.
Ở một phương khác, Hải đại thiếu chạy về liền hỏi cha hắn xem Hải Tự cùng Bách Hoa Cốc rốt cuộc có mối quan hệ gì.
Hải thành chủ không ngờ con trai mình cũng biết chuyện này: “Lăng nhi làm sao biết được bọn họ có liên hệ với Bách Hoa Cốc?”
Hải đại thiếu đi thẳng vào vấn đề: “Bạch Kiều Mặc nói, bảo bọn họ quan hệ không tồi.”
Hải thành chủ sửng sốt, nhưng không có giấu giếm con trai: “Bọn họ âm thầm sớm đã bắt tay hợp tác rồi, ta vẫn chưa tra được vì sao Bách Hoa Cốc lại nhúng tay vào chuyện này, Lăng nhi hãy cách xa đệ tử Bách Hoa Cốc một chút.”
Hải thành chủ tra được, viên Băng Phách Ngưng Châu mà Hải Tự dùng để ám toán hắn chính là thông qua Lạc cốc chủ của Bách Hoa Cốc mà kiếm về được. Hiện tại đồ vật đã tới tay rồi, chỉ là không biết lần này rốt cuộc là ai trúng chiêu mà thôi.
—