Chương 429: Lạc Tiên Tử Của Hoa Cốc
Để tổ chức Hải Thần Tiết, bốn phương thế lực đã bắt tay hợp tác, cùng nhau dựng lên một tòa lôi đài tạm thời có diện tích cực kỳ rộng lớn ngay trên mặt biển. Nơi này có thể dung chứa tới hàng chục vạn khán giả, và cũng chính là địa điểm mà Hải đại thiếu đang dẫn đám người Phong Minh tới.
Phi chu bay đến không trung phía trên quảng trường, Phong Minh kinh ngạc phát hiện, tuy chưa chính thức đến ngày hội Hải Thần Tiết, nhưng tu giả tụ tập ở nơi này đã đông nghịt, đen kịt một màu như kiến cỏ, nhìn đến mức khiến ta cũng phải líu lưỡi.
“Đây đều là tu giả đến để bỏ phiếu sao? Nhân khí của Hải Thần Tiết lại cao đến mức này?”
Hải đại thiếu chắp tay sau lưng, từ trên cao nhìn xuống, hừ lạnh một tiếng: “Vô vị.”
Phong Minh phì cười, ta ngược lại thấy chuyện này rất có ý tứ.
Hải Thần Tiết tổ chức lâu năm như vậy, ước chừng mọi người đều cảm thấy có chút nhàm chán, cần phải tăng thêm chút gì đó mới mẻ mới đúng.
Nay để đại chúng bỏ phiếu bầu chọn ra Tứ Quý Hải Thần, chẳng phải là càng tốt hơn sao, nhìn mức độ tham gia náo nhiệt của mọi người tại hiện trường lúc này là đủ hiểu rồi.
“Hải đại thiếu, ngươi có người nào để ủng hộ không?”
Hải đại thiếu khinh bỉ nhìn Phong Minh: “Giang sư muội lại không tham gia, ta ủng hộ ai được chứ?”
Phong Minh giơ ngón tay cái lên tỏ ý thán phục, trong mắt Hải đại thiếu quả thực chỉ có sự tồn tại của Giang sư muội nhà hắn, các nữ tu khác đều không lọt nổi vào mắt hắn rồi phải không.
“Đi, đi, chúng ta xuống dưới xem thử đi, xem xem có nên cũng bỏ một phiếu hay không.”
“Được rồi.” Hải đại thiếu miễn cưỡng bồi đồng một phen vậy.
Phi chu hạ xuống giữa không trung, Hải đại thiếu liền thu phi chu lại, bốn người từ trên không hạ lạc xuống.
Có người phát hiện trong bốn người vừa đến có thân ảnh của Hải đại thiếu, lập tức cao giọng hô vang tên hắn, đồng thời chủ động nhường ra một khoảng trống rộng rãi cho hắn tiến vào.
Bốn người còn chưa đứng vững, đã có người lớn tiếng hét lên: “Hải đại thiếu, ngươi cũng là vì việc bỏ phiếu mà đến sao? Hải đại thiếu ngươi muốn ủng hộ ai? Là Hà tiên tử của Phủ Thành Chủ, hay là Tần tiên tử sư muội của Thiên Âm Tông?”
Trong mắt mọi người, nhân tuyển mà Hải đại thiếu muốn ủng hộ, khẳng định là một trong hai vị này rồi. Hắn chính là độc tử của Hải thành chủ, không đứng về phía Phủ Thành Chủ thì đứng về phía ai?
Đồng thời hắn cùng Giang Như Chiêu lại là đệ tử Thiên Âm Tông, Giang Như Chiêu càng là thân truyền đệ tử của tông chủ tương lai. Ai mà không biết Hải đại thiếu đối xử tốt với vị hôn thê của mình thế nào, cho nên vì sư môn và vị hôn thê, việc hắn ủng hộ Tần tiên tử của Thiên Âm Tông cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.
Hải đại thiếu đặc biệt cùng Giang Như Chiêu thương lượng một chút, sau đó hai người quyết định mỗi người ủng hộ một phiếu, thế là Hải đại thiếu đáp lời: “Ta ủng hộ Hà tiên tử, Giang sư muội của ta ủng hộ Tần tiên tử.”
Phong Minh vui vẻ: “Hải đại thiếu thật khéo giữ thăng bằng, bất thiên bất vị nga.”
Các tu giả tụ tập một chỗ chủ động nhường ra một lối đi cho bốn người bọn Hải đại thiếu, đồng thời cũng có không ít ánh mắt dừng lại trên người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Thông qua việc xầm xì bàn tán, liền đoán ra được thân phận của hai người này, chính là hai người bạn mà nửa năm trước Hải đại thiếu đã tự mình tiếp đón, thậm chí còn bán như cho bọn hắn một tòa hải đảo.
Chuyện này ở Bích Hải Thành có mấy ai mà không rõ? Hiện tại rốt cuộc cũng tận mắt nhìn thấy hai người bạn này của hắn rồi.
“Hải đại thiếu cư nhiên tự mình đón bọn hắn tới tham gia bỏ phiếu Tứ Quý Hải Thần của Hải Thần Tiết, xem ra thực sự rất coi trọng hai người bạn lần này a.”
“Đến cả hải đảo cũng tặng rồi, có thể không coi trọng sao? Nghe nói vị chủ nhân trước của tòa hải đảo đó là cường giả Dung Hợp Cảnh, lại là vẫn lạc ở bên ngoài, điều này có ý nghĩa gì thì không cần ta nói các ngươi cũng biết rồi chứ.”
Ý tứ chính là trên đảo có khả năng lưu lại không ít bảo vật tốt, bởi vì vẫn lạc ở bên ngoài, cất giấu trên đảo căn bản là không kịp xử lý, cho nên người kế nhiệm đã vớ được mối hời lớn rồi.
Điều này khiến cho không ít tu giả dâng lên tâm tư hâm mộ ghen tị với Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc, bọn hắn cũng muốn có được đãi ngộ như vậy, được vị Hải đại thiếu ra tay hào phóng tặng cho một tòa hải đảo như thế.
Sự hào phóng của Hải đại thiếu, kỳ thực tu giả Bích Hải Thành đều rõ mồn một, bằng không bên người làm sao có thể tụ tập nhiều bạn bè xấu xa đến ăn chực uống chực như vậy, từ trước đến nay đều là Hải đại thiếu bỏ tiền túi.
Nhưng không ngờ nửa năm trước hắn lại đột nhiên thay đổi tác phong trước kia, giảm bớt qua lại với đám bạn xấu đó, lại kết giao với hai người bạn mới, kết quả lần này ra tay còn hào phóng hơn.
Mấy đứa bạn xấu trước kia của hắn đều hối hận xanh ruột, đáng lý không nên nghe lời Hải Triệu Phong mà cố ý ngó lơ Hải đại thiếu, cứ mặt dày bám lấy bên người Hải đại thiếu thì có khi tòa hải đảo kia đã thuộc về bọn hắn rồi.
Phải nói là, bọn hắn thật sự quá dám nghĩ, mà nghĩ cũng thật đẹp.
Hải đại thiếu dẫn Giang sư muội đi phía trước, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì đi theo phía sau. Phong Minh tò mò đông nhìn tây ngó, dù cho có bao nhiêu ánh mắt tập trung lên người, hắn cũng không có nửa điểm không tự nhiên, hắn chú định là nhân vật vạn chúng chúc mục mà.
Đi tới vị trí tiên phong nhất, liền nhìn thấy có mười cái điểm bỏ phiếu, mỗi điểm bỏ phiếu đều dựng lên một khối ngọc bích lớn. Trên ngọc bích hình chiếu ra hình ảnh của tuyển thủ đó, còn có những người ủng hộ ở bên cạnh phất cờ hò reo.
Từ một điểm bỏ phiếu có một người chạy xuống, hướng về phía này hô lớn: “Đường huynh, ngươi rốt cuộc cũng tới rồi, ngươi là vì Lạc tiên tử mà đến đúng không, mau đến bỏ cho Lạc tiên tử một phiếu đi, Lạc tiên tử hoàn toàn xứng đáng.”
Người này chạy tới, hô xong lời còn chưa đợi Hải đại thiếu đáp ứng, đã kéo lấy hắn vội vàng đi về phía điểm bỏ phiếu mà mình ủng hộ.
Hải đại thiếu vội vàng hất tay hắn ra, mất vui nói: “Ai nói ta vì cái ả đàn bà họ Lạc kia mà đến? Cha ta là thành chủ Bích Hải Thành, ta đương nhiên là phải ủng hộ Hà tiên tử do Phủ Thành Chủ phái ra.”
Trước kia nhân tuyển này đa phần là xuất từ Hải thị nhất tộc, chỉ khi trong gia tộc không có con em nào nổi bật hợp tuổi thì mới chọn người bên ngoài.
Thế nhưng lần này Hải thành chủ nhìn cũng không nhìn đại biểu do gia tộc đề cử, trực tiếp quyết định chọn cháu gái của một vị trưởng lão họ Hà.
Vị tự biên tự diễn này chính là Hải Triệu Phong, hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới lời nói của mình lại bị Hải Triệu Lăng phản đối.
Nhưng chuyện không tưởng nhất đã xảy ra, hắn khựng lại, ánh mắt nhìn về phía Hải Triệu Lăng tràn đầy vẻ bất khả tư nghị.
“Đường huynh, ngươi không bỏ phiếu cho Lạc tiên tử?”
“Ta với ả có quan hệ gì? Tại sao phải bỏ phiếu cho ả? Bời vì ngươi chọn ả thì ta nhất định phải chọn theo sao? Cút sang một bên, đừng có chắn đường của ta và Giang sư muội.”
Hải đại thiếu nhíu chặt lông mày, không khách khí nói xong liền dắt Giang Như Chiêu lách qua người hắn, đi về phía hai điểm bỏ phiếu khác.
Phía sau, Hải Triệu Phong vẫn dùng ánh mắt không thể tin nổi trừng trừng nhìn theo Hải Triệu Lăng, một chốc sau lại trừng mắt nhìn sang Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Lại là hai kẻ này, Hải Triệu Lăng cái tên ngu ngốc này cư nhiên vẫn lăn lộn một chỗ với bọn hắn, tại sao Hải thành chủ cũng không quản thúc tên con trai ngu ngốc này của mình chứ?
Tu giả tứ phía nhìn thấy Hải đại thiếu không thèm đoái hoài gì tới Hải Triệu Phong thì cũng thập phần kinh ngạc, bởi vì bọn hắn đều biết mối quan hệ của cặp đường huynh đệ này từ trước đến nay vốn rất tốt, nhưng hiện tại xem ra Hải đại thiếu căn bản không nể mặt mũi của đường đệ hắn chút nào.
Hải Triệu Phong trừng mắt một hồi, không ai thèm phản ứng lại hắn, hắn chỉ đành phải đuổi theo, vẫn không phục mà muốn hướng Hải Triệu Lăng đề cử Lạc tiên tử Lạc Nguyên Hạ.
Dù cho Hải Triệu Lăng trong tâm mục của mọi người là một kẻ bao cỏ, phế vật, nhưng hắn xuất hiện ở đây là đại biểu cho thân phận thiếu thành chủ Bích Hải Thành, cho nên phiếu bầu của hắn sẽ ảnh hưởng đến lập trường của rất nhiều người, sẽ có rất nhiều người vui lòng đi theo hắn.
Thế nên Hải Triệu Phong mới muốn liều mạng kéo Hải đại thiếu về phe mình để ủng hộ Lạc tiên tử. Trong mắt hắn, không có người nam nhân nào sau khi gặp qua Lạc tiên tử mà tâm ý không dao động cả.
Hắn thừa nhận Giang Như Chiêu rất ưu tú, nhưng Lạc tiên tử vẫn là người mà Giang Như Chiêu không cách nào sánh bằng, thắng qua Giang Như Chiêu gấp trăm lần.
Hải đại thiếu đi tới điểm bỏ phiếu của Hà tiên tử, bản thân Hà tiên tử đang đứng phía sau thùng bỏ phiếu, mỉm cười tiếp đón tu giả các phương, bày tỏ lòng cảm tạ đối với sự ủng hộ của bọn hắn.
Nhìn thấy Hải đại thiếu đến, Hà tiên tử rất kinh hỷ, bước ra đón bốn người bọn hắn: “Hải đại thiếu cũng tới rồi, Giang đạo hữu, đa tạ ngươi và Hải đại thiếu đã ủng hộ.”
Giang Như Chiêu vốn quen biết nàng, cười nói: “Hà đạo hữu khách khí rồi, bất quá chỉ có Hải sư huynh bỏ phiếu cho ngươi thôi, phiếu của ta phải giữ lại cho Tần sư muội.”
Hà tiên tử rất thấu hiểu: “Không sao, ngươi bỏ phiếu cho Tần đạo hữu mới là lẽ đương nhiên, phiếu của Hải đại thiếu có thể lưu cho ta, ta đã rất mãn nguyện rồi.”
“Đường huynh, ngươi đợi đã!” Hải Triệu Phong ở phía sau đuổi tới, “Ngươi không biết Lạc tiên tử tốt đến nhường nào đâu…”
Hải Triệu Phong còn muốn giải thích với Hải đại thiếu về điểm ưu tú của Lạc tiên tử, nhưng Hải Triệu Lăng đã từ trong tay nhân viên tổ chức bỏ ra nguyên tinh mua một đóa Lăng Tiêu Hoa, dứt khoát lưu loát bỏ vào trong thùng phiếu của Hà tiên tử.
Lăng Tiêu Hoa là một loại linh hoa đặc hữu sinh trưởng trên vùng biển này, nhân dịp Hải Thần Tiết đến, có tu giả đã thúc chín những bụi Lăng Tiêu Hoa lớn từng mảng từng mảng.
Trên đường tới đây, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã nhìn thấy những bụi Lăng Tiêu Hoa nở rộ trên mặt biển, quả thực là cảnh đẹp không sao tả xiết.
Nhìn thấy Hải Triệu Phong chạy tới chỗ mình, chưa từ bỏ ý định mà muốn kéo Hải đại thiếu bỏ phiếu cho Lạc Nguyên Hạ, Hà tiên tử biểu thị tâm tình thập phần khó chịu. Trước kia ấn tượng của nàng về Hải Triệu Phong vốn rất tốt, thế nhưng chuyện lần này đã khiến nàng hoàn toàn thay đổi cách nhìn.
Hải Triệu Lăng cũng chẳng thèm để ý tới hắn, dắt Giang Như Chiêu đi về phía điểm bỏ phiếu của Tần tiên tử, đồng thời thúc giục: “Nhanh lên chút, bỏ phiếu cho Tần sư muội xong là có thể đi rồi, nơi này người đông quá, cũng quá chen chúc.”
“Đám người Phong đạo hữu còn chưa bỏ phiếu mà.”
“Đúng vậy,” Hải đại thiếu sực nhớ tới Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, quay đầu hỏi hai người, “Hai người các ngươi muốn bỏ cho ai?”
Phong Minh nhún vai: “Hai chúng ta ai cũng không quen, hay là do các ngươi thay tụi ta bỏ đi.”
“Không vấn đề, vậy thì bỏ giống như bọn ta là được.”
Thế là Hải đại thiếu lại mua thêm ba cành Lăng Tiêu Hoa, sau đó hai cành bỏ cho Tần tiên tử, nhận được sự hoan hỷ của Tần tiên tử, lại chạy vội về chỗ Hà tiên tử, đem cành còn lại ném cho nàng, giống như đang làm nhiệm vụ vậy, bỏ xong liền thúc giục bọn hắn nhanh chóng rời đi.
Bốn người bay lên giữa không trung, dưới sự kiến nghị của Phong Minh, bọn hắn không có bay đi luôn mà dừng lại trên không tiếp tục vây xem cảnh náo nhiệt bên dưới, đồng thời bày biện tửu thủy cùng linh quả trên phi chu, bốn người vừa ăn vừa xem náo nhiệt.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều chú ý tới một vị bạch y lệ nhân ở phía dưới, nhìn qua có vẻ bay bổng như tiên, xung quanh vây quanh không ít nam tu giả, trong đó có một người chính là kẻ vừa kéo phiếu không thành – Hải Triệu Phong, đang hướng về phía bạch y lệ nhân này tố khổ cái gì đó, khiến cho bạch y lệ nhân ngước mắt nhìn lên phi chu phía trên.
Sau khi va chạm với ánh mắt của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, ánh mắt của nàng ta cũng không có né tránh, mà là cười mỉm hành lễ với hai người, tỏ ra vô cùng tự nhiên thoải mái, nhưng giữa mày mắt lại mang theo một luồng mị ý.
Phong Minh cũng không thu hồi tầm mắt, đánh giá nàng ta rồi nói: “Đây chính là vị Lạc Nguyên Hạ Lạc tiên tử của Bách Hoa Cốc kia sao,” hồi tưởng lại hai vị tiên tử vừa gặp qua, “Nếu nói là thập phần thoát tục xuất trần thì cũng không tính là vậy đi, kỳ thực ta thấy nếu xét riêng về tướng mạo, so với Củng huynh còn kém một chút.”
Hải đại thiếu suýt chút nữa phun ngụm tửu thủy ra ngoài, sau đó vỗ đùi ha ha đại tiếu lên.
Được rồi, hắn cũng từng gặp qua Củng Khiên Củng đại sư, nhưng vì danh tiếng độc sư của Củng đại sư nên trong lòng hắn vẫn có chút e sợ, khi gặp mặt cũng không dám tùy tiện đánh giá tướng mạo của vị đại sư này, nhưng dường như xác thực là dung mạo cực tốt.
Cũng chỉ có Phong Minh mới dám đánh giá tướng mạo của Củng đại sư như vậy thôi.
Giang Như Chiêu cũng cười, nàng phải thừa nhận, đối mặt với Củng Khiên đại sư, sự chú ý của mọi người đều không đặt trên tướng mạo của hắn.
Nhưng nếu đem hắn cùng vị Lạc tiên tử này đặt chung một chỗ để đối chiếu thì xem ra, lời của Phong đại sư nói xác thực có vài phần đạo lý.
Phong Minh chú ý tới Bạch Kiều Mặc lộ ra vẻ như đang nghĩ ngợi điều gì, có phải là nói kiếp trước của Bạch đại ca cũng có chuyện gì đó liên quan tới vị Lạc tiên tử này hay không?
—