Chương 526: Giao thiệp thất bại
Nhị hoàng tử hiển nhiên không ngờ rằng, Cơ Ngột Tranh – kẻ mà hắn bấy lâu nay luôn muốn tóm gọn – lại chủ động liên lạc với mình.
Linh hạch trùng truyền âm ngàn dặm, thanh âm sẽ trở nên mơ hồ đi nhiều, huống chi Cơ Ngột Tranh đã rời khỏi hoàng thành bấy lâu, cho dù giọng nói có chút khác biệt so với ký ức, Nhị hoàng tử cũng chỉ nghĩ rằng đó là do Cơ Ngột Tranh cố ý thay đổi giọng điệu.
“Tốt lắm! Ta còn đang muốn đi tìm ngươi, ngươi lại tự mình dẫn xác tới cửa!” Nhị hoàng tử cười dữ tợn một tiếng, lại nói: “Giết hắn cho ta! Tất cả cùng xông lên, lấy đầu Cơ Ngột Tranh về đây, bản cung sẽ trọng thưởng!”
Mấy câu sau này, rõ ràng không phải nói với Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc đoán chừng con linh hạch trùng bên phía Nhị hoàng tử có thể phát hiệu lệnh cho tất cả đám hắc y nhân ở đây, không chỉ riêng con linh hạch trùng trong tay y mới nghe được giọng của hắn.
Quả nhiên, theo lệnh của Nhị hoàng tử, tất cả hắc y nhân còn có thể cử động đều lảo đảo đứng dậy, lau đi vết máu tràn ra từ mũi miệng.
Chử Thanh Ngọc vừa rồi dùng linh thức chi lực tấn công vào đầu bọn chúng, đám thú nhân này tuy chưa khai thác được thức hải, không có ý thức chống lại linh thức công kích của Chử Thanh Ngọc, nhưng vẫn gượng chịu được.
Thân thể chúng cường hãn, lại chú trọng rèn luyện thể phách, ngay cả linh thức công kích cũng có thể ngăn cản được một phần, đầu óc bị chấn tổn thương cũng có thể nhanh chóng khôi phục.
Chúng thậm chí còn không nhận ra đó là Chử Thanh Ngọc đang tấn công mình, mà cứ ngỡ là đám thú nhân bảo vệ Chử Thanh Ngọc đang can thiệp.
Thấy Chử Thanh Ngọc hiên ngang đứng trên một ngọn cây, ngoại trừ kẻ bị Chử Thanh Ngọc cướp mất linh hạch trùng đã thấy qua thực lực bất phàm của y, những hắc y nhân khác đều nôn nóng lao lên.
Chử Thanh Ngọc lộn người một cái, từ trên cây nhảy xuống, một chân giẫm lên đầu tên hắc y nhân xông tới đầu tiên, mượn lực đạp mạnh!
Động tác thoạt nhìn nhẹ nhàng này, lại khiến tên hắc y nhân cảm thấy đỉnh đầu mình như bị một vật nặng nghìn cân nện xuống!
Trên cổ vang lên một tiếng “rắc” giòn tan, tên hắc y nhân trợn trừng mắt không thể tin nổi, theo bản năng đưa tay ôm cổ, nhưng thân thể đã bay thẳng xuống dưới, đầu đập trúng tảng đá dưới gốc cây, tông nát nửa thân cây.
Thân cây phát ra thanh âm răng rắc khiến người ta tê dại da đầu, đổ sụp xuống ngay chỗ bị tông vỡ, đè nghiến tên hắc y nhân vừa cắm đầu vào đó xuống dưới.
Khi các hắc y nhân khác kịp lao tới, Chử Thanh Ngọc đã vọt lên không trung, đứng vững trên linh đao, rủ mắt nhìn xuống bọn chúng, một tay vân vê con linh hạch trùng.
“Nhị hoàng huynh, ta cứ ngỡ huynh vì thần thụ thụ linh mà đến, không ngờ huynh chỉ đơn thuần là muốn giết ta, vậy người ta cần đợi không phải là huynh rồi.”
Thanh âm phía linh hạch trùng khựng lại rõ rệt, sau đó ngữ khí trở nên kích động: “Đợi? Ngươi nói vậy là ý gì? Ngươi vốn đã biết chúng ta sẽ tới? Ngươi là cố ý!”
Chử Thanh Ngọc đáp: “Nếu không thì sao? Người bên phía ta đã có thể phong ấn thụ linh, nếu tâm muốn giữ bí mật thì đã dùng biện pháp trực tiếp nhất để bịt miệng rồi, làm sao tin tức có thể truyền đến tai các ngươi được?”
Nhị hoàng tử hỏi: “Thụ linh thật sự nằm trong tay ngươi?”
Đến tận lúc này, Nhị hoàng tử vẫn không muốn tin.
Phong ấn thần thụ thụ linh, chuyện này quá đỗi điên rồ, bọn chúng nghĩ còn không dám nghĩ tới!
Khắp nước Thú quốc, kẻ có thực lực phong ấn thần thụ thụ linh chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà đại đa số đều là những kẻ được hưởng lợi từ thần thụ.
Ai rảnh rỗi không có việc gì làm lại đi hủy hoại “cây rụng tiền” của chính mình cơ chứ!
Còn những kẻ không được hưởng lợi từ thần thụ, một là kính sợ thần thụ hết mực, hai là thế yếu lực mỏng, chỉ dám mơ tưởng trong mộng mà thôi.
Nói tóm lại, kẻ có năng lực sẽ không làm hại thần thụ, kẻ không có năng lực thì chẳng hại nổi, cho nên không ai nghĩ rằng thần thụ sẽ bị phong ấn.
Chử Thanh Ngọc nói: “Xem ra, thần thụ hiện tại đã có dị trạng rồi.” Nếu không, Nhị hoàng tử tuyệt đối sẽ không có phản ứng như vậy.
Sau khi dò xét được chuyện quan trọng này, Chử Thanh Ngọc liếc nhìn về phía thần thụ.
Đám người bọn họ quan sát trên Thôn Thi Lĩnh mấy ngày liền cũng không nhìn ra sự thay đổi của thần thụ. Vốn tưởng rằng thiếu đi một thụ linh sẽ không ảnh hưởng đến thần thụ, giờ xem ra không phải không có ảnh hưởng, chỉ là bọn họ ở quá xa nên không thám thính rõ ràng được.
Nhị hoàng tử dường như không muốn nói chuyện với y nữa, tiếp tục ra lệnh cho đám hắc y nhân: “Các ngươi chưa ra tay sao? Còn không mau giết hắn, đoạt lại thụ linh!”
Nhị hoàng tử không nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra ở đây, đương nhiên không biết lúc này Chử Thanh Ngọc đang đứng trên linh đao, bay qua bay lại phía trên khu rừng.
Có vài hắc y nhân mọc ra đôi cánh sau lưng, bay lên không trung tấn công Chử Thanh Ngọc, nhưng đều bị y thong thả né tránh.
Chử Thanh Ngọc nói: “Nhị hoàng huynh, dù gì chúng ta cũng là huynh đệ một nhà, có tiện tiết lộ một chút, là chỉ có huynh muốn có thụ linh, hay là có rất nhiều người đều muốn, chỉ là huynh nhanh chân hơn bọn họ một bước?”
Nhị hoàng tử gầm lên: “Ngươi không cần biết những điều đó, ngươi chỉ cần biết, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi!”
Lúc này, những hắc y nhân có thể bay đã vây quanh Chử Thanh Ngọc thành vòng tròn, vô số lợi nhận từ khắp các hướng ập tới.
Còn chưa kịp đến gần, Chử Thanh Ngọc đã ngửi thấy một mùi hắc nồng nặc.
Có độc!
Chử Thanh Ngọc định né xuống dưới, liền thấy trong rừng phía dưới cũng bắn lên vô số kim châm dày đặc, mũi kim lấp loáng hàn quang.
Cùng lúc đó, từ trên cao đổ ập xuống một tấm lưới lớn, dây lưới dường như được bện từ loại dây leo gai góc, chằng chịt gai nhọn.
Bốn phương tám hướng đều đã không còn đường lui.
Chử Thanh Ngọc bung Kim Lân Tản ra, rót linh lực vào khiến nó bao phủ quanh thân, sau đó xoay tròn cực nhanh!
Độc nhận, độc châm rơi trên Kim Lân Tản, hoặc là đập trúng tán dù rồi bị lực xoay bắn văng đi nơi khác, hoặc là bị luồng gió do tán dù tạo ra thổi lệch hướng.
“Vút! Vút! Vút!” Những độc khí vốn dĩ sẽ bắn trúng Chử Thanh Ngọc nay bị đánh tan ra xung quanh!
Hắc y nhân vội vàng tung ra linh hạch phòng khí, hoặc là dùng càn khôn chi lực dựng hộ thuẫn.
Cũng có vài kẻ phản ứng chậm, bị độc châm bay tới đâm trúng, lập tức từ trên không trung rơi rụng xuống.
Loại độc đó hẳn là vô cùng mạnh, nếu không đã chẳng đến mức trúng một châm là gục ngay.
Còn tấm lưới từ trên trời rơi xuống cũng bị đám lợi nhận kia rạch rách, vỡ thành từng mảnh, căn bản không thể bao vây được Chử Thanh Ngọc.
Đám hắc y nhân ngây dại nhìn cảnh tượng trước mắt.
Khác với những thú nhân khác, đám hắc y nhân này là thủ hạ thân tín của Nhị hoàng tử, bọn chúng đã từng gặp qua Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh.
Vài kẻ lớn tuổi thậm chí còn tận mắt chứng kiến Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh trưởng thành.
Những gì ghi trên lệnh truy nã, chuyện khác bọn chúng không dám khẳng định, duy chỉ có việc Cơ Ngột Tranh là một phế vật thì bọn chúng không có bất kỳ dị nghị nào.
Cũng cho đến lúc này, bọn chúng mới không còn liều mạng lao lên để chém đầu kẻ đang đứng trên lưỡi đao ánh sáng vàng kia nữa, mà bắt đầu quan sát kỹ lưỡng người trước mặt.
“Không, không đúng!” Chử Thanh Ngọc nghe thấy giọng một tên hắc y nhân trầm đục hô lên: “Hắn không phải…”
Hắn còn chưa nói hết câu đã cảm thấy một luồng hàn phong xộc thẳng vào miệng.
Đó là lam tiễn do Phương Lăng Nhận phóng ra, chỉ tiếc là hắn không nhìn thấy được, chỉ cảm thấy lạnh đến mức nhất thời không phát ra tiếng được nữa.
Chử Thanh Ngọc cũng lúc này lướt tới trước mặt hắn, tay nâng đao rơi, cho hắn một kết cục dứt khoát.
Cũng có hàng chục hắc y nhân khác trúng tiễn của Phương Lăng Nhận, kẻ nào kẻ nấy đều cảm thấy như bị một luồng âm phong nhìn chằm chằm, lạnh đến mức run lẩy bẩy.
Từ sau khi Phương Lăng Nhận lấy lại được thân thể, sự trói buộc của thế giới này đối với hắn đã giảm đi rất nhiều.
Trước đây hắn cần phải phóng ra rất nhiều quỷ hỏa mới khiến đám thú nhân này cảm thấy một chút khí lạnh, giờ đây chỉ cần một mũi tên là đủ.
Phương Lăng Nhận tự biết quỷ lực của mình không tăng lên bao nhiêu, cũng không giải phóng quỷ lực quá mức, chỉ có thể hiểu rằng, thế giới này tồn tại một loại “quy tắc” nào đó.
Thế giới này không có quỷ hồn, cho nên thú nhân cũng không nhìn thấy quỷ hồn.
Phương Lăng Nhận ở trạng thái hồn thể tại đây, giống như hư vô.
Nhưng khi quỷ hồn có thân thể, sự hiện diện của hắn đã được công nhận.
Phương Lăng Nhận lờ mờ dự cảm được, đợi đến khi mình có thể tịnh hóa trọc ô trong thi thể, khiến thân và hồn đồng điệu dung hợp, một lần nữa khế hợp, sau này hắn có thể dựa vào thân thể của chính mình đứng trước mặt đám thú nhân này.
Làm vậy có lẽ rất tiêu hao quỷ lực, nhưng cũng có thể coi là một loại rèn luyện.
Cùng lúc đó, Nhị hoàng tử ở phía bên kia linh hạch trùng nghe thấy một tiếng thét thảm thiết, ngay sau đó là những tiếng thét nối đuôi nhau trỗi dậy.
“Chuyện gì thế này!” Nhị hoàng tử không nhìn thấy tình hình bên kia, chỉ có thể từ tiếng kêu rên mà đoán biết tình hình không mấy khả quan.
Tất nhiên, ngoài tiếng kêu rên còn có những lời nói đứt quãng: “Đây không phải… ưm!” Lời vừa dứt lại là một tiếng rên rỉ nghẹn lại.
“Nói cho rõ ràng đi!” Nhị hoàng tử hận không thể lao qua phía bên kia linh hạch trùng, bắt kẻ đó phải nói hết câu rồi hãy chết.
“Đáng chết! Ngay cả một người cũng giết không xong, thần văn trên người các ngươi đều là hình vẽ trang trí thôi sao? Uổng công bản cung đã tốn bao nhiêu thần diệp lên người các ngươi!”
“Còn ai sống không? Mau giết hắn cho ta! Giết hắn! Ta muốn hắn phải chết ngay lập tức! Nghe rõ chưa!”
Chử Thanh Ngọc nghe Nhị hoàng tử mắng nhiếc bên kia, bản thân y trong khoảnh khắc đó giải phóng linh thức chi lực, đánh ngất toàn bộ bọn chúng.
Vài tên hắc y nhân chống đỡ được linh thức chi lực của Chử Thanh Ngọc, nhưng lại bị lam tiễn của Phương Lăng Nhận bắn trúng yết hầu, lạnh đến mức không thốt nên lời.
Nhị hoàng tử hiển nhiên nhận ra tình hình bên này không ổn, chỉ cho rằng trợ thủ bên cạnh Cơ Ngột Tranh quá lợi hại, lạnh lùng nói: “Cơ Ngột Tranh, ngươi cứ đợi đấy cho ta!”
Chử Thanh Ngọc đáp: “Ta chẳng muốn đợi ngươi đâu, ta phải đi tìm đối tác thích hợp hơn để cùng bàn luận về quyền sở hữu thụ linh, còn ngươi, cứ như trước đây mà ôm chân phụ hoàng ngươi mà khóc nhè đi.”
Không đợi bên kia phản hồi, Chử Thanh Ngọc đã bóp nát con linh hạch trùng đó.
Khổng Vụ và những người khác từ sớm đã vây quanh ngọn núi này, họ tự biết mình không phải đối thủ của đám hắc y nhân, cũng biết thực lực của Chử Thanh Ngọc vượt xa bọn họ, để tránh gây vướng chân vướng tay nên không manh động.
Thấy hắc y nhân ngã xuống, họ mới nhanh chân xông lên bồi thêm đao, đảm bảo đám hắc y nhân này đã tắt thở.
Lột áo đám hắc y nhân ra, có thể thấy trên người bọn chúng có mười mấy đạo thần văn, thực lực vượt xa bọn họ.
Phù Khánh nhặt một con linh hạch trùng trong tay một tên hắc y nhân lên, nghe thấy giọng nói của Nhị hoàng tử truyền đến từ bên kia, trong mắt lóe lên một tia hận thù.
Cả gia đình già trẻ của hắn đã tận tụy vì Thú quốc bao năm, dốc hết tâm sức, vậy mà lại bị khép vào tội danh vô căn cứ, kẻ bị chém đầu, kẻ bị lưu đày.
Hắn vì trên người có thần văn nên bị đưa tới tử khoáng sơn, ngày đêm lao dịch, bị đám giám công tùy ý đánh đập mắng nhiếc.
Phù Khánh siết chặt con linh hạch trùng dính máu, nuốt ngược ngụm máu tươi trào ra từ đầu lưỡi bị cắn rách, cố ý nói vào linh hạch trùng: “Tứ điện hạ, có cần để lại vài tên sống sót không?”
Thanh âm bên kia linh hạch trùng quả nhiên im bặt.
Chưa đợi Chử Thanh Ngọc lên tiếng, trong linh hạch trùng lại vang lên giọng của Nhị hoàng tử: “Phù Khánh?”
—