Chương 465: Triệu hoán
Cơ Ngột Ninh có nằm mơ cũng không ngờ tới, lệnh truy nã của huynh trưởng hắn trong thời gian ngắn đã tăng vọt lên tới ba trăm năm mươi ức ngân tinh. Nguồn cơn lại bắt nguồn từ việc lúc trước hắn đeo một chiếc mặt nạ da người tuyệt kỹ cho kẻ nào đó đang hôn mê trong rừng, lại còn ngụy tạo cả khí tức.
Hai người bọn họ là song sinh, khí tức vốn dĩ đã tương cận, đám thú nhân không thân thuộc lại càng khó lòng phân biệt rõ ràng.
Thế là đám thú nhân tìm được một người sống một cái xác kia, tạm thời tùy tiện định đoạt thân phận cho họ, định bụng chờ kẻ sống tỉnh lại rồi sẽ tra hỏi, nào ngờ kẻ sống đã cao chạy xa bay.
Kể từ đó, ba chữ Cơ Ngột Tranh đã trở thành khách quen trên lệnh truy nã.
Thực ra đã qua một thời gian dài như vậy, những dược phấn ngụy tạo khí tức kia sớm đã mất đi hiệu lực. Ngặt nỗi đám thú nhân tranh đoạt hai vị hoàng tử đã thay đổi mấy đợt, đợt người cuối cùng căn bản không hề quen biết Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh thật sự, làm sao phân biệt được thực giả?
Cách duy nhất để bọn chúng phân biệt chính là: “Đây là hàng cướp được từ tay kẻ khác”.
Đủ loại cơ duyên xảo hợp mới tạo nên cục diện ngày hôm nay.
Đáng tiếc là hai vị hoàng tử đang ẩn thân nơi thâm sơn cùng cốc lại chẳng hề hay biết, chỉ ngỡ mình lại bị lôi ra làm kẻ đổ vỏ.
Bọn họ từ nhỏ đã bị đối xử như vậy, nhất thời lại chẳng hề nghĩ tới việc có kẻ mạo danh thế mạng.
Trên lệnh truy nã viết tên Cơ Ngột Tranh, nhưng dù sao hai người cũng dùng chung một khuôn mặt, cho dù Cơ Ngột Ninh có bị bắt thì tình hình cũng chẳng khác là bao.
Cơ Ngột Tranh miệng thì nói đừng nóng vội, nhưng trong lòng kỳ thực cũng đang lo sợ bất an.
Nơi bọn họ ẩn náu đây, không phải hoàn toàn không có ai hay biết.
Có một số người từng thụ ân huệ của mẫu hậu bọn họ, vẫn luôn âm thầm giúp đỡ.
Cũng chính nhờ có sự giúp đỡ của những người này, bọn họ mới có thể đào thoát khỏi hoàng thành, dọc đường tránh được bao nhiêu cuộc truy đuổi, ẩn náu cho tới tận bây giờ.
Có lẽ số ngân tinh lúc trước còn chưa đủ để những kẻ giúp đỡ kia động lòng.
Nhưng một khi số lượng ngân tinh cao quá mức giới hạn trong lòng bọn họ, mà những kẻ đó lại đang cần gấp số tiền này vào việc gì đó, thì huynh đệ hai người bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.
Tất cả những ai biết được nơi ẩn thân của hai huynh đệ, cho dù từng thụ huệ của mẫu hậu, thừa ân của mẫu tộc bọn họ, cũng khó bảo đảm sẽ không nảy sinh dị tâm trước món tiền thưởng kếch xù.
Một khi có kẻ nào đó trong cuộc chiến tâm lý mà nghiêng về phía ngân tinh, bọn họ sẽ bị đẩy xuống vực thẳm.
Cơ Ngột Tranh không dám đánh cược.
“Chúng ta phải rời khỏi đây thôi.” Cơ Ngột Tranh nhanh chóng hạ quyết tâm, “Làm thật nhiều mặt nạ da người, mỗi khi đến một nơi lại thay đổi một cái.”
“Huynh trưởng?”
Cơ Ngột Tranh nhìn về phía Cơ Ngột Ninh: “Thời gian này, tạm thời đừng liên lạc với bọn Chương thúc nữa, bất kể là đối với họ hay đối với chúng ta, đây mới là lựa chọn tốt nhất.”
Nhìn ánh mắt kiên định của huynh trưởng nhà mình, Cơ Ngột Ninh thu lại nỗi nghi hoặc trong lòng, nặng nề gật đầu: “Được, ta đi làm mặt nạ da người ngay đây, mặt nạ da thú cũng sẽ làm luôn một thể.”
“Ừm, cố gắng nhanh một chút, chúng ta có lẽ không có nhiều thời gian đâu.”
Cơ Ngột Ninh vội vàng lấy ra công cụ của mình, bắt đầu chế tác mặt nạ.
Cơ Ngột Tranh thì bắt đầu thu dọn đồ đạc của hai người, đem những thứ cần thiết thu vào trong không gian giới chỉ, đồng thời viết một phong thư để lại trong tủ.
Cơ Ngột Ninh: “Huynh trưởng, nói đi cũng phải nói lại, dạo gần đây hình như chúng ta không còn bị triệu hoán tới thế giới kia nữa.”
Đầu ngón tay Cơ Ngột Tranh khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục làm việc: “Như vậy là tốt nhất, đỡ phải luôn lo lắng có ngày nào đó vào lúc mấu chốt lại bị phân tâm. Chúng ta hiện giờ bất cứ lúc nào cũng có thể bị thợ săn tiền thưởng phát hiện, cũng có thể rơi vào nguy cơ bất cứ lúc nào, tuyệt đối không được phân thần.”
“Dẫu là vậy…” Cơ Ngột Ninh dùng khuỷu tay huých Cơ Ngột Tranh một cái, “Kỳ thực huynh cũng rất mong đợi phải không?”
Cơ Ngột Tranh nhíu mày: “Ta không có.”
Cơ Ngột Ninh: “Đôi khi ta lại nghĩ, dù sao chúng ta cũng đang bị truy sát, chết lúc nào không hay, chi bằng cứ đem hết những chuyện phụ hoàng bọn họ muốn che giấu tung ra ngoài. Để cho thiên hạ đều biết, cái gọi là Thần Dẫn chẳng qua chỉ là một lời nói dối, thế gian này căn bản không có thần, chỉ có một cú lừa khổng lồ mà thôi.”
Cơ Ngột Tranh: “Đừng có làm bừa, đây không phải chuyện có thể tùy tiện hành sự. Bí mật được canh giữ nghiêm ngặt qua bao đời, một khi công khai cho thiên hạ biết, tất sẽ xảy ra chấn động không thể tưởng tượng nổi, đến lúc đó e là sẽ có rất nhiều người phải chết.”
Cơ Ngột Ninh khinh khỉnh một tiếng: “Đám đông người trong miệng huynh đó đang mong sao sớm bắt được chúng ta để đổi lấy ngân tinh, hầu mong bản thân sống tốt hơn đấy, ta việc gì phải quản tới sống chết của bọn chúng.”
Cơ Ngột Tranh chậm rãi lắc đầu: “Không đơn giản như vậy đâu, A Ninh, đừng có làm càn.”
Cơ Ngột Ninh: “Vậy tốt nhất huynh nên chết sau ta, bằng không, chẳng ai quản nổi cái miệng này của ta đâu, ta nhất định sẽ nói ra, không để cho bọn chúng được yên ổn.”
Cơ Ngột Tranh bất lực lắc đầu, thở dài không tiếng động.
Bọn họ đã dần quen với những ngày tháng tùy thời rời bỏ một nơi nào đó, chẳng mấy chốc đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, lặng lẽ rời khỏi nơi này.
Mà ngay sau khi bọn họ rời đi không lâu, trong rừng có mấy đạo hắc ảnh vụt qua, lặng lẽ áp sát, dần dần bao vây tiểu viện kia lại.
Sau khi xác nhận mọi người đã vào vị trí, vòng vây đã thành hình, có hai người lộ diện, nghênh ngang bước vào trong viện, gõ gõ cửa gỗ: “Tứ gia, Ngũ gia, là chúng ta đây, sắp sang thu rồi, chúng ta mang cho hai vị ít y phục.”
Dứt lời, hồi lâu không thấy hồi đáp, bọn chúng đành phải gõ thêm mấy tiếng nữa.
Nụ cười trông có vẻ vô cùng nhiệt tình trên mặt bọn chúng dần dần biến mất.
Cuối cùng bọn chúng cũng nhận ra tình hình không ổn, mạnh bạo đá văng cửa phòng.
Trong phòng đồ đạc vẫn như cũ, chỉ thiếu đi một vài vật dụng sinh hoạt vụn vặt.
Khí tức quen thuộc tràn ngập trong căn phòng, nhưng lại thêm vài phần lạnh lẽo.
“Tứ gia, Ngũ gia, chúng ta tới thăm hai vị đây.”
Hai kẻ đó đi vài vòng trong phòng, không thấy bóng người nào.
Lại sang các gian nhà khác trong viện tìm kiếm, vẫn không thấy hai người kia đâu.
Một ý nghĩ nảy sinh, lòng bọn chúng chùng xuống từng chút một.
“Chạy rồi sao?”
“Không thể nào chứ? Họ mới dọn tới đây chưa được mấy ngày, phụ cận đây cũng không có nhà ai khác, căn bản sẽ không bị phát hiện, đây là một nơi ẩn náu rất tốt, lẽ ra phải ở được lâu mới phải.”
“Chẳng lẽ là nhận ra điều gì rồi?”
“Tín nha (quạ đưa tin) mang theo lệnh truy nã bay khắp nơi, không chừng đã bay tới tận đây, bọn họ cũng không thiếu tinh thạch để mua lệnh truy nã.”
“Lúc trước số tiền trên lệnh truy nã tăng lên cũng chẳng thấy họ bỏ chạy, biết đâu chỉ là đúng lúc ra ngoài săn bắn, chúng ta cứ ở đây đợi xem sao.”
“Ngươi cũng biết là lúc trước à, lúc trước ngươi đâu có nảy sinh ý định như bây giờ, số tiền cao thấp rốt cuộc là khác nhau mà.”
Kẻ bị giáo huấn có chút chột dạ cúi đầu: “Ta… ta đây cũng là bất đắc dĩ thôi, hiện giờ trong nhà đang cần gấp ngân tinh, lại không phải con số nhỏ. Hơn nữa, chỉ cần chúng ta bố trí ổn thỏa một chút, đến lúc đó lại tìm cơ hội cứu họ ra là được, dù sao bên trên cũng chỉ cần người sống, trong thời gian ngắn chắc sẽ không lấy mạng họ đâu, chúng ta vẫn có cơ hội cứu họ ra lần nữa mà.”
Lời này rõ ràng đã nhận được sự tán đồng của kẻ còn lại: “Chúng ta có thể đưa họ đi một lần thì sẽ có lần thứ hai, tin rằng họ sẽ hiểu cho thôi, chúng ta đây gọi là bòn rút ngân tinh của bên trên, chứ không phải phản bội.”
Bọn chúng nỗ lực thuyết phục bản thân, tiếp tục ở lại nơi này chờ đợi.
Nhưng cho đến khi trời tối rồi lại sáng, bọn chúng vẫn không đợi được Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh.
Lần này bọn chúng cuối cùng cũng chắc chắn rằng, Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh đã chạy rồi, hơn nữa còn không hề báo trước cho bọn chúng.
————
Một tháng sau, tại một hẻm núi phía nam mỏ khoáng Nam Tây.
Thấy trời đã về chiều, nơi này lại khá thích hợp để nghỉ ngơi, một nhóm thú nhân sau khi nhận lệnh liền tản ra, ai nấy đều thực hiện chức trách của mình.
Chử Thanh Ngọc đi tới bên một cái cây lớn, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt điều tức.
Tất nhiên, đó chỉ là vẻ bề ngoài, thực chất hắn đang giao lưu cùng Phương Lăng Nhận.
“Vượt qua mấy ngọn núi nữa là có thể tới Thôn Thi Lĩnh rồi.”
Phương Lăng Nhận ngồi tựa bên cạnh Chử Thanh Ngọc: “Ta có thể cảm giác được, khoảng cách tới thân thể của ta càng lúc càng gần rồi.”
Chử Thanh Ngọc: “Ngươi dường như không vui lắm?”
Phương Lăng Nhận: “Mí mắt trái của ta cứ giật liên hồi.”
Chử Thanh Ngọc: “Trái giật tài phải giật tai… Khoan đã! Mí mắt?”
Khóe miệng Phương Lăng Nhận khẽ nhếch: “Hiện giờ ta đã có thể ngưng hóa ra đầu và tứ chi rồi, có lẽ cho ta thêm chút thời gian, ta sẽ có thể ngưng hóa ra một thân xác bằng xương bằng thịt hoàn chỉnh, hoàn toàn mới.”
Đến lúc đó, hắn cũng sẽ bước vào Ngưng Thể kỳ, sở hữu sức mạnh đủ để sánh ngang với Linh tu Nguyên Anh kỳ.
Chử Thanh Ngọc mở mắt, giơ tay lên sờ vào lông mày và mắt của Phương Lăng Nhận.
Vẫn là cảm giác băng lãnh, nhưng xúc cảm lại rõ ràng hơn, là sự mềm mại chỉ có ở làn da mới sinh.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua hàng mi dài hơi cong, còn khiến nó run rẩy đôi chút.
Phương Lăng Nhận chộp lấy tay Chử Thanh Ngọc: “Nhột.”
Chử Thanh Ngọc: “Ngứa thì ngươi gãi đi, ta có ngăn cản ngươi đâu.” (ngứa với nhột là cùng một chữ 痒)
Phương Lăng Nhận: “…”
Phương Lăng Nhận tiến sát lại gần, đang định làm gì đó thì bỗng nghe thấy phía sau truyền đến một trận tiếng bước chân.
Bàn tay vốn đã đặt trên lồng ngực Chử Thanh Ngọc liền túm chặt lấy vạt áo của hắn, kéo hắn bay vọt lên trên cây.
Chử Thanh Ngọc: “…” Không phải chứ, ta với ngươi có phải kẻ gian dâm đâu, việc gì phải trốn!
Tiếng bước chân đã đến gần, là Khổng Vụ và Phù Khánh đang cùng nhau đi tới.
Bọn họ rõ ràng không phát hiện ra vừa rồi dưới gốc cây này có người, vẫn tiếp tục trò chuyện: “… Ta cũng vậy, chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi đã bị triệu hoán năm lần rồi.”
Khổng Vụ: “Ta có hỏi các thú nhân khác ở đây, dạo gần đây họ cũng đều như vậy, thỉnh thoảng sẽ bị triệu hoán tới thế giới kia để chiến đấu.”
Phù Khánh: “Thời hạn thì sao?”
Khổng Vụ: “Có dài có ngắn, thế giới kia hiện giờ dường như rất loạn, Triệu Hoán sư kết khế ước với ta vẫn luôn chiến đấu.” Khổng Vụ trầm giọng nói.
Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận: ?
Khoan đã, bọn họ nói là “Triệu hoán”, không phải cái gọi là “Thần Dẫn”, là “Triệu Hoán sư”, chứ không phải “Thần minh”?
Phù Khánh: “Nơi nào cũng chẳng được thái bình, nhưng cứ nghĩ theo hướng tích cực đi, hiện giờ mọi người đều đang trong giai đoạn tu dưỡng, sang bên đó chiến đấu một trận có thể thu được không ít Càn Vũ chi khí, giúp ích cho việc tu luyện của họ, chắc là bọn họ đều rất sẵn lòng.”
Khổng Vụ: “Những người ta hỏi đều cho rằng đây là Thần Dẫn, bọn họ ở cùng điện hạ lâu như vậy mà điện hạ vẫn không nói cho họ biết thực tình, xem ra điện hạ không hề tin tưởng những người đó.”
Phù Khánh: “Đây không phải chuyện tin tưởng hay không, chuyện này càng ít người biết càng tốt, bằng không khó tránh khỏi bị truyền ra ngoài.”
Chử Thanh Ngọc đang định xuống dưới hỏi thăm tình hình: “…” Đây là chuyện mà Cơ Ngột Tranh nên biết sao?
Nguy hiểm thật, nếu mà hỏi ra miệng thì đúng là lạy ông tôi ở bụi này, lộ tẩy mất!
Khổng Vụ bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi mắng một câu, rồi mới nói: “… Ngay vừa rồi, ta lại bị triệu hoán qua đó, chớp mắt đã bị đối thủ tiêu diệt, sao ta lại bị một tên Triệu Hoán sư phế vật như vậy ký khế ước chứ! Thật muốn phản triệu hoán tên đó qua đây, ta phải tẩn cho hắn một trận ra trò!”
Phù Khánh: “Đó là chuyện sau Thập Văn mới có thể làm được, ngươi cố gắng lên.”
Chử Thanh Ngọc: “…”
—