← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 422: Ý kiến của Kiều Mặc

24 min read 29.08.2026

 

Mấy vị tu giả đi theo sau Hải Triệu Phong cũng đang đánh giá Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, đồng thời mở miệng cằn nhằn Hải Triệu Lăng xuất quan xong cũng không tìm bọn họ đi chơi.

Phòng ở tầng thượng Hải Thiên Lâu từ trước đến nay luôn cung không đủ cầu, không có chút quan hệ thì căn bản không lấy được.

Bọn họ cũng muốn lắm chứ, thế nhưng Hải Triệu Lăng hiếm khi mới chịu nới lỏng cái miệng một lần, lần này vậy mà lại dẫn theo hai vị tu giả có gương mặt lạ hoắc tới đây? Bọn họ cũng cảm nhận được mối đe dọa.

Mọi sự thay đổi dường như đều bắt đầu từ khi Hải Triệu Lăng đính hôn với Giang Như Chiêu. Hải Triệu Lăng thường xuyên đi theo Giang Như Chiêu tu luyện, hòn hải đảo nơi bọn họ đóng cửa tu luyện kia, bọn họ hoàn toàn không có quyền tiến vào.

Bọn họ vừa hâm mộ ghen tị việc Hải Triệu Lăng giẫm phải phân chó mới tìm được một vị hôn thê như vậy, lại vừa oán trách Giang Như Chiêu quản thúc Hải Triệu Lăng quá nghiêm, hiếm lắm mới thả Hải Triệu Lăng ra ngoài chơi một lần.

Bọn họ không phải chưa từng nghĩ đến chuyện đâm chọc, ly gián mối quan hệ giữa gã và Giang Như Chiêu trước mặt Hải Triệu Lăng, tốt nhất là khiến Hải Triệu Lăng chán ghét Giang Như Chiêu đi thì bọn họ mới có thể tiếp tục sống những ngày tháng tùy ý khoái lạc như quá khứ.

Thế nhưng bọn họ không ngờ rằng, Hải đại thiếu không phải không nghe ra lời ly gián của bọn họ, mà là gã không vui khi họ nói ra nói vào chuyện của Giang sư muội gã, nên bọn họ đành phải thu liễm lại.

Hải Triệu Lăng vui vẻ nói: “Chẳng phải có bằng hữu qua đây tìm ta chơi sao, ta nhận được truyền tin của bọn họ liền từ trên đảo đi ra rồi. Đúng rồi, ta giới thiệu cho các ngươi, đây là bằng hữu mà ta và Giang sư muội quen biết ở Lâm Tang thành.”

“Đúng rồi, các ngươi cũng từng tới Lâm Tang thành mà, chưa từng gặp qua bằng hữu của ta sao? Trước đây ta chẳng phải đã nói lúc tới Phong Lăng thành bọn họ cũng ở đó à?”

Hải Triệu Lăng là một người rất sẵn lòng chia sẻ với người khác, cho nên chuyện kết giao bằng hữu mới, gã cũng không hề giấu giếm trước mặt bằng hữu cũ, ngoại trừ một số chuyện không nên nói thì gã không nói ra, ví dụ như trình độ luyện dược chân thực của Phong Minh.

Hải Triệu Phong và những kẻ khác ngẩn người ra. Uổng công gã tốn bao nhiêu tâm tư suy nghĩ, còn cố gắng nhớ xem hai người này rốt cuộc là từ nơi nào đến, kết quả lại là từ cái tòa thành nhỏ bé Lâm Tang kia chạy tới?

Gã lại nghĩ một chút, hình như đúng là có chuyện như vậy thật, nhưng lúc đó gã căn bản chẳng để vào mắt, cho nên bây giờ nhớ lại cũng không hồi tưởng ra tình huống nào liên quan đến bọn họ.

Thế nhưng gã rất giỏi làm bộ làm tịch bên ngoài, ngay lập tức bày ra vẻ mặt tươi cười nói: “Hóa ra là hai vị đạo hữu, chúng ta đã từng gặp mặt ở Lâm Tang thành rồi sao?”

Phong Minh vô cùng thẳng thắn lắc đầu: “Thật xin lỗi, ở Lâm Tang thành chỉ thấy Hải đại thiếu và Giang đạo hữu thôi, chứ chưa từng gặp qua các vị.”

Vì sao ư? Bởi vì mấy vị này năm xưa nhìn không lọt mắt hắn và Bạch đại ca mà, thế nên sao có thể tốn thời gian gặp họ được.

Huống hồ vị này rất có thể là một kẻ ôm ý đồ xấu, Phong Minh làm sao có thể khách khí với gã cho được.

Hải Triệu Phong bị nghẹn họng một cái, trong lòng thầm nghĩ cũng không biết Hải Triệu Lăng làm sao lại qua lại với loại tu giả tới từ nơi nhỏ nhặt này, còn coi họ là bằng hữu, cũng không tự soi gương xem bản thân mình có đáng giá hay không.

Gã cười giả tạo nói: “Vậy sao? Thế chắc là ta nhớ nhầm rồi. Có điều bằng hữu của đường huynh chính là bằng hữu của ta, các ngươi là lần đầu tiên tới Bích Hải thành sao? Vậy để ta và đường huynh cùng nhau tiếp đãi các ngươi, dẫn các ngươi đi mở mang tầm mắt về sự phồn hoa của Bích Hải thành chúng ta nhé.”

Vừa nghe gã nói lời này, Hải Triệu Lăng liền vội vàng xua tay: “Đi đi đi, chỗ này thì có việc gì của các ngươi chứ, các ngươi tự đi chơi đi. Phong Minh bọn họ có ta và Giang sư muội tiếp đón là được rồi.”

Hải đại thiếu tuy ngốc nhưng cũng biết Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không cùng một giuộc với đám bạn nhậu kia của gã, cho nên sao có thể miễn cưỡng gom họ lại một chỗ được.

Giang Như Chiêu cũng thong thả nói thêm vào: “Phong đường đệ, Phong đạo hữu và Bạch đạo hữu đã có ta cùng sư huynh tiếp đón là được rồi, không phiền đến Phong đường đệ các ngươi đâu.”

Hải Triệu Phong suýt chút nữa thì không giả vờ nổi nữa. Đây là lần đầu tiên bọn họ bị hai người này hợp lực đuổi đi thẳng cổ như vậy. Cái gì chứ? Bọn họ với hai kẻ này có bí mật gì không thể để ai biết sao?

Càng là thứ không muốn cho gã biết, gã lại càng muốn biết cho bằng được, nhưng hiện tại thì không được.

Để tránh thật sự làm chọc giận Hải Triệu Lăng, Hải Triệu Phong dù trong lòng có tức giận cũng chỉ đành tạm thời nuốt xuống, nặn ra nụ cười nói:

“Vậy được rồi, bọn đệ xin phép xuống trước. Hai vị, nếu đường huynh không rảnh, các ngươi có thể tìm Hải Triệu Phong ta. Vẫn là câu nói kia, bằng hữu của đường huynh chính là bằng hữu của Triệu Phong ta.”

“Được.” Phong Minh thuận miệng có lệ một tiếng.

Mấy con ruồi nhặng phiền phức cuối cùng cũng đi rồi, Hải đại thiếu cũng thở phào một hơi. Không hiểu sao, đây là lần đầu tiên gã cảm thấy những kẻ này thật phiền phức.

Phong Minh nhấp một ngụm rượu ngon, liếc nhìn Hải đại thiếu rồi nói: “Vị đường đệ này của ngươi có quan hệ thực sự tốt với ngươi như vậy sao? Bằng hữu đều là dùng chung à?”

Hải đại thiếu mờ mịt mông lung, không quá hiểu ý tứ trong lời nói của Phong Minh: “Đường huynh đệ cùng tộc, quan hệ sao có thể không tốt được? Bằng hữu của ta, bọn họ đương nhiên cũng sẽ thích thôi.”

Giang Như Chiêu cạn lời lườm sư huynh một cái, cũng chỉ có sư huynh là không nhìn ra vấn đề. Thực ra nàng không hề thích vị đường đệ Hải Triệu Phong này chút nào.

Hơn nữa nàng còn nhìn ra được, thực chất không ít huynh đệ trong tộc họ Hải, bên ngoài tuy tâng bốc sư huynh nhưng thực tế trong lòng lại chẳng hề coi trọng gã.

Cũng chỉ có sư huynh là nhìn không ra, còn tưởng rằng mối quan hệ giữa các huynh đệ trong tộc tốt đẹp lắm, ngày thường chẳng hề ít nâng đỡ bọn họ.

Có một số chuyện nàng không tiện nói quá nhiều, tránh để người ta nghĩ nàng đang chọc gậy bánh xe, ly gián tình cảm, đành phải âm thầm để mắt tới sư huynh nhiều hơn một chút.

Phong Minh lấy làm kỳ lạ hỏi: “Huynh đệ cùng tộc thì quan hệ nhất định phải tốt sao? Giữa huynh đệ cùng tộc không có quan hệ cạnh tranh à? Như vầy đi, ta kể cho ngươi nghe câu chuyện của ta và Bạch đại ca nhé.”

Hải đại thiếu vốn dĩ đã có hứng thú với chuyện của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, liền giục hắn mau nói đi.

Giang Như Chiêu cũng có hứng thú tương tự, muốn biết nơi chốn và thế lực như thế nào lại có thể bồi dưỡng ra hai vị thiên tài như thế này.

Phong Minh kể lại những gì cha hắn đã phải gánh chịu ở Phong gia, cùng với hai loại đãi ngộ hoàn toàn trái ngược nhau của Bạch Kiều Mặc ở Bạch gia trước và sau khi bị phế bỏ tu vi.

Mặc dù so với Hải gia, ở hạ giới dù là Phong gia hay Bạch gia đều là những gia tộc rất nhỏ bé, không thể so sánh với một Hải gia rộng lớn đồ sộ.

Thế nhưng hắn tin rằng, sự tranh giành lợi ích cùng với thói đời giẫm thấp bạt cao, dù ở bất cứ đâu thì cũng đều như nhau cả thôi.

Chuyện cha của Phong Minh gặp phải còn đỡ một chút, chứ chính trải nghiệm của bản thân Bạch Kiều Mặc đã khiến Giang Như Chiêu nghe xong cũng phải kinh ngạc tột cùng, chứ đừng nói đến Hải đại thiếu.

Vậy mà từng bị phế bỏ tu vi sao? Sau khi trở thành phế nhân lại có thể một lần nữa trỗi dậy, tu luyện tới Khai Hồn Cảnh trung kỳ như hiện tại, trải nghiệm này xem ra còn mang tính truyền kỳ hơn cả của Củng Khiên nữa. Ánh mắt Hải đại thiếu nhìn về phía hắn đều sáng lấp lánh lên rồi.

Phong Minh gõ gõ xuống bàn nhắc nhở Hải đại thiếu: “Trọng tâm chú ý bị lệch rồi nha. Ta nói những điều này không phải để ngươi đi sùng bái Bạch đại ca của ta đâu. Đương nhiên Bạch đại ca của ta có bao nhiêu giỏi giang thì ta là người rõ nhất rồi. Trọng tâm của ta là muốn nói cho ngươi biết, nội bộ của một gia tộc không phải đều là một mảnh hòa thuận đâu, đôi khi cạnh tranh vô cùng tàn khốc.”

Hắn nhận ra rằng, nếu không nói lời lẽ rõ ràng rành mạch với Hải đại thiếu thì người này căn bản là nghe không hiểu tiếng người, thật là mệt chết đi được.

Bạch đại ca của hắn tốt thế nào, lẽ nào hắn lại còn không biết sao?

Kết quả Hải đại thiếu lại phun ra một câu: “Không ngờ tộc nhân của Bạch Kiều Mặc ngươi lại đáng ghét đến thế. Yên tâm đi, người Hải gia chúng ta không giống vậy đâu, Hải gia chúng ta từ trên xuống dưới vô cùng đoàn kết.”

Phong Minh đỡ trán, hắn sắp tuyệt vọng đến nơi rồi.

Trong mắt Giang Như Chiêu hiện lên vẻ suy tư sâu xa. Phong đại sư đây là đang cố sống cố chết muốn thức tỉnh Hải sư huynh cái gì đó đúng không? Lẽ nào là Phong đại sư phát hiện ra trong Hải gia có kẻ nào đó ôm lòng dị dạ, sẽ gây bất lợi cho Hải sư huynh, thậm chí là Hải thành chủ?

Trái tim Giang Như Chiêu treo ngược lên, nàng không hy vọng Hải sư huynh phải chịu bất kỳ tổn thương nào.

Bạch Kiều Mặc bật cười, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người có thể khiến Minh đệ bất lực đến nhường này, Hải đại thiếu này cũng thật là có bản sự.

Bạch Kiều Mặc hiến kế giúp Phong Minh giải vây: “Như vầy đi, Hải thiếu, hay là chúng ta đánh cược một ván đi.”

“Cược cái gì? Cha ta và sư muội đều không cho phép ta bước chân vào sòng bạc đâu đấy.”

Phong Minh trợn trắng mắt, đã chẳng còn sức lực để nói chuyện với vị Hải đại thiếu này nữa rồi.

Bạch Kiều Mặc cười nói: “Đương nhiên không phải kiểu cá cược vào sòng bạc kia rồi. Bản thân Hải thiếu hiện tại tin tưởng các huynh đệ cùng tộc của mình, vậy ta liền cược rằng sau lưng họ chưa chắc đã có lòng chân thành đối với Hải thiếu ngươi, thấy thế nào?

Hải thiếu có dám đánh cược một ván không? Hải thiếu thắng thì có thể đưa ra một yêu cầu với bọn ta. Nếu bọn ta thắng thì ngươi cũng phải đáp ứng bọn ta một yêu cầu.”

Mắt Phong Minh sáng rực lên. Đúng vậy, ý kiến này hay đó! Hắn không tin nổi là với một Hải đại thiếu như thế này mà gã vẫn có thể tin tưởng đám huynh đệ cùng tộc kia không hề ôm một chút lòng dạ xấu xa nào.

Hỏi gã có dám cược hay không, Hải đại thiếu gã há lại chịu tụt lại phía sau sao? Gã là Hải đại thiếu của Bích Hải thành đường đường chính chính, làm sao có thể không có cái lá gan này?

Thế nên bị Bạch Kiều Mặc khích một cái như vậy, Hải đại thiếu liền mắc bẫy ngay lập tức: “Cược thì cược, có gì mà không dám! Ngươi nói đi, phải làm thế nào?”

Bạch Kiều Mặc nói: “Như vầy đi, ta dùng trận pháp làm một món đạo cụ nhỏ, đến lúc đó phiền người bên cạnh Hải đại thiếu đặt lên người vị Phong thiếu kia. Chúng ta sẽ quan sát thật kỹ hành vi cử chỉ ngày thường của vị Phong thiếu này, xem xem sau lưng gã bàn luận về vị đường huynh là ngươi như thế nào.”

“Chỉ đơn giản thế thôi sao? Không thành vấn đề, ta cá cược với ngươi! Ha ha, chắc chắn là ta thắng rồi. Ta phải suy nghĩ thật kỹ xem đến lúc đó sẽ đưa ra yêu cầu gì với các ngươi, các ngươi cứ chuẩn bị nhận thua đi là vừa.”

Phong Minh trực tiếp trợn trắng mắt một cái. Kẻ tự tin đến mức ngu ngốc như Hải đại thiếu, cứ việc chờ đợi nhận đả kích đi thôi.

Giang Như Chiêu nhìn vị Hải sư huynh tự tin thái quá này, tâm trạng cũng có chút khó tả.

Thôi được rồi, ý kiến của Bạch đạo hữu quả thực rất tốt, cũng nên để Hải sư huynh nhận rõ bộ mặt thật của một số kẻ rồi.

Bây giờ chịu đả kích dù sao cũng tốt hơn tương lai bị vấp ngã trong tay bọn họ, có lẽ cũng nhờ vậy mà có thể nhắc nhở Hải bá bá một tiếng.

Hải bá bá nếu có lòng cảnh giác thì làm việc chắc chắn sẽ dễ dàng hơn Hải sư huynh nhiều.

Cho nên người thực sự cần được cảnh tỉnh là Hải bá bá chứ không phải Hải sư huynh, trong lòng Giang Như Chiêu vô cùng thấu suốt chuyện này.

Rời khỏi nhà hàng lộ thiên này, bọn họ quay trở về phòng. Bạch Kiều Mặc bắt đầu chế tạo đạo cụ nhỏ. Lại còn phải giấu được tai mắt của Hải Triệu Phong cùng những kẻ bên cạnh gã, món đạo cụ này quả thực không hề đơn giản chút nào.

Tất nhiên Bạch Kiều Mặc cũng không muốn làm quá mức phức tạp, hắn tin rằng lúc này Hải Triệu Phong ở sau lưng đối với Hải Triệu Lăng cũng không có phòng bị gì nhiều, cái cần chính là sự sơ hở của gã, dưới sự sơ hở thì những thứ lộ ra sẽ càng nhiều hơn.

Tiêu tốn hết một đêm, Bạch Kiều Mặc đã làm xong món đạo cụ này. Thực ra món đạo cụ này có tham khảo từ nền tảng giao lưu của Bách Thảo Đường và trục cuốn của Bách Hiểu Đường, lại còn dựa theo mô tả của Phong Minh về mạng internet ở kiếp trước nữa.

Trước đây khi Phong Minh ở Phong Lăng thành đắm chìm trong luyện dược thuật, Bạch Kiều Mặc cũng đâu có chịu ngồi không, hắn đã nghiên cứu không ít trận pháp về phương diện này, thế nên bây giờ làm ra món đạo cụ nhỏ này vô cùng nhẹ nhàng thoải mái.

Ngày hôm sau thức dậy, Bạch Kiều Mặc liền giao món đạo cụ này cho Hải đại thiếu, dạy gã cách thao tác: “Sai người đem thứ này đặt lên người vị Phong thiếu kia, cần phải làm thật bí mật, đừng để khơi dậy sự cảnh giác của Phong thiếu. Thứ này sẽ dính chặt trên người gã, nếu không cố ý lùng sục tìm kiếm thì rất khó phát giác ra.”

Thứ Bạch Kiều Mặc lấy ra trước tiên là một chấm đen nhỏ bằng hạt đậu xanh, sau khi truyền nguyên lực vào thì sẽ có tính kết dính, lại còn có thể ẩn mình.

Sau đó trong tay hắn còn có một thiết bị tiếp nhận: “Đợi khi chấm đen này dính lên người Phong thiếu, chỉ cần gã mở miệng, âm thanh đều sẽ được chấm đen truyền ra ngoài, được thiết bị tiếp nhận ở đây thu lại. Đến lúc đó liền có thể xem xem Phong thiếu ở sau lưng có bàn tán về vị đường huynh là ngươi hay không.”

Mắt Hải đại thiếu phát sáng, thứ này hình như chơi rất vui nha. Thế là gã vội vàng gọi vị Trịnh thúc có tu vi Dung Hợp Cảnh sơ kỳ ở bên cạnh ra, giao phó cho ông ta một phen như vậy.

Trịnh tu giả ánh mắt phức tạp nhìn lướt qua Bạch Kiều Mặc và Phong Minh. Hải đại thiếu coi đây là trò chơi, chứ ông ta làm sao lại không nghe ra thâm ý đằng sau chuyện này cho được?

Thôi vậy, cứ để Hải đại thiếu nhìn cho rõ bộ mặt thật của kẻ được gọi là đường đệ tốt đi.