Chương 459: Chân tướng
Thiếu niên cao kều cứng đờ quay đầu lại, thứ đầu tiên đập vào mắt là một chiếc hoa đăng tỏa ra ánh sáng xanh lam u uẩn.
Hoa đăng được xâu bằng chỉ vàng, treo trên một cây gậy cũng đang tỏa ra lam quang.
Tầm mắt thiếu niên cao kều chậm rãi dời lên trên, nhanh chóng đối diện với một khuôn mặt dưới sự chiếu rọi của ánh lam quang ấy.
Chử Thanh Ngọc nở một nụ cười mà hắn tự cho là hiền hòa.
Chiếc hoa đăng đung đưa khiến bóng tối trên mặt hắn cũng lay động theo.
Thiếu niên cao kều phát ra một tiếng thét chói tai.
Đám thú nô bị xiềng xích trói buộc nghe thấy tiếng động, vội vàng nhìn về phía này, một số kẻ có xiềng xích trên người khá dài còn bước tới vài bước: “Chuyện gì vậy?”
“Ai! Ai ở đó!”
“Lửa, lửa màu xanh lam sao?”
Phương Lăng Nhận: ? Bọn họ nhìn thấy lửa của ta rồi?
Chử Thanh Ngọc: “Hình như là vậy.”
Nói cũng lạ, quỷ hỏa của Phương Lăng Nhận nếu trực tiếp phóng ra thì đám thú nhân ở đây không nhìn thấy được, nhưng khi bọc trong đóa Nguyệt Quang Chúc Dận Hoa vốn đã bị Phương Lăng Nhận dùng hàn băng đóng băng từ trước, thì lại có thể hiện ra trước mắt những người này.
Địa lao quá tối, ánh nến trong tay bọn họ rất yếu ớt, đèn trong tay Chử Thanh Ngọc cũng không đủ sáng, bọn họ chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một gương mặt đang mỉm cười lam biếc.
“Ngươi, ngươi là người hay là quái vật?”
Thế giới này không có quỷ, chỉ là trong nhận thức của thú nhân có tồn tại một số tinh quái, tinh quái có loại tốt cũng có loại xấu.
Chử Thanh Ngọc đưa chiếc hoa đăng Phương Lăng Nhận đưa cho mình ra xa một chút: “Các ngươi đoán xem?”
Thiếu niên cao kều lúc này đã nhận ra gương mặt trước mắt, nhưng cảm giác kinh sợ vẫn chưa tan đi, đôi mắt hoen lệ: “Là, là Tứ điện hạ.”
“Ngươi nói cái gì?”
“Tứ điện hạ?”
“Cơ Ngột Tranh sao có thể ở đây? Không nhìn lầm chứ?”
Đám thú nô tiến lên vài bước, cố gắng nhìn rõ tướng mạo của Chử Thanh Ngọc.
Thiếu niên thấp bé đã dùng giọng nói còn chút non nớt lên tiếng: “Là, là Tứ điện hạ, vừa rồi chúng ta chính là đi đưa cơm cho ngài ấy.”
Dứt lời, xung quanh lại rơi vào tĩnh lặng.
“Quả, quả thực là Tứ điện hạ? Thế nhưng, tại sao?”
Chử Thanh Ngọc tự nhiên hiểu rõ bọn họ muốn hỏi điều gì, bèn đem chuyện mình đi theo tới đây như thế nào kể cho bọn họ nghe.
Thú nhân thọt chân gãi gãi đầu: “Ta, ta không biết nha, không ngửi thấy một chút khí tức nào…”
Mọi người không xác định được Tứ hoàng tử là địch hay bạn, không dám nói thêm gì nhiều.
Chử Thanh Ngọc bước lên bậc thang bên cạnh ngồi xuống, co một chân lên, dùng tay chống cằm: “Các ngươi có muốn rời khỏi đây không?”
Câu nói này quả thực đã chạm đúng vào tâm can bọn họ.
Ai mà chẳng muốn rời khỏi nơi này chứ? Bọn họ nằm mơ cũng muốn giật đứt những sợi xiềng xích này!
“Muốn! Chắc chắn là muốn!”
“Tứ điện hạ cứu chúng ta với!”
Có người nhanh chóng nghĩ đến quân bài mình đang nắm giữ: “Tứ điện hạ muốn biết điều gì, ta đều có thể nói cho ngài!”
Chử Thanh Ngọc nhìn theo tiếng nói: “Các ngươi bị nhốt ở nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời này, có thể biết được cái gì chứ? Cho dù biết, thì có liên quan gì đến ta?”
“Có có có! Chắc chắn là có!” Một số thú nhân thông minh nhanh chóng phản ứng lại, vội nói: “Là chuyện có liên quan đến ngài!”
“Ta cũng có! Tứ điện hạ, cả nhà chúng ta đều bị oan uổng, tội danh Nhị hoàng tử gán cho chúng ta là kết đảng mưu lợi riêng, câu kết với Ngũ hoàng tử, nhưng chúng ta không hề…”
Hắn chưa dứt lời đã bị một tràng tiếng ho cắt ngang.
Chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ra, Ngũ hoàng tử là bào đệ của Tứ hoàng tử, hai người cùng bị cầm tù trong thâm cung.
“Không, không phải câu kết, là, liên thủ, liên thủ, bọn họ nhất quyết nói chúng ta liên thủ với Ngũ điện hạ, còn ngụy tạo ra rất nhiều thư từ, nội dung trong thư vô cùng ngông cuồng, thậm chí đã liên quan đến mưu phản.”
Người nọ nước mắt đầm đìa: “Nhưng bọn ta chưa bao giờ có thư từ qua lại với Ngũ điện hạ, hai vị điện hạ sống lâu trong thâm cung, thư từ chắc chắn sẽ bị cung nhân kiểm tra tầng tầng lớp lớp, chúng ta sao dám làm chuyện như vậy chứ!”
“Nhà chúng ta cũng thế, Tứ điện hạ ngài tâm tri minh bạch, con em nhà ta chưa từng cùng ngài bàn luận chuyện mưu nghịch, vậy mà bọn họ không biết từ đâu đưa ra bằng chứng nhà chúng ta có tư giao với ngài, khăng khăng nói chúng ta muốn cùng ngài tạo phản!”
“Gia phụ ở trong triều luôn giữ thái độ trung lập, không ngờ lại bị lật ra bằng chứng giúp ngài nuôi tư binh, trời đất chứng giám, số binh mã đó chúng ta hoàn toàn không hề quen biết!”
Càng lúc càng có nhiều người bắt đầu kể khổ, nỗi oan ức của bọn họ quả thực đều có liên quan đến Tứ hoàng tử Cơ Ngột Tranh hoặc Ngũ hoàng tử Cơ Ngột Ninh.
Thoạt nghe là oan ức, nhưng ngẫm kỹ lại là âm mưu.
Một khi những người này nhận tội, hoặc bị đánh đập ép cung, thì từng trang từng việc này đều chỉa thẳng vào Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử.
Kẻ thiết kế vừa muốn tiêu diệt những người này, vừa muốn để Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử phải gánh lấy danh tội mưu nghịch.
Khá nhiều thú nô rõ ràng cũng đã xâu chuỗi được mối quan hệ trong đó: “Tứ điện hạ, bọn họ hạ được chúng ta là có thể bôi nhọ danh tiếng của ngài, chúng ta biết, ngài cũng là bị oan uổng mà!”
“Đây đều là âm mưu của Nhị hoàng tử, hắn muốn giẫm lên chúng ta để đi lên, hắn mới là kẻ thực sự muốn mưu nghịch!”
“Nhị hoàng tử có ý định cài cắm người của mình vào trong triều, chúng ta liền trở thành cái gai trong mắt hắn, hắn chỉ có kéo chúng ta xuống thì mới có cơ hội nhét người của mình vào.”
“Sau khi chúng ta bị ghi vào nô tịch, Nhị hoàng tử vẫn không chịu buông tha, đưa chúng ta đến ngọn núi khai khoáng Nam Tây này, ngày qua ngày, năm qua năm đào quặng.”
“Không, hắn là lo lắng chúng ta rơi vào tay kẻ khác rồi nói ra những lời không nên nói, nhưng lại không muốn cho chúng ta chết một cách nhẹ nhàng, muốn chúng ta lao dịch trên khoáng sơn, vắt kiệt giá trị lợi dụng cuối cùng.”
Một giọng nói trầm hùng hừ lạnh: “Nếu không phải khoáng sơn chỉ có thể do thú nhân từng nhận được tứ phúc mới có thể lao động, thú nhân bình thường chịu không nổi, thì bọn chúng đã chẳng cho chúng ta con đường sống.”
Nực cười thay, những ngọn khoáng sơn từng khiến tất cả thú nhân có được tứ phúc phải kháng cự khi tới đây, nay lại trở thành nơi bảo mạng cuối cùng cho những kẻ thất thế, bị lưu đày như bọn họ.
Những thú nhân bị giáng tội, trên người có thần ấn, đa phần sẽ không bị xử tử mà bị đưa đến khoáng sơn đào quặng.
Đây là con đường sống cuối cùng của bọn họ, cũng là nơi trú ẩn của một số kẻ thực sự đáng phạt, tội không thể tha nhưng lại có chỗ dựa vững chắc trợ giúp.
Chử Thanh Ngọc lắng nghe bọn họ trút bầu tâm sự oan khuất, không nói lời nào.
Đám thú nhân quan sát biểu cảm của Chử Thanh Ngọc, thấy mắt hắn đen thẳm, không lộ buồn vui, giống như đang phán đoán lời bọn họ nói là thật hay giả.
“Tứ điện hạ.” Lại một thú nhân chậm rãi bước lên phía trước, mặc kệ xiềng xích phía sau mài rách những vết sẹo cũ trên lưng, máu mới chảy ra nhuộm đỏ cả sống lưng.
Hắn hướng Chử Thanh Ngọc chắp tay: “Tứ điện hạ, những cái xác chôn trong cung của ngài và Ngũ điện hạ là do người của Quý phi nhúng tay vào.”
Chử Thanh Ngọc ngước mắt, nhìn về phía thú nhân trông có vẻ gầy gò kia.
Thú nhân chậm rãi nói: “Chính Quý phi đã thổi gió bên gối trước mặt Bệ hạ, để các ngài ra ngoài tham gia nghi thức tế thần. Bệ hạ lúc đầu không đồng ý, hai vị điện hạ từ lúc sinh ra đã bị đồn đại là mang danh tai tinh, điềm xấu, từ đó bị Bệ hạ chán ghét. Để hai vị mang danh hiệu như vậy tham gia nghi thức tế thần, Bệ hạ tự nhiên là không tình nguyện, nhưng không chịu nổi Quý phi nương nương nhiều lần nhắc đến.”
Chử Thanh Ngọc thầm nghĩ: Đồn đại danh tai tinh? Tên này khá thức thời đấy, đã bắt đầu giúp Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử giải vây rồi.
Chuyện này rõ ràng quan trọng hơn, những thú nhân khác lần lượt im lặng, nghe thú nhân kia tiếp tục kể: “Hai vị điện hạ vừa chân trước rời khỏi cung điện, chân sau đã có người đến cung của hai vị chôn xác.”
Chử Thanh Ngọc: “…”
Chính vì cung nhân đào được một lượng lớn thi thể trong cung của Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử, nên danh tiếng tàn bạo của bọn họ mới bị truyền bá đi ngày càng quá quắt.
Chử Thanh Ngọc: “Làm sao ngươi biết?”
Thú nhân gầy gò: “Thực không dám giấu giếm, lúc đó ta đang điều tra một số vụ án trong thành, đã lần theo dấu vết tìm được hung thủ, nào ngờ, còn chưa đợi chúng ta cầm bằng chứng áp giải người, thi thể đã xuất hiện trong cung, hung thủ lại bị nói chính là ngài, điều này sao có thể không khiến ta hoài nghi chứ?”
Chử Thanh Ngọc: “Cho nên ngươi đã thượng báo?”
Thú nhân gầy gò khựng lại, hơi lộ vẻ hổ thẹn cúi đầu: “Không, ta, lúc đó ta còn cả gia đình già trẻ, ta không dám cược, đây không phải chuyện ta có thể quản được, chỉ là không ngờ, cho dù ta không nói, bọn chúng cũng không tha cho ta.”
Trong mắt thú nhân gầy gò xé qua một tia bi thương: “Đây chính là báo ứng đi, ta đã không bắt lấy tên hung thủ thật sự kia, để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, mà hắn lo lắng một ngày nào đó ta sẽ nói ra, nên đã ra tay trước để hoàn toàn hủy hoại ta.”
Nói đoạn, hắn gục đầu khóc nức nở.
Vị thú nhân có giọng nói trầm hùng lúc này mới lên tiếng: “Tứ điện hạ, còn một chuyện nữa chắc ngài sẽ hứng thú nhất. Cái xác nam đào được từ trong doanh trại của ngài và Ngũ điện hạ, đúng thật là đệ đệ của Quý phi, nhưng đó là con trai do đích mẫu của Quý phi sinh ra. Quý phi vốn không phải đích xuất, mà là sau khi phong phi mới được ghi vào dưới danh nghĩa đích mẫu, ả làm vậy là để dọn sạch chướng ngại cho thân đệ của mình.”
Chử Thanh Ngọc: “…” Chẳng trách các ngươi bị nhốt ở đây, từng người một, biết quá nhiều rồi.
“Thế tử chắc chắn là do ả hại chết, rồi gán họa lên danh nghĩa các ngài, một mũi tên trúng ba đích.”
Giọng nói của thú nhân trầm hùng lộ ra vẻ oán hận: “Sau khi các ngài rời đi, đích mẫu của Quý phi vì quá đau buồn mà qua đời. Tang lễ vừa lo xong không lâu, thân mẫu của Quý phi liền trở thành chính thất, cả nhà bọn họ coi như toại nguyện, nhưng lại bắt một đám người phải chôn cùng bọn họ!”
“Tứ điện hạ, ngài thả chúng ta ra ngoài, chúng ta nhất định có thể giúp được ngài, chúng ta sẽ đem những chuyện này chiêu cáo thiên hạ, trả lại sự thanh bạch cho ngài!”
Chử Thanh Ngọc: “Thanh bạch do kẻ thắng bình xét, ta hiện tại chẳng qua chỉ là một kẻ cùng đường mạt lộ, cho dù có thêm nhiều người nghe nói ta chịu oan ức, biết được các ngươi bị liên lụy bởi chuyện hoàng tử đoạt đích, thì có tác dụng gì chứ?”
Chử Thanh Ngọc nhìn về phía Phương Lăng Nhận, lắc lắc chiếc hoa đăng Nguyệt Quang Chúc Dận bọc quỷ hỏa xanh lam trong tay.
Phương Lăng Nhận hiểu ý, từ trong túi càn khôn lấy ra mấy chục chiếc hoa đăng Nguyệt Quang Chúc Dận, đều bỏ quỷ hỏa của mình vào.
Chử Thanh Ngọc khẽ đẩy một cái, đem những chiếc hoa đăng màu lam gửi đến khắp các nơi trong địa lao này, chiếu sáng toàn bộ địa lao.
“Oa!” Có thú nhân không kìm được phát ra tiếng kinh thán.
Chử Thanh Ngọc: “Các ngươi nhìn lại mình hiện tại xem, bị xiềng xích trói buộc, ngay cả rời khỏi đây cũng khó khăn, có lẽ các ngươi không muốn thừa nhận, nhưng sự thật chứng minh, các ngươi xác xác thực thực đã thua một lần, thua đến triệt để.”
“…”
Chử Thanh Ngọc tiếp tục khích tướng: “Kẻ thắng các ngươi thậm chí còn không lo lắng các ngươi sống hay chết, bởi vì bọn chúng tin chắc các ngươi không thoát ra được, cho dù có thật sự may mắn ra ngoài, lời nói ra cũng không ai tin.”
Đám thú nhân có mặt ở đó không kìm được nắm chặt nắm đấm.
Phương Lăng Nhận lẳng lặng tìm một chỗ ngồi xuống, hắn có dự cảm, lời của Chử Thanh Ngọc trong chốc lát sẽ không dừng lại được đâu.
Hắn có lẽ có thể đánh một giấc ở đây trước đã.
—