Chương 398: Thủ Hộ
So với linh chủng, Chử Thanh Ngọc tò mò về chuyện hắc thị hơn: “Tại sao lại loạn?”
Lão đạo không đáp mà hỏi ngược lại: “Ngươi có mua linh chủng không?”
Chử Thanh Ngọc: “Mua.”
Lão đạo vừa lấy linh chủng ra, vừa nói: “Phía hắc thị ấy à, chính là có một số hàng cung ứng không kịp, không mua được nữa.”
Lão bày linh chủng ra, ra hiệu cho Chử Thanh Ngọc chọn lựa.
Lão đạo: “Nhiều món hàng vốn đã định sẵn lại không xuất hiện nữa, không thể cung ứng, có kẻ ôm linh thạch bỏ trốn mất dạng, khiến linh thạch của nhiều người đổ sông đổ biển, kẻ sau đương nhiên phải nháo nhào lên rồi. Có người gây chuyện, cái nơi vốn không thể công khai như hắc thị làm sao mà trụ vững được nữa, luôn phòng không được có kẻ tự mình chịu thiệt, không giải quyết được liền khiến tất cả mọi người đều không được yên ổn.”
Chử Thanh Ngọc: “Hàng hóa gì mà không thể cung ứng?”
Lão đạo cười bí hiểm: “Người biết tự nhiên sẽ biết, người không biết giờ cũng chẳng cần biết làm gì, dù sao thứ đó cũng chẳng cung ứng được nữa đâu.”
Chử Thanh Ngọc: “Là chuyện mấy ngày gần đây sao?”
Lão giả vuốt râu: “Ngươi cứ mua vài hạt đi đã, tin tức này của ta không phải tùy tiện truyền ra đâu.”
Chử Thanh Ngọc chọn ra ba hạt linh chủng tam phẩm.
Lão giả cùng hắn tiền trao cháo múc xong mới tiếp tục: “Tính ra thì cũng được hơn năm tháng rồi.”
Chử Thanh Ngọc: “…” Chẳng phải trùng khớp với thời gian Vô Đạo thành xảy ra chuyện sao?
Sau khi Vô Đạo thành xảy ra chuyện, trong hắc thị liền có hàng hóa không cung ứng được, vậy thì những món hàng đó e là… dị thú!
Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận liếc nhìn nhau, đều thấy được đáp án trong mắt đối phương.
Trong khoảnh khắc Mạc Tầm và những con dị thú đó hiện ra trong trí óc, một luồng linh quang chợt lóe lên, Chử Thanh Ngọc nhanh chóng phản ứng lại một chuyện quan trọng.
Vân Hoàn tông khoanh tay đứng nhìn chuyện của hắn và Phàn Bội Giang, lẽ nào là muốn mượn tay Phàn Bội Giang để trừ khử hắn?
Bởi vì người biết Mạc Tầm bị bí mật đưa về Vân Hoàn tông, ngoài thân tín do tông chủ phái tới và con Thanh Quỷ mà tông chủ khế ước ra, thì chỉ có hắn, Phương Lăng Nhận, Tiết Dật và Bào Huy.
Thông qua Tiết Dật hoặc Bào Huy để liên lạc với hắn, nếu Tiết Dật và Bào Huy không cam lòng, liền mang nghi án bao che, sẽ bị xử lý trước!
Cả sự việc này, nhìn qua chỉ là ân oán giữa Phàn Bội Giang và hắn, nhưng thực chất chẳng phải người của tông môn đang đứng sau đẩy thuyền dẫn lối sao?
Dẫn dắt một kẻ có hiềm khích với hắn đến Phụng Khu thành làm việc thì có gì khó khăn đâu!
Cũng chỉ có kẻ có hiềm khích với hắn mới đi điều tra sâu vào gia sự của hắn trong khi không cần đến linh thạch.
Một số việc ngày thường chỉ cần mắt nhắm mắt mở cho qua, đến khi cần trừ khử đối phương, nó liền trở thành một cái cớ tuyệt hảo.
Lũ cáo già giả ngây giả ngô, nực cười là Phàn Bội Giang lại thật sự chủ động xông pha trận mạc.
Chử Thanh Ngọc mân mê truyền tấn ngọc bài, do dự một chút giữa việc có nên xác nhận suy đoán của mình hay không, cuối cùng hừ lạnh một tiếng, ném truyền tấn ngọc bài lại vào trong tay áo.
Người ta đã náo loạn đến mức đòi quyết đấu với hắn rồi, tông môn cũng chẳng thấy có mấy ai đứng ra nói giúp hắn một lời, nếu Phàn Bội Giang thật sự làm thịt hắn, đám người kia nói không chừng còn phải nhổ nước bọt vài cái để biểu thị lập trường.
Chỉ cần tông môn thật sự cố kỵ lời ra tiếng vào của hắn, lo lắng hắn sẽ tiết lộ chuyện Mạc Tầm ở Vân Hoàn tông ra ngoài, thì sao đến nông nỗi này?
Chỉ e là bọn họ tự tin cho rằng chuyện này là ân oán giữa Phàn Bội Giang và hắn, hắn sẽ không tính món nợ này lên đầu tông môn, cho nên mới khoanh tay đứng nhìn!
Đã muốn náo, vậy thì náo cho lớn một chút!
Náo đến mức tông môn tự thân còn lo chưa xong, náo đến mức bọn họ không quản nổi chuyện của hắn và Phàn Bội Giang nữa!
Chử Thanh Ngọc ngoắc ngoắc ngón tay với lão đạo kia: “Ta lại biết một tin hành lang, chỉ là tin này không chuẩn lắm, ngươi chớ có nói cho người khác biết!”
Lão đạo lập tức hứng thú: “Chuyện gì?”
Chử Thanh Ngọc: “Nghe đồn kẻ cung ứng hàng đó là thành chủ của một tòa thành, hắn tạo ra rất nhiều dị thú trong thành, mà tòa thành đó là một tòa Quỷ thành.”
Lão đạo nheo mắt, che giấu tia tinh quang xẹt qua trong mắt: “Quỷ thành? Ta dường như có nghe qua đôi chút.”
Chử Thanh Ngọc: “Phải, chính là cái tòa mà ngươi từng nghe nói đấy, mấy tháng trước xuất hiện trên Phong Vân Linh Sơn, tòa Quỷ thành đó vốn ẩn nấp trên núi, sau này quỷ khí nặng quá nên không giấu được nữa…”
Chử Thanh Ngọc thêm mắm dặm muối, đem những thứ đã thấy và chưa thấy trộn lẫn vào nhau, cố ý miêu tả vô cùng cường điệu.
Đoạn cuối mới nói: “Sau sự việc, dường như có người nhìn thấy mấy tên tu sĩ Vân Hoàn tông đã đưa vị thành chủ có khả năng tạo ra dị thú kia đi rồi.”
Lão đạo: “Cái gì?”
Chử Thanh Ngọc nhìn trái ngó phải, bộ dạng như không muốn để người xung quanh nghe thấy, lại tiết lộ thêm một vài chi tiết cho lão đạo, rồi cố ý nhấn mạnh: “Ta cũng là nghe nói thôi nha, không chắc chắn đâu, ngươi đừng có truyền bậy.”
Tròng mắt lão đạo xoay tròn, nhẹ vuốt chòm râu dài: “Ta hiểu, ta hiểu! Đại tông môn chắc chắn sẽ không để những tin tức này truyền ra ngoài, nếu bóc tách tìm được người, kẻ đó chắc chắn sẽ gánh hậu quả không gánh nổi.”
Chử Thanh Ngọc: “Biết thế là tốt, ê, đống linh chủng này bán thế nào?”
Lão đạo bốc một nắm bỏ vào tay Chử Thanh Ngọc: “Tặng ngươi luôn!”
—
Chuyến này thu hoạch khá phong phú, Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận sau khi ra khỏi thành liền cưỡi lên Kim Bạch Hoa Báo.
Thật ra Chử Thanh Ngọc định triệu hoán Tranh ra trước, nhưng con Tranh kia vừa ra đã lập tức phân hóa thành một bản thể khác, sau đó một đôi Tranh đứng đó gãi đầu vẫy đuôi nhìn nhau, cùng nhau thưởng thức vẻ đẹp của đối phương.
Không, chúng nó trông y hệt nhau, cho nên cái chúng thưởng thức chính là bản thân mình.
Chử Thanh Ngọc vốn có thể cưỡng ép chúng chở hắn và Phương Lăng Nhận về, nhưng như vậy quá tiêu hao linh lực, đành phải thôi.
Khi còn cách nơi có Nguyệt Quang Chúc Dận hoa vài ngọn núi cao, Chử Thanh Ngọc đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Gió thổi ngược chiều mang theo nhiều linh tức xa lạ, chúng không thuộc về cùng một người, nhưng lại trộn lẫn một chỗ.
Thông thường tình huống này là có nhiều người cùng nhau hành động.
Trong khu rừng rậm rạp cỏ cây này, một không có phủ đệ tông môn, hai không có thành trấn náo nhiệt, đột nhiên quy tụ nhiều tu sĩ như vậy, chắc chắn là đã phát hiện ra thứ gì đó.
Trước khi rời khỏi hang động đó, Chử Thanh Ngọc đã để Thương Linh ở lại trấn giữ, còn lập ra mấy tầng kết giới, theo lý mà nói thì không dễ bị phát hiện mới đúng.
Nhưng càng đến gần, càng có thể cảm nhận được những linh tức đó rất gần với nơi bọn họ sắp tới, thậm chí có thể thấp thoáng thấy linh quang lóe lên trong rừng, còn có một trận tiếng động lạ.
Chử Thanh Ngọc vội vàng thu hồi con Kim Bạch Hoa Báo bắt mắt, từ trên trời đáp xuống, cùng lúc rơi vào trong rừng, Phương Lăng Nhận nắm lấy tay Chử Thanh Ngọc, kéo hắn lướt nhanh về phía trước!
Vô số lá rừng lướt qua người Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận, cảnh tượng phía sau rừng rậm nhanh chóng hiện ra trước mắt.
Chỉ thấy phía trên hang động đó, có mấy tên tu sĩ đang ngự kiếm bay lượn, tay cầm cung tên, đang bắn xối xả xuống phía dưới.
Trong hang động truyền đến tiếng gầm giận dữ của Thương Linh, biểu đạt sự bất mãn đối với những kẻ không mời mà đến này.
Thỉnh thoảng có những cánh tay dài bằng nước từ trong hang lao ra, tóm lấy mấy tên tu sĩ đang bay loạn, đập đầu bọn họ vào vách núi đá bên cạnh.
Chứng kiến đồng bọn bị bắt, những kẻ khác miệng hô “nghiệt súc”, sau đó tiếp tục bắn linh tiễn vào trong động.
Kết giới Chử Thanh Ngọc đặt ở cửa động đã sớm bị phá vỡ, cũng không biết đám người này dùng phương pháp gì, khi kết giới bị phá, phía Chử Thanh Ngọc lại không hề hay biết.
Tu sĩ tấn công ở đây rất đông, Chử Thanh Ngọc không vội vàng ra tay, mà liếc mắt nhìn qua một lượt, xem trong nhóm tu sĩ này có ai tu vi trên mình không.
Nếu có, hắn sẽ lập tức cứu Thương Linh ra rồi bỏ chạy.
Dù sao hắn cũng đã hái trước vài đóa Nguyệt Quang Chúc Dận hoa nhỏ đặt lên Ốc Nhưỡng rồi.
Đồng thời, Chử Thanh Ngọc đưa thủy linh lực của mình vào trong cơ thể Thương Linh.
Thương Linh dường như cảm nhận được, phát ra một tiếng gầm từ đáy động hơi khác với lúc nãy, như đang đáp lại Chử Thanh Ngọc.
Có điều đám tu sĩ này không thể phân biệt được tiếng gầm của Thương Linh có gì khác biệt, chỉ coi như nó đang phát tiết cơn giận.
“Đều cẩn thận một chút, đừng bắn trúng Nguyệt Quang Chúc Dận hoa!” Có người đứng bên cạnh dặn dò.
“Lời tương tự đừng lặp lại nữa, đóa Nguyệt Quang Chúc Dận hoa được Súc Quang Châu chiếu sáng kia, chúng ta nửa điểm cũng không đụng tới. Hơn nữa, con dị thú này cũng đang hộ vệ nó, cái thứ ngu ngốc đó căn bản không nỡ để đóa hoa bị tổn thương dù chỉ một phân, chúng ta cứ việc tấn công nó là được.”
Một nam tu ngự kiếm bay phía trên cửa động cười khẽ một tiếng: “Ta lại có một kế, chúng ta cứ nhắm thẳng vào hướng đóa Nguyệt Quang Chúc Dận hoa mà đánh, để cái thứ ngu xuẩn kia tự mình ra chắn, cho dù nó da dày thịt béo đến đâu thì cũng có lúc gánh không nổi.”
Kế này vừa ra đã bị đồng bọn đồng thanh phủ quyết.
“Không được!”
“Nguyệt Quang Chúc Dận hoa chỉ có một đóa đó thôi! Vạn nhất không cẩn thận đánh trúng thì sao? Vậy trận chiến này của chúng ta coi như bỏ đi à!”
Nam tu bị phủ quyết bất mãn lầm bầm: “Nói không chừng không chỉ có một đóa này đâu? Chúng ta hiện tại chỉ nhìn thấy một đóa, đó là vì chúng ta chỉ có một viên Súc Quang Châu… không, là chỉ có một viên Súc Quang Châu có chứa ánh trăng, chỉ có nó mới giúp chúng ta nhìn thấy Nguyệt Quang Chúc Dận hoa…”
“Vậy thì càng không thể mạo hiểm.” Một giọng nam hơi trầm khác nói: “Chúng ta đã tấn công hang động này bao nhiêu lần rồi, cho dù trong động này còn có những đóa Nguyệt Quang Chúc Dận hoa khác thì cũng rất có thể đã bị chúng ta vô tình hủy hoại, duy chỉ có đóa này, chúng ta bắt buộc phải giữ lại!”
“Ta chưa từng thấy đóa Nguyệt Quang Chúc Dận hoa nào to lớn như vậy, cái con súc sinh này cũng thật tốt số, lại tìm được một nơi tu luyện tốt thế này.”
Trong lúc các tu sĩ này nhanh chóng bàn bạc, Chử Thanh Ngọc đã xác nhận thành công, trong đó có bốn tu sĩ Kim Đan kỳ, hai nam hai nữ, tạm thời không chắc chắn có áp chế tu vi hay không.
Còn lại đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, bọn họ đã bị những móng vuốt nước do Thương Linh phóng ra xé cho rách rưới khắp người, thương tích đầy mình, kẻ ngất kẻ ngã rồi.
Chử Thanh Ngọc sầm mặt, lấy ra tấm đồ chỉ Triệu Linh lớn, đang định triệu hoán Ngao Khuyển thì thấy giữa đám tu sĩ ngự kiếm kia, một bóng xám quen thuộc đang nhẹ nhàng xuyên qua giữa bọn họ, thậm chí lướt qua ngay sát mặt một tên tu sĩ!
Chử Thanh Ngọc: 6! (Đỉnh thật!)
Nếu trên bảng thích khách không có tên ngươi, ta là người đầu tiên không phục!
Phương Lăng Nhận bay đến trước mặt Chử Thanh Ngọc, vỗ vỗ vai hắn: “Thương Linh đang hộ vệ đóa Nguyệt Quang Chúc Dận hoa mà ngươi nuôi lớn.”
Chử Thanh Ngọc: “…”
Hắn lẳng lặng cất tấm đồ chỉ có thể triệu hoán Ngao Khuyển đi, lấy ra tấm đồ chỉ triệu hoán Song Tranh.
Thế là, nhóm tu sĩ đang vây quanh cửa động đột nhiên thấy trong rừng không xa bùng lên một quầng kim quang dường như có pha lẫn chút sắc đỏ!
Đồng thời, một luồng khí lưu từ trong rừng quét ngang ra, lao thẳng về phía bọn họ!
Không ít tu sĩ Trúc Cơ kỳ vừa nén đau đứng dậy đã bị luồng khí lưu đó hất ngã, lăn mấy vòng trên mặt đất.
Mấy người vội vàng giơ tay áo che mặt, xua đi bùn đá, cát bụi và lá khô bị gió cuốn tới.
Nhìn lại hướng xuất hiện dị tượng, liền thấy hai con triệu hoán thú lông vàng đốm đỏ xông ra từ trong rừng!
Không đợi bọn họ phản ứng, hai con triệu hoán thú đã tới sát trước mặt!
Chúng đột ngột há miệng, mỗi con ngoạm chặt một người, móng vuốt sắc bén chộp chính xác lấy tay chân bọn họ, tông thẳng vào vách đá phía sau, chỉ nghe thấy một tiếng “ầm” vang dội!
—