Chương 414: Kẻ đòi nợ tới nơi
Phó Dung là luyện dược sư, không thể không quen thuộc với các loại hỏa diễm, nhìn thấy ngọn Độc Minh Hỏa màu đen nhảy nhót trên roi, Phó Dung liền không thể duy trì được vẻ thong dong trấn định nữa.
Khi Củng Khiên tấn công tới, Phó Dung liền thay đổi sự chủ động trước đó, ngược lại lấy né tránh làm chủ.
Tuy nhiên không gian bên trong kết giới có hạn, hắn có trốn tránh thế nào cũng có giới hạn, lúc này trong lòng hắn điên cuồng chửi rủa Phạm đại sư đa sự, nếu không hắn hoàn toàn có thể dẫn dụ nghiệt đồ Củng Khiên này vào giữa đám đông, chỉ cần Củng Khiên không dừng tay, chắc chắn sẽ khiến đám tu sĩ đại nộ.
Hắn chưa từng nghe nói qua cái gì gọi là Hỗn Nguyên Đan, hơn nữa nghiệt đồ đang đối chiến với hắn, kể từ khi khí tức vọt lên tới Dung Hợp Cảnh sơ kỳ, hồn lực và nguyên lực vậy mà lại tự nhiên như thế, không nhìn ra một tia dấu vết của việc cưỡng ép tăng lên.
Đáng chết, cái gì mà do gã dùng độc thảo luyện chế thành chứ, chắc chắn là tìm được cổ đan phương từ nơi nào đó rồi, hắn vẫn biết tên nghiệt đồ này rất có bản lĩnh trong việc tu bổ và cải tiến cổ đan phương.
Phó Dung không dám trực diện giao phong với Độc Minh Hỏa, thế nên khắp nơi né tránh, trong lòng phát tàn, cho dù có thể cưỡng ép tăng tu vi lên tới Dung Hợp Cảnh sơ kỳ thì đã sao.
Dù sao cũng là cưỡng ép tăng lên sau này, liệu có thể chống đỡ được bao lâu, hắn không tin tên nghiệt đồ này có thể tiêu hao qua được mình.
Chỉ cần tu vi của gã rơi xuống, thậm chí hẳn là sẽ càng thêm hư nhược, đó chính là lúc hắn ra tay, hắn nhất định sẽ không để tên nghiệt đồ này có cơ hội sống sót rời khỏi đây.
Củng Khiên sao lại không rõ tính toán của Phó Dung, thế nên ra tay công kích càng thêm nghiêm ngặt, trường tiên và Độc Minh Hỏa thỉnh thoảng chạm vào kết giới, khiến cho cả kết giới cũng phát sinh chấn động.
Phạm đại sư trong quá trình hai người giao thủ đã mấy lần ra tay gia cố kết giới, tránh cho việc thực sự bị đánh sập.
Củng Khiên còn lên tiếng kích thích Phó Dung: “Lão tặc Phó Dung, ngươi ngày nay xem việc ta nghiên cứu độc thảo độc thuật là vết nhơ, nhưng thuở ban đầu là ai ra sức tán thành ta nghiên cứu độc đan? Tại sao ta có thể biết trong số trăm vị tiền bối của Bách Thảo Đường có một vị là độc sư? Chẳng phải là người sư phụ tốt như ngươi vì muốn khích lệ ta kiên trì đi tiếp nên mới nói cho ta biết sao? Bây giờ ngược lại dùng nó để công kích ta.”
“Ngày nay ta có thể thành công nghiên cứu ra Hỗn Nguyên Đan, lão tặc Phó Dung ngươi có vui mừng không? Không có sự ủng hộ và dẫn dắt của ngươi, ta căn bản không có thành tựu như hiện tại. Có điều ta rất vui mừng, ta không hề hối hận khi đi con đường này, độc thảo dùng đúng cách vẫn có thể là phương thuốc tốt.”
“Ngươi… Nói bậy nói bạ! Ngậm máu phun người!” Phó Dung đại nộ, không, mang lại cảm giác cho một số người giống như thẹn quá hóa giận hơn.
Các tu sĩ và luyện dược sư tại hiện trường nghe thấy lời vạch trần của Củng Khiên thực sự rất chấn kinh, cho dù có kinh ngạc khôn xiết trước mối quan hệ hỗn loạn của mạch Phó Dung trước đó, cũng không ngờ Phó Dung lại là hạng người như vậy.
Nếu lời vạch trần là thật, bọn họ đều có thể đoán được dụng ý của Phó Dung trong hành động này là gì.
Đó chính là hắn với tư cách là sư phụ vậy mà lại đố kỵ thiên phú của đồ đệ, tìm cách dẫn dắt đồ đệ vào độc thuật, từ đó làm chậm trễ thiên phú luyện dược của gã.
Nhưng hắn vạn lần không ngờ tới chứ gì, lại thực sự để đệ tử của mình đi ra một con đường rộng mở hơn cả hắn, hơn nữa Củng Khiên quả thực vô cùng có thiên bẩm trong độc thuật.
Có người chú ý tới việc trong số trăm vị tiền bối của Bách Thảo Đường, có thật là có một vị là độc sư, còn lập nên chiến công hiển hách cho sự thành lập của Bách Thảo Đường hay không.
“Có thật không vậy? Hay là Phó Dung này cố ý lừa gạt đồ đệ của hắn?”
“Hỏi các luyện dược sư của Bách Thảo Đường xem, ở đây có luyện dược sư của Bách Thảo Đường không? Bọn họ chắc là rõ ràng nhất.”
“Thực ra… ta hình như từng đọc được ghi chép liên quan trong một cuốn cổ tịch, lúc trước xem ta còn tưởng là người xưa bịa đặt, chứ không phải ghi lại lịch sử có thật, có lẽ, những gì ghi trên cuốn cổ tịch đó có khả năng chính là sự thật.”
Lại có không ít tu sĩ chú ý tới Hỗn Nguyên Đan.
“Nhìn Củng Khiên kìa, chỉ vì viên Hỗn Nguyên Đan đó mà vậy mà có thể chiến đấu ngang ngửa với Phó Dung, Hỗn Nguyên Đan này quả thực lợi hại, có viên đan dược này bên người, thời khắc mấu chốt có thể giữ mạng a.”
“Hỗn Nguyên Đan này thực sự là do Củng Khiên nghiên cứu ra sao?”
“Trên Thương Huyền Đại Lục quả thực chưa từng có viên đan dược Hỗn Nguyên Đan này bao giờ,” Có luyện dược sư đứng ra chứng minh, “Có điều từng nghe nói qua danh tiếng thiên tài của Củng Khiên, hắn trong việc tu bổ cổ phương cũng như cải tiến cổ phương vô cùng có thiên phú.”
“Chỉ là không biết sau khi dược lực của Hỗn Nguyên Đan này biến mất, sẽ để lại di chứng lớn cỡ nào, nếu di chứng quá lớn, thì Hỗn Nguyên Đan này cũng không phải là duy nhất.”
Không phải là không có loại đan dược có thể ngắn ngủi cưỡng ép nâng cao tu vi này, nhưng trước đây những loại đan dược này đều sẽ để lại di chứng không nhỏ.
Tuy nói có thể giữ mạng vào thời khắc mấu chốt, nhưng sau đó sẽ có một khoảng thời gian suy nhược không ngắn, một khi rơi vào tay kẻ địch, thì chỉ có thể mặc người chém giết.
Cho dù may mắn trốn thoát được để sống sót, xác suất tấn thăng Dung Hợp Cảnh sau này cũng sẽ vô cùng nhỏ.
Cho nên loại đan dược như vậy, chưa đến quan đầu sinh tử, không có tu sĩ nào dám tùy tiện phục dụng.
Không biết viên Hỗn Nguyên Đan do Củng Khiên luyện chế này tác dụng phụ ra sao, nếu vì vậy mà Củng Khiên không thể tấn thăng Dung Hợp Cảnh, thì e là quá được không bù mất rồi, hành động này của Củng Khiên quá mức xung động.
Hải đại thiếu cũng đang hỏi Phong Minh câu hỏi này, Củng Khiên nói cùng luyện chế với bằng hữu, vị bằng hữu này, chắc chắn chính là vị luyện dược đại sư và thiên tài bên cạnh này rồi.
“Tác dụng phụ? Liệu có để lại di chứng rất mạnh không?” Phong Minh lặp lại câu hỏi của hắn, sau đó lắc đầu nói, “Sau khi dược lực biến mất quả thực sẽ có một khoảng thời gian suy nhược, nhưng không những không ảnh hưởng tới việc tấn thăng sau này, thậm chí còn có trợ giúp nữa.
Bởi vì Hỗn Nguyên Đan giúp tu sĩ trải nghiệm trước cảnh giới Dung Hợp Cảnh, đến lúc đó con đường tấn thăng sẽ càng thêm thuận lợi, nếu không ngươi tưởng Củng huynh tại sao lại đặt tên cho viên đan dược này là Hỗn Nguyên Đan? Nhìn nguyên lực và hồn lực khắp người Củng huynh hiện tại xem, có một chút dấu hiệu bạo liệt nào không?”
Hải đại thiếu và Giang Như Chiêu đều hiểu ý nghĩa của hai chữ hồn nguyên rồi, Hải đại thiếu khâm phục Củng Khiên sát đất, không hổ là thiên tài đến mức sư phụ cũng phải kiêng dè muốn chèn ép.
Mà Giang Như Chiêu lại càng hiểu rõ tiền đồ của viên đan này, sau ngày hôm nay, Củng Khiên nhất định sẽ danh vang khắp Thương Huyền Đại Lục, thậm chí truyền ra cả bên ngoài.
Còn Phó Dung, sau ngày hôm nay sẽ trở nên ảm đạm thất sắc, thậm chí danh tiếng quét đất.
Giang Như Chiêu không có một chút đồng tình nào với kết cục của hắn, có một người sư phụ như vậy, quả thực là bất hạnh của Củng Khiên, Phó Dung suýt chút nữa đã hủy hoại một đại thiên tài rồi.
Đám người Phạm đại sư cũng chuyên chú vào tình hình của Củng Khiên, bọn họ cũng muốn biết Hỗn Nguyên Đan liệu có thể xứng đáng với cái tên này hay không.
Bên trong kết giới, Phó Dung có trốn tránh thế nào thì không gian cũng có hạn, cuối cùng không thể tránh khỏi việc bị dính phải Độc Minh Hỏa.
Phó Dung thảm bại kêu gào, mở miệng chửi bới nghiệt đồ Củng Khiên vô tội vạ, hắn lúc này đâu còn nửa phần dáng vẻ quân tử nữa, các tu sĩ quen thuộc với hắn đều kinh ngạc khôn xiết.
Độc Minh Hỏa dính vào thực sự sẽ rất đau, nếu không kịp thời trục xuất, sẽ rất khó bài trừ nó ra ngoài, ngày đêm phải chịu đựng nỗi đau đớn thấu xương tủy đó.
Phó Dung đâu còn tâm trí đâu mà tiếp tục chiến đấu với Củng Khiên nữa, vội vàng vận chuyển nguyên lực và hồn lực, thanh trừ Độc Minh Hỏa đang không ngừng khoan vào trong cơ thể.
Tiếng thảm khiếu của Phó Dung khiến các tu sĩ tại hiện trường nghe mà cũng run rẩy, nên biết hắn chính là tu sĩ Dung Hợp Cảnh, ngay cả Dung Hợp Cảnh cũng không chống đỡ nổi Độc Minh Hỏa, ngọn lửa này quả nhiên đáng sợ vô cùng.
Củng Khiên quả là một kẻ tàn nhẫn, vậy mà lại để hắn tìm được loại độc hỏa này còn thu phục được nó.
Cho nên, trận chiến này Củng Khiên thắng rồi? Tất cả các tu sĩ đều vô cùng bất ngờ, bao gồm cả các đệ tử khác của Phó Dung, ngay cả vị đại đệ tử kia cũng không ngờ tới, Củng Khiên vậy mà lại trở nên lợi hại như thế.
Ba tên đệ tử bao gồm cả Phó Hành Chu đều tiến lên bao vây lấy Phó Dung đang bài trừ Độc Minh Hỏa, đề phòng Củng Khiên lại thừa cơ động thủ.
Mà Phó Hành Chu thì trừng mắt dữ tợn nhìn về phía Củng Khiên, đều tại gã vạch trần tất cả những chuyện này, trước đây hắn vì thân thế của mình mà tự đắc, nhưng cũng rất rõ ràng, một khi bị vạch trần, hắn sẽ phải đón nhận bao nhiêu ánh mắt dị nghị, sẽ bị người ta chỉ trỏ sau lưng.
Củng Khiên lại không có ý định thừa cơ nguy khốn của người khác, nhất là dưới bàn dân thiên hạ thế này, dù sao trong mắt người khác, bất luận Phó Dung có làm thế nào, thì cũng từng là sư phụ dạy dỗ hắn luyện dược thuật.
Củng Khiên nắm trường tiên trong tay, lạnh giọng nói: “Lão tặc Phó Dung, trận chiến hôm nay, giữa ta và ngươi hoàn toàn thanh toán xong xuôi, tái kiến có lẽ sẽ là kẻ địch bất tử bất hưu, lần sau gặp lại, Củng Khiên ta tuyệt đối sẽ không nương tay, còn có cả Triệu Ánh Thư nữa.”
Củng Khiên lại quay sang các đại sư trên đài và tu sĩ dưới đài: “Ta biết các ngươi sẽ hoài nghi lời nói của Củng Khiên ta, dù sao danh tiếng bên ngoài của lão tặc Phó Dung từ trước đến nay vốn tốt vô cùng, Củng Khiên ta ở đây có thể chỉ thiên thề độc, nếu như Củng Khiên ta có một câu gian dối, liền gọi ta trên đường tu luyện không những không tiến thêm được tấc nào, mà còn thụt lùi!”
“Lão tặc Phó Dung, Triệu Ánh Thư, các ngươi có dám không?”
Đám tu sĩ nghe mà đều chấn kinh, Triệu Ánh Thư cũng kinh ngạc vô cùng, tu sĩ sao có thể dễ dàng lập lời thề, một khi lập hạ, bị thiên đạo ghi nhớ, hủy bỏ lời thề sẽ bị phản phệ.
Triệu Ánh Thư không thể che giấu nổi vẻ kinh hãi trên mặt, thậm chí khi Củng Khiên nhìn sang, nàng theo bản năng lùi lại vài bước, đâu còn thấy dáng vẻ vừa nhu nhược vừa cố tỏ ra kiên cường như trước nữa.
Một số tu sĩ lập tức phát ra tiếng la ó, tuy nói Củng Khiên là một kẻ tàn nhẫn, nhưng hiện tại có một điểm có thể nhìn ra được, đó chính là Triệu Ánh Thư chột dạ rồi, nàng căn bản không dám lập ra lời thề tương tự.
Cho nên, việc trước đây khống tố Củng Khiên cưỡng gian vị sư nương này, liệu có phải là thật không?
Chẳng phải chỉ là chuyện lập một lời thề là có thể chứng minh được sao, sao nàng lại không lập chứ?
Nàng không nói dối lừa gạt thì căn bản không cần lo lắng kết cục bị phản phệ.
Thấy Triệu Ánh Thư thủy chung không có âm thanh nào phát ra, thậm chí biểu cảm trên khuôn mặt còn vặn vẹo điên cuồng, tiếng la ó càng lớn hơn, còn có rất nhiều tiếng kinh ngạc.
“Cho nên thực sự là do cặp phu thê ghê tởm này ngậm máu phun người sao?”
“Trời ạ, vậy mà có người không tiếc hy sinh danh tiếng của chính mình để ngậm máu phun người hãm hại kẻ khác, nói Củng Khiên là kẻ tàn nhẫn, Triệu Ánh Thư này cũng chẳng kém cạnh a, cũng là một kẻ tàn nhẫn như nhau, không chỉ tàn nhẫn với chính mình, đối với người ngoài cũng đủ tàn nhẫn.”
“Cặp phu thê này đúng là tuyệt phối, người ghê tởm như nhau.”
Tu sĩ phía dưới bàn tán xôn xao, chỉ trích phu thê Phó Dung chiếm đại đa số.
Cũng có đệ tử của Phong Thanh Môn tới đây, lúc này đều hận không thể chưa từng tới, Phong Thanh Môn bọn họ lần này mất mặt đến tận nhà rồi, xem hết cả trường đấu, bọn họ cũng khó lòng tin tưởng những lời khống tố đó của phu thê Phó Dung nữa.
Thậm chí bọn họ đang suy đoán, đứa con trai Phó Minh Khải kia của Triệu Ánh Thư rốt cuộc là nàng sinh ra với nam nhân nào, bản thân Phó Minh Khải có biết cha ruột của mình là ai không?
Phó Minh Khải ngày thường ở Phong Thanh Môn đâu có ít lần cậy vào thân phận con ruột của Phó Dung mà coi thường những đệ tử có xuất thân kém hơn hắn.
Kết quả hắn lại là cái loại hàng hóa này, rõ ràng bản thân đều biết rõ thân thế của mình, hắn có tư cách gì mà coi thường người khác.
Thời gian một khắc đồng hồ đã tới, Củng Khiên đang đứng trên đài, khí tức trên người bắt đầu hạ xuống, đám người Phạm đại sư luôn chú ý tới hắn, xem thời gian duy trì dược hiệu có thể được bao lâu.
Bây giờ phát hiện ra vậy mà là một khắc đồng hồ, thời gian này quả thực không ngắn rồi.
Mấy người Phong Minh đã rướn người lên phía trước, chính là chờ đợi khoảnh khắc này, xem có thể tiếp ứng được hắn hay không.
Khoảng thời gian suy nhược sau đó, Củng Khiên tốt nhất là không nên chiến đấu nữa, nếu không thì dù dược hiệu của đan dược có tốt đến mấy cũng sẽ dẫn tới một số hậu quả không thể cứu vãn.
Triệu Ánh Thư cũng phát hiện ra điều đó, trong mắt lóe lên tia tàn nhẫn, thừa lúc hắn bệnh đòi mạng hắn, lần này nàng quyết không tha cho tiểu tử này.
Dù sao danh tiếng cũng đã hủy rồi, thêm một chuyện nữa cũng chẳng sao, nàng chính là vò mẻ chẳng sợ nứt rồi.
Tất cả những chuyện này chẳng phải đều tại Củng Khiên hại sao, nếu như lúc trước hắn sớm phục tùng nàng, thì làm sao có chuyện ngày hôm nay xảy ra.
Kẻ ích kỷ bất luận xảy ra chuyện gì, gây ra hậu quả ra sao, đều sẽ không tìm nguyên nhân trên người mình, mà là đổ lỗi lên đầu người khác, đều là lỗi của người khác cả.
Điểm này trên người Phó Dung cũng y hệt như vậy.
Hắn cảm giác mình đã thanh trừ được Độc Minh Hỏa rồi, nhưng không biết tại sao, tổng cảm thấy vẫn còn một chút tàn lưu ở sâu trong cơ thể, điều này khiến hắn cũng hận thấu xương tên nghiệt đồ này, tuyệt đối không thể tha cho gã.
Cưỡng ép nâng cao Dung Hợp Cảnh đâu phải là Dung Hợp Cảnh thực sự, nhìn xem bây giờ liền đánh về nguyên hình rồi chứ gì, không, còn tồi tệ hơn nữa, khuôn mặt của Phó Dung khoảnh khắc này trở nên dữ tợn.
Phạm đại sư bất động thanh sắc hỏi Củng Khiên: “Hỗn Nguyên Đan là do ngươi luyện chế, sau khi hết thuốc sẽ có hậu quả gì?”
Củng Khiên đem bộ mặt của cặp phu thê ghê tởm kia thu hết vào mắt, cười lớn nói: “Tuy có khoảng thời gian suy nhược ngắn ngủi, sau khi khôi phục liền không sao nữa, nhưng Dung Hợp Cảnh nâng cao lên được đó chính là Dung Hợp Cảnh thực sự, chứ không phải hữu danh vô thực.”
Phạm đại sư chấn kinh: “Ý của ngươi là, Hỗn Nguyên Đan này còn có trợ giúp cho tu sĩ trải nghiệm trước cảnh giới của Dung Hợp Cảnh?”
Nụ cười trên mặt Củng Khiên càng lớn hơn, cả người cũng có vẻ trở nên yêu diễm: “Đúng thế, chính là trải nghiệm trước, sau khi trận chiến này kết thúc, ta ngắn thì một năm, dài thì năm năm, liền có thể tấn thăng Dung Hợp Cảnh.”
Hai mắt Phạm đại sư tức thì sáng lên, ánh mắt của nhiều tu sĩ tại hiện trường cũng trở nên nóng bỏng, đan dược này tốt như vậy, vậy mà lại có thể trợ giúp tấn thăng Dung Hợp Cảnh sao?
Thương Huyền Đại Lục cho dù nguyên khí nồng đậm, tài nguyên phong phú, nhưng cũng có bao nhiêu tu sĩ bị kẹt ở nút thắt Khai Hồn Cảnh đỉnh phong, không thể tiến thêm một bước, tấn thăng Dung Hợp Cảnh.
Nếu Hỗn Nguyên Đan thực sự có công hiệu như lời Củng Khiên nói, viên đan dược này tuyệt đối sẽ bị vô số cường giả Khai Hồn Cảnh đỉnh phong điên cuồng tranh đoạt.
Củng Khiên còn cười lấy ra một viên đan dược đưa tới trước mặt Phạm đại sư: “Trước đó đa tạ Phạm đại sư đã ra tay bố trí kết giới, ta biết lão tặc Phó Dung chính là muốn dẫn dụ ta công kích các tu sĩ khác, làm liên lụy tới nhiều người hơn, bôi nhọ danh tiếng của ta.”
Phạm đại sư khẽ ho một tiếng, hắn bây giờ đối với phẩm hạnh của Phó Dung không thể nào tin tưởng được nữa, hoài nghi hắn có lẽ thực sự có thể làm ra chuyện như vậy.
Có điều bất luận là ai ra tay ở những dịp thế này, với tư cách là tu sĩ Dung Hợp Cảnh, hắn đều sẽ có sự đề phòng một hai.
Nhưng viên Hỗn Nguyên Đan đưa tới trước mặt, hắn lại không nỡ khước từ, thế nên dày mặt nhận lấy: “Đa tạ tiểu hữu.”
Phạm đại sư tại chỗ cạo một chút bột thuốc bỏ vào miệng nếm thử, ánh mắt càng sáng hơn, dược lực bùng nổ trong khoang miệng giúp hắn có thể cảm nhận được viên đan dược này đã phát huy nguyên liệu luyện chế tới mức cực hạn rồi.
“Vật liệu chủ yếu được sử dụng trong viên đan này là thất phẩm Huyết Hoàng Thảo?”
“Chính xác.”
Ánh mắt Phạm đại sư nhìn về phía Củng Khiên càng thêm phần tán thưởng, Huyết Hoàng Thảo nghe tên thì không giống như một cây độc thảo, tuy nhiên độc tính lại không nhỏ.
Viên Hỗn Nguyên Đan này của Củng Khiên lại dùng một phương pháp khác đem độc tính của Huyết Hoàng Thảo hoàn toàn chuyển hóa thành dược lực, khiến nó không những không có hại cho tu sĩ, mà còn có sự trợ giúp rất lớn.
Thiên phú luyện dược bao gồm cả thiên phú độc thuật của tử đệ này quả thực vô cùng kinh nhân.
Càng tán thưởng Củng Khiên bao nhiêu, ấn tượng của Phạm đại sư đối với Phó Dung lại càng tệ bấy nhiêu.
Kể từ sau chuyện đó, Phó Dung mỗi khi nhắc tới tên đệ tử này đều là bộ dạng hận sắt không thành thép, nói gã không trân trọng thiên phú của mình, cứ thiên lệch đi nghiên cứu độc thuật, không ngờ chuyện này lại là do Phó Dung dẫn dắt.
Sắc mặt Phạm đại sư càng thêm phần ôn hòa, ngay chính lúc này, Phó Dung bỗng hét lớn một tiếng: “Nghiệt đồ, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!”
Lúc này khí tức của Củng Khiên lại tụt xuống mức thấp nhất, miễn cưỡng có thể phát huy ra sức mạnh của Khai Hồn Cảnh sơ kỳ, căn bản không thể nào là đối thủ của Phó Dung nữa rồi.
Nhiều tu sĩ thấy thế liền chửi mắng Phó Dung bỉ ổi vô liêm sỉ.
Phạm đại sư cũng bực mình, hắn đang nói chuyện với Củng Khiên, Phó Dung có để hắn vào mắt không vậy? Xoay người liền muốn phất tay áo ngăn cản công kích của Phó Dung.
Phó Dung lại nói: “Phạm đại sư, đây là việc riêng giữa ta và nghiệt đồ, sau khi chấm dứt việc riêng của Phong Thanh Môn, Phó mỗ sẽ tìm Phạm đại sư tạ lỗi.”
Củng Khiên lại có bộ dạng tơ hào không sợ hãi, nghênh hướng Phó Dung kia, một bộ dạng dường như đã liệu trước lão ta sẽ làm thế này.
Đúng lúc này, lại một giọng nói khác vang lên: “Tiểu tặc tử kia, ta cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi, trả linh thảo lại cho ta!”
Dưới đài đột nhiên lao ra một tu sĩ, thẳng lao về phía Củng Khiên trên đài.
Đám người Phong Minh đều đã chuẩn bị cướp người rồi, Hải đại thiếu còn gọi cả tu sĩ Dung Hợp Cảnh bên cạnh mình ra tay cứu Củng Khiên về.
Hải đại thiếu khinh thường nhất loại ngụy quân tử bỉ ổi vô liêm sỉ như Phó Dung, bây giờ đến cả mặt mũi cũng không cần nữa rồi.
Nhưng cớ sao lại có người ra tay nhanh hơn bọn họ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vừa cảm nhận được khí tức này liền thầm kêu gào hỏng bét.
Phong Minh thốt lên: “Tên gia hỏa này vậy mà lại bám đuôi đến tận Phong Lăng Thành rồi sao?”
Khí tức hoang thú trên người vị tu sĩ này không hề che giấu một chút nào, các tu sĩ tại hiện trường và Phạm đại sư đều đại kinh thất sắc, con hóa hình hoang thú này chạy tới nơi tụ hội của luyện dược sư làm cái gì chứ?
Tu vi Dung Hợp Cảnh của vị tu sĩ này thâm hậu hơn Phó Dung rất nhiều, tốc độ cũng cực nhanh, đấm ra một quyền.
Phó Dung còn chưa kịp công kích trúng người Củng Khiên, liền bị vị tu sĩ đột nhiên lao ra kia đánh bay đi mất, rơi rầm một tiếng thật nặng xuống đám đông dưới đài, đám tu sĩ ở đây trước khi Phó Dung rơi xuống đất đã vội vàng tản ra.
Vị tu sĩ này xoay người một cái túm chặt lấy Củng Khiên, cười lạnh: “Trộm linh thảo của ta, tưởng là có thể chạy thoát sao? Ngươi phải đền cho ta.”
Vừa nói gã liền muốn mang Củng Khiên đi, Phạm đại sư đối với sự xuất hiện của gã quá đỗi bất ngờ, gã là một con hóa hình hoang thú, khí tức cũng vô cùng kinh nhân, vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Vị đạo hữu này…”
Vị tu sĩ đó xoay người trừng mắt dữ tợn nhìn Phạm đại sư: “Ngươi cũng ngăn cản ta sao? Tu sĩ nhân loại các ngươi đều là cái loại trộm đồ xong là không muốn đền bù thế này à?”
Củng Khiên da đầu tê dại, món nợ đã vay không ngờ cuối cùng vẫn phải trả.
Phạm đại sư đã nghĩ tới việc Huyết Hoàng Thảo chính là do Củng Khiên hái trộm từ địa bàn của con hóa hình hoang thú này rồi, con hóa hình hoang thú này cũng thật thù dai, vậy mà lại lần theo khí tức của Củng Khiên đuổi tới tận Phong Lăng Thành rồi.
Phạm đại sư chỉ đành nói: “Không phải như thế…”
“Thế thì tốt, trước khi trả sạch nợ nần, ta phải đích thân nhìn chằm chằm hắn, tránh cho việc lại chạy mất như lần trước.”
Phong Minh che mặt, chuyện này thực sự không dễ xử lý rồi, bởi vì bên mình đuối lý.
Củng Khiên cũng thế, thấp giọng cầu xin: “Ta có thể luyện chế thất phẩm đan rồi, đợi ta khôi phục lại, ta lập tức luyện thất phẩm đan trả nợ.”
Lúc đó tâm lý báo thù của hắn quá thiết tha rồi, thế nên bất chấp tất cả mà xông vào địa bàn của tên đại gia hỏa này để kiếm bằng được Huyết Hoàng Thảo.
Vị tu sĩ kia vẫn nói: “Ta đã bảo rồi, trước khi trả sạch, ta phải đích thân nhìn chằm chằm.”
Củng Khiên khóc không ra nước mắt, nghĩ tới việc sẽ bị tên đại gia hỏa này nhìn chằm chằm suốt, hắn có cảm giác mình có thể bị đối phương một hớp nuốt chửng bất cứ lúc nào.
“Khoan đã, ta còn có một chuyện chưa xử lý xong, ngươi đợi ta một lát được không?” Củng Khiên vội vàng nhìn về phía các vị đại sư trên đài, “Mạnh Khánh Mạnh đại sư, còn có Úc Phúc Úc đại sư ở phía dưới nữa, là ai nói cho các ngươi biết vị luyện dược đại sư của Lâm Tang Thành chính là Củng Khiên ta? Các ngươi đã gặp ta khi nào và ở đâu?”
—