← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 350: Thanh Quỷ

20 min read 06.09.2026

“Keng!” Trường kiếm màu xanh đen chém mạnh lên thân Kim Lân Tản!

Chử Thanh Ngọc phi nhanh xoay chuyển cán ô, lôi kéo cả Kim Lân Tản cùng quay động. Những phiến vảy trên mặt ô vốn đang trải phẳng, lúc này dưới sự thúc giục linh lực của Chử Thanh Ngọc, phân phó đều dựng ngược cả lên. Những cạnh sắc bén trong lúc xoay tròn cứa vào lưỡi thanh Minh kiếm xanh đen kia, phát ra tiếng đinh đương không dứt.

Có hai con Thanh Quỷ từ phía sau tập kích tới, mưu đồ tấn công vào sơ hở mà Chử Thanh Ngọc không cố kỵ tới được. Nào ngờ thấy một đạo kim quang loé lên, một con hoa báo lông sắc vàng trắng xen kẽ vọt tới sau lưng Chử Thanh Ngọc, trong miệng nhanh chóng ngưng tụ một đoàn quang cầu màu vàng, phun thẳng về phía một con Thanh Quỷ!

Con Thanh Quỷ bị nhắm trúng tuy không phân biệt được đây là triệu hoán thú mấy giai, nhưng thấy kim quang nó phóng ra rực rỡ chói mắt như thế, vẫn theo bản năng mà né tránh ra.

Quang cầu màu vàng phun ra từ miệng hoa báo vàng trắng đánh sầm vào vách đá, trong nháy mắt xuyên thủng vách đá, lao thẳng vào một gian phòng khác phía sau.

Từ sau khi Chử Thanh Ngọc kết đan thành công, hắn đã có thể cung cấp linh lực cho hoa báo vàng trắng mà không chút gánh nặng. Dưới sự nhuận dưỡng của linh lực dồi dào, triệu hoán thú ngũ giai có thể phát huy ra sức mạnh cường hãn nhất của nó.

Bất luận là tốc độ, trảo kích, lực cắn, hay là phối hợp giải phóng linh lực, uy lực đều tăng mạnh.

Cú đánh này của hoa báo vàng trắng đã tạo thành xung kích không nhỏ cho con Thanh Quỷ vừa mới suýt soát tránh được đoàn kim quang kia.

Thanh Quỷ một mặt thầm tự khánh hạnh vì mình không có tìm đường chết mà nghênh đón, mặt khác trong lòng cũng thầm đánh trống — Tu sĩ Trúc Cơ kỳ hiện nay, chẳng lẽ đã có thể khống chế được triệu hoán thú có thực lực bậc này sao?

Con Thanh Quỷ còn lại không chút trì hoãn, nhân lúc hoa báo vàng trắng đang đối phó đồng bọn, hắn liền lướt đến gần, quả quyết vung ra một kiếm, chém lên người hoa báo.

Kiếm chém vào sâu vài thốn, nhưng không đủ để chạm tới Triệu Linh đồ chỉ bên trong cơ thể hoa báo, ngược lại còn để hoa báo nhìn chuẩn cơ hội, quất mạnh chiếc đuôi dài cuốn chặt lấy cổ tay Thanh Quỷ.

Hoa báo vàng trắng xoay chuyển thân hình, há miệng cắn về phía hồn thể Thanh Quỷ!

Thanh Quỷ vội vàng hư hóa hồn thể, khiến hoa báo cắn vào hư không. Chiếc đuôi vốn đang quấn lấy cổ tay Thanh Quỷ cũng vì cổ tay kia đã hư hóa mà rơi tuột xuống.

Sự khác biệt giữa Minh khí và các vũ khí khác chính là ở điểm này. Loại trước sau khi được rót Quỷ lực vào, sẽ tùy theo sự hư hóa của hồn thể mà đồng thời biến thành một phiến hư ảnh có thể dễ dàng xuyên thấu thực thể. Chỉ đợi đến khi hồn thể hiển lộ thân hình lần nữa, Minh khí mới khôi phục nguyên dạng.

Dĩ nhiên, hồn thể trong trạng thái hư hóa về cơ bản không có khả năng công kích.

Cho nên, sau khi né được đòn của hoa báo, con Thanh Quỷ kia liền hiện hình ngay tức khắc, cử kiếm đâm về phía Triệu Linh đồ chỉ trong người nó.

Hoa báo vàng trắng chân sau đạp mạnh, nhảy vọt lên cao tránh được nhát kiếm này, lại mượn lực trên bàn đá, vồ về phía Thanh Quỷ còn chưa kịp thu kiếm.

Kiếm của Thanh Quỷ quá dài, sau khi vung ra chưa kịp thu về đã thấy hoa báo vàng trắng há cái miệng đầy răng nhọn về phía mình, trong miệng đã hội tụ một đoàn kim quang.

Thanh Quỷ vội vàng hư hóa hồn thể, đồng thời rụt người xuống, nhanh chóng đem hồn thể co rút lại thành một đoàn chỉ bằng lòng bàn tay.

Kim quang lướt qua rìa hồn thể của hắn, đánh trúng bàn đá phía dưới. Mặt bàn trong nháy mắt thủng một lỗ lớn, mặt đất cũng theo đó mà bị đánh xuyên.

Mặt bàn nghiêng đổ, đồ đạc bày trên bàn rơi rụng loảng xoảng vỡ nát đầy đất.

Con Thanh Quỷ đang co cụm hồn thể trong lòng kinh nghi bất định: “Triệu hoán thú này lẽ nào không chỉ là tam giai?”

Trong mắt bọn hắn, triệu hoán thú mà tu sĩ Trúc Cơ kỳ phóng ra đầu tiên đa phần là tam giai, cao nhất là tứ giai. Tu sĩ trước mắt trông không có vẻ gì là mạnh, quỷ hồn đi theo bên cạnh lại là “Xám”.

Hơn nữa con quỷ xám kia thoạt nhìn rất vô dụng, vừa mới lộ diện đã ngất đi, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Triệu hoán sư như vậy thì triệu hoán thú gọi ra có thể mạnh đến mức nào chứ?

Mãi cho đến khi hoa báo vàng trắng bằng sức một mình ngăn cản hai con Thanh Quỷ, bọn hắn mới nhận ra tình hình không ổn.

Những Thanh Quỷ khác vốn chỉ vây quanh bốn phía để phòng ngừa vị triệu hoán sư này tìm cơ hội tẩu thoát, không ngờ lại thấy chỉ với một con triệu hoán thú mà đối phương đã đối phó được hai con Thanh Quỷ.

Về phần Thanh Quỷ tóc dài có chiến lực mạnh nhất trong số bọn hắn, cũng không thể trấn áp vị triệu hoán sư này ngay từ đầu.

Sắc mặt Thanh Quỷ tóc dài rõ ràng không mấy tốt đẹp, đây không phải lần đầu hắn giao thủ với tu sĩ. Trong trận chiến với tu sĩ, Quỷ tu có một ưu thế rất lớn, đó là trạng thái hư hóa và trạng thái cuộn thể.

Đây đều là những năng lực đặc thù chỉ hồn thể mới có, cũng là phương thức né tránh mà Linh tu bình thường không làm được. Chỉ cần hắn có thể né được phần lớn công kích của tu sĩ, sau đó thừa cơ ra tay thì rất dễ chiếm thượng phong.

Thế nhưng, vị triệu hoán sư trước mắt này dường như có thể nhìn thấu mọi chiêu thức ứng phó của hắn. Mỗi khi hắn định dùng hư hóa để né đòn, tu sĩ này liền lật tay ném tới một tấm linh phù dính máu. Linh phù sẽ không xuyên thấu hồn thể, ngay khoảnh khắc dán lên, hắn buộc phải hiển lộ thân hình, và chiếc ô trong tay tu sĩ sẽ vung tới, nhắm thẳng đầu hắn mà giáng một đòn nặng nề.

Mà khi hắn co rút hồn thể to lớn thành một đoàn nhỏ, trong mắt tu sĩ kia cũng chẳng thấy nửa điểm ngạc nhiên, giơ chân đạp một cú cực mạnh, chuẩn xác đá trúng hồn thể của hắn.

Để tránh bị văng đi quá xa, hắn buộc phải triển khai lại hồn thể, đồng thời hất mạnh mái tóc dài trên đầu. Mái tóc dài tăng vọt, như sóng triều tràn về phía triệu hoán sư.

Lại thấy triệu hoán sư trực tiếp thúc chiếc ô vàng tới, phi nhanh xoay chuyển mặt ô, thế mà lại đem tóc của hắn quấn chặt vào giữa mặt ô và những phiến vảy trên đó!

Cú quấn này khiến trên ô tức khắc bọc một đoàn tóc dài, ngay lúc triệu hoán sư lật chuyển kim tán, lôi kéo cả hồn thể của hắn cũng phải động theo.

Bất đắc dĩ, Thanh Quỷ tóc dài chỉ có thể tự đoạn đi những sợi tóc này, mà triệu hoán sư cũng nhân lúc này dùng linh huyết xua tan những quỷ phát đang quấn trên kim tán.

Thanh Quỷ tóc dài không hiểu vì sao Chử Thanh Ngọc lại có thể ứng phó thong dong tự tại như thế, nào biết đâu những ngày qua, đối tượng giao chiêu mỗi ngày của Chử Thanh Ngọc đều là quỷ.

Luận về năng lực hư hóa, đám quỷ này không bằng Phương Lăng Nhận; luận về tốc độ né tránh, đám quỷ hồn này lại càng kém Phương Lăng Nhận một đoạn dài.

“Để ta!” Một con Thanh Quỷ tay lăm lăm đôi đại chùy, thấy ba con Thanh Quỷ không thể trấn áp nổi triệu hoán sư liền gia nhập vào. Đại chùy bao phủ một đoàn thanh sắc Quỷ khí, nhắm đỉnh đầu Chử Thanh Ngọc mà nện xuống!

Chử Thanh Ngọc đang định chống kim thuẫn lên che chắn, chợt nảy ra một ý: Tàn hồn của Phương Lăng Nhận cho đến lúc nãy vẫn cứ muốn chui xuống dưới, rốt cuộc phía dưới kia có cái gì đang thu hút hồn phách của y?

Ý nghĩ này vừa xẹt qua, Chử Thanh Ngọc lập tức ôm lấy Phương Lăng Nhận, lộn người nhảy lên lưng hoa báo vàng trắng, lật tay dán một tấm linh phù dính máu lên con Thanh Quỷ đang lao về phía hoa báo.

“Đùng!” Minh chùy nện nặng nề xuống đất, mặt đất theo đó mà rung chuyển một trận.

Dưới sự chỉ dẫn của Chử Thanh Ngọc, hoa báo vàng trắng lao vọt về một hướng!

Đa số Thanh Quỷ đều chặn ở cửa duy nhất của chế lương thất này vì lo Chử Thanh Ngọc sẽ thừa cơ chạy ra ngoài, nào ngờ Chử Thanh Ngọc căn bản không đi đường thường, mà lao thẳng tới lỗ hổng vách tường do hoa báo dùng kim quang cầu bắn thủng lúc nãy.

Đám Thanh Quỷ vội vàng vây tới mưu đồ ngăn cản Chử Thanh Ngọc, đúng lúc này lại ngửi thấy một mùi dị hương. Hương khí đó vừa lạ vừa quen, dường như còn thanh điềm đặc biệt hơn cả hương khí trong ký ức của bọn hắn.

Đến khi bọn hắn phản ứng lại thì chỉ thấy trước mắt đỏ rực, đồng thời một luồng mùi máu tanh lan tỏa nơi đầu mũi.

Vị tu sĩ kia thế mà trực tiếp búng những giọt máu bay vào trong đôi mắt của bọn hắn!

“A!” Bọn hắn ôm lấy đôi mắt, kêu thảm thiết thành tiếng.

Hoa báo vàng trắng thừa cơ xông qua bên cạnh bọn hắn, khi đến gần chỗ nứt vỡ, Chử Thanh Ngọc mới rút ra linh đao mua ở Phong Vân thành.

Theo một đạo kim quang loé lên, bức tường vốn đã thủng một lỗ tức khắc bị chẻ ra một cái hang lớn đủ cho hoa báo chui qua. Chử Thanh Ngọc phục thấp thân người, áp sát lưng hoa báo để nó xuyên qua cái hang vừa mới đục xong một cách thuận lợi hơn.

Thấy Chử Thanh Ngọc mới đánh vài hiệp đã chạy, đám Thanh Quỷ càng thêm khẳng định tu vi vị tu sĩ này không cao, thực lực không mạnh, ít nhất là không chống đỡ nổi sự tấn công đồng loạt của một bầy Thanh Quỷ bọn hắn.

“Mau bắt lấy hắn!”
“Sống chết không màng!”

Con Thanh Quỷ vác chùy lại xông lên lần nữa, ném chùy về phía sau lưng Chử Thanh Ngọc! Hoa báo vàng trắng cõng Chử Thanh Ngọc dễ dàng né tránh, thế là cây chùy lại rơi xuống đất, nện cho mặt đất một trận chao đảo.

“Đùng!”
“Đùng!”

Hoa báo vàng trắng cuồng bôn suốt dọc đường, Thanh Quỷ vác chùy phía sau đuổi theo nện loạn một trận, thao tác mạnh như hổ, oanh oanh nện lên mặt đất.

Những lưỡi đao bao bọc Quỷ khí xanh biếc bay tới, Chử Thanh Ngọc giơ ô chống đỡ, lại cúi đầu nhìn Phương Lăng Nhận. Lúc này Phương Lăng Nhận hai mắt nhắm nghiền, lông mi khẽ run, trong miệng lảm nhảm không dứt nhưng không nghe rõ y đang nói gì.

Chử Thanh Ngọc tự biết linh lực của mình truyền cho quỷ hồn là vô dụng, bèn ngậm một ngụm máu, mớm vào miệng Phương Lăng Nhận.

Quỷ khí trong địa hạ công phường nồng đậm hơn bên ngoài nhiều, nếu thực sự phải chọn một nơi để Phương Lăng Nhận mau chóng khôi phục, nơi này chính là lựa chọn tốt nhất mà Chử Thanh Ngọc biết hiện nay.

Nếu muốn trong thời gian ngắn hội tụ thêm nhiều Quỷ khí, vậy thì đám Thanh Quỷ trước mắt này có lẽ cũng là một trợ lực lớn.

Trong lòng Chử Thanh Ngọc nhanh chóng có quyết đoán, bèn lấy ra thêm hai tấm Triệu Linh đồ chỉ, lần lượt gọi ra hai con triệu hoán thú tứ giai. Triệu hoán thú tứ giai không vội lao về phía đám quỷ hồn mà bao quanh bên cạnh Chử Thanh Ngọc.

Đúng lúc này, từ trong tay áo truyền đến một hồi tiếng chấn động, Chử Thanh Ngọc liếc nhìn tay áo, phát hiện nơi đó có kim quang nhấp nháy. Đó là nơi hắn đặt truyền tấn ngọc bài.

Chử Thanh Ngọc có chút nghi hoặc, bình thường rất ít người dùng thứ này liên lạc với hắn. Rót linh lực vào ngọc bài lắng nghe, bên trong liền truyền đến giọng của Tiết Dật: “Sở Vũ, các ngươi đi đâu rồi? Sao chớp mắt một cái đã mất hút thế?”

Chử Thanh Ngọc: “Đi dạo loanh quanh thôi, chẳng lẽ các ngươi vẫn còn ở trong đấu thú trường? Nhiệm vụ không làm nữa? Trận pháp không phá nữa à?”

Tiết Dật: “Đâu có dễ tìm thấy trận pháp như vậy, chúng ta hiện đang ở tầng ba nghe ngóng tin tức đây, ở đây có nhiều đồ ăn ngon lắm, các ngươi không đến nếm thử sao?”

Chử Thanh Ngọc: “Các ngươi ăn rồi?”

Tiết Dật: “Ờ… chẳng lẽ có độc?”

Chử Thanh Ngọc bèn đem quá trình chế tác thú lương của đám quỷ hồn vừa thấy lúc nãy kể hết ra, kèm theo một câu: “Đoán vui không thưởng, công nghệ độc quyền này liệu có chỉ giới hạn ở thú lương thôi không?”

Tiết Dật: “Oẹ! May mà chúng ta chưa ăn, ta sợ có độc thật.”

Tiếng gào thét của đám Thanh Quỷ vang lên từ phía sau Chử Thanh Ngọc. Tiết Dật ở đầu bên kia truyền tấn ngọc bài không thể tránh khỏi nghe thấy âm thanh này: “Trời ạ, bên phía ngươi là tiếng gì thế? Các ngươi rốt cuộc đang làm gì vậy?”

Chử Thanh Ngọc nhìn về phía sau: “Đi dạo, dắt quỷ đi dạo.”

Tiết Dật: “Hả?”