Chương 345: Dị Thú
Nữ quỷ hồng y vừa dứt lời, kim quang từ trên thân dị thú đầu xà bộc phát ra, vỡ vụn thành vô số đoàn quang mang vàng rực.
Những đoàn sáng kia nhìn qua chưa bằng đốt ngón tay, chỉ trong nháy mắt đã tán lạc ra bốn phía. Nếu không có kết giới che chắn, e rằng đã bắn tung tóe ra tận bên ngoài.
Dị thú đầu sư tử đang ở trong kết giới khó tránh khỏi bị những đoàn kim quang này bao vây. Hắn hiển nhiên cũng ý thức được có điều bất ổn, lại lần nữa ngưng tụ ra mấy dải lục đằng, che chắn bản thân vào trong lớp dây leo xanh biếc.
Đóa lục hoa mọc trên đầu dị thú đầu sư tử lại bắt đầu tỏa ra một ít hoa phấn.
Tuy nhiên, số hoa phấn đó còn chưa kịp bay đến trước mặt dị thú đầu xà, thì kẻ vốn vẫn luôn cuộn mình trong mai rùa bấy lâu nay đã thò đầu ra, thè lưỡi về phía dị thú đầu sư tử.
Đôi mắt rắn vốn đen kịt, lúc này lại đỏ quạnh như nhuốm máu.
Cảnh tượng này chỉ xuất hiện trong thoáng chốc đã bị một mảnh kim quang thôn phệ.
Kim quang lóa mắt lập tức lấp đầy toàn bộ kết giới, biến lớp kết giới hình bán cầu vốn không mấy nổi bật trở thành một ngọn kim đăng rực rỡ!
Đấu thú trường u ám trong phút chốc được chiếu sáng trưng.
Đám quỷ hồn không quen với ánh sáng mạnh như vậy, nhao nhao giơ tay che mắt.
“Bành! Bành! Bành!” Những tiếng nổ vang lên ngay sau ánh sáng, đó là do những đoàn kim quang phiêu tán khắp nơi đồng loạt nổ tung!
Mặt đất cũng theo đó mà rung chuyển, đèn lồng treo trên vách tường bốn phía chao đảo không ngừng.
Dẫu sao cũng cách một lớp kết giới, rất khó thăm dò được linh lực ẩn chứa trong những đoàn sáng kia. Chỉ có những dị thú thân ở trong kết giới mới cảm nhận được uy lực của những vụ nổ đó lớn đến nhường nào.
“Chuyện… chuyện này là thế nào!”
“Thì ra dị thú đầu xà kia còn có thể phóng ra loại linh lực quang đoàn này sao? Ta còn tưởng hắn chỉ biết chống đỡ một lớp hộ thuẫn như cái mai rùa của hắn thôi chứ.”
“Thật lợi hại! Dị thú đầu xà cũng thức tỉnh linh lực đặc thù rồi sao?”
“Đáng hận, lần này ta không mang theo bao nhiêu linh thạch, bằng không nhất định phải mua hắn về.”
Dư âm của vụ nổ vang vọng trong phòng, hồi lâu không dứt.
Kim quang dần tán đi, các tu sĩ cũng đã có thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong kết giới.
Chỉ thấy dị thú đầu sư tử vốn là kẻ duy nhất đứng vững trên sân nay đã ngã xuống, đôi nhãn mâu to lớn trợn trắng, máu tươi từ trong cái miệng khổng lồ trào ra, trên người chằng chịt những vết thương mới lớn nhỏ khác nhau.
Máu tươi chảy tràn dưới thân dị thú đầu sư tử, nhất thời không rõ sống chết.
Còn về hai con dị thú đầu hổ và dị thú đầu cá sấu vốn đã bị dị thú đầu sư tử đánh gục từ trước, vì lúc kim quang xuất hiện không giải phóng linh lực chống đỡ, nên dưới đòn tấn công không phân biệt địch ta này, thương thế lại càng thêm nặng.
Dị thú đầu xà lại rụt đầu vào trong mai rùa, đợi đến khi khói bụi tan hết mới chậm rãi thò đầu ra, trở thành dị thú duy nhất còn cử động được trên sân lúc bấy giờ.
Nữ quỷ hồng y vô cùng hài lòng với kết quả này, không đợi người khác nhắc nhở đã cao giọng nói: “Lão thiên gia ơi! Sao có thể như vậy được! Cú lội ngược dòng này thật khiến người ta ngoài ý muốn quá đi!”
Nữ quỷ hồng y bay qua bay lại phía trên kết giới: “Dị thú đầu sư tử dường như vẫn còn hơi thở, nhưng với tình trạng này, không biết liệu hắn có thể đứng dậy được nữa hay không.”
Nàng lại giống như vừa rồi bắt đầu đếm ngược, và lần này, cho đến khi nàng đọc hết các con số, ba con dị thú ngã gục trên sân vẫn không một ai đứng dậy nổi.
Nữ quỷ hồng y vội vàng cao giọng: “Chúc mừng dị thú đầu xà đã giành chiến thắng trong trận quyết đấu này!”
“Ta nhất định phải đấu giá được con dị thú đầu xà đó!”
“Các tu sĩ linh căn khác đừng có ra tay, đây chắc chắn là hàng hiếm để các ngự thú sư hệ Kim tranh đoạt rồi.”
“Ê! Đợi đã! Không đúng!” Rất nhanh có người phản ứng lại, “Nếu dị thú đầu xà thắng, vậy chẳng phải linh thạch chúng ta đặt cược vừa rồi đều đổ sông đổ biển hết sao?”
Bọn họ đều đặt cược vào dị thú đầu sư tử mà!
Trên sân chỉ có một vài người phát ra tiếng hoan hô, còn lại đa số hoặc là lộ vẻ hồ nghi, hoặc là thẳng thừng cao giọng chất vấn, cảm thấy đám quỷ hồn này đã giở trò, cố ý để bên bị đặt cược ít hơn giành chiến thắng.
“Quá hố người rồi! Vừa rồi rõ ràng là dị thú đầu sư tử chiếm thượng phong, sao chớp mắt một cái đã thành dị thú đầu xà thắng lợi rồi!”
“Đúng thế! Cái thứ ánh sáng kia chắc chắn là chướng nhãn pháp, thừa dịp mọi người không nhìn thấy, đám quỷ các ngươi đã ném linh khí đoàn có sức sát thương vào trong, nổ bay dị thú đầu sư tử lúc hắn còn đứng vững được.”
Nữ quỷ hồng y vẻ mặt vô tội: “Các vị đạo quân thật là hiểu lầm chúng ta rồi, số linh thạch hoàn trả cho người đặt cược trúng làm sao so được với linh thạch bán những dị thú này chứ? Chỉ vì chút linh thạch thắng cược từ nhà cái mà làm lỡ giá đấu giá dị thú, căn bản là không đáng chút nào.”
“Bớt nói mấy lời vô ích đó đi, quyết đấu làm sao không bị thương, cho dù bọn chúng có đấu chết hết cả cũng chẳng có gì lạ, cái chúng ta nói là các ngươi đang thao túng thắng thua!”
Nữ quỷ đáp: “Dị thú tính tình khác nhau, có kẻ giỏi thể hiện, có kẻ lại giỏi nhẫn nhịn. Dị thú đầu xà này công thủ toàn diện, lại còn biết chờ dị thú đầu sư tử bị hai con kia tiêu hao phần lớn linh lực mới ra tay, thắng chẳng phải rất bình thường sao?”
Nữ quỷ nhếch môi cười khẽ: “Ái chà, ta có thể thấu hiểu sự không cam tâm của các vị đạo quân, chúng ta vẫn còn ba trận quyết đấu nữa. Thế này đi, lần này ta tự mình quyết định, cho thêm một nén nhang thời gian, các vị cứ việc đặt cược trước khi hai nén nhang cháy hết, thấy sao?”
Trong lúc một nhóm người bất mãn với kết quả đấu thú, những tu sĩ đã đặt cược trúng đã đi lĩnh gấp đôi linh thạch.
Chử Thanh Ngọc tự nhiên cũng nằm trong số đó.
Phương Lăng Nhận hỏi: “Ngươi sớm đã nhìn ra dị thú đầu xà kia sẽ thắng?”
Chử Thanh Ngọc: “… Cái này thì không phải, ta chỉ tuân theo một nguyên tắc thôi.”
Phương Lăng Nhận: “?”
Chử Thanh Ngọc: “Mù quáng theo đám đông thì lên sân thượng, ngược dòng thiên hạ thì ở biệt thự ven biển.” (lên sân thượng để nhảy lầu á)
Phương Lăng Nhận: “…”
Nữ quỷ thông báo: “Cuộc đấu giá sẽ được tổ chức ở tầng trên, vị đạo quân nào có ý định mua những dị thú ngũ giai này có thể dời bước lên lầu. Trận đấu thú thứ hai sẽ bắt đầu sau nửa canh giờ nữa, trong thời gian này, chúng ta cần dọn dẹp sân bãi. Nếu các vị đạo quân thấy buồn chán mà không có ý định lên tầng hai đấu giá, có thể lên tầng ba thưởng thức mỹ thực đặc sắc của Vô Đạo thành. Tầng bốn và tầng năm chỉ có Thành chủ của chúng ta mới có thể ra vào, xin các vị đừng đặt chân tới, nếu bị Thành chủ phát hiện rồi trách tội xuống, lại bảo chúng ta không nhắc nhở trước.”
“Nói đi cũng phải nói lại, Thành chủ của các ngươi đến tận bây giờ vẫn chưa lộ diện nhỉ.” Một giọng nói từ hàng ghế tọa lạc không xa truyền đến.
Chử Thanh Ngọc vừa nghe đã nhận ra, đây là giọng của Viên Phác Dữ.
Nữ quỷ đáp: “Thành chủ có việc quan trọng cần lo liệu, nên mới lệnh cho bọn ta ở đây tiếp dẫn các vị đạo quân, nỗ lực để các vị chơi được tận hứng. Bây giờ thời gian cũng không còn sớm, ta nghĩ Thành chủ chắc hẳn sẽ sớm trở về thôi.”
Có tu sĩ đã dưới sự chỉ dẫn của đám quỷ hồn mà tiến về tầng hai hoặc tầng ba của Đông Vân Các.
Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận đều không nhúc nhích, cứ ngồi đó nhìn đám quỷ hồn dọn dẹp đấu thú trường.
Chỉ thấy phía dưới đấu thú trường lại lật lên bốn cái lồng sắt.
Cái lồng đó rõ ràng không phải lồng sắt bình thường, bên trong lồng còn mọc ra mấy sợi xích sắt, quấn chặt lấy ba con dị thú đang nằm dưới đất cùng con dị thú đầu xà vẫn còn động đậy kia.
Xích sắt bắt đầu co lại, kéo các dị thú về phía cửa lồng đang mở rộng!
Ba con dị thú đã không thể cử động, nhanh chóng bị xích sắt lôi về trong lồng. Duy chỉ có dị thú đầu xà kia là bắt đầu giãy giụa, thò bốn chân ra cào bới mặt đất, chết sống không chịu để xích sắt kéo vào lồng.
Trên mặt đất nhanh chóng bị kéo ra mấy vệt dài, dị thú đầu xà phát ra một tiếng gầm rống, trên thân lại hiện lên một mảnh kim quang, kim quang tán thành vô số điểm sáng.
“Bành! Bành! Bành!” Các điểm sáng đồng loạt nổ tung, bên trong kết giới lại lần nữa bị kim quang lấp đầy.
Thấy dị thú đầu xà này còn có thể phóng thích lần thứ hai, một số tu sĩ vốn còn bất mãn vì mình đặt cược thua cũng không nói thêm lời nào nữa.
Dị thú đầu xà này quả thực lợi hại, nếu còn tranh luận tiếp thì hóa ra bọn họ là hạng người thua rồi sinh sự.
Dị thú đầu xà đang giãy giụa liên tiếp phóng ra mấy lần kim quang, tiếng nổ của các điểm sáng vang lên không ngớt, người không biết còn tưởng bên trong đang xảy ra đại chiến.
Phương Lăng Nhận một lòng để tâm đến phía dưới đấu thú trường, bèn thừa dịp mọi người đều tránh xa luồng ánh sáng mạnh này mà bay lại gần phía kết giới một chút.
Sau khi đợt kim quang tiếp theo tán đi, Phương Lăng Nhận tình cờ nhìn thấy trên đấu thú trường lại có mấy tảng đá lõm xuống, lộ ra mấy cái hang, từ trong hang có khói trắng tỏa ra, bay vào trong kết giới.
Dị thú đầu xà nhanh chóng ngửi thấy mùi khói trắng kia, động tác giãy giụa rõ ràng trở nên chậm chạp hơn nhiều, chưa quá mấy hơi thở đã nằm rạp xuống đất.
Tầm mắt của Phương Lăng Nhận dừng lại trên mấy cái hang nhỏ đó, nỗ lực cảm ứng tàn hồn của chính mình.
Nhưng đúng lúc này, con dị thú đầu xà đang nằm rạp dưới đất kia lại miễn cưỡng mở mắt, đồng tử dựng đứng đối diện với Phương Lăng Nhận đang tiếp cận kết giới.
Đôi mắt đỏ rực rõ ràng run lên bần bật, dị thú đầu xà vốn đã mất sạch sức lực vì đám khói trắng kia lại một lần nữa gượng dậy, bước về phía Phương Lăng Nhận mấy bước.
Hành động này rõ ràng có chút cổ quái, Phương Lăng Nhận liếc thấy cảnh này không khỏi nhìn sang, liền thấy dị thú đầu xà kia đang nhìn chằm chằm vào mình, miệng rắn đóng mở liên hồi.
Phương Lăng Nhận đang nghi hoặc, bèn nghe thấy một giọng nói từ phía sau truyền đến: “Hai người các ngươi sao lại chạy đến đây?”
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy vị tiểu thiếu gia họ Viên giả danh là “Lý Tứ” đang đứng cách đó không xa, tầm mắt đảo qua đảo lại giữa hắn và Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc đứng ngay sau lưng Phương Lăng Nhận, nghe vậy liền cười đáp: “Chỗ này gần đấu thú trường, nhìn cho rõ một chút.”
Viên tiểu thiếu gia nói: “Nghe đồn có một người một quỷ to gan lớn mật, cướp đoạt yêu thú mà Viên Phác Dữ có ý định ký khế ước, lại còn ở Vạn Bảo Các điên cuồng nâng giá, khiến hắn phải bỏ ra ba ngàn vạn viên linh thạch để mua một thanh tam giai minh khí, thậm chí còn khiến môn khách của hắn làm phản.”
Chử Thanh Ngọc: “Ồ? Còn có chuyện như vậy sao?”
Viên tiểu thiếu gia nhìn chằm chằm vào mắt Chử Thanh Ngọc: “Ngươi…”
Lời còn chưa dứt, bèn nghe thấy một tiếng “Rầm” thật lớn.
Tầm mắt của hai người một quỷ lập tức bị thu hút qua đó, chỉ thấy dị thú đầu xà vốn đã sắp bị xích sắt cuốn vào lồng, vậy mà lại xuất hiện ngay trước mặt Phương Lăng Nhận trên lớp kết giới.
Hắn là lao đầu tông vào, vì có kết giới ngăn cản, đầu xà tông quá mạnh nên bị kết giới bắn ngược trở lại, mai rùa lật úp, bốn chân chổng lên trời.
“Rào rào! Rào rào!” Xích sắt tiếp tục co về, kéo cái mai rùa kéo lê trên mặt đất.
Đầu xà lảo đảo thò ra, nhìn về phía phương hướng này.
Phương Lăng Nhận theo hướng đồng tử dựng đứng kia đang nhắm tới, chậm rãi quay đầu, tầm mắt rơi trên mặt Viên tiểu thiếu gia: “Nó hình như đang nhìn ngươi.”
Viên tiểu thiếu gia vốn chỉ định tới xác nhận xem một người một quỷ này có đúng là kẻ Viên Phác Dữ đang tìm hay không, nào ngờ lại bị một con dị thú làm cho đứt quãng.
“Nhìn ta cũng vô dụng, ta ghét nhất là rắn với rùa, nó lại hội tụ đủ cả hai, ta không đời nào đấu giá nó đâu.” Viên tiểu thiếu gia cách lớp ống tay áo, xoa xoa cánh tay đã nổi đầy da gà, lại nhìn về phía Phương Lăng Nhận: “Ngươi đừng có đánh trống lảng, ta đang hỏi các ngươi chuyện chính kinh đây.”
—