Chương 406: Thất cấp hoang thú bạo tẩu
Bởi vì Phong Minh vừa mới tấn cấp, dẫu tu vi đã được củng cố ổn định nhưng vẫn chưa thể chân chính phát huy ra hết được chiến đấu lực của Khai Hồn cảnh. Do đó trên đường đi, Bạch Kiều Mặc luôn lựa chọn những địa điểm thích hợp để đưa Phong Minh xuống giao tranh với đám hoang thú trong các dãy sơn mạch hoang dã. Việc này không chỉ giúp nâng cao chiến lực, mà những linh thảo hái được cùng với thi thể hoang thú thu hoạch được trong suốt quá trình đó tự thân cũng là nguồn tài nguyên không tồi chút nào.
Vì mong đợi một Củng Khiên chân chính bị động tĩnh bên Phong Lăng thành kích động dụ ra, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngược lại lại không vội vã chạy tới đó nữa. Mỗi khi đi ngang qua các thành trấn, bọn họ mới tiến vào trong để lưu tâm thu thập một chút tình hình về phía Phong Lăng thành. Nếu Củng Khiên thực sự xuất hiện, hoặc nơi đó xảy ra dị trạng gì khác thường, Phong Minh sẽ lập tức lôi kéo Bạch Kiều Mặc dùng tốc độ nhanh nhất để chạy tới Phong Lăng thành ngay.
Ban đêm hai người liền tá túc qua đêm trong sơn mạch, ban ngày thu hoạch của cả hai đều không hề nhỏ chút nào. Bạch Kiều Mặc chỉ bằng vào sức một mình đã săn được một con lục cấp trung kỳ hoang thú, lại cùng Tiểu Xà hợp lực săn thêm một con lục cấp trung cấp hoang thú. Cho đến tận khi nhạy bén nhận ra khí tức của một con hoang thú hậu kỳ ở phía trước, hai người mới lập tức chuyển hướng, không đi trêu chọc vào con quái vật to xác lợi hại ở bên trong kia.
Qua rèn luyện, khi không dùng tới hồn kỹ, Phong Minh bằng vào thực lực của bản thân cũng có thể giải quyết gọn gàng một con hoang thú lục cấp sơ kỳ. Ngay cả khi đối mặt với sự kích sát của hoang thú lục cấp trung kỳ, Phong Minh cũng có thể thong dong thối lui. Phong Minh đối với chiến tích như vậy đã vô cùng mãn nguyện rồi.
Bạch Kiều Mặc phóng ra một tòa động phủ di động, bên ngoài dùng trận pháp để che giấu sự hiện hữu của động phủ.
Phong Minh đem đám linh thảo hái được ban ngày ra thu dọn, chỉnh lý lại một chút, lại có thêm mấy cây lục phẩm linh thảo. Bởi vì vùng này đều là khu vực hoạt động của hoang thú lục cấp, muốn tìm được linh thảo lục phẩm cũng không phải là chuyện quá khó khăn.
Sau khi xếp gọn đám linh thảo này, Phong Minh liền thấy Bạch Kiều Mặc đang ngồi bên kia nghiên cứu viên Thanh Uẩn châu trong tay. Đã lâu lắm rồi y không nhớ tới món thông linh bảo vật này trên người Bạch Kiều Mặc.
Phong Minh sải bước đi tới, ngồi xuống bên cạnh hắn: “Bạch đại ca sao lại sực nhớ ra nghiên cứu thứ này rồi? Đúng rồi, hai cái linh hồn bên trong đâu rồi?”
Trước đây ở Phi Hồng đại lục, Phong Minh sớm đã quăng hai cái linh hồn kia ra sau đầu rồi, chẳng có chút thời gian rảnh rỗi nào để nhớ tới bọn họ cả, hiện tại nhìn thấy Thanh Uẩn châu mới sực nhớ ra. Phong Minh nghĩ ngợi liền thấy thú vị, cái tàn hồn kia rõ ràng là bàn tay vàng kiếp trước của Bạch đại ca kia mà. Thế nhưng đến kiếp này, bàn tay vàng này đại khái đã biến thành bàn tay vàng vô dụng và mờ nhạt nhất thiên hạ rồi. Ai bảo những thứ tàn hồn muốn truyền thụ thì kiếp trước đã truyền thụ hết rồi, kiếp này đại khái cũng chẳng có gì mới mẻ độc đáo nữa.
Bạch Kiều Mặc ngước mắt nhìn Phong Minh một cái, nói: “Ta đang nghĩ đã đến lúc phải xử lý bọn họ rồi, vừa vặn để trống Thanh Uẩn châu ra cho Minh đệ dùng.”
“Xử lý thế nào?”
Bạch Kiều Mặc đáp: “Gần đây ta nghiên cứu về phương diện hồn trận khá có tâm đắc, Luyện Hồn quyết đem lại cho ta sự trợ giúp lớn nhất. Thế nên ta đã bố trí một cái hồn trận bên trong Thanh Uẩn châu, dùng để mài giũa tiêu hao hồn lực của tàn hồn.”
Đây là lĩnh vực kiếp trước hắn chưa từng chạm tới, nhưng Thiên La Luyện Hồn quyết thực sự là một bộ công pháp truyền thừa tuyệt diệu, cộng thêm Thiên La trận pháp, nhận thức của Bạch Kiều Mặc về phương diện linh hồn và hồn lực so với kiếp trước đã tiến một bước dài.
Phong Minh nghe vậy cũng kinh ngạc khâm phục không thôi. Hai người cùng tu luyện Luyện Hồn quyết, cớ sao y lại chẳng thể từ trong đó ngộ ra được hồn trận chứ? Thôi được rồi, thiên phú về mặt trận pháp của y so với luyện dược thuật căn bản là không thể đặt lên bàn cân được, tốt nhất cứ thành thật từ bỏ đi cho rảnh nợ.
“Bạch đại ca huynh quá đỉnh luôn, huynh là số một!” Phong Minh dựng ngón tay cái lên tán thưởng.
Bạch Kiều Mặc khẽ cười: “Ta dẫu sao cũng sống nhiều hơn một đời, lại có được truyền thừa tốt như vậy, có được lĩnh ngộ này cũng không có gì làm lạ. Ta nghĩ có lẽ chúng ta vẫn còn đánh giá thấp Thiên La truyền thừa rồi. Thế nên ta muốn để lại Thanh Uẩn châu cho Minh đệ, Minh đệ có thể thử xem xem đến lúc đó có thể thu nạp thứ hiện hữu trong hồn hải vào trong không gian Thanh Uẩn châu hay không.”
Phong Minh hiểu được dụng ý sâu xa của Bạch đại ca rồi: “Huynh là lo lắng có cường giả thực lực cường hãn phát hiện ra thứ trong hồn hải của ta chứ gì? Ừm, ta nghe theo Bạch đại ca.” Thứ trong hồn hải của y quá mực hệ trọng, vẫn nên canh giữ cẩn mật chút thì hơn.
Bạch Kiều Mặc xoa đầu Phong Minh: “Qua ba ngày nữa là có thể giải quyết triệt để rồi. Nể tình kiếp trước lão ta có giúp ích không nhỏ cho ta, dẫu mục đích cuối cùng chẳng tốt đẹp gì, ta vẫn chừa cho lão một con đường sống. Sau khi tiêu hao sạch hồn lực của lão, chỉ còn lại có hồn thức bản chân cuối cùng thì sẽ tiễn lão đi luân hồi đầu thai, cái linh hồn còn lại kia cũng vậy.”
Chỉ là không rõ cái linh hồn dị thế này có thể đầu thai chuyển thế ở thế giới này hay không mà thôi, nhưng đó không phải là vấn đề hắn cần bận tâm. Hồn thức bản chân vốn không mang theo bất kỳ ký ức nào khi còn sống của linh hồn, dẫu có kỳ ngộ khác thì cũng chẳng thể biết được đoạn quá khứ này nữa.
Phong Minh cọ cọ vào lòng bàn tay Bạch Kiều Mặc, vẫn không hề tiếc nuối những lời tán dương của mình: “Bạch đại ca chính là quá mức nhân từ rồi.”
Bạch Kiều Mặc bật cười bất lực, cũng chỉ có Minh đệ mới khen hắn như vậy mà thôi. Quá trình hồn trận tiêu hao hồn lực chẳng hề dễ chịu chút nào, Bạch Kiều Mặc liền giấu không cho Minh đệ biết tàn hồn ở trong không gian đã oán hận rủa xả hay là van xin đủ điều ra sao. Kiếp này tàn hồn cũng chẳng hề thay đổi ý định, vẫn luôn muốn đoạt xá hắn như cũ, thế nên Bạch Kiều Mặc cũng không để lão được thoải mái quá mức, những gì cần hành hạ thì vẫn phải hành hạ một phen. Có thể tiễn lão đi đầu thai chứ không phải để lão hồn phi phách tán như kiếp trước, Bạch Kiều Mặc thực sự thấy mình đã từ bi nương tay như lời Minh đệ nói rồi.
Suốt hai đời, trong mắt tàn hồn, hắn đều là một con hoang thú hình người được vỗ béo để chờ ngày làm thịt, thế nên cớ gì phải khách khí với lão.
Nghĩ đến mục đích cuối cùng của tàn hồn, Phong Minh lại liên tưởng tới Phong Tùng Hãn: “Huynh nói xem lời Phong Tùng Hãn nói với cha ta có phải là thật không? Thực sự là đoạt xá vào đúng lúc đứa trẻ bảy tuổi nguyên bản kia sắp ngoảnh mặt đón nhận cái chết sao?” Ý tứ trong lời nói của người nọ là nếu ông ta không đoạt xá thì đứa trẻ kia cũng chẳng sống nổi.
Bạch Kiều Mặc nhún vai: “Ai mà biết được.”
Phong Minh cũng giữ thái độ hoài nghi đối với chuyện này.
Ba ngày sau, cũng vào một đêm muộn, cũng tại trong động phủ, Phong Minh liền thấy Bạch Kiều Mặc búng ngón tay một phát, hai đốm sáng lập tức hiện ra trước mặt bọn họ. Trong đó một đốm sáng to hơn một chút, một đốm nhỏ hơn và yếu ớt hơn, chẳng cần hỏi cũng biết hai đốm sáng này đại biểu cho ai rồi. Hồn thức bản chân không thể lưu lại dương gian quá lâu, do đó hai đốm sáng loáng một cái đã biến mất tăm ngay trước mắt bọn họ, không tìm thấy một tia vết tích rời đi nào.
Phong Minh nhìn mà hiếu kỳ vô cùng, nếu phải giải thích thì đại khái là đã tiến vào một chiều không gian khác mà bọn họ không thể cảm nhận cũng như không thể nhìn thấy, chính là cái gọi là âm gian, minh giới.
Bạch Kiều Mặc cũng vô cùng hiếu kỳ, tỉ mỉ tìm kiếm một hồi cũng chỉ có thể bỏ cuộc: “Xem ra muốn tìm được lối vào thông tới thế giới kia, bằng vào thực lực hiện tại của chúng ta thì căn bản là không cách nào làm được rồi.” Bọn họ tự phụ hồn lực của mình cũng không hề yếu, thế mà ngay cả một chút vết tích nhỏ nhoi cũng chẳng thể bắt trọn được.
Phong Minh tràn đầy tự tin nói: “Hiện tại làm không được, tương lai chúng ta nhất định có thể.”
“Phải.”
Bạch Kiều Mặc đưa Thanh Uẩn châu cho Phong Minh, Phong Minh hai lời không nói liền rót hồn lực của mình vào, đánh lên hồn lực ấn ký của bản thân rồi thu vào trong hồn hải. Y thử đem vài thứ hiện hữu trong hồn hải chuyển dịch sang không gian Thanh Uẩn châu, Bạch Kiều Mặc ở bên ngoài cũng chăm chú không rời mắt mà quan sát.
Kết quả khiến Phong Minh vô cùng kinh hỷ, vài thứ hiện hữu kia cư nhiên lại chẳng hề bài xích không gian Thanh Uẩn châu chút nào, bảo vào là vào ngay, hơn nữa còn tự tìm cho mình một vị trí thích hợp trong không gian Thanh Uẩn châu để trú ngụ, không hề có dấu hiệu làm loạn nào.
“Được rồi này Bạch đại ca, ta còn mở ra quyền hạn cho chúng, muốn ra liền có thể ra, muốn vào liền có thể vào.”
Bạch Kiều Mặc nhắc nhở: “Vẫn nên cố gắng để chúng lưu lại trong không gian thì hơn.”
Phong Minh gật đầu, y vẫn có ý thức cảnh giác an toàn.
Giải quyết xong đại nạn này, tâm đầu hai người đều nhẹ nhõm đi không ít. Dù sao nơi này cũng là trung đẳng thế giới, cường giả như mây, lại thêm tu vi của các tu giả vô cùng khó lường, không thể không khiến hai người phải cẩn trọng hành sự.
Sáng ngày thứ hai, hai người thu hồi động phủ, chuẩn bị rời khỏi phiến sơn mạch này. Đã lịch luyện ở đây ngót nghét nửa tháng trời rồi, cũng nên tới các thành trấn lân cận xem xem có chuyện gì mới mẻ xảy ra hay không, bọn họ thực sự là nhất thời nửa khắc đều không thể buông bỏ sự quan tâm dành cho Phi Lăng thành mà.
Mới xuất phát được chừng một khắc đồng hồ, hai người liền phát hiện ra điểm bất thường. Đám hoang thú phía sau lưng cứ như thể bị dọa cho mất mật mà điên cuồng tháo chạy ra bên ngoài, dẫu lao qua cạnh hai người cũng chẳng thèm dừng lại. Hai người thầm kêu không ổn, Bạch Kiều Mặc kéo tay Phong Minh một cái liền rảo bước lao ra bên ngoài theo.
“Chắc chắn là bên trong đã xảy ra chuyện lớn rồi, chúng ta cũng phải mau chóng rời khỏi đây.”
Bằng vào cảm tri, bọn họ có thể suy đoán được ở nơi sâu nhất bên trong có một con thất cấp hoang thú vô cùng lợi hại, nhưng ngay cả hoang thú lục cấp hậu kỳ hai người còn chẳng dám đi trêu chọc, nói chi đến việc đi quấy nhiễu con thất cấp kia. Thế nhưng hiện tại con thất cấp hoang thú này lại bạo tẩu rồi, chẳng rõ là nguyên nhân tự thân nó, hay là có con hoang thú hoặc tu giả nào chán sống lao vào chọc giận nó nữa.
Kim Tử đứng trên vai Phong Minh, móng vuốt bấu chặt lấy y phục của Phong Minh, đôi cánh ra sức vỗ bành bạch vào người y. Hoang thú vốn nhạy bén hơn trong việc cảm ứng khí tức hoang thú, nó nhận ra nguy hiểm nên cũng đang liều mạng thúc giục chủ nhân mau chạy trốn. Huyền Tinh Quy – con rùa lười biếng này cũng chẳng thèm ngủ nghê gì nữa, rướn dài cái cổ nhìn về phía sau, lộ bộ dạng vô cùng sợ sệt. Tiểu Xà thì trấn định hơn chút, tu vi đã cao, huyết mạch đẳng cấp lại không hề thấp, Bạch Kiều Mặc dẫn nó chạy trốn, nó liền thay chủ nhân quan sát tình hình phía sau.
“Quả thực là con thất cấp hoang thú kia đang bạo tẩu, a, ta còn cảm ứng được khí tức của một tu giả nữa, đang nhanh chóng tháo chạy về phía chúng ta, con hoang thú kia đang rượt đuổi ngay phía sau.”
Phong Minh nghe vậy hận không thể chửi đổng lên được, đây là cái tên khốn kiếp chán sống nào vậy không biết, đi chọc vào thất cấp hoang thú làm gì, thất cấp hoang thú là thứ dễ trêu vào lắm sao? Đáng chết hơn là còn dẫn con hoang thú kia chạy về hướng này, khó nhìn là muốn gieo họa cho người khác sao?
Lát sau, Tiểu Xà lại tiếp tục báo cáo tình hình: “Tu vi của tên tu giả kia không hề yếu đâu nha, là Khai Hồn cảnh đỉnh phong, chứng tỏ là một con gà yếu như sên, đụng phải thất cấp hoang thú cư nhiên chỉ có nước vắt chân lên cổ mà chạy.”
Phong Minh thầm thở dài, yêu cầu của Tiểu Xà quả thực là quá cao rồi, không phải tu giả nào cũng có thể vượt cấp khiêu chiến, đặc biệt là đây còn cách biệt cả một đại giai vị. Kể từ sau khi Tiểu Xà tấn cấp lên lục cấp, nó đã có thể thỏa sức cắn nuốt lục phẩm đan dược do Phong Minh luyện chế rồi, do đó thực lực của nó ngày một tinh tiến, lòng tự tin cũng bùng nổ theo. Hành vi bỏ chạy của tên tu giả phía sau liền bị nó khinh bỉ ra mặt.
Tiểu Xà tiếp tục báo: “Nhanh thôi, sắp tiếp cận rồi,” nói đoạn lại khẽ “ồ” lên một tiếng kinh ngạc, “Tên tu giả kia phát hiện ra sự hiện hữu của chúng ta rồi, cư nhiên lại chủ động chuyển hướng sang một bên khác.”
Điều này khiến cả Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đều ngẩn người ra một chút. Có lẽ là vì trong tình huống này bọn họ đã chứng kiến quá nhiều cảnh gieo họa cho người khác rồi, nay đột nhiên gặp được một kẻ lại chủ động dẫn dắt mối họa sang một hướng khác để không làm liên lụy đến người ngoài, hai người ngược lại lại thấy có chút ngạc nhiên.
Phong Minh nói: “Xem ra tên tu giả này bản tính cũng không tệ lắm nha, hy vọng gã vận khí tốt có thể chạy thoát thân được.” Phong Minh thầm gửi một lời chúc phúc cho tên tu giả kia, hy vọng có thể linh nghiệm, sau đó liền cùng Bạch Kiều Mặc tiếp tục sải bước tháo chạy, không dám dừng chân nửa bước.
—