← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 297: Hợp tác

19 min read 06.09.2026

Linh Chủ tịnh không hay biết, những lời mà hắn cho là vụn vặt tầm thường kia, đối với đám tinh linh này mà nói lại chính là mấy nhát trọng kích.

“Chỉ cần ở chủ điện cầu nguyện, là có thể hóa giải mọi nguy cơ sao?”

“Tất nhiên rồi!”

“Mị Thần chỉ hộ hữu cho những tín đồ thành tâm nhất, những kẻ luôn tín phụng Ngài!”

“Nghĩ lại chắc là do chúng ta chưa đủ thành tâm, không trách được người bên ngoài.”

Ngày đó vào lúc đó, bọn họ chính xác là đang ở trong chủ điện khấn vái, nhưng cũng chính vì tiếng cầu nguyện của bọn họ mà đã tiễn đưa đi biết bao tín ngưỡng chi lực.

Bọn họ đến nay vẫn còn nhớ rõ, vị Linh sứ giả mạo kia đã thu lấy toàn bộ tín ngưỡng chi lực mà bọn họ đưa ra vào trong Khế trượng.

Khế trượng minh minh vốn dĩ nên là linh khí chỉ có Linh sứ mới có thể sử dụng, vậy mà kẻ đó lại có thể dễ dàng cầm nắm, còn có thể dùng nó để hấp thụ tín ngưỡng chi lực của bọn họ.

Nếu không phải tên giả Linh sứ kia nhất thời sơ suất để lộ mu bàn tay, có tinh linh vô ý nhìn thấy cánh tay trơn nhẵn không hề có khế ấn, thì cũng không biết tên giả mạo kia còn định trang giả đến bao giờ, và sẽ hấp thụ bao nhiêu tín ngưỡng chi lực nữa.

Chỉ là lúc đó không một ai ngờ tới, hậu quả của việc vạch trần đối phương tại chỗ lại là một cuộc tàn sát diệt khẩu thảm tuyệt nhân từ.

Mà thứ tấn công bọn họ, chính là cây Khế trượng đã hấp thụ lượng lớn tín ngưỡng chi lực kia!

Điểm mạnh nhất của Khế trượng chính là có thể chuyển hóa tín ngưỡng chi lực rực rỡ hào quang thành vũ khí thích hợp cho khế ước giả.

Thế là kẻ giả mạo Linh sứ kia đã dùng Khế trượng hóa thành cự đao, ở trong chủ điện chém giết cuồng loạn.

Chủ điện đã bị kết giới phong tỏa cửa nẻo, bọn họ trong nhất thời căn bản không thể đào thoát ra ngoài.

Đó là chủ điện kia mà!

Là nơi bọn họ cần dưới sự dẫn dắt của Linh Chủ, thông qua Linh Mị Châu để cầu nguyện với Mị Thần, là nơi thần thánh nhất trong lòng bọn họ!

Vậy mà vị Thần bọn họ tin tưởng nhất, lại dung thứ cho một kẻ giả mạo xuất hiện ở nơi đó, sau khi đoạt lấy tín ngưỡng vốn thuộc về Thần, còn đem những sức mạnh ấy hóa thành lợi nhận, đâm ngược vào tim bọn họ!

Cái gọi là “Thần Chủ hộ hữu” mà bọn họ thường nói, vào khoảnh khắc ấy dường như đã trở thành một trò cười.

Vẫn là mấy vị tinh linh trưởng lão đỉnh lấy công kích, vẽ ra truyền tống trận lâm thời, đưa những tinh linh còn hy vọng sống sót ra ngoài, để bọn họ đi thỉnh Linh Chủ tới.

Những tinh linh được đưa đi đã gặp phải đám tinh linh vì ham chơi mà không kịp đến chủ điện, bọn họ cùng nhau tìm đến nơi Linh Chủ bế quan, điên cuồng gõ vào phiến thạch môn kia.

Vừa vặn gặp phải một trận đại vũ, lôi minh điện thiểm, giống như có hung thú đang xoay vần gào thét trên trời, trườn theo nước mặn áp sát, muốn nuốt chửng toàn bộ bọn họ.

Đại thụ trong đêm mưa dường như cũng hóa thành mãnh thú giương nanh múa vuốt, từ trên cao nhìn xuống bọn họ, cười nhạo sự nhỏ bé tầm thường của bọn họ.

Đối với những kẻ có thân hình nhỏ hơn người thường không chỉ vài lần như bọn họ, thì vạn tượng thiên địa này trong mắt bọn họ đâu đâu cũng là vật khổng lồ.

Đặc biệt là khi bọn họ đang cấp thiết tìm kiếm sự giúp đỡ.

Một cánh cửa gõ mãi không mở, dù cho bất động thanh sắc cũng có thể kéo bọn họ xuống vực thẳm tuyệt vọng.

Bọn họ gào khóc dưới đáy vực thẳm, niềm tin bấy lâu nay cũng chính vào đêm mưa ấy đã vỡ ra một góc, xuất hiện vết rạn, lan dần tới con tim.

Sau đó, bọn họ đã mất một thời gian rất dài mới thuyết phục được bản thân rằng nhất định là kẻ giả mạo kia đã dùng phương thức nào đó cắt đứt liên lạc giữa bọn họ và Linh Mị Châu.

Linh Mị Châu không thể truyền đạt tiếng nói của bọn họ ra ngoài, cho nên Mị Thần không nghe thấy tiếng kêu cứu của bọn họ.

Linh Mị Châu, Linh Chủ, Linh sứ, thiếu một thứ đều không được, hiềm nỗi ngày đó, một vật hai người mấu chốt nhất này đều không có mặt.

Bọn họ nỗ lực thuyết phục chính mình, chính vì cả ba không ở chủ điện nên mới xảy ra ngoài ý muốn.

Niềm tin nhiều năm đã định hình, đời đời tương truyền, không có tinh linh nào nguyện ý dễ dàng tin rằng bản thân và tổ tiên bấy lâu nay tín phụng đều là một giả tượng.

Bọn họ khó khăn lắm mới thuyết phục được bản thân, còn chủ động tìm cho Linh Chủ một cái lý do để bọn họ có thể tiếp nhận.

Chỉ cần Linh Chủ ở trước mặt bọn họ ảo não khóc lóc, tự trách đấm ngực dậm chân, rồi lập tức thu dọn đồ đạc dẫn bọn họ đi báo thù là được.

Thế nhưng, Linh Chủ lại nói: “Mị Thần chỉ hộ hữu cho những tín đồ thành tâm nhất, những kẻ luôn tín phụng Ngài.”

Câu nói mà Phương Lăng Nhận để lại cho Chử Thanh Ngọc trước khi rời đi một lần nữa vang vọng trong tâm trí các tinh linh —— là chúng ta chưa đủ thành tâm, không trách được người bên ngoài…

Bọn họ, còn chưa đủ thành tâm sao?

Sự tín phụng qua bao thế hệ này lẽ nào lại không tính là thành tâm sao?

Chẳng lẽ đều không đủ để cho bọn họ ở trong chủ điện, khi bị ngoại tộc tàn hại, có được dù chỉ một chút sự che chở chân thực sao?

Ngay cả kẻ ngoại tộc chưa từng quỳ lạy Thần Chủ lấy một ngày cũng có thể giành thắng lợi ở chủ điện, vậy mà bọn họ lại vì một câu “chưa đủ thành tâm” mà bị phủ quyết ư?

Niềm tin vốn đã sứt mẻ, xuất hiện vết rạn kia, dù trước đó đã có ý “tu bổ”, cũng không thể ngăn cản nó một lần nữa vỡ nát.

“Linh Chủ đại nhân, chúng ta làm còn chưa đủ nhiều sao?”

“Cầu nguyện ở chủ điện hình như tịnh không thể hóa giải mọi nguy cơ.”

“Phải đó, chúng ta đã tận mắt chứng kiến rồi.”

“Linh Chủ đại nhân, hiện tại chúng ta không muốn đến chủ điện khấn vái, hay là mau chóng đi tìm trận nhãn, phá giải trận pháp này đi!”

“Lại có ngoại địch tới tấn công chúng ta rồi, chúng ta không thể lại đến chủ điện ngồi chờ chết nữa!”

Số lượng tinh linh đưa ra dị nghị ngày càng nhiều.

Tiếng tranh cãi ồn ào này lọt vào tai Linh Chủ khiến hắn cảm thấy phiền muộn vô cùng, nụ cười ôn hòa trên mặt suýt chút nữa không giữ nổi.

“Linh Chủ! Chúng ta hãy hợp tác với vị nhân tu và quỷ tu kia đi! Chẳng phải bọn họ cũng muốn rời khỏi nơi này sao? Mục đích của chúng ta là giống nhau.”

“Không được!” Đám tinh linh vốn luôn lấy hắn làm trung tâm nay lại có chủ kiến riêng, thậm chí còn muốn đi hợp tác với kẻ đã bị hắn cự tuyệt, điều này không nghi ngờ gì chính là đang tát vào mặt hắn.

“Ngay lập tức! Đi tới chủ điện khấn vái! Đây là thần dụ, không thể vi kháng!” Ánh bạc Linh Chủ cầm trong tay bỗng nhiên kéo dài, hóa thành một cây trường trượng màu bạc, trên trượng quấn quanh những dây hoa nhỏ xíu, đóa hoa bào chưa nở kia cũng bị quấn trên ngân trượng.

Hắn tay cầm trường trượng, trọng trọng gõ xuống đất, ngân quang trong chớp mắt lan ra toàn thân hắn, lại kéo dài tới truyền tống trận bên cạnh.

Truyền tống trận hoàn toàn mở ra, chỉ cần lại gần là sẽ lập tức tiến vào Linh Mị Đảo.

Cùng lúc đó, trong Thạch Lâm, một con báo hoa mai sắc vàng đang nhanh chóng xuyên thoi giữa các sơn động.

Chử Thanh Ngọc triệt để phóng thích linh thức chi lực của mình, tìm kiếm những nơi có linh khí dồi dào ở phụ cận.

Những nơi đó rất có thể chính là nơi trận nhãn tọa lạc.

Tất nhiên, những trận pháp sư có kinh nghiệm khi thiết trận sẽ thực hiện một số ngụy trang để ẩn giấu nơi đặt trận nhãn, khiến linh khí tán đi khắp nơi.

Cho nên cách tìm kiếm này của Chử Thanh Ngọc cũng chưa chắc đã thành công.

Theo thời gian trôi đi, Chử Thanh Ngọc đã cảm nhận rõ ràng thời tiết dần trở lạnh, ngay cả hơi thở ra cũng có màu trắng.

Rõ ràng trên trời ánh nắng đang rực rỡ, dù trong rừng núi có âm lương đến đâu cũng không đến mức lạnh tới mức này, hiển nhiên là chịu ảnh hưởng của Khốn Thú Trận.

“Sắp bắt đầu rồi.” Chử Thanh Ngọc thấp giọng lẩm bẩm.

Phương Lăng Nhận hỏi: “Cái gì?”

Chử Thanh Ngọc đáp: “Sự biến hóa của Khốn Thú Trận sẽ mang tới những tai họa khác nhau. Băng tuyết cực hàn nghĩa là trong đám tu sĩ lập trận có tu sĩ Băng linh căn; nóng bức khô hạn nghĩa là có tu sĩ Hỏa linh căn. Nếu như có bạo vũ hồng thủy, hay là cuồng phong lôi bạo, thì đó là có tu sĩ Thủy linh căn, Phong linh căn và Lôi linh căn đang ra chiêu.”

Phương Lăng Nhận không cảm thấy lạnh, nhưng hắn thấy Chử Thanh Ngọc khi nói chuyện đều là bạch khí, bèn lẳng lặng buông bàn tay đang nắm lấy Chử Thanh Ngọc ra.

Chử Thanh Ngọc nghi hoặc: “?”

Phương Lăng Nhận nói: “Hồn thể của ta quá lạnh, lúc này không nên chạm vào ngươi.”

Chử Thanh Ngọc nhướng mày: “Ngươi đêm đêm chui vào chăn của ta, đem một thân ấm áp của ta đổi thành âm khí, lúc đó sao không thấy ngươi nói vậy?”

Phương Lăng Nhận: “…”

Chử Thanh Ngọc vươn tay kéo Phương Lăng Nhận vào lòng: “Yên tâm đi, ta tốt xấu gì cũng là tu sĩ, dù bây giờ ném ta vào nơi băng thiên tuyết địa, ở đó một năm nửa năm cũng không chết cóng được.”

Phương Lăng Nhận cũng vòng tay ôm lấy hắn: “Đây là tự ngươi nói đó nhé, vậy ta sẽ không buông tay đâu.”

Chử Thanh Ngọc đang định đáp lại thì bỗng nhiên nghe thấy trong lùm cỏ truyền đến một hồi tiếng động.

Kế đó, một đạo thân ảnh nhỏ bé xông ra: “Công tử đợi… Oa!”

Vị tinh linh đã sắp xông tới trước mặt Chử Thanh Ngọc vội vàng phanh lại giữa không trung, nhưng lại vì tốc độ xông ra ban nãy quá nhanh khiến đầu chân mất thăng bằng, lộn mấy vòng trên không, cuối cùng đâm sầm vào đuôi của con báo hoa mai vàng trắng.

“Ái da!”

Báo hoa mai vàng trắng còn chưa cảm thấy gì thì thân ảnh nhỏ bé kia đã ôm đầu mình, rên rỉ vì đau.

Chử Thanh Ngọc nhanh chóng nhận ra kẻ đến: “Bạch Bạch?”

Bạch Bạch xoa đầu, ngẩng lên thì vừa vặn đối diện với cái nhìn chằm chằm đầy sát khí từ đôi mắt xám kia.

Hắn giật mình, vội vàng lùi lại một chút: “Ta, ta muốn hợp tác với các ngươi.”

“Vì ngươi muốn rời khỏi nơi này sao?” Chử Thanh Ngọc tịnh không ngạc nhiên trước quyết định của hắn: “Ngươi cũng thật cố chấp, không sợ sau khi rời khỏi đây sẽ chịu thần phạt trong miệng Linh Chủ của các ngươi sao?”

Bạch Bạch: “Không chỉ vì ta muốn rời khỏi đây, chủ yếu còn vì, vì ta…” Hắn cúi đầu, miệng mấp máy nhưng không biết nên miêu tả tâm tình này của mình như thế nào.

Hoặc giả, hắn đang sợ hãi, hắn không muốn vào lúc này tiến tới chủ điện trên Linh Mị Đảo, nhưng Linh Chủ nhất định bắt bọn họ phải đi.

Nơi đó là ác mộng của hắn, nếu có thể, hắn một bước cũng không muốn đặt chân tới nữa.

Đặc biệt là trong tình huống minh tri bên ngoài đang có nguy cơ tồn tại thế này.

“Ta cùng các ngươi đi tìm trận nhãn.” Ánh mắt hắn kiên định.

Chử Thanh Ngọc sờ cằm: “Nếu có ngươi ở đây thì việc tìm kiếm trận nhãn chắc là sẽ thuận tiện hơn nhiều.”

Bạch Bạch: “Hửm?”

Chử Thanh Ngọc: “Ta hoài nghi một nơi, trận nhãn có thể ở chỗ đó.”

Bạch Bạch không hiểu: “Ngươi đã có nơi hoài nghi rồi, sao không lập tức qua đó xem xét?”

Chử Thanh Ngọc: “Bởi vì chúng ta tịnh không biết nơi đó ở đâu, chỉ có các ngươi biết.”

Sự nghi hoặc trong mắt Bạch Bạch càng đậm: “Nơi nào?”

Chử Thanh Ngọc: “Chính là nơi Linh Chủ của ngươi bế quan.”

Bạch Bạch: “…”

Chử Thanh Ngọc: “Ta biết, nơi đó đối với các ngươi mà nói là bí mật chi địa, không thể cho người ngoài biết. Ta chỉ nói cho ngươi nơi ta hoài nghi, ngươi có thể tự mình đi xem xét, hai chúng ta đi nơi khác tìm trận nhãn, một canh giờ sau chúng ta sẽ hội hợp tại đây.”

Bạch Bạch suy nghĩ một chút mới gật đầu: “Được!”

Chử Thanh Ngọc: “Ta biết ngươi tịnh không ngốc, nghĩ lại chắc ngươi cũng rất rõ ràng, nếu trận nhãn thực sự ở nơi Linh Chủ bế quan thì điều đó có ý nghĩa gì chứ?”

Bạch Bạch: “…”