← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 405: Kẻ tên Củng Khiên

37 min read 29.08.2026

 

Hôm ấy vừa vặn là ngày Phong Minh trực cửa. Y vừa mở cửa ra đã thấy một tu giả xa lạ đang đứng bên ngoài, ánh mắt lộ vẻ mịt mờ. Phong Minh còn chưa kịp cất tiếng hỏi thì đối phương đã chủ động lên tiếng trước:

“Đông Mộc Cao Dương quận, Phong Tùng Hãn.”

Thân phận vừa báo ra, Phong Minh lập tức lộ vẻ chấn kinh.

Dẫu chưa từng gặp qua vị tổ phụ trên danh nghĩa này, cũng chẳng rõ ông ta dung mạo ra sao, nhưng y vẫn luôn nghe biết đại danh của ông ta. Nếu nhớ không lầm thì chính là Phong Tùng Hãn.

Phong Minh đảo mắt quét qua một lượt tình trạng tu vi của đối phương. Đã có thể xuất hiện tại Lâm Tang thành thuộc Thương Huyền đại lục thì tu vi tuyệt đối không thể thấp được. Kết quả quét qua lại khiến y phát hiện ra một điều: Tu vi hồn lực của đối phương cư nhiên lại cao hơn tu vi nguyên lực rất nhiều.

Phong Minh rất muốn hỏi một câu xem ông ta mò đến đây làm cái gì, nhưng chuyện này tốt nhất cứ để cha y ra mặt thì hơn. Mọi mối liên hệ giữa y và người này đều từ cha y mà ra, nhưng kẻ này đừng hòng mong bắt nạt được cha y.

“Vào đi, cha ta cũng vừa vặn có nhà.” Phong Minh nghiêng người mời khách vào, nghĩ ngợi một chút rồi bồi thêm một câu: “Phong gia chủ.”

Phong Tùng Hãn nhạt nhòa liếc y một cái, khẽ gật đầu rồi sải bước tiến vào cửa. Tiếp đó, ông ta thong dong theo chân Phong Minh đi vào nội viện, dáng bộ cực kỳ phong thái tự tại.

Dẫu biết hồn lực của Phong Tùng Hãn có thể cảm nhận được, Phong Minh vẫn ngang nhiên dùng hồn lực đánh tiếng cho tất cả mọi người trong biệt viện trước, đặc biệt là cha y, báo rằng Phong Tùng Hãn đã tới.

Phong Kim Lâm nhận được truyền âm thì kinh ngạc vô cùng. Nếu là bất kỳ ai khác tìm tới cửa, ông có lẽ sẽ không quá ngạc nhiên, duy chỉ có vị này là ông không tài nào ngờ tới.

“Đi, ta qua xem thử ông ta tới đây làm gì.” Còn như chuyện muốn chiếm chút hời từ chỗ Minh nhi, đừng nói là bọn họ không đời nào chịu để yên, mà ông nghĩ dựa vào tính khí của người nọ, ông ta cũng chẳng mở miệng nổi đâu.

Thế nên Phong Kim Lâm cũng không thể hiểu được vì sao người này lại tới đây tìm bọn họ, rốt cuộc là có mưu đồ gì, thôi thì cứ chính tai nghe ông ta nói xem sao.

Lê Cẩm Xuyên cũng lập tức chạy tới. Gã vốn biết rõ vị Phong gia chủ này từng tuyệt tình với Phong Kim Lâm đến nhường nào. Đã nước sông không phạm nước giếng bao nhiêu năm trời, cuối cùng ông ta còn đẩy Minh nhi ra gánh thay Phong gia một mối hôn sự. Dẫu hiện tại nhìn vào thì thấy mối hôn sự này vô cùng viên mãn, nhưng không thể phủ nhận chuyện năm đó vô cùng ghê tởm. Phải biết rằng thuở ấy, khi đùn đẩy mối hôn sự này lên đầu Phong Minh, Bạch Kiều Mặc vẫn còn là một phế nhân bị hủy hoại đan điền.

Sau khi nhóm người Phong Minh tụ họp đông đủ thì liền tiếp đón vị Phong gia chủ này ngay tại trong viện. Phong Minh tùy tiện pha một ấm trà để đãi khách, còn loại trà thượng hạng thì đừng hòng mơ tới.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc với phận phận vãn bối đều đứng lặng phía sau Phong Kim Lâm. Bạch Kiều Mặc cũng dùng thái độ khách sáo nhưng đầy xa cách mà gọi một tiếng Phong gia chủ.

Lần này tận mắt chứng kiến Phong gia chủ, Bạch Kiều Mặc cũng tỉ mỉ đánh giá một phen tình trạng của ông ta. Phán đoán của Liễu các chủ quả không sai chút nào, với nhãn lực hiện tại của Bạch Kiều Mặc, hắn có thể nhìn ra được Phong gia chủ này mười phần thì có đến tám chín phần là đã đoạt xá Phong Tùng Hãn nguyên bản, chỉ là không rõ đã đoạt xá từ khi nào mà thôi.

Nếu là đổi lại hồi còn ở Phi Hồng đại lục, bị hết người này đến người khác ngang nhiên dùng hồn lực dò xét mình như vậy, Phong Tùng Hãn tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn. Thế nhưng thời thế thế thời, năm đó dẫu ông ta có liệu trước được tiền đồ của cặp cha con này sẽ xán lạn hơn các thành viên khác của Phong gia, nhưng cũng chẳng thể ngờ bọn họ lại có thể đặt chân đến bước đường này nhanh như vậy. Mà nực cười thay, ông ta lại phải nhờ cậy vào cặp cha con này mới rời khỏi được Phi Hồng đại lục.

Thực ra mà nói, kế hoạch của ông ta cũng không hề thất bại, chẳng qua là phương hướng có chút lệch đi mà thôi.

Phong Tùng Hãn nhìn sang Phong Kim Lâm, đạm mạc mở lời: “Ngươi không có điều gì muốn hỏi ta sao?”

Phong Kim Lâm cũng chẳng buồn khách sáo với ông ta nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

Phong Tùng Hãn thản nhiên cười một tiếng: “Hỏi hay lắm. Ta rốt cuộc là ai à? Bảo ta là Phong Tùng Hãn cũng chẳng có gì sai, bởi vì ta đã tiếp quản thân xác này từ năm nó mới lên bảy tuổi. Đứa trẻ nguyên bản khi ta tiếp quản thân thể này đã sắp ngoảnh mặt đón nhận cái chết vì đấu đá nội bộ gia tộc rồi, thế nên từ trước đến nay đều là ta.”

Ông ta hiểu ý của Phong Kim Lâm là muốn biết có một “ông ta” trước khi tiếp quản thân xác này, hay là có một “ông ta” sau khi tiếp quản thân xác. Phong Tùng Hãn cũng có ngạo khí của riêng mình, không cần thiết phải nói dối trong những chuyện như vậy.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều thầm kinh hãi. Nói như vậy thì Phong Kim Lâm chính là cốt nhục máu mủ của ông ta, thế mà ông ta lại có thể tuyệt tình đến mức này sao? Hay là nói, đối với tất cả mọi người trong Phong gia, ông ta đều lãnh khốc như vậy?

Nhận được đáp án, chân mày của Phong Kim Lâm ngược lại lại giãn ra. Cái ông cầu chỉ là một câu trả lời thỏa đáng, chứ chẳng hề khát cầu chút tình thân hay phụ ái nực cười nào cả. Ông cuối cùng cũng có thể cởi bỏ được tâm kết bấy lâu nay của mình.

“Rất tốt,” Phong Kim Lâm nói, “Đa tạ ngươi đã đặc biệt tới đây cho ta biết đáp án này. Thực ra ta nên đa tạ sự không màng không hỏi của ngươi mới phải, bằng không ta đã chẳng có được thành tựu như ngày hôm nay. Cũng phải đa tạ ngươi đã đẩy Kiều Mặc cho Minh nhi, bằng không ta cũng chẳng thể tìm được một bạn lữ tốt đến nhường này cho Minh nhi.”

Dẫu đã cởi bỏ được tâm kết, nhưng những gì cần châm chọc thì Phong Kim Lâm vẫn phải châm chọc kẻ trước mặt này một trận. Bất kể ông ta có để tâm hay không, Phong Kim Lâm làm vậy chỉ để cầu một phen thống khoái cho bản thân mình.

Phong Minh nghe cha y nói vậy thì không biết mình có nên xấu hổ mà phối hợp một chút hay không. Liếc nhìn Bạch Kiều Mặc một cái, y quyết định cứ thản nhiên đối diện thì hơn, thế là còn hùa theo gật đầu một cái, biểu thị bản thân vô cùng mãn nguyện.

Trong mắt Bạch Kiều Mặc dâng lên ý cười, thầm nghĩ xem có phải mình cũng nên đa tạ một tiếng vì sự thành toàn của Phong gia chủ hay không.

Phong Tùng Hãn chẳng hề cho rằng Phong Kim Lâm đang thực lòng bày tỏ lòng biết ơn, đương nhiên ông ta cũng chẳng mảy may bận tâm. Ông ta nói tiếp: “Phong gia ở tầng dưới, ta đã giao lại cho Phong Tùng Hải rồi. Xem đi xét lại, cũng chỉ có chi tộc này là còn chút tiền đồ chịu tiến thủ.”

Phong Minh cũng không ngờ tới vị trí gia chủ Phong gia lại được giao vào tay Phong Tùng Hải, y tò mò hỏi: “Năm đó vì sao Phong gia chủ lại nhìn trúng Phong Lâm Lang?”

Bằng không, với bộ dạng máu lạnh vô tình này của ông ta, cớ sao lại phải nhọc lòng dời mối hôn sự của Phong Lâm Lang lên đầu y?

Phong Tùng Hãn từ tốn đáp: “Đó là muốn xem thử xem có thể thông qua ả ta để tìm kiếm cơ hội rời khỏi Phi Hồng đại lục hay không.”

Đáp án này dường như chẳng có gì bất ngờ. Xem ra đừng mong tìm kiếm được một tia tình thân cốt nhục dành cho con cháu hậu bối trên người ông ta. Ngay cả việc ngồi lên cái ghế gia chủ kia, ước chừng cũng là vì quyền lực của gia chủ để không bị các tộc nhân khác chế ước, đồng thời có thể tư lợi tận dụng tài nguyên của gia tộc mà thôi.

Phong Tùng Hãn nhìn về phía Phong Kim Lâm: “Còn có điều gì muốn hỏi nữa không?”

Ồ, hóa ra chuyến này tới đây chỉ đơn thuần là để giải đáp nghi hoặc cho cha y thôi sao?

Phong Kim Lâm lắc đầu: “Không còn nữa, ta rất mãn nguyện.”

“Vậy cáo từ.”

Phong Tùng Hãn dứt khoát đặt chén trà xuống, đứng dậy sải bước đi thẳng ra ngoài.

Bạch Kiều Mặc nhướng mày, với phận sự vãn bối, hắn liền tiễn người này ra ngoài. Người nọ cũng chỉ lúc bước ra khỏi cổng viện mới quay đầu khẽ gật với hắn một cái rồi hiên ngang rời đi. Nhìn theo hướng ông ta rời đi, ước chừng là đã đi ra khỏi thành rồi, xem chừng không có khả năng lưu lại Lâm Tang thành.

Lúc Bạch Kiều Mặc trở vào thì nghe thấy Phong Minh đang cảm thán: “Kẻ này quả thực là từ đầu đến cuối tính cách chẳng hề thay đổi chút nào.”

Phong Kim Lâm đồng tình: “Minh nhi nói không sai. Tuy chẳng rõ trước khi đoạt xá ông ta là nhân vật cỡ nào, nhưng như vậy cũng tốt, nước sông không phạm nước giếng. Ta thấy dẫu ông ta rêu rao bản thân chính là Phong Tùng Hãn, nhưng thực chất chẳng hề coi mình là người của Phong gia, đối với Phong gia không có lấy một chút tình cảm. Nay đã có đường rời đi liền dứt khoát dời chân vô cùng dứt khoát.”

“Có lẽ chuyến đi này của ông ta là muốn tìm lại thân phận nguyên bản của mình.”

Phong Minh nói: “Vậy thì sau này càng chẳng liên can gì tới cha nữa rồi.”

Trong lòng Bạch Kiều Mặc ngược lại có chút hiếu kỳ, kẻ này trước khi đoạt xá rốt cuộc có lai lịch thế nào, kiếp trước sau đó đã rời khỏi Phi Hồng đại lục bằng cách nào, và sau khi rời đi thì đã khôi phục lại thân phận cũ hay chưa. Dù sao thì sau khi rời khỏi Phi Hồng đại lục, hắn chưa từng nghe thấy cái tên Phong Tùng Hãn này xuất hiện thêm lần nào nữa.

Sự xuất hiện của người này tuy khiến mọi người quá đỗi bất ngờ, lại khơi gợi lên một vài ký ức không mấy vui vẻ, nhưng kết cục lại vô cùng tốt đẹp. Nó giúp Phong Kim Lâm có thể triệt để buông bỏ quá khứ, không còn gánh nặng mà sải bước hiên ngang về phía trước.

Do đó, Phong Minh quyết định sẽ chúc mừng cha y một phen bằng cách ra ngoài đánh một bữa chén no nê. Chẳng có chuyện gì mà một bữa ăn ngon không giải quyết được, nếu không được thì ăn hai bữa, thưởng thức mỹ vị luôn khiến tâm tình con người ta trở nên vui vẻ.

Phong Kim Lâm quả thực đã hoàn toàn buông bỏ được tâm kết. Phong Minh phát hiện tốc độ tinh tiến tu vi của cha y còn nhanh hơn trước đây vài phần. Nói như vậy, y thực sự phải cảm tạ Phong Tùng Hãn đã đặc biệt cất công tới đây một chuyến. Bằng không nếu người này cứ thế biệt tích, cha y chẳng phải sẽ mãi mãi không có được câu trả lời hay sao.

Thời gian thoi đưa trong quá trình tu luyện trôi qua nhanh chóng, loáng một cái đã nửa năm trôi qua.

Trong nửa năm này, tiến cảnh của Phong Minh cũng nhanh đến thần tốc, điều này cũng nhờ vào việc nguyên khí của Thương Huyền đại lục nồng đượm hơn Phi Hồng đại lục rất nhiều. Trong vòng nửa năm ngắn ngủi, Phong Minh đã thành công đột phá tu vi lên tới Khai Hồn cảnh sơ kỳ, đồng thời thuận lợi vượt qua lôi kiếp của mình. Có được tu vi cỡ này, sau khi y và Bạch Kiều Mặc rời đi, cha y cũng có thể yên tâm phần nào.

Những người khác, bao gồm cả Phong Kim Lâm, cũng đều tinh tiến lên tới Nguyên Đan cảnh đỉnh phong, cách ngày đột phá độ kiếp không còn xa nữa, kết quả này vô cùng đáng mừng.

Trong nửa năm này, Phong Minh đã tiến hành giao dịch hai lần với Liễu các chủ Liễu Trì Nguyên. Liễu các chủ tâm tri Phong Minh sắp sửa ra ngoài lịch luyện, dẫu vẫn có thể duy trì giao dịch nhưng cơ hội gặp mặt trực tiếp chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều, thế nên lão đã tranh thủ thời gian chạy tới đây thêm một chuyến.

Sự thăng tiến địa vị của Liễu Trì Nguyên tại tổng các giúp lão có thể điều động và thu thập được nhiều tài nguyên hơn, do đó tài nguyên mang tới lần này chất lượng tốt hơn hẳn so với trước kia. Phong Minh cũng sảng khoái chia cho lão thêm không ít lục phẩm đan dược, bao gồm cả lục phẩm cao cấp đan mới luyện chế gần đây, tất thảy đều là cực phẩm đan. Y muốn nỗ lực duy trì phong thái cao thâm của đại sư Thanh Vân Tử, sau này trừ phi là đan dược quá mức đặc thù, bằng không hễ là đan dược xuất từ tay cái thân phận giả Thanh Vân Tử này thì tất thảy đều phải là cực phẩm đan.

Liễu Trì Nguyên cũng vô cùng mãn nguyện. Quả nhiên sau khi rời khỏi Phi Hồng đại lục, bước chân tiến bước của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại càng thêm nhanh chóng.

“Ta chúc hai vị tiền đồ như cẩm, trong tương lai không xa có thể hội ngộ cùng hai vị tại U Minh đại lục.”

Phong Minh thần thái phi dương: “Nơi đó nhất định phải đi rồi.”

Trong lòng Liễu Trì Nguyên thầm cười trên nỗi đau của năm phương thế lực tông môn kia một trận. Nghĩ cũng biết Phong Minh và Bạch Kiều Mặc qua đó là để tìm năm phương kia tính sổ nợ cũ.

Tiễn bước Liễu các chủ, lại để lại cho Giang thành chủ đủ lượng đan dược dùng cho năm năm tới, dưới ánh mắt tiễn đưa của nhóm người Phong Kim Lâm, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền leo lên chiếc phi chu nhỏ nhắn trông có vẻ “rách nát” trong mắt người ngoài kia, biến mất nơi chân trời xa xăm.

Cả hai bên đều không có quá nhiều sự lưu luyến vô ích, bởi trước đây ở Phi Hồng đại lục, mọi người đã sớm thích nghi với cuộc sống tu luyện như vậy rồi. Tương lai Phong Kim Lâm cũng sẽ bước chân ra khỏi Lâm Tang thành để truy cầu tiền đồ thuộc về riêng ông.

Rời khỏi Lâm Tang thành, tâm tình Phong Minh vô cùng bay bổng. Năm đại cảnh của Thương Huyền đại lục rộng lớn bao la kia đang chờ đợi y và Bạch đại ca từng bước đi khám phá đây.

Hai người vừa để phi chu tự bồng bềnh bay lượn, vừa cùng nhau xem tấm bản đồ do Giang thành chủ tặng. Đây là bộ sưu tập tư nhân của chính Giang thành chủ, là tấm bản đồ chi tiết nhất mà ông có thể lùng sục được.

Phong Minh dùng ngón tay vạch qua vạch lại trên bản đồ: “Lâm Tang thành cách Bích Hải thành cư nhiên lại xa đến thế này, vậy mà vị đại thiếu gia Hải Triệu Lăng kia còn gửi thư thúc giục chúng ta mau chóng tới đó. Ta thèm vào, chúng ta cứ thong thả đi qua không phải tốt hơn sao? Phong cảnh dọc đường đi nhiều lắm đấy.”

Bạch Kiều Mặc cũng đang chăm chú nhìn: “Hai đợt người trước đó của bọn họ tới Lâm Tang thành chắc hẳn dọc đường đã sử dụng truyền tống trận, bằng không đợt người phía sau chưa chắc đã chịu lãng phí ngần ấy thời gian vào việc đi đường.”

Phong Minh thấy cũng phải. Lúc xuất phát hai người đã bàn với nhau rồi, hễ có thể không đi truyền tống trận thì cứ cố gắng không đi, đương nhiên khi cần thiết bọn họ cũng chẳng thèm tiết kiệm chút nguyên tinh này làm gì. Dẫu thời gian bọn họ tới Thương Huyền đại lục tính ra chưa được bao lâu, vẫn có thể coi là tân nhân, nhưng gia sản tích góp lại không hề nhỏ chút nào. Chi phí truyền tống trận dẫu có cao đến mấy thì đối với bọn họ cũng chỉ là chút mưa bụi mà thôi.

“Bạch đại ca, huynh nói xem trạm đầu tiên chúng ta nên đi đâu?”

Ngón tay Bạch Kiều Mặc điểm vào một địa danh trên bản đồ: “Trạm đầu tiên chúng ta cứ tới đây trước đi. Giang thành chủ chẳng phải đã nói nơi này có một phân đường cứ điểm của Bách Thảo đường đó sao, nơi đó hội tụ không ít luyện dược sư.”

Tuy địa bàn chính của Bách Thảo đường nằm ở Thương Đông cảnh, nhưng bọn họ lại thiết lập không ít cứ điểm rải rác khắp Thương Huyền đại lục. Mặc dù nơi này không có tổ chức Dược điện như ở Phi Hồng đại lục, nhưng Bách Thảo đường qua nhiều năm phát triển cũng đảm đương vai trò tương tự như Dược điện vậy. Có cái là do Bách Thảo đường tự tay thiết lập, có cái là do các luyện dược sư địa phương tự phát hình thành dưới danh nghĩa một cứ điểm của Bách Thảo đường, để các luyện dược sư bản địa có một nơi chốn có thể gặp gỡ, giao lưu và thiết tha đọ tài.

Phong Minh lập tức vỗ đét vào bản đồ, nói: “Được, chúng ta liền tới đây. Ta cũng muốn mở mang tầm mắt xem đám luyện dược sư kia chỉ trích ta ra sao.”

Phong Minh cũng không ngờ tới chuyện sau khi đến Thương Huyền đại lục, y và Bạch Kiều Mặc đều thành thật dùng thân phận thật sự của mình, chưa kịp và cũng thấy không cần thiết phải khoác lên mình một tầng thân phận giả nào cả. Thế mà cư nhiên lại có kẻ cưỡng chế chụp lên đầu y một tầng thân phận, lại còn dùng thân phận này để công kích y cùng Giang thành chủ.

Giang thành chủ vốn luôn lưu tâm đến động tĩnh bên ngoài, thế nên ngay khi nhận được tin tức liền lập tức báo cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc biết. Giang thành chủ vô cùng tức giận, chuyện này chắc chắn là mưu kế do Mạnh đại sư và Úc Phúc bày ra, dụng ý là muốn ép vị luyện dược đại sư đứng sau lưng ông phải lộ diện.

Ngược lại, Phong Minh lại chẳng mấy bận tâm, nếu thực sự tức giận thì chẳng phải là đúng ý nguyện của hai tên khốn kiếp kia rồi sao. Bởi vì tự bản thân bọn họ biết rõ mình không phải là vị luyện dược đại sư có thanh danh tồi tệ trong miệng hai kẻ kia. Do đó, dẫu bên ngoài có không ít luyện dược sư gửi thư tín tới Lâm Tang thành chất vấn Giang thành chủ, ép ông phải giao người ra, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn chẳng hề chịu chút ảnh hưởng nào, điềm nhiên lưu lại Lâm Tang thành nỗ lực tu luyện, thậm chí còn thuận lợi vượt qua một trận lôi kiếp để tấn cấp.

Dẫu chuyện này không gây ra ảnh hưởng gì lớn cho bọn họ, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc khi có thời gian bọn họ lại không đi thu xếp ổn thỏa một phen, cứ thế dung túng cho hai tên khốn kiếp kia nhảy nhót ở bên ngoài. Mặc dù người ngoài không ai biết vị luyện dược đại sư sau lưng Giang thành chủ chính là Phong Minh y, nhưng cũng không thể để mặc cho kẻ khác bôi nhọ đủ điều được.

Phong Minh bỗng chốc trở nên hớn hở: “Bọn họ rêu rao vị luyện dược đại sư sau lưng Giang thành chủ là gã luyện dược sư tên Củng Khiên kia. Bạch đại ca, nếu hành động này của bọn họ thực sự bức được kẻ tên Củng Khiên kia lộ diện thì sẽ là một màn kịch thế nào nhỉ?”

“Ồ hô, ta thực sự khá mong chờ được hội ngộ cùng Củng đại sư ở đây rồi đấy. Một bên là Củng đại sư thật, một bên là Củng đại sư giả, mà cái giả này lại chẳng phải do tự ta mạo danh.”

Bạch Kiều Mặc bật cười bất lực, đưa tay xoa xoa đầu Phong Minh. Hắn quá hiểu rõ tính cách của Minh đệ, cậu nhóc này hận không thể để chuyện này náo loạn càng lớn càng tốt.

Tư liệu về Củng Khiên kia, Giang thành chủ cũng từng thu thập rồi gửi tới cho bọn họ. Theo lời đồn đại trên giang hồ, thiên phú luyện dược của Củng Khiên này không hề tồi, mới hơn ba mươi tuổi đầu đã trở thành lục phẩm luyện dược đại sư, Bách Thảo đường cũng từng đứng ra mời gã gia nhập vào trong đó. Thế nhưng chẳng được bao lâu sau liền truyền ra tin tức Củng Khiên này sắc dục xông não, dâm ô chính sư nương của mình, bị sư phụ bắt quả tang tại trận. Sư phụ gã giận dữ tung chưởng muốn phế bỏ nghịch đồ này, không ngờ Củng Khiên lại to gan lớn mật dám đánh trả, ném lại một viên độc đan rồi co giò chạy trốn mất dạng.

Lúc ấy khi Phong Minh xem tới đoạn tư liệu này suýt chút nữa thì bị sặc. Hai tên khốn kiếp kia quả thực là phí hết tâm tư, cư nhiên lại gán cho y một cái thân phận như vậy. Hai tên khốn đó chẳng thèm nghĩ xem bản thân y có khả năng là song nhi, hoặc cũng có thể là nữ tu hay sao? Muốn làm ra loại chuyện tồi tệ như vậy thì e là có tâm mà không có lực ấy chứ.

Không hiểu sao khi nhìn thấy đoạn tư liệu này, hình ảnh sư phụ của Củng Khiên trong tâm trí y liền bị hình tượng của Nhạc Bất Quần thay thế luôn, đừng hỏi nguyên do vì sao, đó thuần túy là phản ứng trực giác của y mà thôi.

Phong Minh cũng từng hỏi Giang thành chủ xem bản thân Củng Khiên có từng lên tiếng phủ nhận chuyện này hay chưa, Giang thành chủ bảo có. Kể từ sau khi phản bội chạy trốn, Nam Hoa tông nơi sư môn của Củng Khiên liền phát ra lệnh truy nã treo thưởng, bất kể sống chết. Mà Củng Khiên cũng không phải cứ mãi ẩn nấp, gã từng có vài lần lộ mặt để kêu oan cho bản thân, buông lời tuyên bố đó hoàn toàn là âm mưu của sư phụ gã, gã tuyệt đối chưa từng làm qua loại chuyện bại hoại gia phong đó.

Thế nhưng vị sư phụ kia của gã ở bên ngoài thanh danh khá tốt, lại thêm đích thân sư nương ra mặt làm chứng, thế nên phần lớn các tu giả và luyện dược sư đều đứng về phía sư phụ gã. Thử hỏi có ai lại tự dưng đi đội lên đầu mình một chiếc mũ xanh nực cười như vậy, còn cần mặt mũi nữa hay không? Chuyện này chỉ có thể là lỗi của tên nghịch đồ mà thôi.

Sau đó Củng Khiên lại phẫn nộ ra tay, dùng độc đan hạ sát vài tên tu giả, chuyện này truyền ra ngoài càng khiến các tu giả phương ngoại tin tưởng vào lời cáo buộc của sư phụ gã hơn. Mà những tu giả sở trường sử dụng độc đan vốn dĩ đã bị các luyện dược sư thuộc chính phái mà đại biểu là Bách Thảo đường căm ghét và bài xích. Do đó, bất kể Củng Khiên có nỗ lực ra sao thì vết nhơ trên người gã cũng không tài nào gột rửa sạch được.

Tuy nhiên Phong Minh lại nghĩ: “Ta không cho rằng Củng Khiên này sẽ cam chịu thừa nhận tất cả những điều này, vả lại dùng độc đan thì đã sao? Lúc ấy Củng Khiên nếu không dùng độc đan để tự bảo vệ mình thì ước chừng đã bị sư phụ gã một chưởng vỗ chết tươi rồi, người đã chết rồi thì còn bàn chuyện tương lai cái gì nữa? Càng khỏi cần nhắc tới hai chữ trong sạch làm chi.”

Bạch Kiều Mặc cũng không có định kiến về phương diện này: “Bản thân độc đan vốn không có lập trường, mà phải xem lập trường của người sử dụng nó ra sao.”

Phong Minh vỗ mạnh một phát vào vai Bạch Kiều Mặc: “Bạch đại ca nói quá đúng! Ta thực sự hy vọng lần này hai tên khốn kiếp kia sẽ chọc giận được Củng Khiên xuất đầu lộ diện. Nếu Củng Khiên thực sự bị sư phụ gã oan uổng thì ước chừng kẻ này là người căm ghét loại chuyện này nhất, định bụng sẽ không chịu nổi việc hai tên khốn kia gán ghép cho gã tội danh vô căn cứ đâu.”

Bạch Kiều Mặc ngẫm lại thấy quả thực có khả năng này, vậy thì lần này xem ra trò vui thực sự có chút lớn chuyện rồi đây.

Bạch Kiều Mặc cũng khá hứng thú cùng Phong Minh thảo luận: “Không rõ lần này gã sẽ khuấy động ra loại động tĩnh gì, và hiện tại gã đang ở tu vi bậc nào rồi. Theo tư liệu mà xét, kể từ lần lộ diện cuối cùng đến nay, gã đã ẩn dật một khoảng thời gian khá dài. Dựa vào thiên phú tu luyện của gã thì không thể nào không có tiến cảnh lớn được.”

Phong Minh reo lên: “Ái chà, tu vi càng cao càng tốt chứ sao, như vậy mới có thể náo loạn ra động tĩnh càng lớn!”

Oa oa, Phong Lăng thành, bọn họ sắp sửa tới nơi rồi đây. Hy vọng Củng Khiên sẽ không phụ sự kỳ vọng của bọn họ, có thể đại náo một trận ra trò tại Phong Lăng thành.