← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 266: Quang và Ảnh

19 min read 06.09.2026

Chử Thanh Ngọc vừa mới đóng cửa lại, dán lên cách âm phù cùng linh phù có thể thiết lập kết giới để cách tuyệt bên trong phòng với ngoại giới, liền cảm thấy trong lòng trống không.

Chẳng đợi Chử Thanh Ngọc tìm tới, một bàn tay đã lướt qua bên cổ y, tay kia lại trượt qua bên hông, đôi tay nặng nề vỗ lên lưng cửa, đem Chử Thanh Ngọc vây hãm trong một phạm vi nhỏ hẹp.

Chử Thanh Ngọc: “…” Đây chẳng lẽ chính là bích… môn đông? (bích đông là ca-be-đon, cái này thêm vào chữ cửa, chắc là chơi chữ)

Hắn gài chốt cửa, xoay người lại, hơi cúi đầu, liền thấy Phương Lăng Nhận đã ngẩng mặt nghênh đón.

Chử Thanh Ngọc đưa tay bịt miệng Phương Lăng Nhận, nhanh chóng áp sát, nhìn chằm chằm đôi mắt xám kia: “Lăng Nhận, ngươi có biết mình đang làm gì không?”

Đôi mắt xám hơi nâng lên, trong đó phản chiếu lông mày và mắt của Chử Thanh Ngọc.

Trong cổ họng Phương Lăng Nhận phát ra một tiếng “Ừm”, lại nghiêng thân mình ép tới gần hơn một chút: “Giúp ta.”

Giọng nói nghẹn lại, truyền ra từ dưới lòng bàn tay Chử Thanh Ngọc, vì dựa quá gần nên Chử Thanh Ngọc nghe khá rõ ràng.

Ánh mắt Chử Thanh Ngọc hơi tối lại, buông lỏng tay ra: “Cái gì? Nhỏ tiếng quá, không nghe thấy.”

Phương Lăng Nhận túm chặt lấy cổ tay Chử Thanh Ngọc, đem tay Chử Thanh Ngọc bẻ ngược ra sau lưng.

Chử Thanh Ngọc: “…”

Hồn thể màu xám tựa như cái bóng, bao phủ lên trên, khàn giọng lẩm bẩm: “Thanh Ngọc.”

Chử Thanh Ngọc hít sâu một hơi, trong lòng bàn tay phóng ra xiềng xích màu huyết sắc, quấn quanh tay Phương Lăng Nhận, đột nhiên siết chặt.

Phương Lăng Nhận: ?

Phương Lăng Nhận ngẩng đầu lên mới phát hiện, không biết từ lúc nào, đôi tay của hắn đã bị chụm lại một chỗ, giơ quá đỉnh đầu.

Giữa đôi tay quấn quanh một sợi xích màu huyết hồng, đầu kia của sợi xích là bàn tay đang giơ cao của Chử Thanh Ngọc.

Một đạo kim quang lóe lên, vị trí của một người một quỷ lập tức đảo ngược.

Trong phòng này không có Noãn Hồn Chúc, nhưng lại có một loại nến màu đỏ.

Sau khi thắp nến đỏ, hỏa quang màu vàng theo đó sáng lên, trong phòng liền chỉ còn lại một minh một ám, một kim một xám.

Chỉ là cảnh tượng trong căn phòng này, hiển nhiên khác xa với thường thức.

Dưới ánh sáng le lói lúc ban đầu, bóng xám từng thử bao vây phiến kim quang kia, bao phủ trong bóng tối, cho đến khi thôn tính sạch sành sanh.

Nhưng kim quang lại dần dần mở rộng, ép bóng xám vào tận góc phòng.

Đến lúc này, ranh giới giữa quang và ảnh đã trở nên mơ hồ không rõ, kim quang vẫn từng chút một áp sát, thẳng đến trước cửa.

Chẳng biết gió từ đâu thổi tới, cửa phòng chậm rãi mở ra một khe hở nhỏ, tia sáng nhân cơ hội chiếu vào trong khe hở, và theo sự mở rộng của cánh cửa mà lan ra.

Qua một hồi lâu, cánh cửa kia mới hoàn toàn rộng mở, hào quang màu vàng nhân thế trường khu trực nhập, thẳng tới nơi thâm xứ của bóng tối.

Ngọn lửa vàng đung đưa trong gió, quang và ảnh trong phòng cũng rung động không thôi, lay động không ngừng.

Ánh nến đang cháy không hề ổn định, lúc thì ánh sáng rực mắt, lúc lại bị gió thổi đến mức sắp tắt đến nơi, tinh hỏa ảm đạm.

Thế là ánh sáng chiếu vào trong phòng liền tiến tiến lùi lùi, lắc qua lắc lại, lặp đi lặp lại bất thường, chẳng có lúc nào định tĩnh vững vàng.

Đợi đến khi ánh nến trong phòng sắp cháy tàn, sắc trời bên ngoài đã đến bình minh.

Phương Lăng Nhận khẽ mở mắt, nhìn thấy bầu trời ngoài cửa sổ hửng trắng, trong lòng đại khái tính toán thời gian, chỉ thấy hai mắt tối sầm.

Hắn lần mò nắm lấy tay Chử Thanh Ngọc: “Thanh Ngọc, trời đều sáng rồi, ngươi, ngươi…”

Chử Thanh Ngọc thuận theo tầm mắt của Phương Lăng Nhận nhìn sang, đầu ngón tay vén lên một lọn tóc xám, khẽ cười một tiếng: “Bên ngoài sáng rồi, nhưng trong phòng còn tối, ta đi thắp thêm một cây nến nữa.”

Phương Lăng Nhận: !!!

Hắn vốn muốn từ chối, nhưng vừa quay đầu lại liền đối diện với một gương mặt anh tuấn, khóe miệng kia còn treo một nụ cười, càng thêm vài phần thần thái cho dung mạo này.

Phương Lăng Nhận nhìn đến có chút thất thần, ngây ra vài nhịp thở, đợi đến khi phản ứng lại thì mọi chuyện đã không thể theo ý hắn.

Phương Lăng Nhận đấm mạnh vào cửa sổ, lại như vậy nữa rồi!

Hắn không kìm được giơ tay lên, bịt mặt Chử Thanh Ngọc lại.

Chỉ là bàn tay kia chẳng có bao nhiêu lực khí, bị Chử Thanh Ngọc dễ dàng gạt ra.

Chử Thanh Ngọc trái lại còn tỏ vẻ ủy khuất trước: “Phương huynh, Phương công tử, ngươi cứ không muốn nhìn mặt ta như vậy sao?”

Phương Lăng Nhận: “…”

Chử Thanh Ngọc tiến lại gần: “Hửm?”

Phương Lăng Nhận nhìn một cái, không nhịn được, nâng mặt Chử Thanh Ngọc lên, hôn một cái lên trán y: “Muốn nhìn.”

Chử Thanh Ngọc: “…” Hắn gạt bàn tay đang ấn trên khung cửa sổ của Phương Lăng Nhận ra, chỉ dùng một tay nhấc bổng hắn lên, cứ thế sải đôi chân dài đi về phía trong phòng.

Phương Lăng Nhận đại kinh, vội vàng túm lấy tay Chử Thanh Ngọc: “Ngươi, cái này!”

Chử Thanh Ngọc: “Suỵt!” Tay vung lên, xiềng xích màu huyết sắc bay ra, móc lấy cánh cửa sổ đang mở, đem cửa gỗ đóng sập lại.

————

Mấy ngày sau.

Tiếng chim hót ríu rít vang lên liên hồi, Phương Lăng Nhận chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn chằm chằm vào một chỗ trước mắt hồi lâu, ký ức mới toàn bộ quay về.

Dẫu cho những ký ức kia đứt đoạn, gần như không chắp nối được, nhưng hắn vẫn có thể đoán được đến bảy tám phần.

Phương Lăng Nhận: “Thất sách rồi! Lão thiên khốn khiếp!”

Hắn thừa nhận đêm đó hắn thực ra có thành phần diễn kịch, mức độ đó căn bản không đủ để hắn hoàn toàn mất đi lý trí, hắn chỉ là muốn mượn cái đà đó để kéo gần khoảng cách thêm một chút.

Nhưng mà! Kết quả này dường như không giống với trong kế hoạch của hắn!

Hắn vội vàng đứng dậy, từ trong túi càn khôn lôi ra một đống sách, dùng sức một cái, rào rào xé thành phấn vụn, sau đó ném một đoàn hỏa diễm màu u lam tới!

Lam hỏa cháy lên, một đống giấy sách nhanh chóng ngưng kết thành băng trong lửa.

“Rắc!” Khối băng vỡ vụn, những cuốn sách bị đóng băng bên trong cũng theo đó nát thành nhiều mảnh.

Vẫn còn nằm trên giường, Chử Thanh Ngọc: “…” Lúc này, ta có nên giả vờ ngủ không?

Phương Lăng Nhận đem đống sách kia triệt để tiêu hủy xong mới quay lại trên giường, lật chăn lên, chui vào trong.

Rất nhanh, Chử Thanh Ngọc liền cảm giác trên cổ mình phủ lên một mảnh băng lãnh.

Cái lạnh đó rất mềm mại, lại lâu không tan, Chử Thanh Ngọc thật sự nhịn không được, mở ra một con mắt, liền đối diện ngay với đôi mắt màu xám kia.

Chử Thanh Ngọc: “… Sớm.”

Phương Lăng Nhận có chút không tự nhiên khẽ hắng giọng: “Ngươi tỉnh lúc nào?”

Chử Thanh Ngọc: “Đại khái là, từ đoạn “Lão thiên khốn khiếp” kia?”

Phương Lăng Nhận: “…”

Chử Thanh Ngọc một tay chống trán: “Ngươi vừa đốt sách gì vậy? Là những quyển ngươi thường ngày vẫn xem sao?”

Phương Lăng Nhận: “Đều là mấy quyển sách vô dụng.”

Chử Thanh Ngọc liếc nhìn đống mảnh vụn băng trên đất: “Nhưng trước đây ta thấy ngươi ngày ngày đều xem.”

Phương Lăng Nhận: “Sau này ngươi hãy coi như không có đoạn ký ức này đi.”

Chử Thanh Ngọc: “…”

Phương Lăng Nhận quan sát xung quanh: “Có phải ngươi đã đổi một gian phòng rồi không?” Cảnh sắc trong phòng này hoàn toàn khác với cách bài trí của căn phòng mà hắn nhìn thấy trước khi mất ý thức lần cuối cùng.

Chử Thanh Ngọc: “Nói chính xác thì ta đã đổi một nhà trọ khác, ngươi ngủ say quá, ta liền không đánh thức ngươi.”

Phương Lăng Nhận: “Những người và quỷ trong nhà trọ kia sao rồi?”

Chử Thanh Ngọc: “Cần giải quyết thì giải quyết, cần độ hóa thì độ hóa, tổng không thể để bọn chúng tiếp tục ở đó tác oai tác quái. Tuy nhiên, ta luôn cảm thấy chuyện này dường như có liên quan không thể tách rời với những việc mà bọn Du Lạc đã làm.”

Điều này dường như có thể giải thích tại sao lão đạo kia lại bắt được tu sĩ có tu vi cao hơn lão.

Chỉ dựa vào bản thân lão đạo thì tự nhiên là không được, nhưng nếu trong đó tồn tại giao dịch, vậy thì chỉ cần có người thực lực mạnh hơn ra tay, mà lão đạo lại có đủ linh thạch thì có thể thỏa mãn nhu cầu của lão đạo rồi.

Trong Linh Tố giới này, có rất nhiều tu sĩ dừng chân ở Luyện Khí kỳ và Trúc Cơ kỳ nhiều năm, cho đến khi thọ nguyên cạn kiệt.

Dựa vào sự nỗ lực của bản thân bọn họ, cùng với sự gia trì của một số đan dược mà tu vi đều không thể thăng tiến thêm, khi thọ nguyên cận kề, sự xuất hiện của phương thức hoán thể như của lão đạo chắc chắn sẽ khiến không ít tu sĩ sẵn sàng vì đó mà mạo hiểm.

Nhưng phương thức này, nếu không còn chỉ là âm mưu quỷ kế của một hai người, mà bị đa số người biết được, lại còn đem ra lợi dụng để mưu cầu lợi ích cho bản thân và những người xung quanh, vậy thì tương lai sẽ ra sao đây?

“Thật kỳ lạ…” Chử Thanh Ngọc thấp giọng lẩm bẩm, “Trong kịch bản có những chuyện này sao? Hay là dưới góc nhìn của nhân vật chính thì không nhìn thấy những góc tối này?”

Phương Lăng Nhận: “Hửm?”

Chử Thanh Ngọc: “Ta đang nghĩ về những chuyện ở nhà trọ, cũng không biết còn bao nhiêu nơi tồn tại tình trạng này, có lẽ nên thông báo cho tông môn, ngươi thấy Vân Hoàn tông có quản không?”

Phương Lăng Nhận: “Ngươi thử chẳng phải sẽ biết sao?”

Chử Thanh Ngọc từ trong tay áo móc ra một miếng truyền tấn ngọc bài.

Tầm mắt của Phương Lăng Nhận nhìn theo, nói: “Tình hình đêm đó, nếu đổi lại là đệ tử khác của Vân Hoàn tông, ước chừng việc đầu tiên là sử dụng truyền tấn ngọc bài hoặc đốt pháo hoa thông báo cho tông môn, nhưng ngươi lại không làm như vậy.”

Chử Thanh Ngọc: “Có những chuyện vốn dĩ rất dễ giải quyết, nếu gọi người của tông môn tới trái lại còn phiền phức.”

Huống chi, nơi này còn là địa bàn của Viên thị, nếu hắn đốt pháo hoa của Vân Hoàn tông, vậy kẻ đến đây xem xét tình hình đầu tiên chắc chắn là đệ tử Viên thị.

Nếu hắn dùng truyền tấn ngọc bài, đệ tử tông môn dù có tới trợ giúp cũng cần phải trưng cầu sự đồng ý của các tộc lão Viên thị trước.

Đợi đến khi bọn họ tới, chuyện đều đã giải quyết xong rồi.

Phương Lăng Nhận: “Ngươi không tín nhiệm bọn họ.”

Chử Thanh Ngọc thất cười: “Rõ ràng vậy sao?”

Phương Lăng Nhận: “Ngươi chỉ thiếu điều đem mấy chữ “ta tùy lúc có thể cuốn gói rời đi” khắc lên mặt thôi.”

Chử Thanh Ngọc đang định đáp lại, bỗng nghe thấy ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng kinh hô!

“Quỷ! Có quỷ!”

“Không đúng, là yêu quái a! ——”

“Đằng kia! Yêu quái chạy về phía đằng kia rồi!”

“A! Đừng qua đây!”

Tiếng thét chói tai vang lên liên hồi.

Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận đối thị một cái, Chử Thanh Ngọc nhanh chóng đứng dậy, vài bước đi tới trước cửa sổ, mở cửa nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy trên con phố bên dưới, người qua kẻ lại thi nhau thét chói tai mà tản ra, dường như sợ hãi né tránh thứ gì đó.

Và trên con đường mà bọn họ nhường ra, một bóng người khoác trường bào màu đen, đội mũ trùm, đang cuồng bôn trên phố.

Một bàn tay còn nắm chặt lấy cái mũ trùm kia, dường như hận không thể giật phăng nó xuống để che kín hoàn toàn khuôn mặt mình.

Trường bào theo bước chạy của hắn mà tung bay, thấp thoáng lộ ra thân hình cường tráng quá mức.

Đôi chân trắng trẻo to lớn đang giao nhau trong lúc chạy kia đặc biệt bắt mắt.

Đôi chân trắng lớn thật quen thuộc.

Quả thực có dáng dấp của cố nhân.

Tầm mắt của Chử Thanh Ngọc theo đôi chân trắng lớn kia nhìn suốt tới cuối phố dài, cảm thán: “Đến cả tư thế chạy bộ cũng giống.”

Phương Lăng Nhận: “Chính là tên ngưu đầu đó, ta đều thấy sừng trên đầu hắn rồi!”