Chương 250: Thạch quán
Thanh niên như có cảm giác, chợt nhìn về phía thi thể đang nằm ngang kia, phất tay phi ra một đạo linh nhận!
“Keng keng keng!” Linh nhận đánh trúng vào cái xác đang nằm trong vũng máu, cũng đánh trúng luôn cái thạch quán (hũ đá) ở phía sau thi thể.
Linh nhận nhanh chóng tiêu tán, trên thạch quán xuất hiện thêm vài vết lõm.
Bốn bề tĩnh lặng không một tiếng động, dị hưởng vừa rồi dường như chỉ là ảo giác.
Ở nơi bọn hắn không nhìn thấy, Phương Lăng Nhận và Chử Thanh Ngọc đã bay lơ lửng trên không trung, ẩn mình vào trong bóng tối.
Chử Thanh Ngọc phát hiện bản thân hiện tại lại nhìn không thấu tu vi của thanh niên này, e rằng lão đạo đã đoạt xá đổi xác này có cảnh giới cao hơn cả y.
Lần trước gặp lão đạo này, đối phương mới chỉ là Trúc Cơ kỳ, giờ đây e rằng đã không dừng lại ở đó.
Du Lạc: “Sư tôn, có chuyện gì vậy?”
Thanh niên cảnh giác nhìn chằm chằm vào cái thân xác đã trở nên máu me be bét, diện mục thê thảm kia, chậm rãi nói: “Không có gì, chắc là nghe nhầm thôi.”
Ánh mắt của Du Lạc cũng nhìn theo, đối diện với đôi chân mày và con mắt quen thuộc kia.
Sư tôn hắn tự nhiên sẽ không thường xuyên tự nhìn mặt mình, nhưng hắn thì mỗi lần gặp mặt đều phải đối diện, giờ đây gương mặt này lại trở nên như thế, hắn nhất thời cũng không thể tiếp nhận được, thế là bèn ngoảnh mặt đi chỗ khác.
“Sư tôn, chuyện lúc nãy ta nói…”
Thanh niên: “Tự tương mâu thuẫn!”
Du Lạc: “Hả?”
Thanh niên: “Ngươi đã tin chắc rằng Sở Vũ đã bị hồn phách khác đoạt xá, vì sao còn cảm thấy hắn sẽ vì Tần Tuế xảy ra chuyện mà tâm thần bất ổn, kinh hoàng thất thố?”
Du Lạc: “Cái này…”
Du Lạc cũng nhận ra phương thức trả thù mà mình nghĩ tới có lỗ hổng rất lớn.
Nếu Sở Vũ đã không còn là Sở Vũ, lại cần gì phải quan tâm đến sự sống chết của Tần Tuế? Biết đâu Tần Tuế chết rồi, tên Sở Vũ giả này còn thoát được một gánh nặng.
Hắn làm vậy hoàn toàn là phí công vô ích!
Thanh niên: “Cũng không nhất định phải khiến hắn hoảng loạn, chỉ cần khiến hắn rời khỏi Vân Hoàn tông là được rồi, Tần Tuế xảy ra chuyện, hắn thế nào cũng phải tới nhìn một cái, dù chỉ là để an táng nàng.
Ngươi đã có pháp tử như vậy thì cứ giữ lấy, đợi ta hoàn toàn thích ứng với bộ thân thể này rồi sẽ đi gặp hắn một phen.”
Du Lạc: “Nhưng mà, Dẫn Chú Phù đã rơi trên người Tần Tuế, nếu không sớm sử dụng, rất dễ bị phát hiện.”
Thanh niên trực tiếp vỗ vào đầu Du Lạc một cái: “Ngươi có thể lấy Dẫn Chú Phù về trước, việc gì phải để lại chờ người khác phát hiện?
Thật không biết ngươi rốt cuộc đang gấp gáp cái gì, cứ phải ra tay vào lúc này sao? Là ngươi không sống nổi đến mấy tháng sau, hay là bọn hắn không sống nổi đến lúc đó?”
Du Lạc cúi đầu, rõ ràng là rất không cam lòng.
Ban ngày hắn vừa bị Chử Thanh Ngọc đánh công khai thành đầu heo, đệ tử Vân Hoàn tông đều không phải hạng người ít lời, hắn còn chưa đi về tới xá gian thì tin tức đã truyền khắp nơi rồi.
Chuyện Du Lạc hắn chỉ vì chút vết thương ngoài da mà chủ động nhận thua nhanh chóng truyền đến mức người người đều biết, không ít người đang chê cười hắn.
Thanh niên liếc mắt liền nhìn thấu tâm tư của Du Lạc, bực bội nói: “Ngay cả chút nhẫn nại này cũng không có, sau này có thể thành tựu đại sự gì?
Ta thấy ngươi chính là bị ăn đòn còn nhẹ, vẫn còn có thể tung tăng nhảy nhót mới nghĩ ra lắm chuyện như vậy! Chỉ cần ngươi có thể nằm trên giường vài ngày là có thể bình tĩnh lại rồi!”
Du Lạc: “… Sư tôn giáo huấn chí phải.”
“Ngươi nếu thật sự nghe ta một câu thì bây giờ mau chóng quay về đi, chút oán nhỏ này việc gì phải vội vàng nhất thời. Ngươi vừa bị Sở Vũ giáo huấn xong đã nhân đêm xuống núi, hôm sau Tần Tuế liền gặp chuyện, ngươi coi mọi người đều là kẻ ngu, hay coi Sở Vũ là kẻ ngốc? Ngươi cảm thấy hắn sẽ không liên tưởng đến việc là ngươi ra tay?”
Du Lạc: “Cái này…”
Thanh niên: “Hấp tấp hành động, làm việc khó tránh khỏi không cẩn trọng, vạn nhất hắn tóm được chỗ sai của ngươi, dùng một câu thay mẫu thân báo thù để ra tay với ngươi, ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát?”
Du Lạc: “Sư tôn, ngài không biết đâu, hiện tại tên Sở Vũ này vô cùng ngang ngược, đừng nói là có lý do, cho dù là không có lý do, hắn cũng sẽ tùy tiện bịa ra một lời nói dối để đối phó ta!
Ta gấp gáp ra tay đối phó hắn cũng là lo lắng hắn ngày nào đó đột nhiên tìm được cơ hội nào đó trực tiếp giết chết ta, rồi thuận tiện tìm cái lý do để lấp liếm những người khác.
Sư tôn, ta thấy hắn thật sự làm ra được đấy, hắn và đám đệ tử Vân Hoàn tông kia không giống nhau!”
Chử Thanh Ngọc: “…” Tiểu tử ngươi, đầu óc không tốt lắm nhưng trực giác thì khá đấy.
Không hổ là kẻ có thể liếc mắt một cái liền nhận ra hắn không phải Sở Vũ!
Thanh niên nghe thấy lời này của Du Lạc, trầm mặc một hồi, “Ngươi đã biết hắn là người như vậy, tu vi lại cao hơn ngươi, việc gì phải trêu chọc hắn?”
Du Lạc: “Sư tôn, ta trước đó cũng đâu có biết!” Chính là sau khi tiếp xúc mới phát hiện đối phương không dễ chọc, lại còn không có cái niệm đầu chú trọng thị phi đúng sai nữa.
Thanh niên hơi vung tay, đầu ngón tay bắn ra mấy sợi tơ mảnh, quấn lấy cây đằng trượng (gậy mây) đang lăn lóc dưới đất, kéo về trong tay.
Hắn khẽ lắc đằng trượng, “Người như vậy mà vào Vân Hoàn tông, e là lòng dạ bất chính, Vân Hoàn tông thời gian tới chắc sẽ không được yên ổn rồi. Ngươi đã lo hắn ra tay với ngươi thì những ngày này cứ tránh mặt hắn đi, hoặc là tiếp nhiệm vụ mà rời khỏi tông môn.”
Du Lạc sau khi biết sư tôn mình thời gian này không thể ra mặt giúp mình, cũng biết tình hình có biến, nghe vậy chỉ đành gật đầu.
Thanh niên: “Thời gian cũng không còn sớm, ngươi theo ta tới đây, mấy thứ này ngươi có thể mang đi trước, nói không chừng ngươi sẽ dùng tới.”
Thanh niên xoay người đi vào bên trong, đầu ngón tay khẽ động, dùng sợi tơ kéo thi thể dưới đất lên.
Theo sợi tơ kéo căng, thi thể lảo đảo đứng dậy.
Chử Thanh Ngọc nhìn chằm chằm vào Dẫn Chú Phù đã rơi trên lưng thi thể.
Dẫn Chú Phù đã hoàn toàn hòa tan vào trong máu, không nhìn kỹ thì rất khó thấy rõ, mà Du Lạc dường như cũng không muốn lại gần cái xác này thêm nữa, càng không muốn nhìn nó thêm lấy một cái.
Chử Thanh Ngọc đi theo Du Lạc đến đây là thực sự muốn đánh một trận với lão đạo, nhưng hiện tại tình hình có biến.
Lão đạo đổi một bộ thân thể, tu vi cao hơn ngài, chỉ là chưa hoàn toàn thích ứng với thân thể này nên đang né tránh chiến đấu.
Điều này khiến Chử Thanh Ngọc có chút do dự, có nên nhân cơ hội này ra tay với lão đạo hay không.
Nếu đợi đến mấy tháng sau, lão đạo hoàn toàn thích ứng với thân thể này, khoảng cách có lẽ sẽ còn lớn hơn.
Đang lúc suy tính, sâu trong sơn động bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng kêu la!
Tiếng động đó vang vọng trong hang đá, nghe đặc biệt kinh khủng.
Thanh niên và Du Lạc vốn dĩ đang chậm rãi tản bộ liền trực tiếp triệu ra linh kiếm, bay về phía bên trong!
Phương Lăng Nhận đang định đi theo thì bị Chử Thanh Ngọc kéo lại.
Chử Thanh Ngọc truyền âm cho Phương Lăng Nhận: “Đợi chút, bọn hắn đi xa rồi, chúng ta xem xét mấy cái thạch quán này trước đã.”
Chử Thanh Ngọc phóng ra linh thức chi lực, toan dò xét vào bên trong những thạch quán này.
Vừa rồi có Du Lạc và thanh niên ở đây, Chử Thanh Ngọc không dám thử sử dụng linh thức chi lực để tránh bị phát giác.
Dù sao, y cũng không chắc chắn liệu những phong ấn này có phản phệ lại sự dò xét của linh thức chi lực hay không.
Giờ bọn hắn đã chạy xa, Chử Thanh Ngọc cẩn thận dò xét, phát hiện linh thức chi lực có thể dễ dàng xâm nhập vào trong thạch quán, mà thứ bị phong ấn trong hũ là một loại chất lỏng đen kịt như mực.
Nhìn thấy phong ấn, Chử Thanh Ngọc chỉ có thể nghĩ đến vật sống, là để đề phòng vật sống phá hũ mà ra thì mới dùng phong ấn, nhưng trong này rõ ràng là vật chết, vậy thì không phải lo nó rời khỏi hũ, mà là đề phòng người bên ngoài mở hũ ra rồi.
“A! ——” Tiếng kêu la truyền đến từ sâu trong sơn động vậy mà ngày càng lớn, dường như đang tiến về phía này, trong đó còn có cả giọng của thanh niên và Du Lạc.
“Mau bắt lấy hắn!”
“Sư tôn, tốc độ của hắn sao lại nhanh như vậy!”
“Phóng linh khí ra, chặn đường hầm lại, đừng để hắn thoát ra ngoài!”
“Uỳnh!” Trong động truyền đến một tiếng nổ lớn kịch liệt.
Cả sơn động cũng vì vậy mà rung chuyển theo.
Chử Thanh Ngọc quyết đoán: “Rút trước đã.”
Một người một quỷ lập tức bay về phía cửa động, đến gần nơi có kết giới mới dừng lại.
Bọn họ là đi theo Du Lạc vào đây, lúc này nếu trực tiếp tấn công kết giới e là sẽ thu hút sự chú ý của thanh niên, dù sao Du Lạc thế nào cũng phải rời đi, cứ đợi Du Lạc tự mở ra là được.
Thế nhưng, kẻ chạy tới đầu tiên lại không phải Du Lạc hay thanh niên, mà là một cái… thạch quán?
Khoan đã!
Thạch quán biết chạy?
Chử Thanh Ngọc còn tưởng mình nhìn nhầm, dụi dụi mắt, nhìn kỹ lại lần nữa thì thấy một cái thạch quán cao bằng nửa người đang cuồng bôn (chạy điên cuồng) từ trong bóng tối lao tới!
Sở dĩ dùng từ “cuồng bôn”, chính là vì dưới đáy thạch quán kia mọc ra hai cái chân dài.
Đôi chân vừa trắng vừa thẳng, bất kể đặt ở đâu thì không nghi ngờ gì nữa chính là một đôi chân đẹp, nhưng nó lại oái oăm xuất hiện dưới đáy một cái thạch quán, lại còn đang sải bước cuồng bôn!
Tiếng thét chói tai chính là từ trong thạch quán truyền ra.
Trong giây lát đó, trong đầu Chử Thanh Ngọc chỉ có một ý nghĩ —— người này bị kẹt trong hũ rồi phải không? Thật là một người thảm hại.
“Rắc!” Đôi chân trắng trẻo đang chạy bộ giẫm trúng một vũng nước dưới đất, bỗng nhiên trượt về phía trước!
“A! ——” Trong thạch quán lại truyền ra tiếng thét, nhưng điều đó không ngăn được việc hắn bị ngã.
“Bình! Lộc cộc lộc cộc!”
Thạch quán không ngoài dự đoán mà ngã xuống, nhưng vẫn tiếp tục lăn về phía trước, lăn qua trước mặt Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận, cho đến khi đâm sầm vào kết giới kia.
Rất không may là, thạch quán bị úp ngược trên mặt đất, thế là đôi chân dài dưới đáy hũ không thể tránh khỏi việc bị lộn ngược lên trên.
Hai cái chân vẫn đang bắt chéo thực hiện động tác chạy, nhưng lại là đá đạp vào không trung.
Chử Thanh Ngọc vội vàng lần mò tìm thấy mặt Phương Lăng Nhận, che mắt hắn lại: “Phi lễ vật thị (không đúng lễ nghi thì không nhìn)!”
Phương Lăng Nhận: “…”
Đôi chân kia quay như chong chóng, nhưng đều là công cốc, thanh niên và Du Lạc nhanh chóng đuổi kịp.
Thanh niên đối diện với thạch quán, hung hăng đá một cước: “Cái thứ ngu xuẩn không yên phận!”
Du Lạc đang định lật cái hũ lại thì bị thanh niên ngăn cản: “Ngươi còn muốn để nó chạy tiếp sao? Cứ thế này, trực tiếp dời về đi!”
Du Lạc chỉ đành làm theo.
Nhưng ngay khi Du Lạc di chuyển cái thạch quán này, đôi chân kia bỗng nhiên khép lại, dùng lực vung một cái!
Một động tác tương tự như cá quẫy mình, vậy mà thật sự lay chuyển được cái thạch quán đang úp ngược, thạch quán vốn bụng to miệng nhỏ, sau khi lật nhào liền xoay tròn lăn lóc trên đất, đôi chân kia lại bắt đầu dùng sức đá đạp loạn xạ.
Chử Thanh Ngọc lúc này mới chú ý tới, trên đất xuất hiện rất nhiều chất lỏng màu đen, rất giống với chất lỏng màu đen ngài nhìn thấy trong các cái hũ khác.
Du Lạc bị một trận đá loạn này trúng mấy phát, đang định phản kích thì bị thanh niên ngăn lại: “Không được làm bị thương, thứ này rất khó tìm được, rách một chút da thôi là phải nuôi rất lâu đấy.”
Du Lạc chỉ đành nén giận thu tay, tìm cách đè chặt cái thạch quán đó lại: “Sư tôn, hắn quá không yên phận rồi, cứ kêu la như vậy, vạn nhất dẫn người khác tới thì phải làm sao?”
—