← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 243: Dẫn lửa thiêu thân

20 min read 06.09.2026

Người lên tiếng ngăn cản chính là Phàn Bội Giang.

Chử Thanh Ngọc cũng không ngờ rằng Phàn Bội Giang lại nhảy ra vào lúc này.

Trong cốt truyện vốn không có đoạn này. Tuy tốc độ thăng tiến tu vi của Du Lạc không nhanh bằng Phàn Bội Giang, nhưng với tư cách là thành viên trong đội ngũ của hắn, y sống cũng coi như sung túc.

Chỉ là cùng là thành viên trong đội, việc Du Lạc luôn nhắm vào Sở Vũ gần như là chuyện rành rành trước mắt, có điều Phàn Bội Giang luôn đóng vai người hòa giải, chưa từng thực sự ngăn cản bao giờ.

Mà vị “Sở Vũ” kia cũng căn bản chẳng để tâm đến thái độ mập mờ này của Phàn Bội Giang, cộng thêm chút tâm tư nhỏ nhen trong lòng, vừa ngưỡng mộ vừa ái mộ Phàn Bội Giang, nên “Sở Vũ” sẽ không vì chút “chuyện nhỏ” này mà xa lánh hắn.

Nghĩ kỹ lại, trong lòng Phàn Bội Giang chắc chắn có một bàn cân. Trước đây tu vi của Du Lạc cao hơn, giao thiệp rộng, có thể trợ giúp cho Phàn Bội Giang nhiều hơn, hắn đương nhiên nghiêng về phía y.

Nếu “Sở Vũ” đã nhịn được, thì Phàn Bội Giang liền mắt nhắm mắt mở, giả vờ như không biết việc Du Lạc nhắm vào Sở Vũ.

Sau khi “Sở Vũ” trọng thương, mắt mù chân què, Du Lạc chỉ cần nói một câu trên Phiên Toại Sơn có thảo dược chữa được bệnh mắt, Phàn Bội Giang liền tin ngay, còn thật sự đưa Sở Vũ đi.

Phàn Bội Giang tin Du Lạc là vì hai bên giao hảo, tin tưởng nhân phẩm của Du Lạc, hay là vì quá hiểu rõ thái độ của Du Lạc đối với Sở Vũ bấy lâu nay nên tương kế tựu kế, điều này thì không ai biết được.

Dẫu sao, lúc đó Sở Vũ thân mang trọng thương, còn bị các y tu của Vân Hoàn Tông chẩn đoán là vô phương cứu chữa. Phàn Bội Giang gánh trên vai gánh nặng được Sở Vũ bảo vệ, có thể áy náy nhất thời chứ không thể áy náy cả đời.

Nếu Sở Vũ có thể bỏ mạng trong tay kẻ khác, hoặc giả bị hồn phách khác đoạt xá, Phàn Bội Giang chỉ cần giả vờ không biết, sau đó giết chết kẻ đoạt xá kia, cũng coi như báo thù cho “Sở Vũ” rồi.

Biết đâu chừng còn được cái danh tiếng tốt là vì huynh đệ mà chiến, hữu tình hữu nghĩa!

Kẻ đoạt xá nếu không muốn bại lộ thì buộc phải giống như trước đây, làm kẻ đi theo hắn. Nếu biểu hiện quá xa cách, khác hẳn với tác phong ngày trước, thì đó chính là một cái thóp lớn, có thể trừ khử cho nhanh.

Nói tóm lại, nhìn từ mọi mặt, Sở Vũ bị đoạt xá thì Phàn Bội Giang không hề lỗ.

Cũng tại Phàn Bội Giang này không nhìn thời cơ, đúng lúc nộ khí của Chử Thanh Ngọc đang dâng cao lại nhảy ra làm anh hùng.

Chử Thanh Ngọc vốn dĩ còn muốn diễn kịch giả lả với Phàn Bội Giang thêm một chút, nhưng khoảnh khắc này lại chẳng muốn diễn nữa, trực tiếp nói ra sự nghi ngờ của mình.

Sau khi thốt ra lời, Chử Thanh Ngọc cũng chỉ ảo não vì sự bốc đồng của mình trong thoáng chốc rồi tự tha thứ cho bản thân.

Thôi! Nói thì cũng nói rồi! Dù sao sớm muộn gì cũng phải nhắc tới, ai bảo tên nam chủ tự mình đâm đầu vào họng súng!

Chử Thanh Ngọc tôn thờ nguyên tắc “tuyệt đối không tự làm khổ mình”, bắt đầu đẩy kế hoạch lên sớm hơn.

Hắn vung một tay đánh bay Du Lạc, trực tiếp cưỡi triệu hoán thú dừng lại bên rìa kết giới, hướng về phía Phàn Bội Giang mà tuôn ra một tràng giáo huấn.

“Phàn Bội Giang, Sở Vũ ta có điểm nào đối xử không tốt với ngươi, mà ngươi lại muốn hại ta như thế! Ta vì ngươi mà đỡ đòn tấn công của yêu thú, thân mang trọng thương. Ta coi ngươi là huynh đệ, đối với việc này ta không oán không hối!”

Dù sao thì “Sở Vũ” chắc chắn là không oán không hối rồi, không thể làm nhục tâm ý của “Sở Vũ” được.

“Chỉ là ta vạn vạn không ngờ tới!” Chử Thanh Ngọc hiểu rất rõ, lúc này nên có nước mắt, nhưng hắn âm thầm bấu đùi đến tím tái cả đi mà vẫn không ép ra được giọt nào.

Nhưng chuyện này không làm khó được Chử Thanh Ngọc, hắn dụi dụi mắt, đôi mắt đào hoa vốn đã đẹp đẽ nay ửng đỏ lên, trông có vẻ như thật sự chịu ủy khuất.

“Ngươi vậy mà lại cấu kết với Du Lạc để hại mạng ta!”

Lạc giọng rồi! Nhưng hiệu quả cũng không tệ.

“Ta cấu kết với hắn hại mạng ngươi khi nào!” Phàn Bội Giang ngây người. Hắn vừa nghe nói Du Lạc và Sở Vũ xảy ra xung đột, muốn đối quyết tại Lăng Vân Đài nên vội vàng chạy tới, liền thấy Sở Vũ đang đè Du Lạc ra đánh.

Không, đã không thể gọi là đè ra đánh nữa, đây căn bản không thể gọi là đối quyết, mà là một màn bạo hành đơn phương.

Từ khi tỉ thí bắt đầu đến giờ mới được nửa nén nhang, Du Lạc đã thi triển không ít thuật pháp, các triệu hoán thú chạy loạn khắp nơi, có chướng nhãn pháp, cũng có đánh lén.

Linh kiếm trong tay Du Lạc còn là một thanh huyền cấp hạ phẩm linh kiếm, không chỉ một kiếm chém ra được mấy đạo linh nhận, mà còn có thể phóng ra linh khí kiếm trận để chống đỡ đòn tấn công của kẻ địch.

Nhưng tất cả đều bị Chử Thanh Ngọc dễ dàng hóa giải.

Dưới mệnh lệnh của Sở Vũ, ba con triệu hoán thú hệ tấn công không có bất kỳ năng lực đặc biệt nào lại linh hoạt như tay chân của chính hắn, lại như ngọn gió vô hình.

Chúng có thể quả quyết tự đoạn tay chân, tự hủy thân thể, chỉ cần giữ được bản vẽ triệu hoán trong người, mọi thứ khác đều có thể biến mất.

Chúng xuyên thoi giữa những đòn tấn công của Du Lạc, nhưng khi áp sát y, chúng chỉ dùng những cú va chạm đơn giản nhất, không mang theo chút linh lực nào để đối phó với Du Lạc.

Thế mà Du Lạc lại hoàn toàn không có sức chống trả, né cũng né không thoát.

Không chỉ có triệu hoán thú, ngay cả bản thân Sở Vũ cũng chỉ vung nắm đấm về phía Du Lạc, từng cú đấm trúng thịt khiến máu chảy ra, nhưng cũng chỉ là vết thương ngoài da.

Mọi người đều là tu sĩ, chút nhãn lực này vẫn có.

Đây rõ ràng là khiêu khích, là trêu đùa!

Phàn Bội Giang nhìn quanh bốn phía, thấy người vây xem không một ai lên tiếng ngăn cản, chỉ cảm thấy những người này thật quá lạnh lùng, quá tàn nhẫn.

Thế là hắn mở miệng, hắn muốn ngăn cản cuộc đối quyết không công bằng này.

Cả hai đều là người quen của hắn, hắn thấy mình cần phải đưa ra cái mặt mũi của mình.

Lại không ngờ, Sở Vũ lập tức gạt Du Lạc sang một bên, chĩa mũi nhọn về phía hắn!

“Dĩ nhiên là ở trên Phiên Toại Sơn!” Chử Thanh Ngọc đột nhiên xoay người, tung một đấm vào Du Lạc vừa lao ra từ phía xéo.

“Bành!”

Cứ ngỡ lần này cuối cùng cũng thừa cơ Chử Thanh Ngọc phân tâm để đánh lén thành công, Du Lạc lại một lần nữa bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào kết giới rồi trượt xuống thạch đài.

Chử Thanh Ngọc chẳng thèm bố thí cho Du Lạc lấy một ánh mắt, tiếp tục đối diện với Phàn Bội Giang: “Du Lạc phái quỷ hồn tới đoạt xá ta, lúc đó ngươi ở ngay ngoài phòng, ngươi dám nói ngươi không nghe thấy ta gọi ngươi cứu ta?”

Phàn Bội Giang: “Ta, chẳng phải ta lập tức xông vào…”

“Không có, ngươi đứng ngoài một cánh cửa gỗ đập rất lâu. Một tu sĩ mà đến cả cánh cửa gỗ cũng không phá nổi, không thấy nực cười sao?” Phương Lăng Nhận lúc này lạnh lùng lên tiếng.

Phàn Bội Giang: “Cánh cửa đó không biết bị kẻ nào hạ cấm chế, ta phải phá lớp cấm chế đó mới vào được!”

Chử Thanh Ngọc: “Kẻ hạ được cấm chế mà đến cả ngươi cũng không phá nổi định không phải hạng phàm phu tục tử, mà đệ tử biết chuyện ngươi đưa ta lên Phiên Toại Sơn chỉ đếm trên đầu ngón tay, trong đó có Du Lạc, mà đây lại chính là đề nghị của Du Lạc!”

Phàn Bội Giang: “Nhưng đôi mắt của ngươi chẳng phải uống thang thuốc y nói mới khỏi sao? Ngươi rõ ràng là đang…”

Chử Thanh Ngọc: “Không, bát thuốc đó ta đổ rồi. Chính là thang thuốc do tự tay ngươi sắc, bưng đến cho ta, trong thuốc có độc. Hoặc là bản thân thang thuốc đó có độc, hoặc là ngươi hạ độc. Phàn Bội Giang, ngươi thấy là vế trước hay vế sau?”

Phàn Bội Giang: “…”

Chử Thanh Ngọc: “Phàn Bội Giang, vốn dĩ ta tin ngươi, nên ta mới cho rằng là Du Lạc hại ta, còn ngươi chỉ là nghe tin lời quỷ kế của y. Nhưng bây giờ ngươi lại muốn ngăn cản ta, điều này khiến ta không thể không nghi ngờ, ngươi cũng tham gia trong đó.”

“Sở Vũ, ngươi…” Du Lạc vừa nói vừa lao tới, nhưng chưa kịp đến gần lại bị Chử Thanh Ngọc đấm thẳng vào mặt, kêu rên một tiếng, đầu cắm xuống đất, chân giơ lên trời, trồng cây chuối vào trong thạch đài.

Chút xen ngang này không ảnh hưởng đến việc Chử Thanh Ngọc nuôi dưỡng cảm xúc, hắn bóp cổ tay lắc đầu, nhìn thẳng Phàn Bội Giang: “Bao nhiêu năm tình nghĩa và thời gian, cuối cùng cũng là trao lầm người rồi!”

Những người khác sớm đã bị vở kịch lôi kéo ngày càng nhiều người này thu hút, đâu còn rảnh mà quan tâm đến Du Lạc, chỉ lo hớn hở xem phản ứng của Phàn Bội Giang.

Phàn Bội Giang: !!!

Lúc này, Phàn Bội Giang đâu còn tâm trí nào mà biện minh cho Du Lạc, dĩ nhiên là vội vàng rũ bỏ quan hệ, nói mình hoàn toàn không biết tình hình.

Nhưng qua lời nói của Phàn Bội Giang, chuyện Sở Vũ suýt bị quỷ hồn đoạt xá trên Phiên Toại Sơn đã gián tiếp có người làm chứng.

Thậm chí cả việc sau đó tính tình Sở Vũ đại biến, xa lánh Phàn Bội Giang, tích cực tu luyện cũng đã có lời giải thích hợp lý.

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng mà!

Đổi lại là ai trải qua chuyện này mà không nảy sinh nghi ngờ?

Ai dám bảo mình không tiếc mạng, sẵn sàng đem mạng ra thử lòng chân thành của kẻ khác thêm lần nữa?

Du Lạc nghe Phàn Bội Giang giải thích, chỉ cảm thấy tức nổ đom đóm mắt, nhưng tiếng của y lại bị vùi lấp dưới những đòn tấn công liên tiếp của đám triệu hoán thú, bị nắm đấm của Chử Thanh Ngọc cưỡng ép tắt tiếng.

Trong nhận thức của Chử Thanh Ngọc, các tu sĩ nên dùng nắm đấm để giải quyết đa số vấn đề.

Nhưng đây dù sao cũng là thế giới cốt truyện nơi mà nữ chủ có tu vi cao, có bối cảnh, lại kế thừa huyết mạch đặc thù, tập được bí pháp độc môn cùng với sư muội mới nhập môn tranh luận vì một cái túi thơm để tranh thủ sự tin tưởng của nam chủ.

Chử Thanh Ngọc thấy mình nên vận dụng một chút cho hợp lý.

Không ngờ hiệu quả cũng khá tốt.

Với tư cách là nam chủ, lời nói của hắn quả nhiên tự mang sức hút, tất cả mọi người đều bị màn biện bạch thao thao bất tuyệt của hắn thu hút, gần như không còn ai quản đến Du Lạc.

Chử Thanh Ngọc đánh đến mức tay cũng hơi đau, lẳng lặng rút khăn tay lau đi vết máu dính trên tay.

Dĩ nhiên, người khác không để ý Du Lạc, nhưng bản thân Du Lạc không thể phớt lờ cơn đau trên người, vội vàng hét lên với đệ tử giám sát cuộc đối quyết này: “Lưu sư huynh! Đệ nhận thua, đệ tự nguyện nhận thua!”

Linh quang phóng ra từ cuộc giao đấu tràn ngập trong kết giới, bụi bặm bay mù mịt cũng bao phủ không gian, cái vẫy tay của Du Lạc gần như chìm nghỉm trong đám linh quang và khói bụi đó.

Tất nhiên, vị Lưu sư huynh kia vẫn rất có trách nhiệm, người không thấy rõ nhưng tiếng thì vẫn nghe tường, liền cao giọng nói: “Du Lạc tự nguyện nhận thua! Tỉ thí đến đây kết thúc, Sở Vũ thắng!”

Trong mắt Chử Thanh Ngọc xẹt qua một tia tiếc nuối, lại hướng mắt về phía Phương Lăng Nhận đang đứng, muốn xem Phương Lăng Nhận đã hấp thụ hết tàn hồn chưa.

Liền thấy Phương Lăng Nhận đang ngồi trên một cái cây cách đó không xa, gật đầu với hắn.

Chử Thanh Ngọc tính toán thời gian thấy cũng hòm hòm rồi, bèn dừng tay.

Kết giới được gỡ bỏ, Du Lạc bò lăn bò càng xông ra khỏi Lăng Vân Đài.

Vừa nãy có linh quang và khói bụi che chắn, mọi người cũng không nhìn kỹ tình hình bên trong kết giới, giờ thấy Du Lạc xông ra, ai nấy đều giật mình.

Chỉ thấy trên mặt Du Lạc xanh một miếng tím một miếng, trên đầu cũng lồi lên những cục u cực kỳ không hài hòa với hình dáng đầu, bộ dạng đó quả thật thê thảm không nỡ nhìn.

Chử Thanh Ngọc thấy Du Lạc chạy nhanh, bèn dõng dạc nói: “Du Lạc, ngươi chạy chậm thôi, dù sao cũng để các y tu chẩn trị cho một chút, nếu không lát nữa thương tích trên người ngươi tự lành hết bây giờ.”