← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 204: Nghi thức

19 min read 06.09.2026

Chiếc kiệu đỏ trong sương mù chỉ phong kín phần đỉnh và phần đáy, bốn mặt còn lại chỉ treo mấy lớp sa đỏ (rèm), trên sa dùng chỉ vàng thêu rất nhiều chữ nghĩa, nhìn xa tựa như sa đỏ lốm đốm bụi vàng, nhìn kỹ lại thấy dày đặc chi chít.

Theo sự di chuyển của những kẻ khiêng kiệu, lớp sa đỏ bốn mặt lung lay, nét chữ thêu trên đó cũng lắc lư theo, căn bản không nhìn rõ viết thứ gì.

Xuyên qua lớp sa đỏ bay phấp phới có thể thấy cảnh tượng trong kiệu, nhưng bên trong lại trống không, chẳng thấy một vật nào.

Ánh mắt dời xuống dưới nhìn những kẻ khiêng kiệu, chỉ thấy mỗi kẻ đều mặc một thân đồ đỏ, sắc mặt hồng nhuận, thân hình vạm vỡ.

Trông ai nấy đều là những người sống sờ sờ khỏe mạnh.

Trên mặt bọn hắn lộ vẻ vui mừng, khóe miệng treo nụ cười y hệt nhau.

Có không ít người đi theo bên cạnh quân khiêng kiệu, khua chiêng gõ trống, còn có người một tay xách giỏ, từ trong giỏ bốc ra một nắm đồ vật tung lên trên.

Thế là, từng mảng giấy đỏ được cắt thành miếng nhỏ bay lả tả rơi xuống, tung vãi nhiều đến mức tưởng như có thể nhuộm đỏ cả làn sương trắng.

“Bách quỷ thối tán, vạn yêu tiêu di! (Trăm quỷ lui tán, vạn yêu tan biến!)”

“Tà thuật tịch diệt, quỷ đạo bất tồn! (Tà thuật diệt vong, quỷ đạo không còn!)”

“Tín đồ thỉnh nguyện, Mộ Tiên thượng kiệu!”

“Trảm yêu trừ ma, thế thiên hành đạo!”

“Keng! ——”

Sau khi có người cao giọng xướng niệm xong, lại có một tiếng chiêng trầm đục vang lên.

Sương trắng nương theo bên cửa sổ bay vào trong phòng.

Chử Thanh Ngọc dịch chuyển xe lăn lùi lại một chút, lại kéo Phương Lăng Nhận đang muốn thò đầu ra ngoài nhìn lại.

“A!” Một tiếng kinh hô từ phía đối diện truyền đến.

Nghe vậy, Bạch Dục Anh và Hoa Ngâm cũng đều áp sát tới, từ cửa sổ nhìn ra ngoài.

Vừa vặn nhìn thấy trên một cái cây bên ngoài căn nhà đối diện có một bàn chân vừa thu lên trên.

Dưới gốc cây đã có mấy kẻ mặc hồng y đứng vây quanh.

Bọn hắn đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên cây, miệng không biết đang lẩm bẩm điều gì.

Hoa Ngâm: “Đó là ai? Vừa nãy không vào trong nhà trốn sao?”

Bạch Dục Anh vội vàng giơ tay bịt miệng nàng lại.

Chiếc kiệu đỏ vốn dĩ sắp đi ngang qua đây bèn dừng lại, đám người kia đều quay đầu nhìn về phía cái cây đó.

Lần này, không chỉ những kẻ đứng dưới cây, mà ngay cả quân khiêng kiệu và quân tung giấy đỏ cũng bắt đầu niệm một đoạn lời.

Một đám người cùng nhau lẩm bẩm, âm thanh tự nhiên lớn dần, nghe cũng rõ ràng hơn.

Chính là đoạn lời mà bọn hắn vừa xướng niệm khi nãy, nào là bách quỷ thối tán, trảm yêu trừ ma.

Chưa quá vài nhịp thở, tán cây đối diện lại rung lắc dữ dội, một người từ trên cây nhảy xuống, chậm rãi đứng thẳng người.

Hoa Ngâm nhanh chóng nhận ra người đó, chính là một trong những đệ tử cùng tiến vào với bọn họ. Nàng không hiểu vì sao đối phương lại xuất hiện trước mặt những kẻ có hành tung quái dị này vào lúc này, đang định gọi đối phương mau chóng trốn đi thì bị Bạch Dục Anh bịt chặt miệng.

Hoa Ngâm khó hiểu nhìn Bạch Dục Anh, lại thấy Bạch Dục Anh không ngừng lắc đầu, dùng khẩu hình nói: “Không được gọi.”

Nhìn lại vị đệ tử chủ động nhảy xuống cây kia mới phát hiện điều kỳ quái không chỉ là việc nàng ta nhảy xuống vào lúc này, mà còn là thần sắc của nàng ta.

Nàng ta giống như bị thứ gì đó thu hút, đang nhìn chằm chằm về phía trước.

Những kẻ hồng y vây quanh nàng ta chậm rãi tản ra, lại tiếp tục đi về phía trước.

Mà nàng ta cũng chậm rãi nhấc chân, đi theo đám người này cùng tiến lên.

Hoa Ngâm: !

Nàng muốn thi triển thuật pháp kéo đối phương lại, nhưng lại bị Bạch Dục Anh ngăn cản.

Cũng chính lúc này, bọn họ nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng gọi: “Vu sư muội! Ngươi đang làm gì vậy! Mau trốn đi chứ!”

Nghe thấy tiếng động, đám người hồng y đang chuẩn bị rời đi lại đồng loạt quay ngoắt về hướng phát ra âm thanh.

Hoa Ngâm: !

Bạch Dục Anh cau chặt mày.

Những người vào trong căn phòng này của bọn họ nhờ có động tác ra hiệu của Bạch Dục Anh nên đều im lặng không tiếng động, nhưng những người vào các căn phòng khác lại không rõ tình hình.

Chử Thanh Ngọc bất động thanh sắc ngồi một bên, nghe thấy truyền âm của Bạch Dục Anh.

Truyền âm này chắc là dành cho tất cả mọi người.

“Tuyệt đối không được kinh động bọn hắn! Nếu không chúng ta cũng sẽ trở nên giống như bọn hắn.”

Hoa Ngâm đột nhiên trợn to mắt, lại chỉ ra bên ngoài, ra hiệu mọi người mau nhìn.

Chỉ thấy đội ngũ khiêng kiệu không đi ngang qua cửa sổ của bọn họ, khi những kẻ mặc hồng y đi qua, đi theo phía sau bọn hắn vậy mà có mấy người mặc y bào khác nhau.

Có người mặc y bào nổi bật, nhìn một cái là nhận ra ngay đó là đệ tử bào của tông môn nào đó, có y bào tuy hoa văn thêu trên đó rất lạ lẫm nhưng cũng có thể thấy sau lưng chắc hẳn cũng là gia tộc hoặc tông môn.

Trang phục của những người này hoàn toàn khác biệt với quân khiêng kiệu, tung giấy, gõ chiêng, đi ở phía sau tỏ ra lạc lõng vô cùng.

Đếm kỹ lại, vậy mà có đến mười bảy mười tám kẻ.

Bọn họ hoàn toàn không ăn nhập với cảnh sắc và con người nơi đây.

Không chỉ là kiểu dáng quần áo, ngay cả sắc mặt và biểu cảm cũng hoàn toàn khác biệt.

Những kẻ mặc hồng y ai nấy mặt mày hớn hở, sắc mặt hồng nhuận, mắt sáng có thần, trông tràn đầy sức sống.

Mà những kẻ mặc đệ tử bào của các tông môn kia lại sắc mặt trắng bệch, đôi mắt trống rỗng vô thần, giống hệt như xác sống.

Sau khi những người này đi qua, bọn họ mới nhìn thấy còn có ba nữ tu mặc đệ tử bào của Vân Hoàn Tông vậy mà cũng đi theo phía sau.

Ba danh đệ tử này cũng là người vừa nãy cùng bọn họ tiến vào, không ngờ chớp mắt đã thành ra bộ dạng này.

Nghĩ lại thì vừa nãy chính là bọn họ đã lên tiếng gọi Vu sư muội bị mê hoặc tâm trí đầu tiên, cho nên mới bị đám người kia chú ý tới.

Đám người trong sương mù rầm rộ đi theo đội ngũ về phía xa, mãi đến khi bóng lưng người cuối cùng biến mất trong tầm mắt, Bạch Dục Anh mới buông tay đang bịt miệng Hoa Ngâm ra.

Hoa Ngâm ngẩn ngơ nhìn theo hướng đám người biến mất, ngồi bệt xuống: “Sư tỷ, họ… bọn họ là muốn đi đâu? Bọn họ sẽ không sao chứ?”

Bạch Dục Anh: “Điều này ta không thể chắc chắn.”

Hoa Ngâm: “Sao lại như vậy? Nơi này rốt cuộc là có chuyện gì?”

Dẫu sao bọn họ cũng là một đám tu sĩ, sao có thể dễ dàng bị mê hoặc tâm trí như vậy, đến một chút thời gian giằng co cũng không có.

Bạch Dục Anh im lặng hồi lâu, từ trong ống tay áo lấy ra một tờ giấy, tờ giấy đó đã được vuốt phẳng gấp lại, nhưng vẫn có thể thấy một số vết gấp lộn xộn, chắc là từng bị vò thành một cục.

Trên giấy có chữ, chữ có màu vàng nâu, nét chữ vặn vẹo xiêu vẹo, nếu không phải bản thân người viết chữ xấu thì chính là trạng thái lúc viết những chữ này không được tốt.

Bạch Dục Anh bày tờ giấy ra trước mặt mọi người: “Ta cũng mới phát hiện tờ giấy này cách đây không lâu, vốn dĩ còn nghi ngờ nội dung bên trong, cho đến khi ta nhìn thấy những kẻ khiêng kiệu đó, cùng với những đệ tử tông môn khác nhau đi theo sau bọn hắn.”

Ánh mắt Chử Thanh Ngọc nhanh chóng lướt qua nét chữ vặn vẹo này, chỉ thấy câu đầu tiên viết trên đó chính là dặn những người lỡ lạc vào nơi này đừng kinh động đến những kẻ hồng y diễu phố kia.

Điều khiến người ta kinh ngạc là trên đó vậy mà có viết cách rời khỏi nơi này!

Bạch Dục Anh cũng nói: “Theo như trên giấy viết, chỉ cần đợi đến khi những kẻ hồng y diễu phố này tìm được Mộ Tiên trong miệng bọn hắn, thỉnh Mộ Tiên lên kiệu, khiêng đến Thiên Địa Điện, đợi sau khi Mộ Tiên hàng yêu trừ ma xong là có thể mở ra truyền tống trận thông ra bên ngoài.”

Hoa Ngâm: “Hàng yêu trừ ma? Ở đây có yêu ma sao?”

Bạch Dục Anh: “Không có, chắc là tương tự như một loại nghi thức, ta vừa nãy đã đi xem qua rồi, bên ngoài Thiên Địa Điện có đặt một tế đài. Trên tế đài đóng đinh một thảo nhân (người cỏ), thảo nhân khoác một thân hồng y, trên áo treo một tấm thẻ gỗ, trên thẻ gỗ khắc tám chữ —— Yêu ma quỷ quái, tà túy quỷ nghiệt.”

Phương Lăng Nhận: “Nếu chỉ là một buổi nghi thức, sao lại làm mê muội cả những người đi đường.”

Bạch Dục Anh: “Trong này khẳng định có loại thuật pháp nào đó có thể cổ hoặc nhân tâm.”

Phương Lăng Nhận: “Chính là những lời bọn hắn lẩm bẩm vừa nãy.”

Bạch Dục Anh gật đầu: “Có liên quan đến những lời đó, nhưng nếu không phải bọn hắn đối diện trực tiếp nói ra, mà chỉ là đứng một bên nghe thì sẽ không bị ảnh hưởng.”

Chử Thanh Ngọc: “Chúng ta bây giờ có nên đi theo không?”

Bạch Dục Anh lại lắc đầu: “Ta thử rồi, không được.”

Hoa Ngâm: “Thử rồi?”

Bạch Dục Anh: “Ta đã đến nơi này từ sớm, cộng thêm lần này nữa là đã thấy đám hồng y diễu phố kia lần thứ tư.”

Bạch Dục Anh hồi tưởng lại trải nghiệm vừa rồi của mình: “Bọn hắn cứ luôn rong đuổi trên phố này, chắc là đang tìm kiếm Mộ Tiên trong miệng bọn hắn, đây đã là vòng thứ tư rồi mà vẫn chưa thỉnh được vị Mộ Tiên kia lên kiệu.”

“Bọn hắn cứ xoay quanh trong thôn này sao?” Chử Thanh Ngọc nảy sinh hứng thú, “Giống như vừa nãy, xướng niệm những lời đó?”

Bạch Dục Anh gật đầu: “Phải, lần thứ nhất và thứ hai ta đều đi theo, phát hiện bọn hắn cứ đi vòng quanh, đến lần thứ ba, khi vòng đến vị trí này, ta suýt chút nữa bị bọn hắn phát hiện, bèn vội vàng trốn đi.”

Bạch Dục Anh nhìn tay mình: “Ta bị thương khi chiến đấu với yêu thú, lại đi vòng quanh trong thôn này mấy lượt, thực sự mệt rồi nên muốn nghỉ ngơi một chút. Cho đến khi sương trắng lại xuất hiện, ta đi đến bên cửa sổ nhìn, không ngờ lại xuyên qua sương trắng thấy một đám tu sĩ mặc đệ tử bào Vân Hoàn Tông, nhìn kỹ phát hiện là các ngươi nên ta mới lên tiếng nhắc nhở.”

Chử Thanh Ngọc: “Thật là kỳ lạ, nếu những gì viết trên tờ giấy này là thật, vì sao mãi không thấy Mộ Tiên trong miệng bọn hắn lộ diện?”

Bạch Dục Anh: “Cũng không biết nghi thức này của bọn hắn cụ thể thế nào, chẳng may là phải đi vòng thật nhiều vòng mới thỉnh được Mộ Tiên tới.”

Chử Thanh Ngọc: “Vậy tại sao sau lưng bọn hắn còn đi theo nhiều tu sĩ như vậy?”

Bạch Dục Anh: “…”

Bạch Dục Anh chậm rãi lắc đầu: “Cụ thể ta cũng không rõ lắm, ta định đến chỗ Thiên Địa Điện kia xem lại tế đài đó một lần nữa.”

“Cộc cộc cộc!” Tiếng gõ cửa vang lên, những căn nhà này đều rất đổ nát, xuyên qua khe cửa có thể thấy người đứng bên ngoài.

Là Tiết Dật và Bào Huy cùng những người khác.

Hoa Ngâm mở cửa cho bọn họ vào, liền nghe Tiết Dật nói: “Chúng ta bắt được một người! Các vị, cái nơi quỷ quái này đã nhốt rất nhiều người rồi, các ngươi vừa nãy đều thấy rồi chứ, đám người đi theo sau quân hồng y kia!”

Bạch Dục Anh vội nói: “Vào trong rồi nói!”

Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận cùng nhìn ra sau lưng Tiết Dật, thấy trong tay Bào Huy đang túm một nam tử mặc một thân áo xám.

Nam tử áo xám trông trạng thái tinh thần không được tốt, chỉ không ngừng lắc đầu lẩm bẩm.

“Vô ích thôi, Mộ Tiên mà bọn hắn phụng thờ biến mất rồi, bọn hắn không bao giờ thỉnh được Mộ Tiên tới nữa, nghi thức vĩnh viễn không thể tiến hành tiếp được nữa.”

Hắn nhìn quanh bốn phía, thần tình điên cuồng gào thét: “Tất cả chúng ta đều bị nhốt ở đây, vĩnh viễn không ra ngoài được nữa đâu.”