Chương 154: Linh Điền
Chử Thanh Ngọc cảm giác bản thân dường như đã nhìn thấu sự lưỡng lự trong mắt Tiết Dật —— Ta rốt cuộc nên tìm vài lời để khen cái nút thắt xấu xí này, hay là nên chuyển chủ đề đây?
Vế trước thì thật sự khen không nổi, vế sau liệu có vẻ quá gượng ép chăng?
Cuối cùng vẫn là Bào Huy tương đối dứt khoát: “Vậy chúng ta xin cáo từ trước, không làm phiền hai vị.”
Chử Thanh Ngọc dĩ nhiên cũng không hy vọng dẫn bọn họ đi xem linh điền của mình, liền tích cực vẫy tay từ biệt.
Phương Lăng Nhận u ám nói: “Bọn hắn đó là biểu cảm gì vậy, nhìn có vẻ rất ghét bỏ ‘hoa’ xâu kết của chúng ta, chẳng lẽ là vì bọn hắn không có một đôi mắt biết khám phá cái đẹp?”
Chử Thanh Ngọc: “… Đúng vậy!”
Phương Lăng Nhận: “Thế thì thật là đáng tiếc.”
Trong lúc trò chuyện, linh điền đã ở ngay trước mắt, Chử Thanh Ngọc theo lệ hái xuống những linh quả đã chín và linh hoa cần hái vào kỳ nở hoa, lại đi xem tình hình sinh trưởng của Ngọc Ảnh Ma La, sau đó mới lật lớp đất phủ bên ngoài lên, đào ốc thổ kết tinh được chôn sâu dưới lòng đất ra.
Dưới sự ảnh hưởng của ốc thổ kết tinh, không ít bùn đất phía dưới đều đã biến thành màu đen.
Hiện tại số lượng đất màu đen này đã đủ để phủ kín toàn bộ mảnh linh điền này rồi.
Chỉ là phủ lên trên thì quá lộ liễu, phải chôn dưới lớp bùn đất nguyên bản.
Ngồi trên xe lăn mà dựa vào linh lực hỗ trợ làm việc quả thực tốn thời gian tốn sức lực, Chử Thanh Ngọc hiện tại đã là Luyện Khí tầng bảy, có linh lực tương đối dồi dào để điều khiển triệu hoán thú trong thời gian dài.
Thế là hắn tìm một chỗ ngồi chờ, chỉ điều khiển các triệu hoán thú đi đào hố xới đất cho mình.
Phương Lăng Nhận trôi qua trôi lại giữa các mảnh linh điền, thỉnh thoảng lại lơ lửng trên đỉnh đầu Chử Thanh Ngọc, thưởng thức kiệt tác của chính mình.
Chử Thanh Ngọc thu hồi ánh mắt từ những linh thực đang phát triển cực tốt, nhìn bóng ma đang lắc lư trước mắt mình này, rõ ràng không bị oán khí quấn thân, cũng không bị trói buộc tại một phương, vậy mà đến tận bây giờ vẫn chưa tan biến, đột nhiên cảm thấy, cứ như vậy mãi dường như cũng không tệ.
Đáng tiếc thời gian thong dong như vậy không kéo dài được bao lâu, Chử Thanh Ngọc đã cảm nhận được có linh tức lạ lẫm đang tiến về phía này.
Lúc này, mấy con triệu hoán thú mà Chử Thanh Ngọc gọi ra mới vừa đào hết lớp đất màu đen chôn bên dưới lên, chuẩn bị chia lượng để chôn lấp.
Để linh thực hấp thụ chất dinh dưỡng trong đất tốt hơn, cần phải chôn đất màu chính xác dưới bộ rễ của chúng, nếu không trực tiếp rải loạn ra thì chỉ phí công tăng thêm dưỡng phân cho cỏ dại ở các vị trí khác, sau đó hắn còn phải khổ cực trừ cỏ.
Hiện giờ chỗ đất màu này còn bày ra ở đây, chưa bắt đầu chôn, Chử Thanh Ngọc cũng lo lắng sau khi bị phát hiện sẽ khó giải thích, liền vung túi càn khôn một cái, thu hết chỗ đất màu này vào trước, sau đó hạ lệnh cho triệu hoán thú mau chóng lấp lớp đất khác đã đào ra xuống.
Nghĩ đến việc sau đó lại phải đào ra lần nữa để chôn đất đen, hao phí nhiều thời gian, Chử Thanh Ngọc liền cảm thấy đau đầu.
Kim Bạch Hoa Báo vừa giẫm phẳng mặt đất, Chử Thanh Ngọc liền nghe thấy có tiếng nói từ xa truyền đến: “Bạch quản sự! Chính là bên này!”
Mí mắt Chử Thanh Ngọc giật nảy, cảm thấy sự việc dường như không đơn giản như thế.
Những người này có vẻ không phải tình cờ đi ngang qua.
Quả nhiên, khắc sau, một nhóm đệ tử mặc bào phục ngoại môn đã đến bên ngoài hàng rào của mảnh linh điền này.
Dường như chú ý tới trong linh điền có người, kẻ kia lại hô lên: “Bạch quản sự, xem ra không cần đi tìm người nữa, hắn đang ở bên trong.”
Một đám người theo hướng ngón tay kẻ đó chỉ đều nhìn qua, Chử Thanh Ngọc cũng quay đầu nhìn lại: “Các vị đây là có chuyện gì? Ta tính ngày tháng, dường như vẫn chưa đến lúc thu hoạch.”
Vị quản sự họ Bạch được đám người vây quanh kia tay cầm một cuốn sổ, dường như đang đối chiếu gì đó, nhìn nhìn những linh thực trong linh điền, lại nhìn về phía Chử Thanh Ngọc: “Sở Vũ, gần đây là ngươi quản lý những linh điền này?”
Chử Thanh Ngọc: “Chính là ta.”
Bạch quản sự: “Có người nói, linh thực trong linh điền này sinh trưởng quá nhanh, nghi ngờ ngươi sử dụng phân bón có hại cho linh thực, hoặc là sử dụng phương thức không thỏa đáng, giờ ngươi có dám để bọn ta vào kiểm tra không?”
Chử Thanh Ngọc sắc mặt không đổi: “Dĩ nhiên có thể, quản sự mời vào.”
Nói đoạn, Chử Thanh Ngọc vung tay một cái, khiến kết giới ngăn cách bên ngoài linh điền mở ra một kẽ hở.
Ánh mắt Chử Thanh Ngọc lướt qua gương mặt của mấy vị tu sĩ dẫn Bạch quản sự tới, cuối cùng dừng lại trên mặt một vị tu sĩ để râu quai nón.
Chính là gã râu quai nón kia, ánh mắt nhìn hắn rất không bình thường.
Nghĩ lại, chính là kẻ này đã đi tìm Bạch đạo quân nói linh thực trong linh điền của hắn có dị trạng?
Chử Thanh Ngọc lập kết giới bên ngoài linh điền, nếu muốn cưỡng ép xông vào thì cần phá vỡ kết giới, mà sau khi kết giới vỡ, linh phù Chử Thanh Ngọc đặt trong linh điền này sẽ nổ tung.
Đến lúc đó, linh điền nhất định bị hủy, Chử Thanh Ngọc chỉ cần khăng khăng nói mình không biết gì cả, bảo là kẻ tự ý xông vào linh điền đã hủy hoại mảnh ruộng này là được.
Mà gã này rõ ràng không phải kẻ ngu, thấy ngoài linh điền có kết giới liền không tự mình xông vào, mà đi tìm quản sự tới.
Chử Thanh Ngọc luôn cảm thấy mình làm việc khá cẩn thận, linh thực trong ruộng này lớn nhanh thật, nhưng hắn hái cũng không chậm, không ngờ vẫn bị người ta phát hiện.
Cũng may lúc nãy hắn đã đào đất màu đen lên rồi, hiện giờ không lo lắng những người này sẽ tra ra được gì.
Chử Thanh Ngọc hoàn toàn không nhớ mình đã đắc tội với gã râu quai nón này khi nào.
Sau khi Bạch quản sự bước vào linh điền, gã râu quai nón và mấy tên đệ tử sau lưng gã cũng muốn vào theo, nhưng kết giới lại đóng sập ngay trước mặt gâu râu quai nón, khiến gã va thẳng mặt vào.
“Ái chà!” Gã kêu đau một tiếng, sau đó nổi giận nói: “Ngươi làm cái gì vậy? Không thấy bọn ta còn chưa vào sao?”
Chử Thanh Ngọc giả vờ không hiểu: “Các ngươi cũng là quản sự à?”
Râu quai nón: “Bọn ta không phải quản sự, nhưng bọn ta tận mắt nhìn thấy linh thực trong linh điền của ngươi sinh trưởng quá nhanh! Không hợp lẽ thường!”
“Nhanh chỗ nào?” Chử Thanh Ngọc nhìn quanh bốn phía, “Rất nhiều cây ngay cả quả còn chưa kết, linh hoa đều mới chỉ là nụ, linh thảo cũng chưa đến lúc có thể hái.”
Râu quai nón: “Ngươi coi bọn ta là kẻ ngu chắc? Rõ ràng là lúc nãy ngươi thừa dịp bọn ta đi tìm Bạch quản sự đã hái sạch cả rồi, tự mình chiếm làm của riêng!”
Chử Thanh Ngọc: “Vị đạo quân này, không được ngậm máu phun người như thế, ta còn chẳng biết các ngươi tới đây khi nào, ta hôm nay chỉ tới đây tưới nước bón phân theo lệ thường thôi, hơn nữa, ngày thu hoạch chẳng phải còn chưa tới sao? Lấy đâu ra chuyện chiếm làm của riêng?”
Râu quai nón: “Bớt nói nhảm đi! Trong lòng ngươi tự hiểu rõ ta đang nói cái gì!”
Chử Thanh Ngọc giả vờ khó xử: “Ta cũng đâu phải con giun trong bụng ngươi, làm sao biết được ý nghĩ của ngươi, Bạch quản sự, ngài cứ việc kiểm tra cho kỹ.”
Trong lúc nói chuyện, Bạch đạo quân đã dùng linh thức quét qua một lượt mảnh linh điền này: “Chỉ là còn một ít cỏ dại chưa trừ, không thấy thừa thiếu gì, tình hình sinh trưởng cũng rất bình thường, tốc độ lớn tương đương với linh thực ở các linh điền khác.”
Râu quai nón: “Chuyện đó không thể nào! Trước kia ta trồng trọt trên mảnh linh điền này, căn bản không lớn nhanh như vậy! Tốc độ của hắn tuyệt đối không bình thường!”
Chử Thanh Ngọc: “Vị đạo quân này, ngươi cũng không cần tự sỉ nhục mình trước mặt mọi người như thế, ta biết chuyện trồng hoa nuôi cỏ này cần dựa vào kỹ thuật, kỹ thuật của ngươi không tốt…”
“Kỹ thuật của ai không tốt hả!” Râu quai nón giận dữ.
Bạch quản sự không kiên nhẫn: “Được rồi, được rồi, đều đừng cãi nhau nữa, chẳng phải chỉ là một mảnh linh điền thôi sao? Vì chút chuyện nhỏ này mà tranh chấp, còn ra thể thống gì!”
Râu quai nón lúc này mới miễn cưỡng ngậm miệng.
Ngay khi Chử Thanh Ngọc tưởng rằng chuyện này cứ thế kết thúc, Bạch quản sự lại nói: “Thế này đi, vừa vặn diện tích linh điền của hai ngươi tương đương nhau, định mức phải nộp lên cũng như nhau.
Nếu Lạc đạo quân đã nghi ngờ linh điền này có điểm lạ, mà Chu đạo quân lại đang gấp gáp chứng minh bản thân, chi bằng hai ngươi hãy đổi linh điền cho nhau trước, đợi sau khi thu hoạch lần này xong, lần sau lại đổi lại.”
Chử Thanh Ngọc: ?
Ai gấp gáp chứng minh bản thân chứ!
Chử Thanh Ngọc phản ứng kịp rồi, vị Bạch quản sự này nhìn thì như đang nói lời hòa giải, thực chất là đang thiên vị một bên, hơn nữa mục đích rất rõ ràng.
Đây dù sao cũng là linh điền thuộc về tông môn, Chử Thanh Ngọc cùng lắm chỉ thuộc diện chăm sóc ngắn hạn, quản sự đã bảo đổi, hắn cũng không có cách nào từ chối.
Quản sự ở đây có mấy người, đôi khi còn có quản sự mới tới, có vài vị quản sự mới nhậm chức thường muốn thể hiện, luôn cảm thấy dưới sự điều hành của mình có thể khiến sản lượng linh điền tăng gấp mấy lần.
Có lẽ vị quản sự trước mắt này chính là như vậy.
“Nhưng mà, linh điền này ta đã dốc lòng chăm sóc lâu như vậy rồi, tuy vẫn chưa thể thu hoạch, nhưng linh thực sinh trưởng ít nhiều cũng bình thường, còn tình hình bên linh điền của hắn thế nào, ta lại không được biết, vạn nhất linh điền của hắn đã bị hắn làm hỏng rồi thì sao?” Chử Thanh Ngọc lạnh lùng nhìn bọn họ.
Râu quai nón: “Linh điền của ta dĩ nhiên cũng bình thường! Ta còn lo ngươi qua đó hủy hoại ruộng của ta đấy!”
Chử Thanh Ngọc: “Thật không giấu gì, ta cũng có mối lo ngại như vậy.”
Râu quai nón khựng lại, lại vội vàng nhìn về phía Bạch quản sự, Bạch quản sự âm thầm lườm gã một cái, mới thong thả tiếp tục nói: “Hai người các ngươi đều đừng cãi nữa, cứ theo lời ta mà làm, các ngươi bắt đầu đổi linh điền từ hôm nay.”
Nói xong, lão nhìn về phía râu quai nón, dùng giọng điệu nghiêm khắc quát tháo: “Ngươi đã nghi ngờ linh điền của người khác, vậy thì ngươi tự mình tới mà trồng!”
Chử Thanh Ngọc suýt chút nữa thì tức cười vì một tràng lý lẽ không đầu không đuôi, chẳng có logic gì của Bạch quản sự.
Các người muốn đổi linh điền thì cứ trực tiếp mở miệng mà đổi, muốn tìm lý do thì tìm cái nào tốt một chút, hà tất phải tìm loại lý do chẳng ra ngô chẳng ra khoai này.
“Không cần đổi nữa, ta nhớ khế ước ta ký chính là chăm sóc tốt mảnh linh điền này, hiện tại ông muốn đổi linh điền thì phải đổi khế ước, mà đổi khế ước thì cần xé bỏ bản ban đầu kia đi, ông xé đi, ta không làm nữa.” Chử Thanh Ngọc chuyển động xe lăn rời khỏi linh điền.
Bạch quản sự ngẩn ra, sau đó bất mãn nói: “Ngươi việc gì phải như thế, là đang không hài lòng với quyết định của ta sao?”
Chử Thanh Ngọc: “Chuyện này còn cần phải hỏi?”
“Ngươi! Tốt! Đây là tự ngươi nói đấy nhé!” Bạch quản sự dứt khoát lấy ra bản khế ước Chử Thanh Ngọc đã ký trước đó, giống như sợ Chử Thanh Ngọc hối hận không bằng, xoẹt một cái xé làm hai nửa.
Khế ước từ đây vô hiệu.
Gã râu quai nón ném cho Chử Thanh Ngọc một nụ cười đắc ý vì mưu đồ đã đạt được.
Chử Thanh Ngọc lờ mờ cảm thấy mục đích của bọn họ không đơn giản, có điều hiện tại khế ước đã hủy, vậy thì mảnh linh điền này không còn quan hệ gì với hắn nữa, dù sau này linh điền có xảy ra vấn đề gì, hắn đều có hằng hà sa số lý do để giải thích.
Sau khi tiễn mắt Chử Thanh Ngọc rời đi, Bạch quản sự nháy mắt ra hiệu với gã râu quai nón, gã vội vàng rảo bước chạy vào linh điền, lao thẳng về một hướng.
—