Chương 111: Kế sách
“Sở Vũ, người này sao ngươi lại đi đứng hung hăng càn quấy như vậy, vừa rồi nguy hiểm thế nào ngươi không biết sao?” Trong lúc tình thế cấp bách, gã lùn đen né sang một bên, đến tận bây giờ vẫn còn chưa hoàn hồn.
Vừa rồi lúc Chử Thanh Ngọc giơ gậy chống, nhắm thẳng vào hạ tam lộ của gã mà lao tới, khoảnh khắc đó toàn thân gã dựng cả tóc gáy.
Cảnh tượng đột ngột ấy khiến gã thậm chí quên cả việc phóng ra bình chướng để ngăn cản —— gã không dám đánh cược, đó chính là chỗ yếu hại của nam nhân!
Chử Thanh Ngọc mặt không đổi sắc thu lại cây gậy đang chĩa về phía trước, rút khăn ra chậm rãi lau chùi: “Kẻ hung hăng càn quấy dường như là ngươi, kẻ không biết nguy hiểm dường như cũng là ngươi. Nếu ngươi cảm thấy hung hăng càn quấy là vô lễ, là thiếu giáo dưỡng, thì chính là đang tự mắng mình rồi, ngươi chắc chắn muốn bàn về chuyện này sao?”
Gã lùn đen: “…Vừa rồi rõ ràng ta đã gọi ngươi bấy nhiêu tiếng, ngươi lại coi như không nghe thấy!”
Chử Thanh Ngọc lộ vẻ khó hiểu: “Ngươi đoạt lấy đôi tai của ta từ bao giờ thế?”
Gã lùn đen: “Ai đoạt tai của ngươi chứ! Tai của ngươi bây giờ chẳng phải vẫn còn mọc ở hai bên đầu đó sao?”
Chử Thanh Ngọc: “Vậy không phải được rồi sao, tai ta còn mọc trên người ta, ta có nghe thấy âm thanh gì hay không, sao ngươi biết được? Toàn dựa vào sự tưởng tượng của ngươi à?”
Gã lùn đen: “…Sở Vũ, sao người này ngươi cứ thích kiếm chuyện vậy!”
Chử Thanh Ngọc: “Ngươi đột nhiên lao đến trước mặt ta, suýt chút nữa đâm vào đôi chân tàn phế này của ta, chỉ để hỏi xem ta có phải đang kiếm chuyện hay không? Có phải ngươi có hiểu lầm gì với câu nói này không, rốt cuộc là ai đang kiếm chuyện?”
“Ngươi!” Giang Thời Toàn không ngừng chau mày, “Ngươi thật sự là Sở Vũ? Trước đây ngươi đâu có như vậy.”
Chử Thanh Ngọc lộ vẻ châm chọc: “Ngươi cũng thử mù một lần, què một lần, trải nghiệm cảm giác bị tất cả mọi người ruồng bỏ một lần xem, ngươi cũng sẽ thay đổi thôi, nói không chừng còn thay đổi lớn hơn ấy chứ.”
Gã lùn đen: “…”
Câu nói này quả nhiên rất có sức thuyết phục, đặc biệt là đối với những kẻ tự phụ là thông minh, thật sự là trong nháy mắt có thể thay Sở Vũ bổ não ra một đống chuyện xưa không thể nói thành lời.
Gã lùn đen này tên gọi Giang Thời Toàn, cũng chính là kẻ đầu tiên phát hiện Sở Vũ thích đuổi theo chạy quanh Phàn Bội Giang, chỉ cần là chuyện liên quan đến Phàn Bội Giang, Sở Vũ đều sẽ đặc biệt để tâm.
Nhất là khi tiêu tốn linh thạch, sẽ hào phóng hơn hẳn so với trước kia.
Thế là Giang Thời Toàn nảy sinh đủ thứ tâm tư nhỏ nhặt, lấy danh nghĩa bày mưu tính kế cho Sở Vũ mà kiếm được không ít linh thạch từ chỗ hắn.
Sở Vũ cảm thấy mưu kế của Giang Thời Toàn không tồi, quả thật cũng khiến Phàn Bội Giang thân cận với hắn hơn nhiều, cho nên cũng rất sẵn lòng nghe theo ý kiến của Giang Thời Toàn, còn chủ động cho gã chỗ tốt —— chính là linh thạch.
Cũng không phải linh thạch của Sở Vũ nhiều đến mức không có chỗ tiêu mà đi tán tài khắp nơi. Đứng từ góc độ của Sở Vũ, hắn là một người làm nhiệm vụ, phần lớn nhu cầu của hắn thì cửa hàng hệ thống đã đủ để đáp ứng, mà cửa hàng hệ thống không cần linh thạch, cái nó cần là tích phân.
Chỉ là, sự “không quan tâm” này của Sở Vũ trong mắt kẻ khác lại chính là kiểu “con trai ngốc nhà địa chủ”, thế là có tâm tư gì đều muốn đặt lên người Sở Vũ, đào mỏ được chút nào hay chút nấy.
Giang Thời Toàn có được lợi lộc cũng không “hưởng thụ một mình”, còn kể cho mấy người khác trong xá gian, thế là đám người đó cũng bắt đầu ra tay từ phương diện này, “bày mưu tính kế” cho Sở Vũ.
Ví dụ như hoán đổi nhiệm vụ tông môn giao xuống với Sở Vũ, để Sở Vũ có thể cùng Phàn Bội Giang đi làm nhiệm vụ.
Có đôi khi thậm chí không phải là hoán đổi nhiệm vụ, mà là lấy danh nghĩa “ta tặng ngươi cơ hội này”, trực tiếp để Sở Vũ làm thay bọn họ.
Sở Vũ thỉnh thoảng có thể nhờ hệ thống giúp đỡ, không cần tự mình ra tay, nên cũng không để tâm đến những thứ này.
Lần này Chử Thanh Ngọc vừa trở về đã trực tiếp rời khỏi xá gian nơi bọn Giang Thời Toàn ở.
Lúc đầu bọn Giang Thời Toàn còn tưởng rằng, chỉ cần Phàn Bội Giang về xá gian, Sở Vũ nhất định sẽ quay lại, ai ngờ đâu liên tiếp mấy ngày trôi qua vẫn không thấy bóng dáng Sở Vũ.
Dò hỏi một hồi mới biết được Sở Vũ đã chạy lên đỉnh Nam Cô làm ruộng rồi.
“Sở Vũ, Phàn Bội Giang đã về tông môn rồi, ngươi không biết sao?” Thấy nói không lại Chử Thanh Ngọc, Giang Thời Toàn bắt đầu chuyển chủ đề.
Giang Thời Toàn cảm thấy Sở Vũ đến giờ vẫn không nghĩ cách quay về, chắc chắn là vì không biết Phàn Bội Giang đã trở lại tông môn.
Chử Thanh Ngọc còn chưa trả lời, gã lại tiếp tục nói: “Ngươi không biết, thật ra cũng rất bình thường, bởi vì hắn hiện tại… Hazzz…”
Gã cố tình úp úp mở mở.
Chử Thanh Ngọc chỉ nhìn gã, không đáp lời.
Giang Thời Toàn thấy Chử Thanh Ngọc hoàn toàn không có vẻ gì là quan tâm, nhịn không được nữa mới nói: “Phàn Bội Giang, hắn bị nhốt rồi, nghe nói là phạm phải chuyện gì đó.”
Chử Thanh Ngọc: Chuyện này ta rành lắm, nam chính tự mình tìm chuyện, ta chỉ là thêm củi vào hố thôi.
Giang Thời Toàn không hiểu: “Sở Vũ, ngươi bây giờ sao lại chẳng quan tâm đến Phàn Bội Giang chút nào vậy?”
Chử Thanh Ngọc: “Sao thế? Ngươi lại trộm mất trái tim của ta rồi à?”
Giang Thời Toàn: “…” Chiêu bài này gã đã ngộ ra rồi, hễ gã hỏi một câu, đối phương sẽ nói “nếu không sao ngươi biết trong lòng ta nghĩ gì”.
Giang Thời Toàn: “Phàn Bội Giang đều bị nhốt lại rồi, ngươi không muốn cứu hắn ra sao?”
Chử Thanh Ngọc: “Hắn là phạm lỗi gì, bị ai nhốt lại?”
Giang Thời Toàn lúc này mới cảm thấy đúng vị rồi, Sở Vũ chắc chắn vẫn còn quan tâm Phàn Bội Giang.
Lại liên tưởng đến trạng thái của Sở Vũ khi vừa mới trở về tông môn —— nóng lòng muốn dọn khỏi xá gian.
Giang Thời Toàn nhanh chóng tự bổ não ra một đoạn nguyên nhân hậu quả: Sở Vũ và Phàn Bội Giang sau khi ra ngoài, ở bên ngoài bất đồng ý kiến nảy sinh mâu thuẫn, thế là Sở Vũ không đi cùng đường với Phàn Bội Giang mà về trước, dọn khỏi xá gian. Nhưng trong lòng Sở Vũ vẫn quan tâm Phàn Bội Giang, chỉ là không chịu hạ mặt mũi thể hiện ra ngoài mà thôi…
Gã càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy, càng thêm kiên định cảm thấy mình bây giờ đến tìm Chử Thanh Ngọc là chính xác.
Giang Thời Toàn: “Hắn ấy à, chính là bị người ta chơi một vố. Bây giờ ta có một cách có thể giúp Phàn Bội Giang ra ngoài, ngươi có muốn nghe thử không?”
Chử Thanh Ngọc lúc này mới hơi có chút hứng thú: “Cách gì?” Để ta xem cách nào, rồi ta tìm cách dập tắt mọi cơ hội khiến nam chính rời khỏi phòng tối!
Giang Thời Toàn tự tin mỉm cười, xòe tay ra hiệu một cái.
Động tác này Chử Thanh Ngọc quá quen thuộc rồi, lúc trước hắn bày mưu cho Nhâm Minh cũng là ra hiệu với Nhâm Minh như thế này.
Chử Thanh Ngọc: “Ta phải xác nhận xem cách này của ngươi ta có dùng được không đã, làm ăn thì phải xem qua chất lượng hàng hóa trước.”
Giang Thời Toàn thấy Sở Vũ bây giờ không dễ lừa, đành phải ghé sát lại, hạ thấp giọng: “Hắn ấy à, chính là bị mỹ sắc làm mờ mắt, thay một nữ tu không có bối cảnh ra mặt, đụng chạm đến Dục Anh sư tỷ.”
“Phụ thân của Dục Anh sư tỷ chính là người có chiến lực mạnh nhất Vân Hoàn Tông chúng ta, hắn sao lại dám chứ? Đúng là mượn cái gan háo sắc là không thấy trời cao… Khụ… Ý của ta là, hắn chỉ bị che mắt thôi.”
Giang Thời Toàn thuận miệng nói ra mới nhớ tới Sở Vũ không thích nghe lời xấu về Phàn Bội Giang, vội vàng đổi giọng.
Chử Thanh Ngọc lại đang nghĩ: Quả nhiên, người có chút đầu óc đều nhìn thấu, chỉ có nam chính là như bị che mất tâm trí.
Giang Thời Toàn quan sát biểu cảm của Chử Thanh Ngọc: “Ta nghĩ, Phàn Bội Giang này chẳng qua cũng chỉ là vì quá trượng nghĩa thôi, không tính là lỗi lầm gì lớn.
Chỉ cần chúng ta có thể nghĩ cách tìm ra bằng chứng cho Dục Anh sư tỷ, chứng minh nữ tu kia là mưu đồ từ lâu, cố ý tổn hại danh tiếng của Dục Anh sư tỷ, mà những người bao gồm cả Phàn Bội Giang chỉ là bị nữ tu kia lừa gạt.
Cứ như vậy, lỗi chỉ nằm ở nữ tu đó, còn những người khác cùng lắm chỉ bị coi là nhìn người không rõ, Tông chủ biết chuyện chắc chắn sẽ thả bọn họ ra.”
Giang Thời Toàn tự tin nói xong, còn vỗ vỗ vai Chử Thanh Ngọc.
Vừa vỗ xong, liền thấy một bàn tay màu xám lọt vào tầm mắt, phủi lại chỗ gã vừa vỗ một lần nữa, động tác đó giống như đang phủi bụi bẩn vậy.
Giang Thời Toàn giật mình: “Cái quỷ gì thế!”
Lùi lại mấy bước mới phát hiện ra, một con quỷ tóc xám mắt xám áo xám đang đứng sừng sững bên cạnh Chử Thanh Ngọc, lạnh lùng nhìn gã.
Giang Thời Toàn: “…” Hóa ra đúng là một con quỷ.
Vây quanh Chử Thanh Ngọc thật ra không chỉ có một con quỷ, chỉ cần không phải người mù đều biết đây là do Chử Thanh Ngọc triệu hoán đến để đẩy xe lăn.
Ngự quỷ làm việc, điều này ở nơi có Triệu hoán sư thì không hề hiếm gặp, cho nên không ai cảm thấy kỳ quái.
Giang Thời Toàn chỉ đơn giản là chấn kinh vì bản thân từ đầu đến cuối không hề chú ý đến con quỷ này.
Chử Thanh Ngọc: “Không cần thiết.”
Câu trả lời nằm ngoài dự liệu của Giang Thời Toàn này khiến gã kéo lại suy nghĩ: “Không cần thiết? Chẳng lẽ ngươi không muốn Phàn Bội Giang sớm ra khỏi Giới thất sao?”
Chử Thanh Ngọc đương nhiên hiểu ý của Giang Thời Toàn, “tìm bằng chứng” để tẩy trắng cho Bạch Dục Anh, nếu thật sự tìm không thấy thì tự mình “tạo ra”.
Bởi vì hiện tại mọi người chưa chắc đã tin Bạch Dục Anh không làm những chuyện đó, mà là không dám chọc giận người đứng sau lưng nàng ta.
Chử Thanh Ngọc đánh giá Giang Thời Toàn, nhanh chóng phản ứng lại —— tên này là một trong những kẻ ái mộ nữ chính!
Đây đâu phải thật lòng muốn giúp Phàn Bội Giang, đây rõ ràng là muốn giúp nữ thần của gã.
Nhưng Giang Thời Toàn không muốn tự mình ra tay, thế là mượn danh nghĩa bày mưu đến tìm Sở Vũ, muốn lấy Phàn Bội Giang làm mồi nhử để kéo Sở Vũ về cùng một chiến tuyến với gã.
Như vậy, danh tiếng của nữ thần gã sẽ tốt lên, mà gã không những không cần ra tay, lại còn có thể lấy được lợi lộc từ chỗ Sở Vũ.
Nam chính có hậu cung của nam chính, nữ chính có thiểm cẩu (chó liếm) của nữ chính.
Còn Sở Vũ, làm tốt thì không được ghi công, làm không tốt bị phát hiện thì có khi còn phải chịu phạt.
Chử Thanh Ngọc nhìn Giang Thời Toàn, ý cười không chạm đến đáy mắt: “Ta tin tưởng Tông chủ tự có phán quyết, chúng ta không cần làm những việc dư thừa đó, nghĩ chắc chẳng bao lâu nữa Bội Giang có thể ra ngoài thôi.”
“Thế sao được!” Giang Thời Toàn vừa nghĩ đến việc trong tông môn hiện giờ vẫn còn không ít lời ra tiếng vào, nói Bạch Dục Anh hoàn toàn là ỷ thế hiếp người, bắt nạt nữ tu mới nhập môn, gã liền vô cùng khó chịu.
Chử Thanh Ngọc: “Nói đi cũng phải nói lại, Dục Anh sư tỷ dường như rất coi trọng Bội Giang. Lần này Bội Giang vì nữ tu kia mà ra mặt, đụng chạm Dục Anh sư tỷ, sư tỷ chắc chắn sẽ rất đau lòng nhỉ.”
Giang Thời Toàn: “…”
Câu này có thể nói là đâm trúng tim đen của Giang Thời Toàn. Gã luôn nhìn Phàn Bội Giang không thuận mắt, phần lớn nguyên nhân chính là vì nhìn ra Bạch Dục Anh khá quan tâm đến Phàn Bội Giang!
Chử Thanh Ngọc: “Ta cũng không hiểu rõ đầu đuôi sự việc lắm, chỉ là nghe ngươi nói vậy, cảm thấy sư tỷ lúc này chắc chắn cũng rất đau lòng.”
Lần này Giang Thời Toàn là thật tâm thật ý lo lắng rồi: “Hazzz, cũng không biết phải an ủi nàng thế nào.”
Chử Thanh Ngọc: “Ta trái lại có một cách.”
Giang Thời Toàn hơi ngạc nhiên: “Ngươi có cách? Là gì?”
Chử Thanh Ngọc cười híp mắt xòe lòng bàn tay về phía gã.
Giang Thời Toàn: “…” Khoan đã, động tác này sao nhìn quen mắt thế nhỉ?
—