Chương 86: Biến cố
Số lượng đồ chỉ triệu linh cần thiết cho cuộc tỷ thí vốn đã được chuẩn bị xong từ sớm, những bản đang vẽ lúc này là chuẩn bị cho tông môn. Sau khi vẽ xong, sẽ có người trực tiếp chuyển về bản tông.
Sở Vũ trước đây ở trong tông môn biểu hiện tầm thường, hiện tại cũng chẳng ai tin hắn có thể vẽ ra trận pháp triệu linh ra hồn, cho nên khi hắn tỏ ý không muốn gây thêm phiền phức mà nhận lấy việc mài đồ liệu, không một ai phản đối. Đồ chỉ triệu linh vẽ xong sẽ được bày ra cho khô, Chử Thanh Ngọc đợi chúng khô rồi thuận tay phân loại, cũng xem như giúp bọn họ tiết kiệm được chút thời gian.
Thịnh Dương Trạch gây ra chuyện gian lận, đối thủ của hắn đương nhiên được xử thắng. Kẻ này vì bớt được bước đấu linh nên được nghỉ ngơi trước các thí sinh khác, đang đứng một bên với vẻ mặt khá u uất mà xem những người còn lại chiến đấu.
Cảnh tượng này đã lọt vào mắt Chử Thanh Ngọc cũng đang lúc rảnh rỗi. Chử Thanh Ngọc còn nhớ, vừa nãy khi Thịnh Tĩnh Đình vạch trần đống chuyện thối nát của Thịnh gia, tên này chính là kẻ hò hét hăng hái nhất. Chử Thanh Ngọc trà trộn trong đám đông chẳng qua chỉ đóng vai trò dẫn dắt, khiến mọi người suy nghĩ sâu thêm theo hướng của mình. Còn vị đối thủ này của Thịnh Dương Trạch la lối om sòm hoàn toàn là vì ban đầu ai nấy đều tưởng chính hắn đã thiết kế để ngáng chân Thịnh Dương Trạch.
Tiện tay ngồi không, Chử Thanh Ngọc lật xem danh sách thí sinh dự thi lần này, đồng thời tìm tên của tu sĩ đã bắt cùng một quẻ thăm với Thịnh Dương Trạch —— Xà Khi Huy.
Hô! Đây chẳng phải là một trong những đối tượng bị Phàn Bội Giang vả mặt thời kỳ tu hành ở tông môn sao?
Nguyên nhân dường như là sau khi Xà Khi Huy vào Vân Hoàn Tông, phát hiện thanh mai mà mình thầm mến bấy lâu nảy sinh xung đột với nam chính Phàn Bội Giang. Xà Khi Huy tự nhiên là giúp đỡ thanh mai của mình, bèn đánh nhau một trận với Phàn Bội Giang. Vì quy định của tông môn không cho phép tư đấu, cuối cùng cả hai đều bị phạt, cũng từ đó mà kết hận thù.
Suốt một thời gian dài sau đó, Xà Khi Huy và Phàn Bội Giang luôn nhìn nhau không thuận mắt, so kè trong mọi tình huống, làm bất cứ việc gì cũng phải phân cao thấp. Xà Khi Huy là một mãng phu dùng sức nhiều hơn dùng não, thường xuyên bại dưới tay Phàn Bội Giang trong những cuộc đấu trí, lần nào cũng chỉ biết đấm ngực giậm chân. Đến khi bị ép tới mức không nhịn được nữa, hắn lao lên hung hăng đánh Phàn Bội Giang trước, thế là phạm quy, lại bị tống vào giới thất chịu roi.
Thua rồi lại đánh, đánh rồi lại thua, kiên trì không bỏ cuộc, vào Vân Hoàn Tông không bao lâu đã trở thành khách quen của giới thất. Cho đến một lần, mọi người cùng tiến vào bí cảnh, Phàn Bội Giang trong lúc nguy cấp đã cứu được vị thanh mai kia của Xà Khi Huy. Xà Khi Huy vì không kịp nắm lấy tay thanh mai mà chịu đả kích lớn, hổ thẹn không thôi.
Về sau chuyện này không biết bị ai truyền ra ngoài, người nhà của thanh mai để cảm tạ Phàn Bội Giang đã thịnh tình mời mọc, tiếp đãi nồng hậu. Kể từ đó, Phàn Bội Giang ngày càng thân thiết với gia đình thanh mai. Xà Khi Huy nghe nói Phàn Bội Giang đã trở thành toạ thượng tân (khách quý) của nhà thanh mai, nhà nàng lại còn có ý gả con gái cho Phàn Bội Giang, lại nghĩ đến việc bản thân lúc đó không cứu được nàng trong cơn hoạn nạn, vừa hổ thẹn vừa đau lòng, từ đó suy sụp không dậy nổi.
Một kẻ pháo hôi nhỏ bé cứ thế “lãnh cơm hộp” kết thúc vai diễn trong kịch bản của Phàn Bội Giang.
…
Thu hồi suy nghĩ, Chử Thanh Ngọc lại liếc nhìn Xà Khi Huy đang đứng chôn chân bên cạnh sân tỷ thí của người khác, trong lòng đã hiểu rõ. Nếu không có gì ngoài ý muốn, Xà Khi Huy chính là nhờ cuộc tỷ thí lần này mà được lọt vào mắt xanh, tuyển vào Vân Hoàn Tông.
Mục đích hàng đầu của Vân Hoàn Tông khi tổ chức cuộc tỷ thí này là để tuyển chọn tân đệ tử, thực lực là một, tư chất là hai. Hoặc là thắng cuộc tỷ thí, hoặc là có điểm nào đó nổi trội, có tiềm năng tiếp tục thăng tiến. Đây là tỷ thí triệu linh, tự nhiên là coi trọng tư chất của thí sinh trong việc triệu linh hơn. Xà Khi Huy nếu có thể được chọn, chứng tỏ thực lực hoặc tư chất của hắn ít nhất cũng chiếm được một thứ.
Trong cốt truyện, Xà Khi Huy chấp niệm với việc phân cao thấp cùng Phàn Bội Giang, dù nhờ đó mà càng thêm cần cù khổ luyện, phấn đấu vươn lên, tranh đoạt vị trí dẫn đầu, nhưng cũng vì vậy mà có thêm thứ cực kỳ chí mạng đối với đa số tu sĩ —— chấp niệm.
Cũng không phải nói chấp niệm hoàn toàn vô dụng, ít nhất trong một giai đoạn nào đó của sinh mệnh, nó có thể thúc giục người ta tiến bộ, thậm chí còn hiệu quả hơn nhiều so với những lời khích lệ. Nhưng nó tuyệt đối không thể trở thành toàn bộ lẽ sống. Một khi chấp niệm quá sâu, sẽ giống như hạt giống chôn trong lòng bén rễ nảy mầm, thâm căn cố đế, khó lòng nhổ bỏ.
Có lẽ do Chử Thanh Ngọc nhìn Xà Khi Huy quá lâu, có đệ tử phát hiện: “Sở Vũ, ngươi nhìn cái gì thế?”
Chử Thanh Ngọc cũng không che giấu, chỉ tay về phía Xà Khi Huy: “Các ngươi thấy hắn có mấy phần thắng để đoạt được hạng nhất?”
“Hắn? Ta nhớ hình như tên là Xà Khi Huy, tư chất của hắn khá tốt, nhãn quang chọn đồ chỉ triệu linh rất tinh tường, linh thú triệu hoán ra đều ở khoảng tam giai đến ngũ giai, đã rất khá rồi.”
“Lý sư huynh cũng rất coi trọng hắn.”
“Nhưng Mục sư huynh lại thấy tâm tính hắn không ổn định, còn phải quan sát thêm.”
Chử Thanh Ngọc: “Các vị lúc riêng tư có từng suy đoán xem người chiến thắng cuối cùng của vòng chung kết này sẽ là ai không?”
Chuyện này thực ra không cần hỏi, mọi người chắc chắn đều sẽ đoán, giữa những bằng hữu chơi thân với nhau còn hay lập đánh cược. Mấy người rõ ràng là do dự một hồi, không biết có nên tiếp lời hắn không, nhưng nghĩ lại thấy đây dường như cũng chẳng phải chuyện gì to tát, bèn nói ra suy đoán của mình.
Đa số mọi người đều đặt kỳ vọng vào một tu sĩ tên là Vương Sâm.
“Kìa! Ngay đằng kia, sân đấu linh gần chúng ta nhất ấy, Xà Khi Huy cũng đang ở đó xem Vương Sâm đấu linh kìa.”
Chử Thanh Ngọc tìm kiếm trong ký ức của Sở Vũ về cốt truyện, phát hiện không hề có người này.
“Nói thật, mọi người coi trọng Vương Sâm chủ yếu là vì ba vị sư huynh đều khen hắn không ngớt lời. Chứ chỉ tính riêng mấy trận tỷ thí hiện tại, ta cảm thấy Xà Khi Huy đánh hay hơn.” Một đệ tử nói.
Chử Thanh Ngọc hơi kinh ngạc: “Cả ba vị sư huynh đều coi trọng Vương Sâm? Biểu hiện của hắn nổi bật lắm sao?”
“Cũng không hẳn, ta cũng không biết tại sao ba vị sư huynh lại coi trọng hắn, cảm giác các sư huynh không nói hết mọi chuyện cho chúng ta biết. Bọn họ chắc hẳn còn có một bộ tiêu chuẩn tuyển chọn đặc biệt, mà tám phần mười là do Tông chủ định ra cho họ.”
Tiêu chuẩn tuyển chọn đặc biệt?
Tỷ thí triệu linh chẳng qua cũng chỉ là phán đoán thực lực của triệu hoán sư qua ba phương diện: chọn đồ chỉ triệu linh, triệu hoán linh thú, và ngự thú đấu linh. Nếu thực sự có quy tắc ngầm đặc biệt nào đó, mười phần thì đến tám chín phần là giở chút thủ đoạn trên đồ chỉ triệu linh.
Trong đầu Chử Thanh Ngọc nhanh chóng hiện ra vài phương thức, sau đó liền mất hứng thú với những phần mình đã nghĩ ra được, lại kéo sang chuyện khác để giao lưu với các đệ tử này, nhanh chóng kéo gần quan hệ. Chưa đầy nửa nén nhang, bọn họ đã bắt đầu hạ thấp giọng thảo luận xem hạng người như Lý Du Vân rốt cuộc thích kiểu nữ tu như thế nào.
Tụ tập “ăn dưa” chưa bao giờ lỗi thời, nhiều nhất cũng chỉ là khác biệt giữa việc ngồi vắt vẻo cắn hạt dưa nghe, hay là ngồi đoan trang vẽ triệu linh trận mà nghe thôi.
Chử Thanh Ngọc thấy tán gẫu cũng hòm hòm rồi, mới bày tỏ mình hiện tại cần một số đồ chỉ triệu linh, muốn mua lại từ tay các vị.
Hửm? Tại sao không mua của người khác?
Tất nhiên là vì thấy các vị vẽ trận thuần thục như vậy, đồ chỉ triệu linh vẽ ra đều là thượng phẩm trong cùng cấp bậc!
Mấy đệ tử bị khen đến mức có chút ngượng ngùng, lần lượt móc ra những đồ chỉ triệu linh đã vẽ xong mà mình tạm thời không dùng tới, bán cho Chử Thanh Ngọc theo giá thị trường.
“Mọi người đều là đệ tử trong tông, cần gì phải kiếm thêm mấy đồng bạc đó, dù sao sau khi vòng chung kết này kết thúc chúng ta cũng về rồi, có thể mua ở trong tông môn.”
Chử Thanh Ngọc cười híp mắt: “Đa tạ, đa tạ.”
Kiểm kê số đồ chỉ trong tay, Chử Thanh Ngọc tâm tình cực tốt. Lý Du Vân chỉ bảo hắn tới đây vẽ trận đồ, chứ không nói hắn không được rời đi, dù sao thứ muốn có đã có được rồi, Chử Thanh Ngọc định tìm thời cơ chuồn lẹ.
Nhưng sự đời có câu “dục tốc bất đạt”, thời cơ chuồn còn chưa thấy đâu, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn!
Vừa nãy vì chuyện Thịnh Dương Trạch gian lận đã gây ra một trận hỗn loạn, cho nên lúc này khi trong sân tỷ thí lại có tiếng động truyền đến, phản ứng đầu tiên của mọi người chính là —— lần này lại có ai gian lận nữa đây?
Chỉ thấy hướng phát ra tiếng nổ lớn đã bốc lên một luồng khói đặc, trong làn khói đen kịt lộp bộp lấp lóe những tia điện. Còn nơi khói đặc bốc lên chính là chỗ Xà Khi Huy vừa đứng lúc nãy. Nói chính xác hơn là sân đấu linh đặt tại vị trí đó! Mà người đang chiến đấu trong sân đấu linh kia chính là Vương Sâm và đối thủ của Vương Sâm.
“Lại xảy ra chuyện gì nữa rồi?”
“Hôm nay là chạm phải vận xui gì sao? Sao chỉ trong mấy canh giờ tỷ thí mà hết lần này đến lần khác xảy ra sự cố vậy!”
Các đệ tử Vân Hoàn Tông thực sự muốn vứt bỏ hình tượng mà chửi đổng lên rồi.
Chử Thanh Ngọc cũng muốn chửi, bởi vì sau khi sân đấu linh kia đột ngột nổ tung và bốc khói đặc, Lý Du Vân và Nhâm Minh gần như cùng lúc hiện ra cạnh chiếc bàn nơi Chử Thanh Ngọc đang ngồi, đồng loạt quay đầu nhìn hắn một cái, như để xác nhận hắn vẫn còn ở đây, không có gây chuyện, rồi mới lao về phía đám khói đặc kia.
Chử Thanh Ngọc: “…” Không phải chứ! Cái ánh mắt vội vội vàng vàng lao tới nhìn đó là có ý gì! Ta là hạng người dễ gây chuyện thị phi lắm sao? Quay lại giải thích rõ cho ta!
“Ầm ầm!” Tia điện hiện ra trong màn sương mù ngày càng mạnh mẽ, Nhâm Minh và Lý Du Vân chỉ ngự kiếm xoay quanh trên không trung, không ai tiến lại quá gần.
Mấy đệ tử vừa nãy còn vây quanh bàn tròn vẽ triệu linh trận, sau tiếng nổ lớn đã động tác thuần thục thu dọn đồ đạc trên mặt bàn, ném tất cả vào trong một viên Vân Khí Châu. Vừa ném vừa nhìn về phía kia: “Cái gì nổ vậy?”
“Có lôi điện, là tu sĩ Lôi linh căn sao?”
“Ta nhớ người tỷ thí ở đó là Vương Sâm và Hà Tứ, bọn họ hình như đều không phải tu sĩ Lôi linh căn.”
Lời vừa dứt, liền thấy trong làn khói đặc đang không ngừng lan rộng ra bốn phía đột nhiên bị phá ra một lỗ hổng, một bóng đen từ trong lỗ hổng đó lao vọt ra! Hướng đó chính diện với chiếc bàn tròn nơi Chử Thanh Ngọc và mọi người đang đứng!
Nhìn kỹ lại, sẽ thấy tu sĩ mặc hắc y kia trong tay còn ôm một người toàn thân đầy máu, hét về phía bọn Chử Thanh Ngọc: “Cứu hắn với, hắn chảy rất nhiều máu.”
“Là Vương Sâm!” Một đệ tử đứng cạnh Chử Thanh Ngọc liếc mắt đã nhận ra vị triệu hoán sư mặc hắc y đó, “Sân đấu linh của các ngươi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Chử Thanh Ngọc lại chú ý thấy, Vương Sâm tuy hai tay ôm lấy người đầy máu kia, nhưng tay kia vẫn nắm chặt kiếm, lưỡi kiếm hướng lên trên, hoàn toàn không quan tâm kiếm của mình có làm bị thương người bệnh trong lòng hay không, một đôi mắt còn dán chặt vào bọn họ, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa bọn họ.
Trong lòng Chử Thanh Ngọc chuông cảnh báo vang lên dữ dội: “Ngăn hắn lại! Đừng để hắn tiến lại gần!”
Thế nhưng Vương Sâm đã ôm lấy người đầy máu kia lao đến sát nút, vung tay đẩy cái xác máu về phía trước, rút kiếm đâm tới!
“Tu sĩ Vân Hoàn Tông, tất cả đi chết hết đi!”
—