← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 45: Hiến kế

18 min read 05.09.2026

Cách thức triệu hoán có rất nhiều loại, ở thế giới này, phổ biến nhất là Phù lục triệu hoán, Trận đồ triệu hoán và Linh hạch triệu hoán.

Trong đó, Phù lục triệu hoán là chiêu quỷ, Trận đồ triệu hoán là chiêu linh, còn Linh hạch triệu hoán là chiêu thú.

Sở Hồng nói là tỷ thí triệu hoán, Chử Thanh Ngọc còn đang nghĩ không biết sẽ dùng cách nào, giờ nghe người này nói là tỷ thí chiêu linh, Chử Thanh Ngọc liền hiểu ra ngay.

Cuộc tỷ thí mà Vân Hoàn Tông sắp tổ chức cần sử dụng trận đồ để triệu hoán, thứ gọi ra là các linh vật, để chúng đấu với nhau rồi mới quyết định thắng thua.

Đây là đấu linh, không phải đấu quỷ, hắn đã đoán sai đề cho Sở Hồng rồi!

Trận đồ triệu hoán yêu cầu triệu hoán sư phải có trình độ cao hơn nhiều so với Phù lục triệu hoán, nếu không có thiên phú thì tuyệt đối không làm được.

Bởi vậy, số lượng triệu hoán sư sử dụng phù lục đông hơn nhiều so với người dùng trận đồ. Vì phần lớn triệu hoán sư dùng được trận đồ thì cũng có thể dùng phù lục, nên giữa hai nhóm này vô hình trung đã hình thành một ranh giới đẳng cấp.

Đa số các triệu hoán sư đều có chung một nhận thức: Triệu hoán sư nào nắm vững càng nhiều phương thức triệu hoán thì tiền đồ càng rộng mở, viễn cảnh phát triển càng tốt hơn.

Linh hạch triệu hoán lại thiên về một loại quan hệ khế ước, không liên quan nhiều đến thiên phú mà chủ yếu dựa vào vận khí. Chỉ cần có được viên linh hạch tương hợp với bản thân là có thể triệu hoán thú thể bị phong ấn bên trong ra ngoài.

Tất nhiên, độ khó khi chế tác linh hạch cao hơn nhiều so với việc chế tác triệu hoán phù, bản vẽ triệu hoán hay vẽ trận pháp triệu hoán.

Thế nên, trong ba loại triệu hoán, hai loại đầu khó ở khâu triệu hoán, còn loại sau khó ở khâu chế tác linh hạch.

Nếu có kẻ nào đồng thời sử dụng được cả ba cách, kẻ đó chắc chắn sẽ trở thành đối tượng được gia tộc và tông môn tập trung bồi dưỡng.

Người kia lại hỏi: “Minh Mục Thảo có tác dụng không? Mắt của ngươi đã nhìn thấy gì chưa?”

Chử Thanh Ngọc chợt nhớ ra, sở dĩ Phàn Bội Giang đưa Sở Vũ đến Phiên Toại Sơn là vì có người bảo hắn ở đó có thuốc giải.

Vậy nên người này chẳng lẽ là…

“Cũng không biết Phàn Bội Giang nghĩ cái gì, Du sư huynh vốn không ưa ngươi, chuyện đó ai mà chẳng biết. Huynh ấy bảo chỗ đó có thuốc giải, lời này mà cũng tin được sao? Không sợ ăn vào chết luôn à.”

Chử Thanh Ngọc: “…” Xem ra người này không phải Du Lạc rồi.

Kẻ nói cho nam chính Phàn Bội Giang rằng Minh Mục Thảo trên Phiên Toại Sơn có thể chữa mắt cho Sở Vũ chính là Du Lạc.

Sở Vũ bị ác quỷ đoạt xá trên Phiên Toại Sơn, trong mắt Chử Thanh Ngọc, kẻ tên Du Lạc này chính là nghi phạm số một.

Nếu Chử Thanh Ngọc không xuyên về cơ thể này, thì kẻ đang chiếm giữ nó lúc này chính là con quỷ đoạt xá kia.

Con ác quỷ đó nói mình được một lão đạo sĩ có râu phái đến. Đặc điểm ngoại hình của Du Lạc không khớp với mô tả của ác quỷ, nhưng không loại trừ khả năng đối phương đã dịch dung.

“Ngươi cũng nên lên tiếng đi chứ? Ta dù sao cũng đang quan tâm ngươi.” Người kia thấy Chử Thanh Ngọc mãi không trả lời, có chút mất kiên nhẫn.

Cuối cùng Chử Thanh Ngọc cũng tìm thấy nhân vật tương ứng trong ký ức của Sở Vũ: “Nhâm Minh, câu hỏi của ngươi nhiều quá, phải cho ta thời gian suy nghĩ xem nên đáp lại thế nào chứ.”

Nhâm Minh là một trong số ít người có thể trò chuyện với Sở Vũ, nhưng đối với Chử Thanh Ngọc, đây cũng là một nan đề.

Chỉ cần sơ sẩy một chút là dễ bị phát hiện hắn không phải Sở Vũ.

Đối mặt với Sở Tự Phong và Tần Tuế, Chử Thanh Ngọc không lo lắng đến vậy. Thứ nhất là vì hắn từng ở trong cơ thể này tám năm, đã tiếp xúc và hiểu rõ tính khí của họ; thứ hai là vì họ không có tu vi, hắn tự tin có thể rút lui bất cứ lúc nào, bị phát hiện cũng chẳng sao.

Nhưng Nhâm Minh thì khác, hắn đã đạt tới Luyện Khí hậu kỳ, không biết chừng ngày nào đó sẽ bước vào Trúc Cơ kỳ, Chử Thanh Ngọc lúc này hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.

Chử Thanh Ngọc chỉ đành tạm thời duy trì dáng vẻ ngày thường của Sở Vũ trước mặt Nhâm Minh — ít nói ít cười, chủ yếu là lắng nghe.

Nhâm Minh: “Hừ, suy nghĩ cách đáp lại? Ngươi mà cũng nghĩ đến những thứ này sao, cái đầu kia của ngươi chẳng phải chỉ toàn nghĩ đến Phàn Bội Giang thôi à?”

Chử Thanh Ngọc: “…” Đa phần thời gian, Sở Vũ ở trước mặt Nhâm Minh đều giữ im lặng, nhưng chỉ cần nhắc đến Phàn Bội Giang là hắn sẽ nói liên tu bất tận, nói đến mức tai Nhâm Minh mọc kén.

“Bội Giang huynh ấy…” Để giữ đúng thiết lập nhân vật, Chử Thanh Ngọc định liều mình dùng những lời lẽ khoa trương để tâng bốc Phàn Bội Giang một phen, không ngờ Nhâm Minh lại chủ động nói: “Câm miệng! Bây giờ ta không muốn nghe ngươi nhắc đến hắn nửa chữ!”

Chử Thanh Ngọc: “…” Cảm tạ trời đất, cảm ơn cái tai đã mọc kén của ngươi.

Nhâm Minh: “Ngươi còn dư linh thạch không? Cho ta mượn một ít, đợi khi nào về tông môn ta sẽ trả.”

Chử Thanh Ngọc: “Ngươi mà cũng có ngày thiếu linh thạch sao?”

Chưa bàn tới việc Nhâm Minh hiện là một trong những đệ tử được Tông chủ coi trọng, tài nguyên và linh thạch tông môn phân phát chắc chắn không ít, chỉ riêng gia thế của hắn thôi cũng đủ thấy hắn không phải hạng thiếu tiền.

Nhâm Minh: “Đừng nhắc nữa, ta và người nhà xảy ra chút mâu thuẫn, thời gian này ta không muốn liên lạc với họ, càng không muốn về.”

Trong lòng Chử Thanh Ngọc nhanh chóng đúc kết: Ồ, thì ra là thiếu gia cãi nhau với gia đình nên bị khóa thẻ, nhưng lại không chịu xuống nước thỏa hiệp, tạm thời rơi vào khủng hoảng tài chính.

Nhâm Minh: “Lần tỷ thí chiêu linh này, Tông chủ bảo ta và hai tên kia cùng hợp tác tổ chức, còn đưa trước cho một khoản linh thạch. Hai tên ngu ngốc đó nhìn người không chuẩn, lúc mua đồ liệu bị kẻ khác lừa cho một vố, đồ liệu mua về chỉ có lớp trên dùng được, bên dưới toàn là phế liệu, lãng phí biết bao nhiêu linh thạch.”

Chử Thanh Ngọc thầm nghĩ: Thiếu gia bị khóa thẻ cùng đồng bọn ra ngoài khởi nghiệp, đồng đội quá “tạ”, nguồn vốn gặp nguy.

Nhâm Minh: “Chuyện này đã truyền tin báo cho Tông chủ, Tông chủ mắng tụi ta một trận, cũng nói sẽ phái người khác đưa linh thạch tới, có điều tốc độ không nhanh đến thế. Bọn ta vừa nhắm được mấy loại đồ liệu mới, đã thương lượng giá xong xuôi, nếu để lâu quá e là người ta sẽ thừa cơ tăng giá.”

Chử Thanh Ngọc: “Linh thạch còn lại của các ngươi không đủ mua số đồ liệu đó sao?”

Nhâm Minh: “Chỉ mua được một nửa, số trận đồ vẽ ra quá ít, không đủ để duy trì cả buổi tỷ thí. Tổ chức loại tỷ thí này tốn linh thạch lắm, đâu chỉ có mua đồ liệu, còn nhiều chỗ cần linh thạch để lo liệu nữa. Ái chà, phiền chết đi được, nếu ngươi có dư thì cho ta mượn, không có ta lại đi hỏi người khác.”

Chử Thanh Ngọc thở dài: “Bản thân ta lúc này cũng đang túi rỗng tuếch, gia đình đã xem ta như quân cờ bỏ đi rồi, với tình trạng này, nhất thời ta cũng chẳng có cách nào kiếm được linh thạch.”

“Con người ta ấy mà, chỉ khi lâm vào cảnh sa sút nhất, cần dựa dẫm vào người khác nhất mới hiểu được ai là kẻ đáng tin.” Chử Thanh Ngọc vuốt mặt, ra vẻ tang thương nói: “Giờ mắt ta nhìn không rõ người, nhưng hình như lại nhìn rõ được lòng người.”

“Họ đều thay đổi cả rồi, ta dường như cũng thay đổi, không còn giống Sở Vũ của ngày xưa nữa.” Bởi vì ta vốn dĩ đâu có phải.

Nhâm Minh: “…”

Chử Thanh Ngọc không nghe thấy Nhâm Minh trả lời, ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức trên bàn thì không nhịn nổi nữa, quờ quạng gắp thức ăn, lùa cơm vào miệng.

Nhâm Minh: “Trên đường tới đây ta có nghe vài lời đồn, bảo là sau khi về nhà, ngươi tự nguyện đem nhiều linh bảo tặng cho thứ đệ, định dốc toàn lực bồi dưỡng hắn.”

Chử Thanh Ngọc: “Họ nói thế sao? Vậy thì cứ coi là thế đi, một kẻ mù lòa chẳng làm được tích sự gì như ta, ngoài thuận tùng ra thì còn cách nào khác đâu?” Khá lắm Thường Hợp! Mồm mép nhanh nhạy đấy!

Nhâm Minh: “Vậy ra không phải ngươi tự nguyện? Là bọn họ ép ngươi phải giao nộp tài nguyên.”

Giọng Chử Thanh Ngọc thản nhiên: “Làm sao có thể chứ? Đều là người một nhà, nếu một mai hắn có thể phi hoàng đằng đạp (tiến bộ nhanh chóng và mạnh mẽ), Sở gia cũng được thơm lây, ta đương nhiên là tự nguyện.”

“Hừ, ta mới không tin!” Nhâm Minh khẳng định chắc nịch.

“Thôi, không nhắc chuyện đó nữa,” Chử Thanh Ngọc xua tay, cố ý chuyển chủ đề vào lúc này, “Nếu ngươi cần xoay xở linh thạch, ta có một chủ ý này.”

Nhâm Minh lập tức hứng thú: “Cái gì?”

Chử Thanh Ngọc vẫy tay: “Ngươi ghé tai lại đây.”

Chử Thanh Ngọc nói khẽ vào tai hắn vài câu. Nhâm Minh nghe xong, nghi hoặc nhìn hắn: “Làm vậy thật sự được sao?”

Chử Thanh Ngọc: “Ngươi thử là biết ngay.”

Nhâm Minh: “Nhưng làm vậy liệu có mất thể diện quá không, dù sao bọn ta cũng đại diện cho Vân Hoàn Tông đến đây.”

Chử Thanh Ngọc: “Các ngươi còn cố kỵ những thứ đó, chứng tỏ vẫn chưa thiếu linh thạch đến mức ấy, vậy thì cứ coi như ta chưa nói gì đi.”

“Thôi được, để ta đi thử xem sao.” Nhâm Minh đứng dậy, có vẻ định đi làm ngay.

Chử Thanh Ngọc hốt nhiên nói: “Ta lại nghĩ ra thêm một chủ ý nữa.”

Nhâm Minh theo bản năng đứng khựng lại, muốn nghe xem hắn còn định nói gì, lại thấy Chử Thanh Ngọc xòe tay về phía mình, bảo: “Suýt nữa thì quên, dạo này ta rất thiếu triệu hoán linh phù. Cuộc tỷ thí các ngươi tổ chức dùng trận đồ chiêu linh, chắc là không cần đến linh phù đâu nhỉ, có thể cho ta một ít không?”

Nhâm Minh lấy ra một xấp triệu hoán linh phù, vỗ bộp xuống bàn: “Nói đi.”

Chử Thanh Ngọc đưa tay sờ thử, toàn là linh phù thật, độ dày đó, cảm giác đó khiến kẻ vừa mới moi được vài tấm từ tay Sở Hồng như hắn không khỏi rung động mạnh: “Cuộc tỷ thí lần này các ngươi định tổ chức tổng cộng ba trận, mỗi ngày một trận, cách một ngày một trận, ngày cuối cùng là chung kết định ra khôi thủ, đúng không?”

Nhâm Minh gật đầu: “Không chỉ lần này, trước giờ đều làm thế.”

Chử Thanh Ngọc hạ thấp giọng: “Các ngươi có thể làm thế này, đợi đến trước ngày chung kết một hôm…”

Giọng hắn ngày càng nhỏ, Nhâm Minh để nghe cho rõ đành phải cúi người sát lại.

Mới nghe được vài câu, Nhâm Minh khẽ suy tính một chút đã đoán được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, đôi mắt sáng rực lên.

Hắn chăm chú nghe hết từng câu, vỗ đùi một cái đét: “Không ngờ đấy, Sở Vũ, cái tên lầm lì nhà ngươi mà cũng nghĩ ra được chủ ý như vậy!”

Chử Thanh Ngọc giả vờ giả vịt: “Chao ôi, thời thế nay đã khác, ta cũng phải tìm cách mà mưu sinh chứ. Trước đây nhiều việc ta lười chẳng buồn nghĩ, giờ thì không thể không tính toán kỹ lưỡng rồi.”

Nhâm Minh lại nhớ đến những lời đồn nghe được dọc đường, chẳng hạn như thứ tử Sở gia đã đột phá Luyện Khí tầng hai, hay như gia chủ Sở gia hiện giờ thân thiết với thứ tử hơn.

Hắn nhìn Chử Thanh Ngọc với ánh mắt đầy đồng cảm: “Ngày tháng của ngươi cũng chẳng dễ dàng gì nhỉ.”

Chử Thanh Ngọc thở dài.

Nhâm Minh: “Phàn Bội Giang sao không đến giúp ngươi chỗ dựa?”

Chử Thanh Ngọc: “…”