← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 380: Đấu giá phẩm đan

24 min read 29.08.2026

 

Khi hồn lực của Liễu các chủ xuất hiện, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền lập tức thu hồi hồn lực của hai người bọn họ lại.

Phong Minh đắc ý vẹn phần, muốn đấu với bọn họ ư? Thực sự tưởng bọn họ vô ích tu luyện Thiên La Luyện Hồn Quyết chắc?

Trộn lẫn trong đám người cùng tới để mở mang tầm mắt xem buổi đấu giá này có Kỷ Viễn và Thu Dịch. Vừa nhìn thấy thần sắc này của Phong Minh, Thu Dịch liền nói: “Cái gã này khẳng định không chịu thiệt rồi, hơn nữa còn khiến cho đối phương phải ăn một cái thiệt thòi nhỏ.”

Kỷ Viễn gật đầu, y từng cùng Bạch Kiều Mặc bố trí qua trận pháp, đã lãnh giáo qua hồn lực của đối phương cường hãn đến mức nào: “Mấy lão gia hỏa kia đích xác đã xem nhẹ Phong Minh và Bạch huynh rồi.”

Bùi Trường Thanh và Triệu Ôn Tề cũng thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ tới cái nguy cơ nho nhỏ lần này cự nhiên lại do tự thân Phong Minh và Bạch Kiều Mặc gánh vác qua được.

Hai người nhìn nhau một cái, sau đó lộ ra nụ cười khổ. Bản thân họ cũng đã xem nhẹ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mất rồi, hai người có được thành tựu như ngày hôm nay tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên.

Lê Thái thượng trưởng lão không có tham dự vào, bằng không Lê Cẩm Xuyên sẽ là người đầu tiên làm ầm ĩ lên tới mức không để yên chuyện này.

Hiện tại kiến trạng càng thêm khánh hạnh, đồng thời cũng kinh hỷ vô cùng. Thiên tài bực này thuộc về Lê thị nhất tộc, bất luận thế nào cũng phải nghĩ biện pháp để Phong Minh nhận tổ quy tông.

Lê Cẩm Xuyên lúc này cũng khánh hạnh không thôi, đồng thời phẫn nộ trừng mắt về phía vị trí của bốn lão gia hỏa kia một cái. Muốn ám toán hài tử của gã? Gã quyết không để yên cho mấy lão gia hỏa này đâu.

Hiện tại gã quả thực bất lực, nhưng gã có thể đi cáo trạng với lão tử của gã. Có kẻ bắt nạt tôn tử ruột của lão tử gã, lão tử gã lẽ nào lại trơ mắt ra nhìn mà không làm gì sao?

Tiếp theo đó không xuất hiện thêm bất kỳ trắc trở nào nữa, nhóm người Phong Minh thuận lợi được Liễu Đan Tự dẫn vào gian bao sương tốt nhất.

Các bao sương khác và trong đại sảnh cũng rộ lên một mảnh bàn tán xôn xao. Mọi người đối với thực lực của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại một lần nữa có một cái nhận thức mới.

Dường như mỗi một lần đều ngoài dự liệu, mỗi một lần đều bị đánh giá thấp đi.

Ngô lão tổ cũng rất kinh ngạc, nói với Ngô Lệ Nhạn: “Hai tên tiểu bối này cự nhiên lại mạnh đến thế, chẳng trách dám cùng Khai Hồn cảnh cường giả khiêu chiến.”

Ngô Lệ Nhạn khổ sở cười nói: “Con cũng không liệu tới.”

Ngô lão tổ lại có chút cười trên nỗi đau của người khác nói: “Vị kia của hoàng thất chúng ta dường như đã ăn một cái thiệt thòi nhỏ, lại còn không thể đánh tiếng ra ngoài.”

Ngô Lệ Nhạn liên thanh gật đầu: “Đúng vậy ạ! Hơn nữa Phong Minh đâu phải là người để mặc cho kẻ khác tính kế chứ. Cứ nhìn đi, cái hoàng thất kia của chúng ta càng muốn áp chế Phong Minh thì cuối cùng phản đòn sẽ càng lợi hại hơn thôi. Phong Minh tuyệt đối không thể nào quên được những chiêu trò nhỏ nhặt mà họ từng làm đâu.”

Phong Minh đối với bằng hữu quả thực khá là hào phóng, cô cũng từng được hưởng thụ qua rồi. Thế nhưng có đôi khi cậu ta cũng sẽ khá là nhỏ mọn, đó chính là đối với những kẻ tính kế cậu ta.

Đông Mộc hoàng thất đâu phải mới tính kế Phong Minh lần đầu tiên chứ? Phong Minh đối với Đông Mộc hoàng thất khẳng định không có lấy một đinh điểm ấn tượng tốt nào cả, Đông Mộc hoàng thất mơ tưởng mà đòi được chút lợi lộc gì từ trong tay cậu ta.

Phong Minh có thể đem Đông Mộc hoàng thất áp chế xuống dưới, những ngày tháng của các thế gia Đông Mộc tụi họ cũng sẽ dễ thở hơn một chút. Đương nhiên Ngô Lệ Nhạn cũng sẽ không chủ động đi tính kế cái gì, dù sao Phong Minh đâu có ngu xuẩn, ngược lại còn rất là thông minh nữa là đằng khác.

Tông Dục Bào thì đang vô cùng đau đầu rồi, chuyện Thái thượng trưởng lão làm cái này gã căn bản không hề hay biết.

Nhưng gã cũng rõ ràng, cho dù gã có biết mà muốn ngăn cản thì cũng chẳng cản nổi đâu. Dù sao lời nói của một kẻ tiểu bối như gã thì có được bao nhiêu phân lượng chứ, có khi còn bị xem thành kẻ không hiểu chuyện ấy chứ.

Trong bao sương, Liễu Đan Tự vẫn còn rất phẫn nộ: “Mấy lão gia hỏa kia cũng quá không coi Lưu Dương Các và cha ta ra gì rồi, dám ở ngay dưới mí mắt cha ta mà giở trò đồi bại.”

Phong Minh lấy một quả linh quả ra gặm: “Họ cũng chỉ có thể làm mấy cái chiêu trò nhỏ nhặt để phát tiết một chút thôi, chứ còn làm được cái gì nữa? Hơn nữa ta và Bạch đại ca đâu có chịu thiệt, ta chỉ cần vét sạch sành sanh đồ tốt trong nhẫn trữ vật của họ là được rồi.”

Liễu Đan Tự ngạc nhiên nói: “Cứ thế mà bỏ qua sao?”

Phong Minh ha ha cười lớn: “Thế thì đợi đến khi ta và Bạch đại ca tấn cấp Khai Hồn cảnh xong, sẽ đích thân tới tận cửa đập cho họ một trận tơi bời khói lửa?”

Liễu Đan Tự xoa tay hăm hở: “Cái này được đấy! Tới lúc đó nhớ gọi ta đi cùng với, ta phụ trách cầm lưu ảnh thạch, khẳng định có thể bán được một cái giá tốt.”

Phong Minh giơ ngón tay cái lên, quả là thời khắc nào cũng không quên làm kinh ngạc doanh mà.

“Còn có ta nữa! Ta sẽ cùng Minh nhi ngươi đi đập tụi nó.” Lê Cẩm Xuyên vội vàng lên tiếng, loại chuyện này sao có thể thiếu được người làm cha như gã chứ.

Phong Kim Lâm không hé răng, chuyện này cứ để cho Lê Cẩm Xuyên đi tranh giành thể hiện đi.

Diêu Thiên Vân lẳng lặng đứng ở phía sau không nói lời nào, gã cứ làm một khúc gỗ là được rồi.

Phong Minh sảng khoái phất tay nói: “Dẫn! Đều dẫn theo hết! Cứ việc đi theo đi!”

Sau khi nhân vật chủ chốt là Phong Minh có mặt tại tràng, buổi đấu giá liền vén lên bức màn che. Do Ứng đại quản sự làm đấu giá sư lên đài chủ trì buổi đấu giá.

Đồng thời ở cả trong lẫn ngoài Hắc Ngục trấn cũng dựng lên không ít ngọc bích, đang đồng bộ truyền phát những tràng diện đặc sắc của buổi đấu giá.

Lúc này, những tu giả kia cũng tụ tập lại trước từng khối ngọc bích, họ coi như cũng không uổng công tới đây một chuyến.

“Bắt đầu rồi! Lên đài chính là vị Ứng đại quản sự kia của Lưu Dương Các, không phải vừa lên đã đấu giá Ngưng Hồn Đan luôn đấy chứ?”

“Buổi đấu giá lần này chủ yếu chính là vì đan dược của Phong luyện dược sư mà cử hành, vừa lên tràng đã đấu giá Ngưng Hồn Đan cũng là chuyện bình thường thôi.”

“Tới rồi tới rồi! Vật đấu giá đầu tiên được mang ra rồi!”

Ứng đại quản sự thực sự đã bận rộn tới mức gầy đi một vòng, mặt không còn tròn trịa như trước nữa, tuy nhiên tinh thần lại phi thường tốt.

Lão phất tay cho người đem vật đấu giá đầu tiên lên, đặt bên trong một cái hộp trong suốt.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy rồi, đó là hai viên đan dược, hơn nữa còn nhận ra được luôn, đó chính là Ngưng Hồn Đan và Dung Nguyên Đan, tức thì cả trong lẫn ngoài tràng đều oanh động lên.

Ứng đại quản sự: “Không sai! Chư vị không có nhìn lầm đâu! Vật đấu giá đầu tiên chính là một tổ hợp đan dược: Ngưng Hồn Đan và Dung Nguyên Đan, hơn nữa tất cả đều là thượng phẩm! Có được tổ hợp đan dược này, có thể bảo đảm cho người sử dụng sau khi tấn giai còn có thể củng cố tu vi một cách nhanh chóng hơn.

Hiệu quả của hai viên đan dược này ra sao, không cần Ứng mỗ phải tường thuật cụ thể làm gì, tình hình xảy ra trên người Bùi tiền bối và Triệu tiền bối đã đủ để chứng minh tất cả rồi.

Theo yêu cầu của Phong luyện dược sư, vật phẩm giao dịch sẽ lấy lục phẩm linh thảo và thiên tài địa bảo cấp bậc tương ứng làm chủ. Cho nên buổi đấu giá lần này không có giá khởi điểm, cứ để các vị tự mình báo giá! Hiện tại, cuộc đấu giá bắt đầu!”

Búa vừa mới gõ xuống, liền có tu giả không kịp bàn luận gì nữa, lớn tiếng gào thét lên: “Năm gốc lục phẩm linh thảo!”

“Năm gốc thì thấm tháp vào đâu, ta ra giá bảy gốc lục phẩm linh thảo!”

“Bảy gốc mà cũng dám báo sao? Đó là thượng phẩm Ngưng Hồn Đan và thượng phẩm Dung Nguyên Đan đấy! Ta ra chín gốc!”

Báo giá cái sau cao hơn cái trước, Phong Minh nghe xong mà cũng có chút kinh ngạc: “Ta còn tưởng số lượng lục phẩm linh thảo trong tay mọi người rất ít ỏi chứ, không ngờ lại nhiều tới vậy nha.”

Bạch Kiều Mặc vui vẻ nói: “Bây giờ còn không mang ra sử dụng thì còn đợi đến khi nào nữa? Đồ tốt đương nhiên phải dùng vào thời khắc then chốt rồi, chính là hiện tại đây.”

Phong Minh lại vui mừng hớn hở lên: “Hì hì, những linh thảo này đều sắp thuộc về ta rồi.”

Mặc dù vừa mới vào tay một trăm ức, hơn nữa còn chia cho Phong Minh một nửa, nhưng Lê Cẩm Xuyên lúc này chỉ còn sót lại một loại cảm giác: Vẫn cứ thấy bản thân mình thật nghèo.

Những linh thảo lục phẩm này đâu phải cứ có nguyên tinh là có thể dễ dàng mua được đâu, nhiệm vụ của gã vẫn còn rất gian nan.

Liễu Đan Tự nói cho Phong Minh biết kẻ ra giá là thuộc về gian bao sương nào, gian bao sương này lại là của thế lực phương nào. Với tư cách là bên tổ chức, Liễu Đan Tự đối với những tình hình này đương nhiên là rõ mười mươi.

Phong Minh nghe xong, cũng đối với tài lực của các thế lực này có một cái hiểu biết đại khái.

Dù sao thì tất cả đều rất giàu, mặc dù một lúc có thể không lấy ra nổi vài chục ức nguyên tinh, nhưng có những đồ tốt thì không thể dùng nguyên tinh để định giá được.

Nhưng không sao cả, chỉ cần hắn tiếp tục luyện chế đan dược, sau này những đồ tốt này đều sẽ là của hắn thôi.

Những tu giả Nguyên Đan cảnh đỉnh phong kia đã tranh giành tới mức đỏ cả mắt rồi, trong đầu chỉ còn duy nhất một niệm đầu: Đó chính là tuyệt đối phải tranh mua cho bằng được.

Lời Ứng đại quản sự nói một chút cũng không sai, Bùi Trường Thanh và Triệu Ôn Tề không chỉ tấn cấp thành công, mà hiện tại tu vi đều vững vàng vô cùng, có thể thấy được cả hai viên đan dược cùng vào tay thì hiệu quả càng thêm tốt.

Các Khai Hồn cảnh cường giả trong bao sương đều không có ra tay, họ không có nhu cầu này, hậu bối trong thế lực của riêng họ tự khắc sẽ ra tay.

Mục đích chuyến đi này của họ, cái họ nhìn trúng chính là loại lục phẩm đan dược thứ ba mà Phong Minh mang ra.

Họ cũng không ngờ tới, trên Phi Hồng đại lục này cự nhiên lại có luyện dược sư có thể luyện chế ra đan dược thích hợp cho họ sử dụng.

Họ cứ tưởng rằng, tài nguyên tu luyện mà họ cần chỉ có thể dựa vào phía trên ban phát xuống mà thôi.

Họ không tiếp xúc được với các luyện dược đại sư ở phía trên, thậm chí lục phẩm đan dược do luyện dược đại sư ở phía trên luyện chế ra, phẩm tướng còn chẳng tốt bằng của Phong Minh nữa kìa, mà Phong Minh thì lại đang ở ngay bên cạnh bọn họ.

Đáng tiếc cái tính khí của đứa song nhi này khá là kiêu ngạo, không phải loại mà họ muốn áp chế là có thể áp chế được.

Tại hiện tràng, những kẻ tranh giành đều là tu giả của các đại thế gia quyền quý, còn những cao thủ Nguyên Đan cảnh của các thế lực nhỏ và tán tu thì ngay từ lúc bắt đầu gọi giá đã chỉ có thể trương mắt ếch ra nhìn mà thôi.

Họ tuy rằng ôm tâm lý cầu may, nhưng thực ra cũng biết, họ vốn chẳng có mấy cơ hội để tranh giành đan dược cả.

Tổ hợp đan dược đầu tiên rất nhanh đã có kết quả, do một thành viên của Bắc Minh hoàng thất dùng hai mươi gốc lục phẩm linh thảo đấu giá thành công, hơn nữa những linh thảo này đều phải qua nhân sự chuyên nghiệp của Lưu Dương Các nghiệm thu giám định xong xuôi mới quyết định giao dịch.

Tổ hợp đan dược đầu tiên được đưa tới tay thành viên Bắc Minh hoàng thất kia, hai mươi gốc linh thảo cũng nhanh chóng được chuyển tới tay Phong Minh.

Phong Minh nhìn linh thảo bên trong hộp, kinh thán không thôi. Mặc dù hắn đã tiếp xúc qua không ít linh thảo rồi, nhưng hai mươi gốc ở đây cự nhiên vẫn có tới một góc nhỏ là trước kia chưa từng có được.

Phong Minh nói: “Quả nhiên vẫn phải dựa vào buổi đấu giá, bằng không chỉ dựa vào tự thân chúng ta thu thập thì biết tới năm rộng tháng dài nào mới thu thập đủ đống linh thảo này.”

Lê Cẩm Xuyên lẳng lặng nhìn, trong lòng đang nghĩ: Ngoại trừ nguyên tinh ra, gã còn phải nghĩ biện pháp kiếm thêm chút lục phẩm linh thảo từ bên phía Tây Minh hoàng thất mang qua đây mới được.

Thuận tiện thông tri cho lão tử gã một tiếng, tôn nhi của lão đang muốn lục phẩm linh thảo đấy, bên ngoài khẳng định có nhiều chủng loại hơn.

Sau khi vật đấu giá đầu tiên giao dịch thành công, vật đấu giá thứ hai lại lập tức được đưa lên. Chúng nhân lại một lần nữa kinh hô, vẫn cứ là tổ hợp Ngưng Hồn Đan và Dung Nguyên Đan như cũ.

Vừa đợi khai phách, các phương liền không kịp chờ đợi mà gọi giá ầm ĩ lên, đứa nào đứa nấy tranh tới mức mặt đỏ tai hồng.

Những tu giả dưới Nguyên Đan cảnh ở bên ngoài chỉ có thể ngốc nghếch nhìn tràng diện như vậy mà thôi.

Trước đó còn tiếc nuối vì không thể tiến vào trong cung điện để mục kích hiện tràng, hiện tại liền chỉ còn sót lại một loại cảm giác: Thôi cứ thành thành thật thật ở bên ngoài đợi đi.

Cái trường hợp như thế này thực sự không phải là nơi họ có thể tham dự vào, họ đến một gốc lục phẩm linh thảo cũng không lấy ra nổi.

Người so với người, đúng là tức chết người ta mà.

Phong Minh chỉ dựa vào một tổ hợp hai viên đan dược cự nhiên đã thu hoạch được hai mươi gốc lục phẩm linh thảo.

Ngày thường tu giả đi lịch luyện bên ngoài, nếu như phát hiện được một gốc lục phẩm linh thảo thì những tu giả nhận được tin tức tuyệt đối có thể vì thế mà đánh tới mức đầu rơi máu chảy.

Thế nhưng nhìn Phong Minh xem, nhẹ nhẹ nhàng nhàng hai mươi gốc đã tới tay. Đây mới chỉ là tổ hợp đan dược đầu tiên mà thôi, phía sau còn có năm tổ hợp nữa, hơn nữa còn có loại lục phẩm đan dược thứ ba nữa cơ mà.

Cho nên đám tu giả đứng đợi ở bên ngoài như họ, thực sự cũng chỉ có thể xem một cái náo nhiệt mà thôi.

Lại có tu giả muốn xem cái náo nhiệt lớn hơn nữa kìa: “Các ngươi nói xem, lát nữa khi đấu giá loại lục phẩm đan dược thứ ba thì các vị Khai Hồn cảnh cường giả kia sẽ gọi ra mức giá cao đến nhường nào? Đó là Khai Hồn cảnh cường giả đấy nha! Phong luyện dược sư quá lợi hại rồi, mới chỉ là Nguyên Đan cảnh trung kỳ mà đã có thể làm Khai Hồn cảnh cường giả kinh ngạc rồi.”

“Các ngươi nói xem, bây giờ chúng ta bắt đầu học tập luyện dược thì có còn kịp nữa không?”

Nhìn thấy thành tựu diệu nhãn của Phong Minh, không ít tu giả tại tràng lại một lần nữa nhen nhóm lên niệm đầu học tập luyện dược thuật.

Hiện tại tình hình quá vãng của Phong Minh được truyền đi khắp nơi nơi, năm đó khi Phong Minh vừa mới bắt đầu học tập luyện dược thuật cũng bị rất nhiều người không coi trọng đấy chứ, toàn coi cậu ta thành phế tài tu luyện mà đối đãi thôi.