Chương 34: Thăm dò
Sắc mặt Sở Tự Phong nghiêm nghị nói: “A Vũ, con nói thật cho cha biết, hiện tại thái độ của Vân Hoàn Tông đối với con thế nào? Họ còn nguyện ý giữ con lại để tu hành trong tông môn hay không?”
Chử Thanh Ngọc đáp: “Nhi tử là vì cứu đệ tử tông môn mới bị thương, cũng không phải phạm phải lỗi lầm gì, tông môn tại sao lại không giữ nhi tử lại? Phụ thân, ngài chớ nghe những lời đồn thổi vô căn cứ đó.”
Ngài đúng thật là cha tốt của ta mà, trước mặt bao nhiêu người lại hỏi thẳng xem chỗ dựa sau lưng ta còn hay mất, có thể tiếp tục dựa dẫm hay không. Ngài thật sự không biết thế nào là người đông miệng tạp, hay là hận không thể để cả thế giới biết hiện tại ta đang khốn đốn?
Chử Thanh Ngọc thực sự hiếu kỳ không biết vẻ mặt của Sở Tự Phong lúc này ra sao, nhưng xung quanh bao nhiêu đôi mắt đang nhìn vào, hắn không thể giống như trước đây mà ra thủ thế cho Phương Lăng Nhận, bảo y mô tả giúp mình.
Nói đi cũng phải nói lại, vừa rồi có đôi lúc Chử Thanh Ngọc lại quên mất sự hiện diện của Phương Lăng Nhận, tên gia hỏa kia khi không lên tiếng thì cảm giác tồn tại thật sự rất thấp.
Sở Tự Phong vẫn có chút không tin lời Chử Thanh Ngọc: “Nhi tử, lời này có thật không?”
Chử Thanh Ngọc: “Phụ thân, ngài cũng nghĩ thử xem, nếu họ thực sự xóa tên nhi tử khỏi tông môn, thì cần gì phải đưa nhi tử đến gần Phụng Khu thành? Cứ trực tiếp đuổi ta ra khỏi cổng tông môn, mặc ta tự sinh tự diệt là được. Với dáng vẻ này của ta, làm sao có thể đơn độc đi từ Vân Hoàn Tông đến Phụng Khu thành, khoảng cách giữa hai nơi đâu có gần.”
“Cũng đúng…” Sở Tự Phong suy nghĩ một hồi mới xua tay, “Con đi tắm rửa thay y phục, hảo hảo nghỉ ngơi đi.”
Thường Hợp đẩy Chử Thanh Ngọc về phòng, Tần Tuệ cũng đi theo, dọc đường bà cứ thở ngắn than dài, rõ ràng là có lời muốn nói lại thôi.
Chử Thanh Ngọc: “Nương, nhi tử thật sự không sao, người không cần lo lắng, hãy giữ gìn sức khỏe mới phải.”
Tần Tuệ liên tục gật đầu, chợt nhận ra Chử Thanh Ngọc không nhìn thấy mới lên tiếng: “A Vũ, con cứ nghỉ ngơi cho tốt, những chuyện khác đừng nghĩ ngợi gì, cũng không cần quản lời ra tiếng vào của kẻ khác, dưỡng thân thể mới là quan trọng nhất. Con bôn ba nhiều ngày chắc cũng mệt rồi, mau rửa mặt nghỉ ngơi, lát nữa nương lại qua thăm con.”
Chử Thanh Ngọc: “Có thể có lời ra tiếng vào gì chứ, nhi tử chỉ là bị thương, cũng không phải làm chuyện gì khuất tất, ai dám nói ra nói vào?”
Tần Tuệ thở dài một tiếng: “Cho dù bây giờ nương không nói, sớm muộn gì con cũng nghe người ta bàn tán, chi bằng nói trước để con có sự chuẩn bị trong lòng.”
Chử Thanh Ngọc: “Nương, người đừng lửng lơ nữa, nói thẳng cho nhi tử biết đi.”
Tần Tuệ: “Sở Hồng, hắn… hắn đã đột phá đến Luyện Khí tầng hai rồi.”
Sở Hồng là con trai của Hồ Oanh, tức là thứ đệ của Sở Vũ.
Sở Hồng đột phá đến Luyện Khí tầng một vào năm mười ba tuổi, không lâu sau đó, mẹ hắn được Sở Tự Phong hớn hở nạp vào cửa. Nói trắng ra là vì thấy Sở Hồng có tiền đồ, không thể để hời cho kẻ khác.
Chử Thanh Ngọc: “Ồ, chỉ thế thôi sao?”
Tần Tuệ: “Nương biết chuyện này đối với con có chút khó lòng chấp nhận, nhưng tình hình hiện tại là vậy, hắn… hả?” Bà nghi ngờ mình nghe nhầm, thái độ của con trai bà có phải quá mức bình tĩnh rồi không?
Chử Thanh Ngọc cũng nhận ra phản ứng của mình không đúng, nhẹ khẽ ho một tiếng: “Ở Vân Hoàn Tông, tu sĩ Luyện Khí kỳ không biết bao nhiêu mà kể, Luyện Khí tầng hai lại càng có đầy rẫy, chẳng có gì kỳ lạ. Cho ta thêm chút thời gian, ta cũng có thể bước vào Luyện Khí tầng hai.”
Nghe vậy, đám nha hoàn tiểu tư đang dọn dẹp trong phòng lén lút đưa mắt nhìn nhau, đều quay mặt đi bĩu môi thầm kín.
Những lời này của đại thiếu gia không biết đã nói bao nhiêu lần rồi, đếm không xuể, bao nhiêu năm qua đi cũng chẳng thấy thực hiện được. Giờ đây đại thiếu gia lại thành ra thế này, dùng ngón chân cái cũng nghĩ ra được, sau này Sở gia chắc chắn phải dựa dẫm hoàn toàn vào Sở Hồng thiếu gia rồi. Mọi người đều ngầm hiểu rằng, sau này phải tìm cách sang viện của Sở Hồng thiếu gia mà làm việc, ở bên này chắc chắn không có tương lai.
Tần Tuệ không để ý đến ánh mắt và biểu cảm của những người xung quanh, nghe Chử Thanh Ngọc nói vậy cũng thở dài: “Con cố gắng hết sức là được, trước tiên cứ dưỡng thương đi, nhất là đôi mắt này của con… Aiz…”
Chử Thanh Ngọc mỉm cười bất lực: “A nương, người đừng nghĩ nhi tử yếu đuối như vậy. Nhi tử nhìn không thấy nhưng vẫn nghe được mà. Ta có thể nghe ra trong phòng này ngoài ta ra còn có năm người, ba nữ hai nam. Trong đó hai người đang sắp xếp đồ đạc, một người đang sửa soạn giường chiếu, một người đang dọn tủ, người còn lại đứng bên cạnh nương. Vừa rồi có bốn người đang cười thầm.”
Những kẻ vừa thầm chế nhạo Chử Thanh Ngọc: “…”
Chử Thanh Ngọc bồi thêm: “Đúng rồi, trong phòng còn có mấy con quỷ, các ngươi không nhìn thấy chúng, nhưng chúng nhìn thấy các ngươi đó.”
Mấy người kia: !!!